Chap 12

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Sáng hôm sau

Anh đi vào phòng thấy cô đanfg trang điểm. Đứng phía sau cô, lấy hai tay đặt nhẹ lên vai, cúi thấp người. Đầu anh ngang đầu cô

"Hôm nay anh đưa em đi làm"

Cô xoay người lại ngơ ngác hỏi

"Em đi xe buýt như bình thường là dc rồi"

"Không được. Phải nghe lời anh"

"Nhưng không cần đâu. Lỡ như mọi người thấy rồi sao. Phiền phức lắm"

"Hôm qua em đã công khai mối quan hệ giữa của chúng ta rồi mà. Lo gì nữa"

"Nhưng..."

"Đừng cải lệnh trẫm"

Ăn điểm tâm sáng xong. Anh đưa cô đến cty

Trong lúc đi xe đến cty. Cô trong lòng cứ lo lắng cứ dặn dò anh

"Anh đưa em đến ngã tư gần cty là dc. Em sẽ tự đi bộ qua. Như vậy sẽ tránh mọi người nghi ngờ"

Thấy anh không Trả lời. Cô tiếp tục nói

"Anh có nghe em nói không"

"Phu nhân à, em lo lắng hơi quá rồi"

"Không lo lắng sao dc. Nếu như mọi người đều biết mối quan hệ của chúng ta chẳng phải rất rắc rối sao. Mọi người suốt ngày cứ bàn tán. Em không thích điều này"

Cô còn chưa nói xong anh đã dừng xe lại

"Sao thế"

Anh nghiêng người một tay đặt lên vô lăng một tay đặt lên ghế của cô

"Đến cty rồi"

"Em bảo anh dừng ở ngã tư cơ mà"

Anh không để ý lời nói của cô. Bước xuống xe đi đến cánh cửa xe bên cô.
Dùng ta gõ cố cốc vào cửa xe. Cô hạ cửa gương xuống. Nhìn anh một cách khó chịu. Anh thấy vậy mỉm cười dịu dàng nhìn cô

"Giờ em mún anh bế hay từ đi"

Cô cười hì hì nhìn anh

"Hay anh vào cty trước đi em theo sau nhé"

Chẳng cần nghe lời cô nói anh tự động mở cửa xe. Không đợi cô phản ứng anh liền bế cô trên tay đi vào cty dưới bao nhiu ánh mắt dòm ngó

Thấy nhiều người nhìn mình bàn tán. Cô ngượng ngùng dùng tay che mặt mình vùng vẫy

"Bỏ em xuống em tự đi"

"Không nghe thì dùng biện pháp mạnh"

"Em nghe lời mà anh bỏ em xuống đi. Mọi người đang nhìn kìa"

"Mọi người đang nhìn sao. Anh hôn em nhé"

"Bỏ xuống"

Anh mặc kệ. Bế cô vài cầu thang rồi bế cô vào đến tận phòng làm việc. Mọi người trong phòng của cô đều đứng lên đồng thanh hô "chào sếp". Anh bế cô đặt xuống vị trí làm việc của cô

Chống tay lên bàn nhìn ngắm gương mặt đỏ ửng của cô

"Trưa đến phòng anh ăn cơm nhé"

"Không mún"

"Đừng cãi anh"

"Cứ cãi đấy"

Anh đặt môi mình lên môi cô. Dưới những ánh mắt hào hứng, ngưỡng mộ, ghen tị của nhân viên trong phòng cô càng thêm ngại ngùng. Không ngần ngại lập tức đẩy anh ra

"Nhớ đấy. Đừng đến muộn"

Anh nói xong đi ra ngoài dưới ánh mắt sùng bái của mọi người

Đồng Đồng ngồi bên cạnh cô vẫn chưa hoàn hồn. Nhìn cô bằng ánh mắt tròn xoe

"Ghen tị chết mất"

"Có gì đáng ghen tị"

Đồng Đồng đẩy người cô

"Có mà không biết hưởng cậu thật là ngu ngốc"

Cô bạn ngồi gần chạy đến bên bóp vai cho cô

"Ân Ân à, tớ có nghe mọi người trong cty đồn nhưng không tin. Bây giờ dc tận mắt nhìn thấy rồi. Ngưỡng mộ cậu  quá. Trước giờ tớ làm việc ở đây cũng khá lâu. Cũng đòng góp không ít công sức. Sau này phải nhờ cậu chiếu cố rồi"

Hiểu trong lòng. Cô bạn này chắc chắn là đang nịnh bọt nhờ cô nói giúp cô ta một tiếng để cô ta dc thăng quan tiến chức hay tăng lương các kiểu. Cô đỡ lấy tay cô bạn

"Cty này là của bố anh ấy và anh ấy. Tớ không có quyền"

Cô b ạn ấy xị mặt đi về chỗ. Cô giỡ tập tài trước mặt định lao vào làm thì có một bàn tay giành lấy. Cô ngơ ngác nhìn cô bạn đang giành tài liệu của mình

"Sao thế"

"Cái này là công việc do tớ phụ trách, cậu sẽ không hiệu đâu. Cậu đọc các bản hợp đồng là dc rồi"

"Vậy làm phiền cậu nhé"

"Không có gì"

Đồng Đồng thấy sự kì lạ liền thì thầm to nhỏ vs cô

"Từ khi mọi người biết cậu là phu nhân của tổng giám đốc. Cách đối nhân sử thế của mọi người khác hẳn nhỉ"

"Tớ không để ý mấy điều này"

"Cậu thật là"

Cô an phận ngồi một chỗ đọc tài liệu cho đến giờ ăn trưa

Cô đứng dậy thui dọn tài liệu chuẩn bị đi xuống nhà ăn. Đồng Đồng đứng bên hỏi

"Không đi ăn với phu quân sao"

"Không muốn. Cơm của nhà ngon hơn"

"Ồ. Vậy đi"

Hai người đến nhà ăn. Vừa lấy thức ăn xong, đi ra bàn ăn thì có bạn nữ cùng phòng lại ngồi chung

Một bạn nữ lên tiếng hỏi

"Ân Ân cậu không đi ăn với giám đốc sao"

"Tớ không thích"

Vừa nói xong, loa phát thanh nhà ăn bắt đầu có tiếng động

"Ân Ân, em dám cải lệnh của anh à. Có mún chết không. Một là anh tự lên hai là anh đi xuống bế em lên. Tự chọn đi. Anh cho em 30giây để có mặt tại phòng anh"

Cô nghe xong than ngắn thở dài. Đành nghe theo lời anh. Chợt nhớ lại câu cuối cùng khi anh nói "cho em 30giây để có mặt" cô lập tức phòng chạy như bay

Mãi đến 2p sau cô mới có mặt tại phòng anh. Mở cửa bước vào phòng thấy anh đang cầm chiếc đồng hồ đếm giây. Cô lườm anh một cái rồi bước lại ghế ngồi. Anh bước đến ngồi trước mặt cô

"Phu nhân, em đến trễ 1p30giây"

"Anh nghĩ em là động vật có cánh à"

"Em mọc cánh từ khi nào thế"

"Muốn chết sao"

"Không dám"

Anh đưa cho cô một bản hợp đồng. Cô vẫn không hiểu tại sao anh lại đưa cho cô. Lật xem từng trang một. Cô nhìn anh hỏi

"Cái gì vậy"

"Người giám đốc của cty này rất khó tính. Nếu anh đến gặp anh ta thì sẽ cho anh ta một cước mà không cần thương lượng. Anh tin vào tài ăn nói của em"

"Ý anh là mún em đi gặp ông ta và thuyết phục anh ta kí bản hợp đồng này"

"Đúng. Chẳng phải em thuyết phục rất giỏi sao. Lúc trc em cũng thuyết phục anh chúng mình nên lấy nhau sao"

"Rõ ràng là anh thuyết phục em tại sao giờ lại ngước lại.  Anh nghĩ ai cũng vô sỉ như anh sao"

"Vậy xem như anh sai. Em làm đi. Nếu không nó sẽ rơi vào tay của Kiều Uyên"

Cô ngẫm nghĩ một hồi lâu rồi phán

"Anh yên tâm. Em sẽ không để anh thất vọng đâu"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro

#sin#sư