CHAP 3

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

  - Nghe cho kĩ đây. Thứ nhất, Park Min Yeon này sẽ không bao giờ chấp nhận việc có một đứa em gái nhỏ hơn 2 tháng tuổi. Thứ hai, bà ta không phải mẹ con, đơn giản chỉ là người phụ nữ bên ngoài của ba và đối với con, bà ấy không phải phu nhân của nhà họ Park. Nếu không thỏa hiệp được hai điều đó, con sẽ về Úc, cho mẹ con bà ta tự tung tự tác. Ok? – Cô nói với ba mình.

- Nếu con đã nói vậy thì được thôi. Còn yêu cầu gì nữa không? – Ba cô hạ giọng.

- Tạm thời là vậy!

- Được! Con nghỉ ngơi đi!

- Phòng tôi ở đâu? – Cô quay sang hỏi quản gia Quân.

- Bà chủ đi theo tôi.

Quản gia Quân nói rồi đi lên lầu với Min Yeon, hai người hầu lúc nãy cũng đi chung.

Sau khi Min Yeon lên lầu, ba cô cũng thở phào nhẹ nhõm rồi trở về phòng, bỏ hai mẹ con Lee Jung và Min Hee tức anh ách vì bị hạ bệ và bị Min Yeon làm cho câm như hến, thề sẽ trả thù cô cho bằng được.

Cô trở về phòng, không cho phép quản gia Quân và hai người giúp việc đi theo, chỉ giật lấy áo khoác rồi đóng sầm cửa lại. Cô không ngờ ba cô lại giấu cô chuyện lớn như thế suốt 17 năm qua. Càng nghĩ càng giận nhưng Min Yeon cũng chẳng thích quan tâm nhiều. Cô thở dài rồi đi xem xét căn phòng.

Nếu là người khác, vừa bước vào thì sẽ nhận xét chỉ 2 từ " Quá Sạch". Nhưng đối với Min Yeon, căn phòng này chỉ thuộc dạng tương đối. Cô dừng lại ở bàn trang điểm, lấy ngón tay lướt nhẹ trên mặt bàn để đánh giá rồi bước vào phòng tắm.Mở vòi nước rồi bước ra lấy một bộ quần áo,  quay trở lại ngâm mình trong bồn tắm gần 1 giờ đồng hồ sau đó thiếp đi một lúc trên cái giường nguy nga tráng lệ của Anh rồi bước xuống dùng bữa tối.

Tại phòng ăn...

- Chào con!

Ba Min Yeon nói một câu mà đáng lẽ ra cô phải nói trước khi thấy cô từ trên lầu đi xuống. Tóc búi cao, quần short màu trắng và áo thun đen lệch vai phải, cô bây giờ mới thật sự đúng với tuổi 17. Bên vai áo lệch, cô khéo léo khoe ra hình xăm một chú bướm đen đậu trên đóa hoa hồng đang cháy rực lửa không lớn cũng không nhỏ.

- Chào ba!

- Ba ơi, chị Min xăm hình! – Min Hee giả vờ kêu lên.

- Sao con lại xăm hình thế con? Con còn là trẻ vị thành niên đó con à! – Bà Lee Jung cũng hùa theo.

- Thứ nhất, tôi không phải con của bà. Thứ hai, tôi không phải chị của cô. Thứ ba, tôi từ Úc trở về. Nơi đó, học sinh được quyền làm tất cả những gì mình thích. Xăm hình, nhuộm tóc, xỏ khuyên hay gì cũng được. Tuy bây giờ tôi ở Hàn Quốc nhưng hai người không có quyền nói tôi như thế.

Cô nói rồi kéo ghế ngồi xuống. Ba cô ngồi ghế chủ trì, đối diện cô là bà Lee Jung và Min Hee. Trong khi tất cả họ đều ăn cơm thì phần ăn của cô được chuẩn bị riêng biệt, vẫn còn đang đậy kín.

- Ba đã hỏi quản gia Thành Quân xem con thích ăn gì rồi cho ông ấy đích thân chuẩn bị cho con đó! Con xem thử được không? – Ba cô chu đáo nói.

Cô nhẹ nhàng mở mâm đồ ăn của riêng mình ra. Thịt gà xông khói kiểu Nga, salas cam và nước sốt chanh dây, là những món Min Yeon hay ăn nhất khi ở Úc.

- Ba chỉ chuẩn bị bao nhiêu thôi ạ? – Cô ngước lên hỏi.

- Con ăn không đủ à? – Vẫn là cái giọng chu đáo từ ba cô.

- Con ăn rất ít. Chỉ là con muốn ba ăn giống như con, được không ạ?

- Tất nhiên, tất nhiên! – Ba cô cười hiền hậu rồi quản gia Quân cũng mang lên cho ông một phần ăn như thế.

- Ba ơi, sao chị lại không ăn cơm? – Min Hee giả giọng ngây thơ hỏi.

- Đúng đó anh! Sao anh không để con bé ăn cơm chung cho vui? – Bà Lee Jung thì giọng đanh đá, mắt liếc xéo cô.

- Nó không thể ăn đồ ăn bình thường được đâu! Cứ từ từ thì chị con mới làm quen được chứ. Con đừng ganh tị như vậy nha Hee!

- Thế con cũng muốn ăn như ba và chị! – Min Hee làm nũng.

- Quản gia, chuẩn bị một phần cho Min Hee đi! – Ba cô quay sang quản gia Quân.

- Nhưng thưa quản gia, chỉ có 2 phần ăn được chuẩn bị theo sở thích của bà chủ thôi ạ!

- Vậy sao? Vậy thì con ăn phần của ba đi Hee! – Ba cô vừa nói vừa đẩy đĩa đồ ăn lại cho Min Hee.

Choang.

Cô buông cả dao lẫn nĩa xuống làm chúng va vào thành đĩa khá mạnh khi thấy ba mình đẩy phần ăn cho Min Hee. Thấy thái độ đó, Mn Hee nhanh chóng rụt tay lại.

- Con lên phòng! – Cô không hài lòng ra mặt, bỏ dỡ bữa ăn rồi bước khỏi bàn ăn, quản gia Quân ngay lập tức đi theo.

- Min Min, con còn chưa ăn tối!...- Ba lo lắng gọi với theo cô.

Còn lại ba người, ông Dong Hyun thì tâm trạng nặng nề ăn cơm. Hai mẹ con Lee Jung và Min Hee thì hí hửng vì đã chọc tức được Min Min.

Min Hee hí hửng ăn phần ăn mà ba mình đẩy cho, phần ăn của Min Yeon thì cũng bị bà Lee Jung kéo lại ăn ngấu nghiến.  

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro