Chương 14: Bị thương

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

 Thiên Tỉ bị thương viên đạn còn lại đã bắn trúng vào lưng..cậu ngã xuống..

Thiên Tỉ vội đỡ ôm cậu vào lòng giọng điệu đầy lo lắng:

-Mèo nhỏ..cậu có sao không??tại sao lại cứu tôi??

Cố gắng nhịn đau cậu cất giọng yếu ớt:

-Tôi...thấy hơi..đau!!tôi cũng không biết sao mình lại nhào ra đỡ đạn cho anh ...

chắc có lẽ anh đối với tôi rất tốt nên không muốn..nhìn thấy anh chết..

Nghe cậu nói trong lòng anh chấn động, lời nói đó như là cơn sóng mạnh chạy thẳng vào trái tim..

Cố dấu cảm xúc anh ôm ghì chặt cậu cúi đầu nói nhỏ:

-Mèo nhỏ..thật ngốc..tôi làm gì dễ chết được..cậu bị thương rồi.chúng ta mau về nhà thôi nào"!!

Thiên Tỉ cố gắng gượng cười cất giọng yếu đuối nói:

-.."Ân.."!về nhà..tôi mệt rất buồn ngủ.."!

Rồi cậu dần lịm đi chìm vào hôn mê sâu..

Tuấn Khải bế cậu lên đi về phía trước cửa nhà kho..

Nhưng ra đến bên ngoài thì dừng chân lại...Tuấn Khải nở nụ cười nhìn cậu thầm nghĩ:

[Mèo nhỏ nhiều lúc em thật hung dữ, ngang ngạnh nhiều lúc lại khá đáng yêu đó..]

Nhìn những vệ sĩ đang sếp hàng chờ lệnh anh liền thay đổi sắc mặt lạnh lùng...cất giọng lạnh lẽo„tàn nhẫn nói:

Xử lý hết..Không cho bất cứ một aj sống sót...anh ôm cậu đi đến chiểc xe màu đen đã có người mở cửa xe rồi..^^

Ông ta cúi đầu cunh kính nói:

-Thiếu chủ,mời ngài lên xe .

Tuấn Khải không nói gì cúi người ngồi vô trong xe...anh nhắm mắt ôm cậu thở dài nói:

-mèo nhỏ"!đợi em khoẻ lại rồi tôi sẽ xử phạt cái tội tò mò nghịch ngợm của em..(Tác giả: bắt đầu dùng từ e- tôi a- tôi.. nhé)

Ba chiếc xe đen phóng nhanh trên con đường dài vắng vẻ, u tối.

..

Dần cách xa nhà kho đang mang một màu đỏ của lửa rực cháy trong đêm..

Chỉ một tiếng sau nó đã biến mất mọi chuyện như chưa hề xảy ra..màn đêm lại yên tĩnh.  

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro

#drop