:47:

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

"...." 

"Jungkook có muốn làm thử không?" 

Vẻ mặt Park Jimin dịu dàng đến nỗi nếu vài giây sau anh có phá ra cười và nói rằng anh chỉ đùa thôi, chắc hẳn Jungkook cũng sẽ cố chấp không tin anh đã nói đùa. Jungkook vẫn chưa tìm thấy lại tiếng nói của mình, cậu sững người nhìn Jimin đang đứng đối diện. Jungkook nhẩm đếm từ một tới mười. Jimin không cười đùa, anh cũng không nói thêm một lời nào cả. Thở phào trong lòng rồi sau đó cảm giác tim đập mạnh mới bắt đầu ùa đến, Jungkook cố gắng giữ vẻ mặt nghiêm túc nói với Jimin: 

"Làm người yêu của nhiếp ảnh gia thì không phải ngày tám tiếng mà tận hai mươi tư tiếng. Anh định trả lương bao nhiêu?" 

Jungkook vừa nói vừa làm như vô tình đưa cả hai tay ra nắm lấy tay Jimin lắc nhẹ. Nhìn theo vết thâm trên cổ tay Jungkook đã chuyển thành màu tím dưới ánh đèn vàng, Jimin mỉm cười. 

"Anh nghèo lắm, chỉ biết lấy thân ra để trả thôi. Nắm tay lúc nào em cần, hôn bất cứ lúc nào em muốn, em thấy sao?" 

"Còn ôm thì sao?"

"Mùa hè em ôm anh, mùa đông anh ôm em." 

"Còn việc..." 

"Việc đó phải căn cứ vào trạng thái sức khỏe, trạng thái tinh thần, địa điểm, cách thức thực hiện." 

Jimin trả lời nghiêm túc như đang bàn hợp đồng, Jungkook vội xua tay: 

"Em không nói việc đó." 

"Ừ, anh cũng không nói việc đó." Jimin run run đôi vai, anh nói tiếp: "Anh đang nói chuyện ai là người phụ trách nấu ăn thôi mà." 

Jungkook đỏ bừng mặt nhưng lại nhanh chóng nắm lại hai bàn tay mình vừa buông ra. Mân mê đôi tay của Jimin, Jungkook nói nhỏ như sợ ai khác nghe thấy: 

"Vì lần này em không thể thất bại được, nên kịch bản anh nói sẽ không xảy ra rồi..." 

Jimin lặng im nhìn khớp ngón tay của mình biến mất rồi lại hiện ra theo từng đường mơn man nhẹ nhàng của Jungkook. Hình như hai người vừa nắm tay nhau vài ngày trước khi cùng đi tìm bối cảnh vào sáng sớm, nhưng Jungkook vẫn luôn có cảm giác bàn tay này cho đến tận bây giờ vẫn không thuộc về mình. 

"Em còn muốn sau này nuôi anh nữa, nên em không thất bại được đâu." 

Jimin phì cười, anh chưa từng nghe bất cứ ai kể cả Alvin nói rằng muốn nuôi anh bằng giọng nói thật thà đến như vậy. Giống như là Jungkook đang tính toán làm sao để có thể nuôi anh thật, dù cậu thừa biết rằng anh sẽ không đời nào chấp nhận chuyện đó. Rút tay ra khỏi tay Jungkook, Jimin lắc đầu nói nghiêm túc: 

"Vậy thì chúng ta gặp vấn đề rồi. Tiếc thật đấy, trên đường đi anh đã chắc chắn là Jeon Jungkook sẽ không từ chối đề nghị của anh. Thôi anh về nhà, sáng mai anh còn đưa Al đi một vòng tìm bối cảnh, sau đó sẽ..." 

"Anh gọi tên anh ta ngọt xớt." 

Jungkook ngay lập tức cắt ngang lời Jimin. Hai hàng lông mày nhíu chặt lại, giọng nói của cậu chưa gì đã nghe thấy khó chịu. Tim vừa run lên vì một câu "Kook" nhẹ bẫng không bao lâu đã phải nghe thấy những lời có tính phân biệt thân sơ ngay trong cùng một câu nói, Jungkook bất lực lắc đầu. 

"Nếu anh thích anh ta nhiều như vậy, vì sao anh còn tìm đến nói chuyện công việc kia với em?" 

"Vì anh yêu em." 

Jimin biết Jungkook rất giỏi hiểu những ẩn ý và những câu chuyện vòng vo, nhưng anh không hiểu sao mình lại có thể thốt ra một câu yêu em nhẹ bẫng. Nói ra rồi cũng không lấy gì làm khó xử, Jimin nhẹ mỉm cười. 

"Đã tưởng sẽ không bao giờ yêu em được nữa từ cái ngày em nói anh chỉ biết suy nghĩ bằng nửa thân dưới. Nhưng bởi vì lí do nào đó, có thể là vì anh chỉ luôn suy nghĩ bằng nửa thân trên, nên anh phải thừa nhận rằng anh vẫn rất yêu em." 

Jeon Jungkook đã mong chờ câu nói đó không biết bao nhiêu ngày, đến lúc này tâm trí lại dường như đình trệ. Khuôn miệng hơi hé ra còn chưa kịp khép, Jungkook đã vội đưa cả hai tay lên che đầu Jimin. Kiểu phản ứng kì lạ đó cũng làm trong lòng Jimin hơi ê ẩm, anh ngẩng đầu nhìn mấy tia nước từ dưới mặt đất phun lên thành một cơn mưa bất ngờ.

Không biết là vô tình hay cố ý, đêm nay lại là đêm nhân viên bảo dưỡng quảng trường kiểm tra lại hệ thống đài phun nước từ dưới đất. Từ trong nhà quản lý, chàng trai trẻ ngáp lên ngáp xuống lịch sự chờ cho hai người đứng ở ngay trên hệ thống phun nước rời đi, nhưng anh chỉ thấy hai người kia đi cạnh nhau, đứng đối mặt với nhau, nắm tay nhau khi xung quanh ngày một vắng. Không còn đủ kiên nhẫn chờ cho Jungkook và Jimin đi khỏi, hoặc bởi vì bỗng nhiên nổi hứng làm thiên thần, anh chàng nhân viên bảo dưỡng thấy hai người kia dính sát vào nhau không còn một kẽ hở thì dùng một tay che miệng, tay kia gạt bảng điều khiển hệ thống phun. 

-- 

"Cơn mưa" bất ngờ làm Jungkook chợt nhớ đến ngày đầu tiên Jimin vui vẻ chạy dưới mưa trên con đường từ siêu thị về nhà rồi nói với cậu rằng những việc như thế này chỉ nên làm một lần duy nhất. Park Jimin của ngày đó cũng là người không được khỏe mạnh lắm, căn cứ vào việc anh quá quen thuộc với việc nhẹ xoay viên nhộng để dốc ngược tất cả bột thuốc giảm đau vào dưới lưỡi mình. Jungkook lúc đầu không mấy để tâm vì mải nghĩ rằng Jimin chỉ đang phải trả giá cho những cuộc chơi thâu đêm suốt sáng. Rồi không biết từ bao giờ, Jungkook lại nhìn xa hơn những cuộc chơi đó. Không để ý đến việc mình yêu Jimin nhiều như thế nào, Jungkook cũng không nhận ra rằng cậu đã dần lo lắng cho những điều rất vụn vặt như một vết gai hoa hồng cào lên cánh tay anh. Thậm chí lúc này đây, khi Jimin vừa nói ra một câu "anh yêu em" mà Jungkook chưa kịp vui mừng đáp lại, cậu đã ngay lập tức nghĩ cần che cho Jimin vì anh dễ bị cảm mà thời tiết thì cứ đang lạnh dần. 

Những tia nước dần thấm ướt tóc Jungkook, cậu vẫn còn nhìn Jimin trân trân không chớp. Jimin buồn cười đẩy nhẹ vào người Jungkook. 

"Em làm sao thế? Về nhà thôi. Hội chợ việc làm của anh thất bại rồi, anh cần phải chuẩn bị cho đợt sau nữa."

Ánh mắt Jimin ánh lên vài tia vui vẻ khác thường. Jungkook không nhầm lẫn được, nó giống như là ánh mắt của Jimin trong ngày anh ép cậu phải thú nhận chuyện yêu anh sau hậu trường buổi chụp ảnh cho Verital 35. Có thể hiểu nhau nhiều đến như thế này thì không còn gì phải giấu diếm, Jungkook hạ một bàn tay xuống kéo tay áo của Jimin. 

"Anh cứ đứng thế này thì sẽ bị ốm mất." 

"Cho nên mới nói, anh về nhà đây." 

"Anh ốm cũng được." 

Jimin vu vơ gãi một giọt nước bên thái dương mình. Anh khẽ gật đầu chờ Jungkook nói tiếp. 

"Có em ở đây rồi." 

"Hmm?" 

"Lo cho anh, thương anh yêu anh gì đó đều có em." 

Jimin không thể ngăn mình cười thành tiếng. Jungkook lại nghiêm túc thái quá, đến nỗi chính Jimin cũng sinh ra ảo giác rằng từ đầu đến cuối mình chưa bao giờ ở vị trí làm anh. Cũng như việc coi Jungkook là tình đầu, Jimin chưa bao giờ trải qua một lần tỏ tình nào kết thúc ở việc cả hai người đều thừa nhận bằng một câu yêu tròn trĩnh. Thường thường trong những cuộc tình chóng vánh của anh, không ai có thời gian để nói từ yêu, chỉ có thời gian chơi trò đuổi bắt và khi đạt được điều gì đó cũng là khi mất đi điều gì đó. Có rất nhiều lời yêu tới từ một phía, còn thứ tình yêu vừa thành thực vừa tự nhiên này làm Jimin lo lắng và phấn khích cùng một lúc.  Đầu tóc lẫn áo của Jungkook đều đã ướt sũng. Một bàn tay của cậu cũng không đủ che chắn cho Jimin, anh thở mạnh để nước không tràn vào mũi rồi lại đẩy Jungkook hướng khỏi đài phun nước lạ kì này. 

"Về nhà thôi, Jungkook." 

Tay Jimin chỉ đẩy nhẹ, Jungkook gần như không nhúc nhích một phân. Cậu ngập ngừng:

"Em vừa nói em yêu anh." 

"Anh nghe rõ mà." 

"Trước đó anh nói rằng anh yêu em." 

"Anh vẫn còn nhớ." 

Jungkook nghiêng đầu nhìn Jimin. Jimin không tránh ánh mắt của Jungkook, anh hơi nheo mắt như muốn hỏi "Có vấn đề gì không", khóe miệng của anh vẫn cứ cong cong không hạ xuống. 

"Về thôi. Al không có nhiều thời gian, anh phải khỏe để ngày mai..." 

Không còn kiên nhẫn được nữa, Jungkook nóng nảy đưa tay che miệng Jimin. Jungkook không dùng nhiều lực, cậu khổ sở giận điên lên khi Jimin bắt đầu đùa giỡn bằng cách nhẹ cắn lên lòng bàn tay đã loang loáng ướt. 

"Park Jimin, em không biết là anh thì thế nào. Nhưng trong thế giới của em thì nếu anh nói yêu em và muốn em làm người yêu anh, sau đó em cũng nhắc đi nhắc lại rằng em yêu anh thương anh, chín mươi chín phần trăm là chúng ta sẽ hẹn hò." 

Jimin lấy lí do Jungkook đang bịt miệng mình để chỉ ậm ừ trong cổ họng. Lòng bàn tay bị gặm cắn nhẹ nhàng ngứa ngáy, Jungkook thật không bao giờ muốn rút tay ra. 

"Anh bảo anh muốn em làm nghề bạn trai của nhiếp ảnh gia đúng không? Em cũng có điều kiện cụ thể." 

Jimin nghiêng đầu ra khỏi bàn tay của Jungkook để cho má quệt nhẹ vào mu bàn tay vẫn còn chưa nhúc nhích. 

"Anh nghe em đây." 

"Thứ nhất", Jungkook nói. "Em không muốn anh gọi tên thân mật với người khác." 

"Anh đồng ý." 

"Thứ hai, không giới thiệu tình cũ với em, không để tình cũ hợp tác với em." 

"Ừm... Em chắc không? Nếu như em muốn tìm những người mẫu cao cấp một chút thì bọn họ đều sẽ..." 

"Em không cần, em thà tự đi làm người mẫu. Thứ ba..." 

Jungkook vuốt nhẹ mấy hạt nước đọng trên lông mày Jimin rồi nhẹ nhàng lướt qua cổ anh kéo tới. 

"Park Jimin", tiếng nước rào rào làm giọng nói của Jungkook giống như đang phát ra từ một chiếc radio kém sóng. "Từ nay anh đừng dạy em nữa. Anh hết kiến thức về hẹn hò để dạy em rồi. Để em dạy anh, trong hoàn cảnh này thì phải làm như thế nào cho đúng." 

Đương nhiên điều cần làm trong hoàn cảnh này không phải là bỏ chạy vì sợ ướt nước. Jimin biết rõ điều đó, nhưng anh vẫn muốn để yên cho Jungkook chủ động. Môi của Jungkook trơn trượt, cậu phải cố gắng vài lần mới có thể đáp trúng viền môi của Jimin. Ngàn tia nước vẫn trắng mờ và luân phiên đổi màu cho nhau, cậu nhân viên bảo trì đã ngủ trên bàn điều khiển. Đến khi mấy đầu ngón tay đã muốn co lại vì nước ngấm vào lạnh ngắt, Jungkook mới chịu buông bàn tay giữ lấy gáy của Jimin. 

-- 

Cậu thanh niên trực đài phun nước mở choàng mắt rồi giật mình gạt cần tắt nước. Quảng trường không còn một bóng người, cậu ngắm nhìn mấy cột đèn vàng kiên nhẫn chiếu sáng rồi ngáp dài trước khi lại gục đầu xuống bàn điều khiển để tiếp tục nằm mơ. 

"Đêm nay anh ở nhà em." 

Không phải là một lời mời, Jungkook đơn giản chỉ nói ra như một câu quyết định. Jimin miễn cưỡng cười trên đường về căn hộ, quần áo ướt dính chặt vào người anh lạnh ngắt. Những điều này vô cùng lạ lẫm, từ việc để cho ai đó thay anh quyết định cho đến việc cần phải làm gì sau khi xác nhận là bạn trai bạn gái của nhau mà không phải là những việc kia. Jungkook bước vào thang máy trước rồi quay lại nhìn Jimin, anh giật mình tự thoát khỏi mấy dòng suy nghĩ rồi lấy lại bộ dạng thản nhiên của mình. 

"Nếu em nói sớm thì chúng ta đã không phải dầm mưa rồi." 

"Vì sao?" 

Jungkook nhìn mình qua vách thang máy rồi ngại ngùng sửa lại đầu tóc ướt nhẹp. Jimin gạt tay cậu, anh nhẹ nhàng sửa sang đám tóc trước trán Jungkook dù biết cũng không giúp ích được gì nhiều. 

"Ba người chúng ta có hai căn hộ, ngoài phương án anh và Alvin cùng ở với anh, vẫn còn phương án khác là anh tới ở nhờ căn hộ của em." 

Jungkook không nói gì, cậu hơi cúi thấp đầu để cho Jimin luồn mấy ngón tay vào đầu tóc. Thang máy dừng lại, hai người vẫn một trước một sau đi ra khỏi thang máy. Một cái nắm tay cũng không có, Jimin hơi mỉm cười nhìn vào bàn tay trắng nhợt vì nước của Jungkook. 

-- 

Căn hộ của Eunjung không có vẻ gì giống như là căn hộ của một cô gái độc thân, ngoại trừ một tủ giày cỡ lớn được đặt ngay trước cửa ra vào. Jungkook để Jimin thay đồ trước, đến khi Jungkook vào phòng tắm thì Jimin lại tới nghiên cứu tủ giày của Eunjung. Jimin cũng từng tặng cho Eunjung một đôi, như một cách cảm ơn vì đã tin tưởng để anh quyết định tất cả trong chiến dịch quảng cáo Verital 35 năm trước. Jimin tặng hoàn toàn không vì bất kì mục đích cá nhân nào, lúc đó anh đã có Jungkook ở bên cạnh. Nhưng Eunjung hình như suy nghĩ rất nhiều về món quà đó, sau này có lần cô đã nói với anh rằng cô thật sự bị rung động bởi vì Jimin có thể chọn đúng cỡ giày dù mới tiếp xúc với cô vài lần. Tủ giày của Eunjung có đến ba mươi đôi giày ở trong ba mươi hộc nhỏ, nhưng không hề có đôi giày của Jimin tặng Eunjung. 

Jungkook bước ra khỏi phòng tắm khi Jimin vẫn cười cười trước một đôi giày gót nhọn màu đen. Không muốn nhìn thấy nụ cười Jimin dành cho mấy thứ đồ làm đẹp của Eunjung, Jungkook phủ khăn lau tóc của cậu lên đầu anh rồi hỏi một câu không có chút ăn nhập nào: 

"Anh uống cà phê, trà hay rượu?" 

Lúc này đã là ba giờ sáng, nếu là Park Jimin bình thường chắc chắn anh sẽ nói muốn uống rượu kèm theo vài câu đưa đẩy. Nhưng Park Jimin lúc này lại nuốt khan rồi nói: 

"Cho anh trà." 

Jungkook đi vào bếp, cậu dùng thìa nhỏ múc vài búp trà hoa cúc ra cốc thủy tinh bằng động tác vụng về hơn bình thường. Jimin tới bên quầy bar trước bếp ngồi chống cằm nhìn ra thành phố chỉ còn là những dải đèn lấp lánh, anh gõ ngón tay lên quầy bar liên tục cho đến khi Jungkook gõ nhẹ thìa trà vào khớp ngón tay. 

"Anh biết vì sao em lại không nghĩ đến chuyện kéo anh sang căn hộ của em không?" 

Jimin quay lại, anh khẽ lắc đầu. Jungkook đổ nước sôi vào trà, mấy bông hoa khô xoay tròn trong nước rồi nở bung vì nhiệt. 

"Em nghĩ chắc chắn anh sẽ ở cùng anh ấy thôi. Em muốn làm gì thì làm là khi không có ai xuất hiện, còn khi đã có ai đó rồi thì em lo là anh sẽ không chọn em." 

Jungkook cúi đầu nói mà không hề nhìn đến Jimin. Hai người im lặng uống trà, thứ trà nhạt nhẽo nếu đem so với những thứ mẹ của Jimin phục vụ tại quán ăn Nhật. Jimin với lấy hũ mật ong trên kệ để cho thêm vào nước, anh chợt bật cười vì nhớ lại nụ hôn thứ hai khi môi Jungkook được chính anh tô lên một lớp mật ong ngọt lịm. Nụ hôn mật ong đó nhắc cho Jimin rằng hai người đã từng hẹn hò với nhau rồi, không hiểu sao lúc này lại ngại ngùng khách sáo với nhau như thế. Nâng ly trà lên môi uống một ngụm, Jimin khẽ ngoắc tay. 

"Ghé lại đây anh nói cho nghe cái này." 

Jungkook buông ly trà xuống để vươn người về phía Jimin, anh nhanh chóng chạm môi vào khóe môi cậu. Jungkook khựng lại trong một giây, Jimin đẩy cậu trở về quầy. Đưa lưỡi liếm môi trong vô thức, Jimin gật đầu: 

"Đúng là Jeon Jungkook của anh rồi." 

Không biết phải mất bao lâu để hai người có thể thoải mái hẹn hò như xưa, nhưng cảm giác này vẫn khiến cho Jimin cảm thấy vô cùng kì diệu. 

Về phần Jungkook, cậu đã sớm không thể nói bất cứ điều gì về sự thay đổi lạ lùng này. Hai người chỉ mới được tắm qua một cơn nước lạnh mà đã giống như là cùng nhau quay về khi mười bảy tuổi. Anh yêu em, em yêu anh, Jungkook chưa từng biết những từ ngữ đó khi nói ra cùng một lúc sẽ tác động to lớn đến cả não bộ và trái tim như thế. 

"Em yêu anh." 

Jungkook mấp máy môi thử nói cho mình nghe, không ngờ Jimin lại uống nốt hớp trà cuối cùng rồi nói nhỏ: "Anh biết." 

Jungkook ngồi sụp xuống bếp như muốn tìm kiếm thứ gì đó bên dưới, Jimin biết ngay rằng gò má người kia đã sắp chạm vào mi mắt rồi. 

-- 

Jimin vừa hắt xì một tiếng, Jungkook ngay lập tức kéo anh vào phòng ngủ. Cậu vừa cằn nhằn chính mình vừa tỉ mẩn lau tóc cho Jimin, còn anh chỉ tựa lưng vào lồng ngực Jungkook để tiếp tục nhìn thành phố. Nghe Jungkook than vãn chán, Jimin buột miệng nói: 

"Eunjung đâu rồi?" 

"Chị ấy đi công tác. Nhà này thật ra là của chung, phòng này của riêng em thôi." 

Mấy ngón tay của Jimin như bơi trong chiếc áo lớn hơn môt cỡ của Jungkook. Buồn cười với hình ảnh yếu đuối đó, Jimin kéo tay áo lên khuỷu tay một chút. Không ngoài dự đoán của anh, Jungkook ngay lập tức vuốt tay áo anh trở về. Ngửa lòng bàn tay để Jungkook đan tay vào, Jimin nhích sát người vào lồng ngực như chiếc áo bông lớn ôm gọn phía sau lưng mình. 

"Anh yêu phải hoàng tử thật rồi..." 

Jimin vừa nói vừa ngáp dài, Jungkook lại cúi đầu dụi mũi vào tóc anh không ngừng. Không còn gì nhiều hơn để nói, Jungkook chỉ say sưa hít ngửi mùi hương trên tóc, trên đầu vai và cả trên từng ngón tay của Jimin. Với tay lấy chai nước hoa để ở ngay đầu tủ, Jungkook xịt nhẹ vào mảnh chăn bông trắng muốt trước khi kéo mảnh chăn che kín cả hai người. Nhìn thấy chai nước hoa rất lạ nhưng lại có dán nhãn tên anh, Jimin kéo chăn xuống khỏi mũi mình để ngửi thử mùi hương đang vương đầy trong không khí. Ánh đèn có màu vàng như trái cây chín nẫu, mùi hương trộn lẫn giữa quế và hạt tiêu cũng làm Jimin cảm giác mùi hương đó có hình dạng như mấy đám mây và đang trôi bồng bềnh trong căn phòng ấm sực. 

"Đây là cái gì?" 

Jungkook biết ngay Jimin đang muốn hỏi về thứ nước hoa cậu vừa dùng. Vừa sửa lại vị trí gối cho Jimin, Jungkook vừa nói: 

"Có không chỉ một bảng mùi hương em pha cho anh đâu. Em đã tự tay pha, trong suốt những ngày kiểm tra phòng điều chế. Khi nào đó sẽ đưa anh xem thử." 

Jimin nhắm nghiền mắt khi Jungkook dời ngón tay từ gối lên lông mày rồi đến sống mũi của anh. Đến khi ngón tay cái của Jungkook dừng lại trên má, Jimin mới mở mắt ra để tiếp tục câu chuyện: 

"Mỗi ngày em lại tìm thấy một Park Jimin khác nên mới có nhiều mùi vị như thế?" 

"Vị thì em không biết..." 

Jungkook thuận miệng nói theo Jimin rồi ngạc nhiên khi thấy anh lùi xa ra một chút. Đưa tay kéo Jimin vào sát với mình, Jungkook vòng cả hai cánh tay siết chặt lấy anh. 

"Còn mùi thì em không làm cho em. Em làm ra từng loại tùy mục đích sử dụng của anh. Vừa rồi là mùi sẽ dùng khi anh bị cảm, còn có mùi giúp anh thoải mái khi làm việc, mùi dùng cho khi đi tìm bối cảnh ở biển, ở rừng." 

Jungkook mân mê mãi một sợi tóc mềm, Jimin ngẩng đầu nhìn lên chỉ thấy được đỉnh cằm của cậu. Dùng chính đỉnh cằm đó đẩy ánh nhìn của Jimin xuống, Jungkook cất giọng nói trầm khàn hơn bình thường nhắc nhở: 

"Anh ngủ ngon. Sáng mai anh còn phải đi tìm bối cảnh chụp. Lại là đi cùng... Mai em về cùng anh." 

Jimin không mong gì hơn một câu chúc ngủ ngon đó. Anh còn tưởng Jungkook sẽ làm gì hơn là ôm ấp và hít ngửi và vuốt tóc, những việc cần nhiều thời gian chuẩn bị hơn nếu không muốn lần đầu trở thành một mớ ngổn ngang không đáng nhớ. Cánh tay của Jungkook ở trên vai Jimin cũng nặng dần, Jimin trở người vài lần rồi dứt khoát nhoài người lên cao hơn để nhìn rõ hình dáng Jungkook khi ngủ. Khóe môi cậu cong lên vui vẻ, Jimin đưa ngón tay chạm vào rãnh sâu nơi kết thúc nụ cười đó mà Jungkook cũng không buồn tránh đi. Càng nhìn lại càng thấy đáng yêu, Jimin bắt đầu di chuyển ngón tay dọc theo nụ cười của Jungkook cho đến khi cậu bất thình lình há miệng cắn chặt ngón tay còn đang miệt mài di chuyển. Thả tự do cho ngón tay nhỏ kia sau khi đưa lưỡi trêu đùa đầu ngón tay vài lần, Jungkook xoa nhẹ vào lưng Jimin. 

"Nhiếp ảnh gia của em ngủ đi nào." 

"Anh hỏi..." 

"Anh còn thức là em không nhịn nữa đâu." 

Giọng nói ngái ngủ của Jungkook mang theo vẻ gì đó vô cùng chắc chắn, Jimin thu hết mấy ngón tay đã nóng rần vì đụng chạm của Jungkook vào trong ngực mình. Khóe miệng Jungkook lại cong lên, cậu rì rầm nói:

"Anh hỏi gì?" 

"Anh định hỏi em có làm ra thứ mùi hương nào..." 

"Chắc chắn là có. Em nhớ anh thì hay làm ra những chuyện trái với tam quan." 

Jimin nhướn mày: 

"Anh chỉ định hỏi em mùi hương nào giúp anh dễ ngủ." 

"Em cũng nói về mùi hương giúp chúng ta dễ ngủ." 

Jungkook mở mắt tỉnh táo nhìn Jimin. Hai người đấu mắt với nhau chưa đến năm giây, lần đầu tiên Park Jimin nhận thức được rằng việc người đàn ông như mình úp mặt vào ngực ai đó để trốn tránh chưa bao giờ là một điều đáng xấu hổ. Jungkook không cười nữa, cậu chỉ xoa lưng Jimin đều đều trong khi mình cũng nhắm mắt mơ màng. 

Còn ngày mai và rấtnhiều ngày mai để cùng nhau thử qua từng loại nước hoa một, không cần thiết phải thử hết tất cả - kể cả thứ mùi hương kích thích đó trong một ngày.

--

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro