chương 2

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

  Không lâu sau, Tô Vân mang thai. Nàng ta bây giờ chẳng khác gì hoàng thượng. Ăn đủ loại thức ăn tẩm bổ. Thái y luôn túc trực bên mình. Không chỉ vậy Nghi Viễn còn phái một ảnh vệ bảo vệ nàng ta. Từ khi Tô Vân mang thai không biết bao nhiêu phi tần trong cung không chỉ không tiếp cận được hoàng thượng mà còn bị biếm vào lãnh cung thậm chí là chu di cửu tộc. Nghi Viễn vốn là một người rất thích sạch sẽ. Hắn chưa từng đụng qua nữ nhân nào ngoại trừ Tô Vân. Kể cả nàng là hoàng hậu nhưng trong đêm động phòng vẫn là chia phòng ngủ riêng. Điều đó thật khiến nhiều nữ nhân đỏ mắt ghen tỵ. Nhưng điều đó đối với Tô Huyễn đã không còn ý nghĩa gì nữa rồi. Nàng cũng không còn rõ nàng bây giờ đối với hắn là tình cảm gì nữa rồi.

  4 tháng sau khi sự kiện Tô Vân mang thai thì Huyền Vũ đổ sang xâm lược. Nghi Viễn ngự giá thân chinh cùng Tô Quốc Công-phụ thân nàng ra trận. Ngày hắn đi, tất cả cung tần mỹ nữ đều nhân cơ hội câu dẫn. Có kẻ còn mạnh bạo đòi đi cùng. Nhưng Nghi Viễn là một nam nhân cứng rắn tất cả đều nằm trong lòng bàn tay hắn. Và có lẽ tình yêu của nàng với hắn cũng chỉ là toan tính của hắn mà thôi. Thật nực cười. Nghi Viễn thấy Tô Huyễn một thân y phục đỏ tươi nổi bật giữa đoàn người đột nhiên cảm thấy chói mắt. Tim hắn đập lỗi một nhịp. Không biết đã bao lâu rồi hắn không còn chú ý tới vị thê tử này nữa rồi. Hắn cũng không biết từ lúc nào nàng đã không còn quan tâm hắn nữa. Lồng ngực tự nhiên khó chịu kì lạ tựa như có một cái gì đó đè nặng. Rồi hắn cứ thế thúc ngựa lên đường mang theo trong lòng một loại tâm tư khó tả.

.................................................................................................

  Quân Huyền Vũ quả thật rất mạnh. Nghi Viễn hắn quả thật phải nhìn đại nguyên soái của Huyền vũ bằng ánh mắt khác. Khi hắn đang nghiên cứu đối sách thì đột nhiên có tin cấp báo từ kinh thành truyền tới.

    "_Hoàng thượng, hoàng hậu bỏ độc vào trong rượu của Vân Quý phi khiến nàng sảy thai rồi."

Lần đầu tiên hắn tức giận như vậy. Tại sao ra tới chiến trường rồi mà nàng vẫn khiến hắn phải lo nghĩ chứ. Đem xem qua hết một loạt chứng cứ. Không có một chút bằng chứng nào đứng về phía nàng. Hắn đem tấu chương nện mạnh xuống bàn tức giận quát:

   "_Phế chức hoàng hậu, thưởng rượu độc."

Tại sao chứ. Hắn vẫn không hiểu tại sao nàng lại hại Vân nhi. Tại sao nàng lại hại con hắn chứ.

............................................................................................

     1 tháng sau, bọn họ đánh tan quân Huyền Vũ. Ba trăm vạn quân giặc giẫm đạp lên nhau mà chết. Đại nguyên soái Huyền Vũ bị Nghi Viễn chém đứt đầu. 

     Hắn về cho đại quân mở tiệc rượu ăn mừng. Trong khi tất cả binh lính đang hò hét ăn mừng thắng lợi hắn lại thấy Tô Mặc Hiên một thân lửa giận nhào tới, bất chấp quân lính, bất chấp hoàng quyền túm lấy hắn quát lớn:

   "_Hoàng thượng, tại sao người ra lệnh giết Huyễn nhi."

Nghi Viễn nhìn sâu vào mắt hắn lạnh lùng nói:

   "_Nàng hại chết con của trẫm suýt nữa hại chết Vân nhi. Chừng đó còn chưa đủ lí do để giết nàng sao ?"

Tô Mặc Hiên cười lớn rồi lại điên cuồng hét vào mặt hắn:

   "_Hahaha. Ta sai lầm sai lầm rồi. Đáng nhẽ ta không nên gả nó cho ngươi. Không phải ngươi nói với nó sẽ bảo vệ nó sao ? Không phải ngươi hứa với nó chỉ yêu một mình nó sao? Nghi Viễn ta hỏi ngươi lừa gạt nó như thế, hại nó thảm như thế ngươi còn chưa vừa lòng sao? Hahaha. Ta thật ngu ngốc lại đi tin lời đế vương."

Nghi Viễn đứng như trời trồng. Trong đầu hắn chợt lóe lên hình ảnh một tiểu cô nương dễ thương hay chạy theo hắn gọi thái tử ca ca. Hóa ra cô nương đó là nàng. Vậy mà hắn không nhận ra. Miếng ngọc bội nàng vẫn đeo trên người. Vậy mà hắn tưởng nàng hồng hạnh vượt tường lại không nhớ rõ lời hứa năm xưa một mực lạnh nhạt với nàng. Toàn bộ kí ức về nàng đổ về như thác lũ. Nàng cười. Nàng khóc. Nàng ngọt ngào gọi hắn là thái tử ca ca. Vậy mà hắn vẫn không nhận ra. 

........................................................................................

  Nghi Viễn một mạch phóng ngựa về kinh thành:" Huyễn nhi đợi ta. Xin nàng đợi ta."......

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro