Chương 25: Mê Hoặc

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng


Buổi tối, Ami đứng ở cổng trường chờ Jimin nhưng anh chậm chạp chưa tới.

Cô cầm chiếc điện thoại anh tặng, nghĩ một chút cuối cùng vẫn bấm gọi.“Số điện thoại bạn liên lạc đã tắt máy…” Ami đứng tại chỗ, trời tối đen như mực, đèn đường bên cạnh cổng trường phát ra ánh sáng mờ mờ.Cô cất điện thoại đi, chậm rãi đi về phía trạm xe buýt, giờ này vẫn còn một chuyến xe cuối. Ami về đến nhà liền buông cặp sách, đi thẳng vào phòng tắm.

Sau khi cô đi vào chưa được bao lâu, điện thoại reo lên. Jimin vừa chấp hành nhiệm vụ xong, xem giờ liền biết hỏng rồi.

Anh cuống quít lái xe tới trường, đồng thời cầm điện thoại gọi cho Ami hai lần.Điện thoại đều không bắt máy, trong lòng Jimin căng thẳng sắp hỏng mất.

Giờ này có lẽ Ami đã về nhà, nhưng anh sợ cô còn chờ ở trường, lại sợ cô xảy ra chuyện gì trêи đường về nhà nên vẫn tới trường xác nhận một chút.

Sau khi nhấn chân ga phóng tới trường học, Jimin còn hỏi cả bảo vệ cổng, biết Ami đã đi về, lại đánh xe về nhà.Dùng tốc độ nhanh nhất về đến nhà, Jimin mở cửa, cuối cùng cũng thở phào khi thấy chiếc cặp sách trêи ghế sô pha, trái tim cũng thả lỏng.Điện thoại đặt cạnh cặp sách, Jimin đi tới cầm lên, nghĩ thầm khó trách cô không nghe máy.Không cẩn thận bấm vào nút nguồn, màn hình sáng lên, phía trêи hiện lên cuộc gọi nhỡ của lão nam nhân.Điện thoại không đặt khóa, ngón tay anh nhấn một cái, nhìn dãy số chính là của mình. Jimin tức cười, cầm di động nhìn nửa ngày, thầm nghĩ mình già như vậy sao? Còn ghi chú là lão nam nhân, con bé này!Anh đặt điện thoại xuống ghế, nghĩ thế nào lại cầm lên, bấm mấy cái.Trong phòng vệ sinh, Ami tắm xong mới phát hiện mình không mang quần áo ngủ.

Vốn dĩ loại sai lầm cơ bản này cô sẽ không mắc phải, nhưng hôm nay tâm tình kém khó hiểu nên cô quên mất.Cô tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ đứng trước gương lau khô tóc, sau đó mở cửa ra ngoài.Nghe tiếng cửa mở, Jimin đang ngồi trêи ghế xem ti vi tự nhiên quay đầu nhìn sang, liếc một cái liền không dời được mắt.Nữ sinh cả người trần trụi đứng ở đó, thân thể trắng nõn dường như phát ra ánh sáng bóng mượt, hai bầu ngực vểnh lên không lớn không nhỏ, hình dáng cực kỳ đẹp, eo thon một tay có thể ôm trọn, xuống chút nữa là âʍ ɦộ trơn bóng, hai chân thẳng tắp, tóc dài như mực rối tung sau gáy, mấy sợi tóc nghịch ngợm rơi trước ngực, vừa vặn chặn đi quả anh đào non mềm. Jimin ngơ ngẩn nhìn thân thể tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ của cô, tim đập như trống bỏi, cảm giác rung động mãnh liệt dâng lên trong lòng.

Dòng điện tê dại kϊƈɦ thích đại não anh, khiến anh hoảng hốt, có chút không phân biệt rõ cảnh tượng đẹp đẽ này rốt cuộc là mơ hay thực. Ami không ngờ Jimin quay lại, còn trùng hợp bị anh nhìn sạch.Ánh mắt người đàn ông nhìn chăm chăm như sói đói vào cơ thể của cô.

Ami cảm thấy thú vị, chân trần đi tới gần anh.Thân thể sáng bóng chậm rãi tới gần, Jimin ngơ ngác ngồi thẳng người, đầu óc trống rỗng.Khóe môi Ami nhếch lên, cô nhanh nhẹn đi đến trước mặt anh, sau đó giơ tay nhấc cằm anh lên.Người đàn ông tuấn tú nương theo lực tay cô ngẩng đầu, nhìn chăm chú khuôn mặt tinh xảo như hoa của cô.Mùi thơm nhàn nhạt từ cơ thể cô lan ra, quanh quẩn trong mũi anh, kϊƈɦ thích trái tim trong lồng ngực nảy lên càng thêm kịch liệt. Ami rũ mắt nhìn môi mỏng của anh, càng xem càng thích, khom lưng cúi đầu hôn lên.Cánh môi đầy đặn mềm mại dán lên môi mỏng của anh, đầu lưỡi nhỏ vươn ra nhẹ nhàng quét qua bờ môi, chạy dọc theo viền môi anh.Trong đầu Jimin là một mảnh hỗn độn, anh đã sớm ngừng suy nghĩ.

Lúc này Ami giống như một đóa hoa anh túc xinh đẹp, mê hoặc anh hé mở đôi môi mỏng ngậm lấy đầu lưỡi nghịch ngợm của cô.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro