Chương 25: Thử Hưởng Thụ Đi

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

"Ôi..." Vương Nguyên kinh hô một tiếng. Hắn rất nhanh ôm lấy đầu của cậu, bá đạo hôn, làm cho cậu ngoài thở dốc ra thanh âm gì đều không nói được.

Hắn cả người đè lên cậu, làm cho cậu dựa lưng vào gương trên bàn trang điểm, lửa nóng từ môi của cậu từ từ lan toả. Bỗng nhiên hắn bất ngờ đánh úp về phía cái cổ non mịn của cậu.

Vương Nguyên chỉ cảm thấy trên cổ một trận đau đớn, nhịn không được rên rỉ một tiếng. Cầm thú, nhất định sẽ lưu lại vết hôn! Loại lực đạo này, sợ là vài ngày cũng không sẽ tiêu, cho dù có mặc áo sơ mi cũng không nhất định che được...

"Đau..." Vương Nguyên kêu một tiếng.

Vương Tuấn Khải ngẩng đầu, hai mắt sâu thẳm nhìn cậu: "Đau?"

"Ừ..." Vương Nguyên yếu thế níu ống tay áo của hắn, "Đừng ở đây được không?"

Vương Tuấn Khải ánh mắt nhíu lại, trong lòng nhanh chóng nổi lên một cỗ lửa giận. Cậu cư nhiên dùng loại biểu tình điềm đạm đáng yêu này cầu hắn? !

Mà chết tiệt là, hắn cư nhiên thực hưởng thụ! Hắn cư nhiên muốn đáp ứng cậu, ôm cậu trở về phòng, đặt ở trên giường ôn nhu đối đãi!

Không! Cậu chỉ là cống phẩm mà Đinh Chí Cương dâng lên thôi, cậu chỉ là công cụ để hắn dùng để phát tiết mà thôi...

Chết tiệt! Là ai dạy cậu? Ai chỉ cô dùng chiêu này đối phó hắn?

Hắn kéo áo của cậu xuống thật mạnh, xé sang hai bên.

Bùm bùm, nút thắt trên áo toàn bộ rơi xuống đất.

"Không cần!" Vương Nguyên quát to một tiếng.

Vương Tuấn Khải nâng cằm của cậu lên, hung hăng hỏi: "Cậu hôm nay sau khi tan học muốn đi đâu?"

"Tô... Tôi muốn đi bệnh viện..." Vương Nguyên biết trốn tránh không được, chỉ có thể thành thật khai báo, "Tôi thật sự rất muốn gặp mẹ!"

"Vậy thời điểm cậu đi bệnh viện có nhớ tôi hay không?" Vương Tuấn Khải cởi bỏ dây lưng của mình.

"Nhớ anh?" Vì cái gì phải nhớ hắn?

"Về sau có thể thử suy nghĩ một chút..." Nếu cậu có thể ảnh hưởng đến tâm tình của hắn, hắn cũng không cần phải ngược đãi chính mình, vậy liền đem cậu giữ trong thế giới của mình đi, "Bảo bối, từ nay về sau, em chính là vật sở hữu của tôi... Thế giới của em, chỉ có thể có tôi, bất cứ kẻ nào cũng không được chen vô!" [Thay đổi cách xưng hô từ đây]

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro