Chương 73: Tối nay sang phòng anh ngủ

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Bạch Phi Phi quay đầu lập tức thay đổi biểu cảm mà bổ nhào đến: " Anh Lộc Hàm, người ta không phải có ý đó, chỉ là bụng đói lâu rồi cho nên tâm trạng có chút buồn bực, xin lỗi Thím Trần nhé." Nói xong, mắt chớp chớp giả bộ cười trừ nhìn Thím Trần.

" Không sao ạ, Bạch tiểu thư, sau này tôi sẽ chú ý." Thím Trần nhìn cô ta vẻ không tự nhiên, nếu so sánh, bà luôn cảm thấy Nhiệt Ba dễ gần hơn rất nhiều, cho nên tự nhiên cũng đứng về phía Nhiệt Ba.

" Không sao, Phi Phi em lên lầu đi." Lộc Hàm mỉm cười với Bạch Phi Phi, muốn đẩy cô ta đi.

" Vâng, được rồi. Anh Lộc Hàm, em lên chơi với bác Lộc." Nói xong chạy như bay lên lầu.

Nhìn bóng cô ta dần mất hút trên cầu thang, Lộc Hàm mới cuống quýt kéo tay thím Trần vào bếp, sau đó đóng cửa, ánh mắt căng thẳng hỏi: " Thím Trần, Nhiệt Ba thế nào rồi?"

" Thiếu Gia, cậu yên tâm đi, Địch tiểu thư đã tỉnh rồi, có lẽ không có gì đáng lo, vừa nãy còn ăn một bát cháo to." Thím Trần thật thà kể lại.

Lộc Hàm cau mày cuối cùng cũng thả lòng ra: " Không sao là tốt! Đúng rồi, Thím Trần, mấy ngày này thím không cần đi bệnh viện nữa, tránh để bọn họ nghi ngờ, tôi sẽ sắp xếp người qua đó." Nói xong vỗ vỗ vai thím Trần, yên tâm đi ra khỏi bếp.

Trời nhá nhem tối, sau bữa cơm mọi người đều quay về phòng của mình.

Lộc Hàm nhấp nhỏm trong lòng nằm trên ghế sofa, trong đầu tràn ngập hình bóng của Địch Lệ Nhiệt Ba, không biết cô ấy bây giờ thế nào rồi. Cơ thể đã đỡ hơn chưa, người phụ nữ này buổi tối ngủ lúc nào cũng đá chăn ra, không chừng không cẩn thận lại còn cảm lạnh ấy chứ.

Đang lo lắng nghĩ ngợi, Lão Lộc đột nhiên gõ cửa bảo hắn đi vào phòng sách.

Sau khi đi ra khỏi phòng, Lộc Hàm mặt mày sa sầm, nghi ngờ một lúc sau đó mới gõ cửa phòng Bạch Phi Phi.

" Ai thế?" Bạch Phi Phi đi dép lê trong nhà đi ra mở cửa.

Lộc Hàm cúi đầu nhìn cô ta, biểu cảm trên mặt có chút phức tạp: " Phi Phi, tối nay sang phòng anh ngủ." Nói xong, đưa tay kéo Bạch Phi Phi đi thẳng về phòng mình.

Cửa phòng Lão Lộc ngay gần đó mở hé, nhìn hai người thân mật đi vào phòng ngủ, cuối cùng cũng cười hài lòng.

Bạch Phi Phi đi theo đằng sau anh ta, tim đập loạn nhịp, lần đầu tiên, anh ta chủ động với cô ta như thế, trong lòng cô ta ngập tràn hạnh phúc.

Xem ra, không chỉ hất đi được Địch Lệ Nhiệt Ba mà còn kéo được sự trợ giúp của Lão Lộc.

Lộc Hàm đóng cửa lại, sau đó buông Bạch Phi Phi rồi đi thẳng vào nhà tắm.

Nghe tiếng nước róc rách trong nhà tắm, Bạch Phi Phi hồi hộp háo hức, đột nhiên như nghĩ ra gì đó, quay người chạy nhanh về phòng mình, sau đó tìm một chiếc váy ngủ vải lụa cực kỳ gợi cảm, trong lòng nghĩ, lát nữa, anh Lộc Hàm nhất định sẽ thích.

Sau khi quay lại phòng thì đúng lúc Lộc  Hàm bước ra từ nhà tắm, toàn thân anh ta vẫn còn ướt nước, bên dưới chỉ quấn một chiếc khăn tắm, cơ bắp cuồn cuộn săn chắc hiện lên, thân hình khiến người ta nhìn thôi cũng đủ phụt máu mũi.

Quay người không nói gì cũng không thèm nhìn Bạch Phi Phi lấy một cái, nằm ngửa trên giường, mắt trân trân nhìn lên trần nhà.

Nhìn hắn ta như thế, khuôn mặt Bạch Phi Phi bất giác đỏ bừng lên, hồi hộp cầm chiếc váy ngủ trong tay đi vào nhà tắm.

Khi cô ta đi ra, Lộc Hàm vẫn nằm trên giường giống tư thế cũ, dường như đang nghĩ gì đó.

Bạch Phi Phi cúi đầu kéo kéo chiếc váy ngủ trên người mình, bầu ngực trắng ngần dưới ánh đèn huyền ảo mang đầy sức quyến rũ.

Chiếc váy ngủ gần như xuyên thấu, cơ thể gợi cảm lả lướt của cô ta hiện ra, bên dưới là một vùng màu đen, lờ mờ như có gì rất thần bí.

" Anh Lộc Hàm......" Cô ta nũng nịu gọi một tiếng, từ từ bước đến bên cạnh hắn ta, bò lên giường nhoài lên cơ thể cường tráng rắn chắc của hắn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro