CHAP 71

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

CHƯƠNG 71

Tin tức về màn tỏ tình thất bại của hoa khôi năm nhất đã lan truyền nhanh chóng.
Bề ngoài không ai bàn tán, nhưng thật ra đều nói thầm, nói Achara khóc mấy ngày nay, khóc như hoa lê gặp mưa, Arnon nóng lòng muốn chết nhưng không biết làm gì.
Sau đó, có người nói: "Cậu ấy cũng thật lợi hại, sao lại dám đến gặp Ling tỏ tình? Cậu ấy không biết Ling là người từng được giám thị Yang khen ngợi vì phát ngôn không được yêu sớm sao?"
Học sinh năm nhất : ???
Ling thoạt nhìn không giống một người có thể nói những lời như vậy!
Orm bỏ tai nghe những người bên ngoài cửa sổ, tập trung vào việc đọc sách, nhưng Prima thì không. Cô cũng nghe thấy những lời đàm tiếu từ những người khác, vì vậy cô vội vàng nói với Orm.
Lúc này, Orm đang uống canh.
Đây là lúc Ling nói với nàng sau khi nhà hàng tư nhân phá sản, cô thực sự tìm được nhà hàng mới, mỗi ngày đều mang cho nàng một bát canh.
"Orm, cậu biết không? Gần đây có người tỏ tình với Ling." Prima nhìn Orm như không biết chuyện gì, trong lòng lo lắng. "Hình như là học sinh năm nhất? Tớ cũng thấy rồi. Cô gái nhỏ đó chắc chắn không bằng cậu. Nhưng mà Ling thật sự rất nổi tiếng. Nam sinh thích cậu ấy, nữ sinh cũng vậy! "
"Tốt lắm." Orm vẫn nhẹ giọng nói, không có biểu hiện gì là đang ghen.
Prima hoài nghi nhìn nàng: "Orm, sao cậu không lo gì hết vậy?"
Prima nói: "Tớ nghĩ cậu vẫn phải để ý. Dù sao bây giờ Ling được nhiều người thích như vậy. Nhìn Achara Manaying kia đi? Tớ hỏi rồi mới phát hiện ra. Ling không có quan hệ gì với cô ta. Cô ta dám trắng trợn gửi các thứ đồ ăn như vậy!"
Gửi đồ ăn?
Orm nhớ những bữa trưa mà Ling đã gửi cho nàng. Sau đó nói nhà hàng phá sản không thể ăn hộp bento đó nữa.
Sau khi ngẫm lại, nàng đã hiểu ra mọi chuyện, Orm cười.
"Không sao đâu, tớ tin Ling." Orm nghiêm túc nói với Prima: "Bởi vì tớ biết cậu ấy chỉ thích tớ."
Prima: "..."
Đột nhiên cảm thấy mình đã ăn một miếng cẩu lương.
---
Hết kỳ thi này đến kỳ thi khác, mùa hè nóng nực đến như đã định.
Trong tháng trước, điểm của Ling tốt hơn mọi bài thi trước, bây giờ cô đã trở thành học sinh giỏi nhất trong mắt tất cả giáo viên.
Khoa học của trường được xếp thứ 72, nghĩa là dù không có chuyên ngành nào thì cô cũng có thể trực tiếp đưa vào một trường đại học xuất sắc với điểm văn hóa, huống hồ chuyên ngành của cô đã đạt.
Chỉ cần giữ kết quả này và chờ đợi giấy báo nhập học của đại học D.
Sawai ngày nào cũng thở dài: "Đại tỷ, nhìn điểm số của cậu cùng người hạng hai chênh lệch bao nhiêu? Gần 200 điểm, cậu đang đè bẹp chúng tớ."
Ling: "Còn có tâm tư nhìn điểm?Iran hướng cậu còn chưa đủ sao?"
Sawai lập tức rụt đầu lại, không dám nói.
Khi mùa hè sắp đến, số ngày đếm ngược cho kỳ thi tuyển sinh đại học trên bảng đen đã thay đổi từ hai chữ số thành một chữ số và vẫn đang giảm dần.
Đến giây phút cuối cùng, giáo viên chủ nhiệm của từng lớp đã ngừng bức xúc học sinh. Yoo cảm thấy xấu hổ ngay trước kỳ nghỉ, đứng trên bục giảng nói: "Các em học sinh, hãy giữ vững tâm lý. Đây là lần cuối cùng các em tham gia kỳ thi! Hãy cố gắng chinh phục kỳ thi tuyển sinh đại học!"
Cùng lúc đó, những bức ảnh tốt nghiệp được chụp chung vào một buổi chiều tàn, các nhiếp ảnh gia mang theo ống kính độ nét cao chụp, đừng nghĩ đến chuyện chỉnh sửa hay gì đó, nó không tồn tại. Mặt ai cũng lấm tấm mồ hôi, tóc bết vào nhau, mắt lác vì nắng.
Ling không có cảm giác mong đợi những bức ảnh tốt nghiệp, nhưng cô đã xem những bức ảnh tốt nghiệp của lớp Orm. Đứng giữa đám đông học sinh nam và nữ, Orm trông thật đặc biệt. Nàng có khuôn mặt tươi sáng cùng nụ cười hiền hậu khi nhìn thẳng vào máy ảnh.
Quả nhiên, tên mọt sách nhỏ của cô rất đẹp.
Hai ngày trước khi kỳ thi tuyển sinh đại học, toàn trường đã đóng cửa, bắt đầu xem phòng thi.
Nira và Sawai không thi tại trường này, họ được xếp ngẫu nhiên ở trường khác.
Ling cùng Orm ở lầu dưới, Iran cùng bọn họ đi xem phòng thi, đối với mọi người tinh thần rất cao nói: "Bên ngoài phòng thi tớ sẽ cổ vũ các cậu!"
Hai mắt nàng sáng ngời, cổ vũ mọi người: "Tớ đang chờ cùng cậu vào đại học."
Orm gật đầu nói với Ling, "Cậu lo lắng sao?"
Ling lắc đầu, đưa tay bóp trên mặt Orm, nhẹ giọng nói: "Tương lai đang chờ chúng ta."
Vì vậy, cô thực sự không lo lắng chút nào.
Bởi vì Ling biết đây là lần thi cuối cùng, cuối cùng đã đến lúc cô thực sự chấp nhận kết quả.
Kỳ thi tuyển sinh đại học đến rồi.
Thời tiết trong hai ngày này rất tốt, dù có lan can bên ngoài phòng thi nhưng phụ huynh trông có vẻ hồi hộp đứng đó. Khi buổi thi tiếng Anh cuối cùng kết thúc, tất cả các thí sinh bước ra khỏi phòng thi, hít thở không khí trong lành, ba năm cao trung kết thúc.
Ling vội vàng đi xuống cầu thang, cô nhìn thấy Orm mặc váy đứng ở đó đợi cô, trên mặt lộ ra nụ cười.
Không cần nói gì lúc này tim cô đập rất nhanh, cô nắm tay Orm, hai người cùng nhau chạy về phía cổng trường.
Hai người bọn họ còn chưa chạy bao xa, đám người Sawai đã chạy theo từ phía sau vừa chạy vừa hét lên: "Đại tỷ!!! Tiểu hoa khôi!!! Đợi chúng tớ với!!!"
Cổng trường đã mở ra, tất cả các bậc phụ huynh đều mong ngóng, chờ đón con em mình nhanh chóng ra về.
Đám người Sawai xông lên, hai mắt đỏ hoe, Ling chưa kịp phản ứng, Sawai đã ôm Ling bắt đầu khóc, "Đại tỷ, cảm ơn cậu!"
Họ thực sự cùng nhau vào đại học!
Nira, Wendy và Hani ôm chặt Ling cùng Sawai từ ba hướng khác nhau, họ khóc đến mức khóc không ra nước mắt, một bản giao hưởng vang lên bên tai Ling.
Ling: "???" Cô cảm thấy mình gần như tắt thở.
Orm và Iran đứng ở bên cạnh cười đến chết đi sống lại, cảm thấy đám người này đơn giản là một đám trẻ con.
Sự mệt mỏi sau một ngày thi đã biến mất trong hoàn cảnh này.
Dao đã đợi sẵn hai người bên ngoài trường học, Ling cuối cùng cũng thoát khỏi sự khống chế của bốn người, nhìn Sawai đang khóc, trong lòng tuy cảm động nhưng giọng điệu nói: "Cậu cứ khóc thế này có thấy xấu hổ không? Iran, cậu dỗ cậu ta đi."
Sawai khóc dữ dội hơn.
Hai người Wendy và Nira lúc này đã rất cao, nhưng lại mau nước mắt như một cô bé, muốn lao vào vòng tay của Ling.
Ling nắm lấy tay Orm, trừng mắt nhìn mọi người: "Được rồi! Đừng cảm ơn, không phải tôi học cho cậu. Nếu muốn cảm ơn thì tự cảm ơn bản thân đi."
Orm cười nói: "Mọi người đừng quên ngày mai tới nhà tớ làm khách."
Ngày mai là sinh nhật thứ 18 của Orm. Dao hỏi nàng muốn thu xếp như thế nào. Đây không chỉ là ngày sau kỳ thi tuyển sinh đại học mà cũng là bữa tiệc ở cùng bạn bè ăn mừng.
Ling không có phản đối chuyện này, chỉ cần có thể ở cùng Orm, cô có thể làm bất cứ chuyện gì.
Hôm nay, Ling sẽ ở lại nhà Orm, không về nhà.
Sawai gật gật đầu: "Được!"
---
Bên ngoài trường học, Dao và Chanchai nhìn vào trong, tại sao hai đứa nhỏ còn chưa đi ra.
Không mất nhiều thời gian liền nhìn thấy Orm và Ling cười vẫy tay với hai người.
Dao càng nhìn càng hài lòng, trong nháy mắt biết hai đứa nhỏ này thi rất tốt, không cần hỏi.
Khi Ling và Orm mở cửa lên xe, Dao đưa đồ uống có đá đã chuẩn bị từ lâu cho hai người, "Hai đứa có mệt không?"
"Chúng con không mệt, dì ở ngoài đợi lâu chưa?" Ling nói.
Chanchai: "Không có bao lâu, Ling, đây là kỳ thi cuối cùng rồi. Con cùng Orm sắp xếp chưa? Có muốn đi du lịch không?"
Ling nhìn Orm một cái, sau đó cười lắc đầu: "Cái này thì theo Orm đi, con nghe cậu ấy."
Dao nói: "Con nghe lời Orm nhất. Chẳng phải Orm mời con đến sống với chúng ta sao? Dì nghĩ sau sinh nhật của Orm thì con chuyển quần áo hoặc cái gì đó vào nhà dì sống là được rồi!"
Ling uống nước, cảm thấy rất ngọt, hóa ra cô đã vô tình quen với đồ uống ngọt như vậy, còn nghĩ nó khá ngon.
Cô nói, "Vâng, con biết rồi dì."
Dao cười nói: "Ngoan."
Ngày mai là sinh nhật thứ 18 của Orm, cũng chính thức tốt nghiệp.
Ling đang nghĩ, ngày mai cô có thể chính thức nói chuyện bên nhau với Orm, đúng không?
Chẳng bao lâu nữa, cô có thể tự hào tuyên bố với mọi người tên mọt sách này thuộc về cô, hoàn toàn là của cô.
Buổi tối, Ling ăn cơm ở nhà Orm, cùng Dao trang trí phòng khách. Đây không phải ngày mai sinh nhật của Orm sao? Đương nhiên, nên được sắp xếp tỉ mỉ.
Mùi bánh bốc ra từ lò nướng trong bếp, là do Dao đang nướng đế bánh ngày mai sẽ dùng.
Orm được nghỉ ngơi với tư cách là nhân vật chính nên không được phép tham gia vào việc sắp xếp, vì vậy nàng lấy máy ảnh để giúp Ling chụp ảnh.
Ling hiện là một thành viên của gia đình, cô có đồ ngủ, giày dép, quần áo để thay và những thứ cần thiết hàng ngày. Không biết từ bao giờ, Ling càng ngày càng có nhiều dấu vết sống ở đây.
Dao đặc biệt ân cần, bà còn kê một chiếc giường đơn ở phòng cho khách, nói nếu Ling cần không gian riêng, có thể vào phòng này.
Ling không biết Orm đã giải thích với gia đình nàng từ lâu. Cô cũng cảm thấy ba mẹ của Orm thực sự tốt với cô, rất tốt. Sau này cô nhất định sẽ hiếu thảo với họ, trong lòng cô đã ghi nhận đây là gia đình của cô.
Máy ảnh trong tay Orm vẫn là Polaroid đưa cho Ling lúc trước, giấy ảnh đã được thay đổi rất nhiều. Sau khi Ling trở về, cô đã chụp cho Orm rất nhiều ảnh, nàng cũng đã làm một bức tường ảnh đặc biệt trong phòng khách.
Có hình của Ling, hình của nàng, hình của hai người với ba mẹ của nàng.
Có cả Sawai, Nira và những bạn học khác nữa.
Bức ảnh chụp vào ngày sinh nhật của Ling được Orm dán ở giữa bức tường.
Hai người trong ảnh thân mật hôn nhau dưới ống kính.
Lúc đó Ling nhìn thấy Orm dán bức ảnh này lên, liền do dự hỏi nàng: "Như vậy không phải rõ ràng quá sao?"
Orm hỏi ngược lại: "Không, có chuyện gì sao?"
Ling cảm thấy có gì không ổn.
Sau đó, cô thấy Dao và Chanchai đối diện với bức ảnh một cách tự nhiên, khen bức ảnh trên tường rất đẹp.
Cho nên Ling yên tâm, cô cảm thấy được hai vị trưởng bối không để ý tới.
Mười giờ tối, trong nhà đều chỉnh tề. Lần này rốt cuộc không giống bóng bay hồng trong ngày sinh nhật của Ling, cô chọn những quả bóng bay màu vàng bạc tương đối bình thường. Màu sắc được trang trí bằng các chữ cái tiếng Anh gồm chữ Happy Birthday bao quanh bức tường phía sau TV.
Dao rất hài lòng với kết quả dàn xếp giữa bà và Ling, thậm chí còn giục Orm nhanh chóng chụp lại.
Mười một giờ, hai người cư nhiên bị người lớn giục đi tắm rửa ngủ, nói để cho Orm nghỉ ngơi thật tốt, ngày mai đón tuổi 18.
Lần đầu Ling đến nhà Orm, Dao đã cho cô và Orm ngủ cùng giường. Mặc dù Ling có thói quen ngủ một mình nhưng hai người vẫn ngủ trong phòng của Orm.
Lúc nằm trên giường, mười hai giờ mới xong.
Trong phòng bật đèn đầu giường, ánh đèn màu cam chiếu vào người rất dịu dàng. Ling và Orm nằm đối mặt, nhưng tâm hồn họ lúc này rất bình tĩnh.
Hai người yên lặng không nói, chỉ là nhìn nhau.
"A!" Orm đột nhiên nghĩ tới cái gì đó, "Tớ có cái muốn cho cậu!
Vẫn còn tám phút.
Trước khi Ling có thời gian để ngăn nàng lại, cô gái nhỏ đã mở cửa bỏ chạy.
Bảy phút, sáu phút, năm phút.
Ling giống như đếm từng giây.
Lúc Orm trở lại, trong tay cầm một hộp sơn vuông đặt ở đầu giường bên Ling, ngượng ngùng cười: "Tớ luôn muốn tặng nó cho cậu!"
Ling kéo Orm vào trong lòng, Orm trước tiên nói: "Cậu thích không?"
Chỉ còn ba phút!
Ling bất lực nói: "Tôi thích, đương nhiên thích. Chẳng qua là sinh nhật của cậu, tại sao lại tặng quà cho tôi?"
Sắp đến rồi.
Ling đưa tay chạm vào chiếc hộp nhỏ.
Vừa chạm tay, liền nghe thấy Orm nhẹ nhàng nói: "Tớ muốn hỏi."
Hai tay Orm ôm cổ Ling, thu hẹp khoảng cách giữa hai người: "Điều tớ muốn hỏi là..."
"Cậu có thích tớ không?"
Ling ngẩn người.
Cái gì, cái gì?
Orm giương đôi mắt trong veo nhìn Ling, nở nụ cười ngọt ngào, giọng nói chân thành: "Cậu còn không có nói thích tớ, vậy khi nào tớ có thể ở bên cạnh cậu đây?"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro