Chap 25

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Trần Liễu đeo kính đen, mặc chiếc váy hoa đến đầu gối. Cô ta xách túi đi vào trong quán cafe, tháo chiếc kính, cô ta nhìn một lượt xung quanh quán. Thấy góc quán thoáng bóng dáng người quen, cô ta mỉm cười rồi lại gần, kéo chiếc ghế đối diện và ngồi xuống. Nghiêm Vĩnh Kỳ thấy cô ngồi xuống liền đáp túi giấy lên bàn:

"Ảnh của cô đây."

Trần Liễu mỉm cười, cô ta lấy túi giấy rồi bỏ 1 tấm ra xem. Sau khi hài lòng cô ta nói:

"Anh yên tâm, Lâm Phong Vân nhất định tôi sẽ giải quyết."

Nghiêm Vĩnh Kỳ liếc nhìn Trần Liễu:"Mong rằng cô không làm tôi thất vọng."

Trần Liễu nhếch mép, cô ta mang kính vào, sau đó cầm túi giấy đứng dậy rồi rời khỏi quán. Ra đến cửa quán liền gặp Lâm Phong Vân. Cô ta cười khẩy:

"Nghiêm thiếu phu nhân hóa ra cũng chỉ là...một con ngốc."

Lâm Phong Vân trợn mắt nhìn cô ta:"Cô nói cái gì?"

Trần Liễu không nói gì mà cười lớn rồi đi thẳng. Lâm Phong Vân thấy dạo gần đây Nghiêm Vĩnh Kỳ rất hay gặp cô gái này, anh ấy không phải ngoại tình chứ? Mà nói vậy cũng không đúng, Vĩnh Kỳ không phải loại người cùng bắt cá 2 tay một lúc. Lâm Phong Vân hậm hực đi vào bên trong, Vĩnh Kỳ ban nãy gọi cô đến đón.

-------------------------------------------------------------------

Biện Bạch Hiền sau khi rời quán nhưng không về nhà ngay mà lại đến siêu thị mua đồ. Mua nhiều đồ ăn nhanh, mua xong cũng không về nhà mà rẽ vào nhà Chung Đại lấy cuốn album mới đặt sau đó mới trở về nhà.

Về đến nhà, Biện Bạch Hiền thấy Trần Liễu ngồi co ro ở ghế sofa. Bạch Hiền vừa đi vào, cô ta đứng phắt dậy:

"Bạch Hiền...em về rồi."

"Chị sao vậy?"

Trần Liễu thoáng lo sợ, cô ta đưa mắt lên phía tầng trên:"Em lên xem Xán Liệt như nào...từ lúc anh ấy về. Đã có chút không ổn."

Bạch Hiền nghiêng đầu khó hiểu,cậu mang đống đồ ăn vặt vào bếp rồi đi lên phòng.

Cửa mở, Phác Xán Liệt ngồi vắt chân ở ghế, ánh mắt lãnh đạm đến đáng sợ. Bạch Hiền cảm thấy không khí có chút ngượng ngập liền lên tiếng:

"Liệt..."

"Lại đây." -Phác Xán Liệt vỗ vỗ vào chỗ trống bên ghế. Biện Bạch Hiền lò dò lại gần. Vừa ngồi xuống Xán Liệt liền đáp một túi giấy lên bàn. Bạch Hiền có chút khó hiểu nhưng vẫn bỏ ra xem. Xem được bức thứ nhất, trong đầu cậu hoạt động có chút chậm. Không phải là lúc Nghiêm Vĩnh Kỳ ôm cậu sao? Xem những tấm tiếp theo, còn có cảnh nắm tay, uống nước... Biện Bạch Hiền bắt đầu hơi lộn xộn. Cậu ngước mắt nhìn Phác Xán Liệt:

"Liệt...anh phải nghe em."

"Khỏi. Tôi để em ở nhà, không phải để em đi gặp hắn."

"Không...anh phải nghe em nói đã."

Phác Xán Liệt đập cốc thủy tinh lên bàn khiến nó vỡ thành nhiều mảnh, cậu có thể thấy gân cổ và gân tay của anh nổi, anh đang rất tức giận:

"Em có nói gì tôi cũng đều không nghe. Em nói em cho tôi cơ hội, vậy mà còn đi gặp hắn. Em làm khó tôi đúng không?"

"Phác Xán Liệt, tại sao anh cố chấp như vậy? Anh nghe tôi giải thích thì có sao?" -Biện Bạch Hiền nghe vậy liền đứng phắt lên lớn tiếng.

Phác Xán Liệt cũng đứng dậy, đá vào bàn:"Con mẹ nó em đừng giải thích gì hết. Mọi thứ đều rành như này rồi."

Biện Bạch Hiền cắn môi, hai tay cậu nắm thành quyền:"Được...không nghe...tôi cũng không nói."

Nói đoạn cậu liền bỏ xuống dưới, lúc ra ngoài còn đóng cửa cái "rầm".

Phác Xán Liệt đá thêm một cái vào chân bàn rồi văng tục. Là do anh quá nông nổi hay là do Biện Bạch Hiền như vậy thật? Bản thân anh nhìn thấy bức ảnh như vậy đều cảm thấy tức giận, đều muốn đạp đổ mọi thứ. Thì đương nhiên, cậu ấy là vợ sắp cưới của anh, vợ anh lại đi ôm ấp với người đàn ông khác thì ai mà chịu được. 

---------------------------------------------------------

Trần Liễu đều đã nghe được hết toàn bộ cuộc cãi nhau, cũng là đều chứng kiến Biện Bạch Hiền lao thẳng ra ngoài với vẻ mặt tức giận. Cô ta lấy điện thoại và gọi cho Vĩnh Kỳ để thông báo về kế hoạch lần tới. Nghiêm Vĩnh Kỳ đương nhiên chỉ biết làm theo.

Buổi sáng, Lộc Hàm đến nhà đón Bạch Hiền đi học, gọi cửa thì chẳng thấy ai liền lấy điện thoại ra gọi. Bạch Hiền đang ngủ nghe thấy điện thoại có chút khó chịu nhưng vẫn nhấc máy. Nhấc máy lên thì bị Lộc Hàm mắng cho một trận. Bạch Hiền chỉ ngái ngủ mà nghe, sau đó vẫn ra mở cửa cho Lộc Hàm. Lộc Hàm còn định đi lên phòng của Bạch Hiền thì bị cậu ngăn lại:

"Ây, vô phòng này." -Bạch Hiền lôi Lộc Hàm vào 1 căn phòng khác ở tầng 1, sau nhà bếp. Lộc Hàm ngạc nhiên:

"Biện Bạch Hiền, tớ tưởng, cậu và Xán Liệt phải ở chung phòng?"

"Chuyện dài lắm, tớ sẽ kể cho cậu nghe sau."

Lộc Hàm liên tục chớp mắt. Bữa trước chẳng phải rất thân sao? Biện Bạch Hiền chuẩn bị xong liền cùng Lộc Hàm đến trường, mà thời điểm 2 người đi, Phác Xán Liệt cùng Trần Liễu đều chưa dậy. Cậu cũng không muốn đánh thức hai người họ, càng không muốn lên gọi Phác Xán Liệt.

Trên đường đi, Bạch Hiền liên tục ngáp rồi vặn cổ. 

"Đại gia, tối qua ngủ không ngon sao?"

"Ừ, tự dưng tối qua ngủ có chút không quen, cảm giác như thiếu cái gì đấy."

Lộc Hàm "ồ" lên một tiếng rồi gật gù thầm nghĩ "Bình thường quen hơi chồng, bữa nay không ngủ chung, mất ngủ là phải rồi."

Biện Bạch Hiền đi học trở lại, thành viên trong lớp và các giáo viên đều thở phào nhẹ nhõm. Cũng sắp thi rồi mà cậu nghỉ suốt như vậy khiến không ít người lo lắng. Mà quan trọng là khi đi học trở lại, kiến thức của Bạch Hiền vẫn vững như vậy, tuyệt đối không hao đi chút nào khiến giáo viên rất hài lòng. Tất cả các bài kiểm tra trong tuần bị bỏ lỡ cậu đều làm lại rất tốt, không có điểm nào xấu. Giáo viên chủ nhiệm cầm bảng điểm của Bạch Hiền mà rất vui mừng, học sinh của cô quả thực không làm cô thất vọng.


------------------------------------------------------

End chap 

CMT and VOTE cho au nhá ~

Yêu yêu ~ 

Truyện được đăng bởi anhanhcbs0461. Bản quyền chỉ thuộc về Wattpad.

Link: https://www.wattpad.com/story/51172402-longfic-chanbaek-t%C3%B4i-s%E1%BA%BD-c%C6%B0%E1%BB%9Bi-m%E1%BB%99t-antifan

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro