Kỳ Môn công pháp

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Kỳ Môn công pháp

Ngoài các công pháp bên Phật gia và Đạo gia, còn có Kỳ

Môn công pháp; họ tự gọi mình là 'Kỳ Môn tu luyện'. Đối với

các công pháp tu luyện thì người thường chúng ta có nhận thức

thế này: Trung Quốc từ thời cổ đại đến nay, người ta nhìn nhận

rằng các công pháp bên Phật gia và Đạo gia là các phương pháp

tu luyện chính thống, cũng gọi chúng là tu luyện chính pháp

môn. Kỳ Môn công pháp này từ xưa đến nay chưa hề [được]

công bố ra thế [gian]; rất ít người biết được sự tồn tại của họ,

chỉ nghe nói đến qua các tác phẩm nghệ thuật.

Có Kỳ Môn công pháp hay không? Có. Tôi trong quá trình

tu luyện, đặc biệt là vào một số năm về sau, tôi đã gặp ba vị cao

nhân ở bên Kỳ Môn; [họ] truyền cấp cho tôi những tinh hoa

trong môn của mình, những điều hết sức độc đáo đặc biệt, hết

sức hay. Chính vì những điều của họ rất độc đáo đặc biệt, nên

những [thứ] luyện xuất lai cũng cổ quái phi thường; người

thường không thể hiểu được. Ngoài ra còn giảng một câu: 'phi

Phật phi Đạo', không tu Phật không tu Đạo. Người ta hễ nghe

thấy chẳng tu Phật cũng chẳng tu Đạo, liền gọi họ là 'bàng môn

tả đạo', họ tự gọi mình là 'Kỳ Môn công pháp'. Nói bàng môn

tả đạo là có ý khinh thường, nhưng không có ý phản đối, không

bảo rằng họ là tà pháp; điểm này là khẳng định. Lý giải trên

chữ [nghĩa] cũng không có ngụ ý tà pháp. Lịch sử xưa nay

[người ta] vẫn coi công pháp của Phật và Đạo mới xứng là tu

luyện chính pháp môn; khi người ta không nhận thức được

công pháp của họ, thì người ta nói họ là 'bàng môn', [tức là]

cửa bên cạnh, không phải chính pháp môn. Thế còn 'tả đạo'?

Tả đạo ngụ ý là vụng về dốt nát, con đường vụng về. Chữ 'tả'

tại Trung Quốc cổ đại thường hay nói thành 'bổn'; 'bàng môn

tả đạo' là có ngụ ý như thế1

.Vì sao họ không phải tà pháp? Vì họ cũng có yêu cầu

nghiêm khắc về tâm tính, họ cũng tu luyện chiểu theo đặc tính

vũ trụ, họ cũng không vi phạm đặc tính của vũ trụ, [và] quy

luật của vũ trụ, họ cũng không làm điều xấu; do đó không thể

nói nó là tà pháp. Không phải vì đặc tính của vũ trụ chúng ta

phù hợp với phương pháp tu luyện của Phật gia và Đạo gia, mà

là vì phương pháp tu luyện của Phật gia và Đạo gia phù hợp với

đặc tính của vũ trụ, nên mới [trở] thành chính Pháp. Tu luyện

của Kỳ Môn công pháp nếu phù hợp với đặc tính của vũ trụ

này, thì họ không phải tà pháp, mà cũng lại là chính Pháp; bởi

vì tiêu chuẩn nhận định tốt-xấu thiện-ác là đặc tính của vũ trụ.

Họ chiểu theo đặc tính vũ trụ mà tu, cho nên nó cũng là con

đường chính; chỉ có điều đặc điểm yêu cầu của họ khác với bên

Phật gia và Đạo gia. Họ cũng không giảng việc truyền đồ đệ

một cách rộng rãi, phạm vi truyền rất nhỏ. Đạo gia truyền

công, dạy một lô đồ đệ khá đông, tuy nhiên trong đó chỉ có một

đồ đệ chân truyền; Phật gia giảng phổ độ chúng sinh, ai có thể

tu thì người ấy tu.

Khi truyền thừa Kỳ Môn công pháp không thể chọn hai

người, mà trong một thời kỳ lịch sử rất dài mới tuyển chọn một

người để truyền; do đó những điều của họ không hề được người

thường biết đến trong lịch sử xưa nay. Đương nhiên vào lúc khí

công lên cao trào, tôi phát hiện rằng trong công pháp này có

một số ít người cũng ra truyền công. Tuy nhiên truyền tới

truyền lui [một thời gian] thì họ thấy không được, bởi vì có một

số điều mà sư phụ của họ hoàn toàn không cho phép họ truyền.

Nếu chư vị truyền công [phổ cập], thì chư vị không thể chọn

người [học]; những người đến [học], tâm tính cao thấp tại các

tầng khác nhau. [Những người] ôm giữ những quan niệm khác

nhau đến [học], loại người nào cũng có, nên chư vị không có

cách nào chọn đồ đệ để truyền. Do vậy không phổ cập Kỳ Môn

công pháp được, dễ xuất hiện nguy hiểm; bởi vì những điều của

họ rất đặc thù.

Có người nghĩ: Phật gia tu Phật, Đạo gia tu [thành] Chân

Nhân, Kỳ Môn công pháp này tu thành thì được tính là gì? Là

tản Tiên, họ không có phạm vi thế giới cố định [trong] vũ trụ.

Mọi người đều biết, Phật Như Lai Thích Ca Mâu Ni có thế giới

Ta Bà, Phật A Di Đà có thế giới Cực Lạc, Phật Dược Sư có thế

giới Lưu Ly; mỗi Như Lai và Đại Phật đều có thế giới của mình.

Mỗi một Đại Giác Giả đều có một thiên quốc do tự mình tổ

chức; rất nhiều đệ tử của họ sinh sống trong đó. Nhưng Kỳ

Môn công pháp họ không có phạm vi cố định [trong] vũ trụ, họ

chỉ giống như du Thần tản Tiên.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro