Chap 12

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

CHAP 2
______

Bệnh viện đa khoa ''Vương Thiên'' là bệnh viện do Vương Tuấn Khải sáng lập, bệnh viện nổi tiếng và to lớn nhất Bắc Kinh với hàng trăm bác sĩ tài giỏi do anh lựa chọn và tuyển vào.

Thiên Tỉ, Lưu Chí Hoành và thuộc hạ của anh đang chờ ở ngoài phòng cấp cứu. Vương Tuấn Khải từ xa chạy lại.

''Sao rồi ?''

Lưu Chí Hoành nhìn anh lắc đầu,Vương Tuấn Khải thở dài ngồi xuống. Thiên Tỉ vẫn im lặng không nói, đôi mắt màu hổ phách cứ chăm chú nhìn cửa phòng cấp cứu, một chút cũng không rời. Sau hai tiếng trôi qua, cửa phòng cấp cứu mới mở, một bác sĩ bước ra. Vương Tuấn Khải lập tức đi lại, cất tiếng.

''Sao rồi?''

''Thưa, trên người của cậu ấy có rất nhiều vết thương nhưng cũng may không quá sâu. Vết thương ở phần đầu khá nặng, mất máu quá nhiều, cộng thêm bị trói chặt ở nước biển quá lâu dẫn đến bị thiếu nước trầm trọng, phổi thì bị ngập nước...Tình trạng vẫn còn đang nguy kịch, chúng tôi...''

*Rầm*

''Khốn kiếp, đồ ăn hại. Tôi còn nuôi các người để làm gì nữa. Đồ vô dụng !'' - Chưa nói hết câu Vương Tuấn Khải tức giận, nắm chặt cổ áo của của bác sĩ đập mạnh vào tường, đôi mắt tóe ra lửa đỏ. Ông bác sĩ sợ đến xanh mặt, Thiên Tỉ chạy lại can ngăn anh.

''Tuấn Khải...dừng lại. Đừng làm vậy !''

''Tôi nói cho ông biết, nếu cậu ấy xảy ra chuyện gì, tôi sẽ khiến các người sống không bằng chết !'' - Vương Tuấn Khải rít lên, bàn tay càng lúc càng siết chặt hơn.

''Vâ...vâng !'' - Ông bác sĩ xanh mặt lắp bắp trả lời.

Bàn tay anh nới lỏng, thô bạo hất ông bác sĩ ra, ông run rẩy chạy vào phòng cấp cứu. Anh chán chường ngước mặt lên trời. Vương Tuấn Khải và Lưu Chí Hoành chỉ biết đứng nhìn anh không thể làm gì hơn.

Lại thêm một tiếng trôi qua, phòng cấp cứu vẫn chưa mở, Vương Tuấn Khải như người thất thần cứ nhìn cái cửa, không nói một câu nào. Đôi mắt anh vô cùng mệt mỏi, lúc thì híp lại chờ đợi, lúc thì rũ xuống thất vọng. Anh lúc này đang rất lo lắng cho cậu...

''Ông chủ !'' - Thêm một lúc nữa thì đèn cấp cấp cứu cũng đã tắt. Người bác sĩ vừa nãy chạy ra nói. Vương Tuấn Khải đứng dậy, đi tới. Ông cung kính trả lời.

''Đã qua cơn nguy kịch rồi ạ! Chỉ cần chờ thêm vài ngày nữa là có thể tỉnh''

''Cậu ấy đâu
?'' - Anh thở phào nhẹ nhõm hỏi.

''Đã chuyển sang phòng Tổng Thống rồi ạ!''

Nghe xong anh vội vã chạy vào phòng tổng thống, Vương Tuấn Khải ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường, anh đưa tay chạm nhẹ khuôn mặt tiều tụy của Vương Nguyên, đưa đôi mắt ngắm nhìn cậu, người con trai này thật đáng thương.

''Đợi khi nào em tỉnh lại anh sẽ tính sổ với em. Vì dám cãi lời anh...''

Anh chợt im lặng đưa bàn tay to lớn rắn chắc ra nắm lấy bàn tay mảnh khảnh của cậu đưa lên mặt anh nói tiếp.

''Và làm anh phải lo lắng...''

''Tuấn Khải, đồ của cậu ướt hết rồi kìa, về nhà thay đồ đi để tôi ở lại canh chừng cậu ấy cho!'' -Thiên Tỉ̉ bước vào, vỗ nhẹ vai anh.

''Không cần!'' - Vương Tuấn Khải không quay lại, vẫn chăm chú ngắm nhìn cậu.

''Để như vậy cậu sẽ cảm đó !''

''Ông ta đâu?''

''Đúng như kế hoạch đã bắt được ông ta. Hiện tại Vương Hy ở phòng giam của Hắc Nguyệt! Cậu có đến đó không?''

''Canh chừng cậu ấy, có chuyện gì thì gọi cho tôi !''- Vương Tuấn Khải đứng dậy sau đó bước đi.

Chiếc xe Aston Martin màu trắng lướt đi trong gió, trên con đường tĩnh lặng của đêm khuya chỉ có chiếc siêu xe tỏa sáng. Men theo con đường trong rừng Vương Tuấn Khải tăng tốc đi sâu hơn vào trong. Khu rừng về đêm yên tĩnh lạ thường, làm cho người khác phải ghê rợn. Một khu rừng trúc hiện lên từ phía xa, chiếc xe đi xuyên qua những cây trúc cao lớn. Đằng sau rừng trúc là một tòa nhà to lớn trải dài, thiết kế theo nhà cổ xưa của Nhật Bản. Nơi đây chính là nơi hoạt động của Hắc Bang - Hắc Nguyệt, với diện tích hơn 20 ngàn mét vuông. Được chia làm hai bộ phận: thứ nhất là những người chuyên hoạt động ngầm, làm những nhiệm vụ cao hơn được phân chia vào khu B, họ được giao những nhiệm vụ như truy sát, bảo vệ.. được gọi là ''Ám vệ - Người bảo vệ ngầm '' và sát thủ.

Thứ hai là những người hoạt động trong bang, được phân chia vào khu A thực hiện những mệnh lệnh do chủ tử giao. Hai người đàn ông mặc đồ đen thấy anh liền mở cổng, cánh cổng to bằng gỗ to rắn chắc từ từ mở ra, chiếc xe tiến sâu vào trong, dừng ở trước sân, Vương Tuấn Khải mở cửa xe bước ra, tất cả mọi người có mặt ở đó đều dừng hết các hoạt động đang làm cung kính cúi đầu chào anh. Vương Tuấn Khải lãnh đạm bước đến phòng chính.

Vương Tuấn Khải đi xuống tầng hầm, nơi đây là phòng giam cũng như là phòng tra khảo của Hắc Nguyệt. Tại phòng giam cuối dãy, có một người đàn ông hai tay bị trói trên thanh sắt, trên trần phòng giam, cả người đầy vết thương , máu dính đầy quần áo, khuôn mặt hốc hác.

''Chủ tử'' - Hai ám vệ thấy anh liền cúi đầu chào.

''Mở cửa'' - Vương Tuấn Khải thanh âm lạnh lẽo ra lệnh.

*Cạch*

Vương Tuấn Khải bước vào, khuôn mặt không chút biểu tình nhìn người đàn ông trước mặt.

''Vương...Tuấn Khải'' - Vương Hy ngước mắt nhìn anh, hơi thở khó nhọc thều thào nói.

Vương Tuấn Khải nhếch miệng cười khinh miệt, thanh âm trầm lặng đến rợn người.

''Thoải mái chứ?''

''Thằng khốn, m...mày không phải con người...thả tao ra!'' - Vương Vương Hy rít lên khi nhìn thấy anh.

''Chưa ai nói tao là con người...mày cũng biết điều đó mà, phải không?'' - Vương Tuấn Khải cầm con dao sắc bén lướt tên người Vương Hy, mỗi một chữ anh đều di chuyển con dao khiến cho tim của Vương Hy đập liên hồi sợ đến mức không nói nên lời. Ông cũng tự biết anh vốn không phải con người, từ sau cái chết của Vương mẫu anh đã không còn là con người nữa, anh trở nên lãnh khốc và tàn độc

''Mày dám đụng vào người của tao...'' - Con dao găm đè mạnh vào người của Vương Hy, một dòng máu tươi chảy ra, Vương Tuấn Khải cười nhạt. ''

"Sẽ phải chết! Mày biết rõ mà!"

"Ư....ư....dừng lại....mau dư...dừng lại."- Vương Lộc Hy run rẩy, vô cùng cùng đau đớn van xin. Nhưng Vương Tuấn Khải càng thích thú hơn, đường rạch càng sâu càng dài.

"Mày tưởng có thể lấy số tiền đó dễ dàng sao?" - Anh đanh mặt nhìn Vương Hy.

Anh đều đã tính trước, lúc đầu anh sẽ đến điểm hẹn và giao tiền, anh bí mật gắn máy theo dõi dưới cặp đựng tiền. Sau đó liên lạc với người bạn tên là Jack phục sẵn ở sân bay, người của Vương Tuấn Khải có thể dễ dàng vào trong sân bay vì Jack là cháu cưng của Tổng tư lệnh Lương Vĩ Minh ở Đài Loan. Anh đã giăng sẵn bẫy để bắt Vương Hy và cứu Vương Nguyên.

"Mang sói tới đây." - Vương Tuấn Khải ra lệnh cho tên thuộc hạ đi theo.

"Vâng!" - Tên thuộc hạ cúi đầu lui ra.

"Mày...muốn làm gì?" - Nghe anh nhắc đến sói Vương Hy toát mồ hôi lạnh, run rẩy hỏi. Vương Tuấn Khải nhếch lông mày, anh nở nụ cười đầy thích thú và đắc thắng như muốn nói

"Thử đoán đi."

Ít phút sau, ám vệ dẫn một con sói màu đen to khỏe đi vào, đó là con sói do anh nuôi và huấn luyện từ lúc nó còn nhỏ, ở Hắc Nguyệt có rất nhiều con thú do Vương Tuấn Khải tự tay nuôi. Ngoại trừ ám vệ ra thì bất cứ ai cũng không được bước vào khu thú nuôi nếu như hắn chưa muốn chết.

"Cởi trói ." - Vương Tuấn Khải ra lệnh. Ám vệ nhận lệnh làm theo, anh đưa tay ngoắc con sói lại, con sói ngoan ngoãn bước đến gần.

"Thấy hắn chứ?" - Vương Tuấn Khải xoa xoa cái đầu của con vật to lớn, theo phản xạ nó nhìn về phía người đàn ông hốc hác đang ngồi bệch dưới đất mà gật đầu.

Giọng nói trầm thấp của anh phát ra của anh bất giác khiến cho người nghe phải lạnh xương sống

"Từ từ thưởng thức." Nói xong liền bỏ đi, ngay cả một cái nhìn lại cũng không có, chỉ để lại một câu nói ngắn gọn.

"Không cần khóa!"

Tiếng thét gào của Vương Hy vang vọng, cứ vang lên cho đến khi tắt lịm, người ám vệ đứng bên nhìn cảnh tượng trước mắt cũng phải rùng mình khiếp sợ.

Chiếc ranh nanh sắc nhọn xé từng miếng thịt, tiếng xương kêu nghe rợn người, máu loang ra thành một vũng, tay, chân, mình ,...cứ thế từng bộ phận của Vương Hy bị con thú hung tợn tách rời, tên ám vệ nhìn cảnh tượng thật muốn nôn mửa. Hắn không dám nhìn nên đi cách xa đó một quãng, nhưng mùi máu tanh cứ xộc vào mũi hắn.

Sau khi đã thưởng thức con mồi xong, con sói to lớn liếm mép hài lòng, thủng thẳng bước ra, khu phòng giam lại trở về trạng thái yên tĩnh. Căn phòng nơi Vương Tuấn Khải bị giam giờ chỉ còn những vũng máu ngay cả một cái xương cũng không còn, tên ám vệ ra lệnh cho người canh gác lau dọn sạch sẽ căn phòng đó rồi dẫn con sói về vị trí cũ.

4 giờ sáng Vương Tuấn Khải đến bệnh viện, anh đi tới phòng Tổng thống nơi Vương Nguyên đang nằm. Anh nhẹ nhàng bước tới bên giừơng của cậu, Thiên Tỷ nằm ngủ trên chiếc ghế sofa, có vẻ như anh đã ở đây canh chừng cậu như lời anh nói. Vương Tuấn Khải lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế cạnh giừơng, đôi mắt anh rũ xuống, đưa bàn tay rắn chắc chạm vào khuôn mặt nhỏ bé của Vương Nguyên, khẽ nói

"Nguyên Nguyên...mau tỉnh dậy." Anh nhìn cậu nằm ở đó, tuy khuôn mặt đã bớt xanh xao toàn thân đầy thương tích, nhìn cậu như vậy trong lòng anh cảm thấy rất đau, đáng lẽ lúc đó anh nên phái người chặn cậu lại không cho cậu đến Vương gia thì bây giờ cậu không ra nông nỗi này. Là do anh quá chủ quan.... Anh không ngừng tự trách bản thân mình. Càng nhìn cậu Vương Tuấn Khải càng đau lòng....

"Tại sao chưa tỉnh ?" - Vương Tuấn Khải ngồi bên giường của Vương Nguyên, giọng nói trầm thấp vang lên.

"Thưa...có lẽ là do não của phu nhân bị chấn động nặng nên tạm thời chưa tỉnh ." - Vị bác sĩ lo lắng trả lời, chỉ sợ nói gì sai sẽ bị anh trách phạt.

"Bao giờ tỉnh." - Vương Tuấn Khải quay sang nhìn ông, khuôn mặt vẫn điềm đạm, lạnh lùng như trước không có vẻ gì là đang tức giận, nhưng cũng chính vì anh điềm đạm như thế mới khiến ông đang lo lại càng lo hơn.

"Cái này...cái này thì tôi cũng không biết. Phải tùy thuộc vào ý chí của phu nhân , nếu cậu ấy muốn tỉnh sẽ tỉnh còn không thì.... Vì trước đó cậu ấy đã bị cú sốc tinh thần quá lớn cộng thêm...phần đầu bị thương nặng....nên...nên...." - Ông bác sĩ lắp bắp trả lời.

"Vậy phải làm thế nào?"

"Thưa, ngài nên nói chuyện hoặc kể chuyện cho cậu ấy nghe, có thể sẽ giúp cậu ấy muốn sống hơn. Mặc dù phu nhân đang hôn mê nhưng cậu ấy cũng có thể nghe được những gì chúng ta nói chỉ là không ý thức được thôi."

"Đi ra đi...." - Vương Tuấn Khải thở dài, thanh âm buồn hẳn đi. Bác sĩ cúi đầu đi ra ngoài.

"Nguyên Nguyên...em đang giận tôi sao Vì tôi đến trễ ???" - Anh đưa tay vuốt tóc cậu, đôi mắt chất đầy buồn bã.

"Từ bây giờ nếu không có việc gì quan trọng, hai cậu cứ tự giải quyết đi! Còn nếu tập đoàn có việc gì cứ đến nhà của tôi." - Vương Tuấn Khải ngồi đối diện với Thiên Tỷ và Lưu Chí Hoành.

"Cậu định đưa cậu ấy về nhà sao ?" - Lưu Chí Hoành đưa mắt nhìn người con trai nằm bất động ở kia.

"Phải, như vậy...sẽ tiện chăm sóc hơn."

"Bao giờ cậu ấy mới tỉnh ?" - Thiên Tỷ lên tiếng.

"Không biết...." - Vương Tuấn Khải ngừng lại anh ngã người về phía sau dựa vào ghế sofa, anh chợt thở dài rồi nói tiếp

"Phải phụ thuộc vào ý chí của của cậu ấy."

"Chắc sẽ sớm thôi. Việc ở công ty và Hắc Nguyệt đã có chúng tôi rồi." - Thiên Tỷ cười nói.

"Được. Cứ vậy đi."

"Vậy chúng tôi đi nhé. Cậu cũng mau nghỉ ngơi đi, mấy ngày cậu không ngủ rồi." - Vương Tuấn Khải đứng dậy, đút hai tay vào túi quần, cười tươi nói.

"Biết rồi."

"Đi nhé !" - Lưu Chí Hoành cùng Thiên Tỷ ra khỏi phòng.

"Hắn ta...sắp trở lại làm con người rồi nhỉ!? Hahhaa" - Lưu Chí Hoành quàng vai Thiên Tỷ vui vẻ cười nói.

"Phải."

Buổi chiều sau khi làm thủ tục xuất viện xong, Vương Tuấn Khải đưa Vương Nguyên trở về nhà. Anh còn gọi y tá đến nhà để tiện việc xem xét và chăm sóc cậu hơn.

++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Các cậu đọc truyện vui vẻ nha ^^

Nếu có phần nào không hiểu hay truyện có gì sơ suất hãy cmt xuống dưới nhé ~\(≧▽≦)/~

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro