C41

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Tôi... gặp trục trặc gì trong chuyện tình cảm ư?

Yuqi vẫn chưa hoàn hồn từ sau cú sốc của hai tiếng "cậu út" mà Lục Hoàng Nguyệt mang đến, lại bị câu hỏi này của Lucas làm ngớ người đứng đực ra.

Cô sững sờ, chớp chớp đôi mắt mơ màng trong cơn tuyệt vọng.

Lục Hoàng Nguyệt đứng bên cạnh đỡ lấy trán, không dám nhìn cậu út của mình.

Trong lòng cô nhóc thầm nghĩ, con báo tin cho cậu biết là để cậu tranh thủ chứ không bảo cậu đánh thẳng trực diện thế này.

Gặp trục trặc gì trong chuyện tình cảm là trọng điểm hả, đồ đàn ông "thẳng" như cột đình này!!!

Dưới áp lực nặng nề, Lục Hoàng Nguyệt quyết định gánh vác trách nhiệm, đứng ra đánh vỡ tình huống lúng túng này.

Cô đưa ngón cái và ngón trỏ tạo ra một khoảng cách chỉ to bằng móng tay, nói, "Cậu ơi, con đang nói chuyện phiếm với chị Yuqi mà, chị ấy chỉ gặp trục trặc một chút xíu xiu thôi, chứ không phải..."

Yuqi, "...?"

Hóa ra là như thế.

Cái con bé Lục Hoàng Nguyệt này đúng là...

Không làm được chuyện gì ra hồn, nhưng nó lại là quán quân thế giới về hạng mục đào hố cho cô đấy.

Tuy nhiên, Lục Hoàng Nguyệt lại không thể phá vỡ bầu không khí lúc này, trái lại bị người ta cắt ngang khi đang cố gắng giải thích.

Lucas không thèm đếm xỉa đến mong muốn hòa hoãn bầu không khí của cô nhóc, cũng chẳng thèm nhìn cô nhóc lấy một cái, ánh mắt cứ đóng đinh trên người Yuqi, anh nói, "Con đi về phòng đi."

Lời này dĩ nhiên là nhắm đến Lục Hoàng Nguyệt, ngược lại càng khiến bầu không khí càng thêm căng thẳng.

Tuy Lục Hoàng Nguyệt không biết tại sao chỉ vì một câu "Em gặp trục trặc gì trong chuyện tình cảm hả?" của Lucas lại khiến cô nhóc cảm thấy bầu không khí giương cung bạt kiếm bủa vây khắp nơi.

Cô nhóc biết mình không thể ở lại đây được nữa.

"À, vậy con đi về trước đây..."

Dứt lời, hai người kia cũng không thèm nhìn cô, họ vẫn còn đang chìm trong bầu không khí đầy căng thẳng kia.

Dường như có một ngòi nổ vô hình giữa hai người bọn họ, nếu ai đưa tay ra trước thì nó sẽ nổ ngay.

Nhận rõ tình hình, Lục Hoàng Nguyệt chạy vụt đi.

Nhưng trước khi vào thang máy, cô nhóc bất giác quay đầu lại, đúng lúc bắt gặp Lucas lạnh mặt dắt tay Yuqi đi về phía hành lang.

...

Dãy hành lang của khách sạn được xây lộ thiên dựa vào núi mà không cần dựng tường, bên cạnh là dòng suối chảy róc rách, có vài ngọn đèn được điêu khắc bằng gỗ treo lơ lửng trên đỉnh đầu.

Dưới khung cảnh tao nhã thế này, Lucas lại không có chút kiên nhẫn nào, mặc kệ cô đang giãy giụa, lạnh lùng kéo cô đi thẳng đến cuối dãy hành lang.

Yuqi cảm giác như cổ tay mình sắp gãy lìa ra luôn rồi.

Mà chuyện này chỉ là thứ yếu, chủ yếu là cô không biết lát nữa mình sẽ phải hứng chịu một trận cuồng phong bão táp.

Nếu như trên hành lang không có khách lui tới, cô còn nghĩ mặc kệ hình tượng cứ nằm vạ xuống không chịu đi là được.

Nhưng với sức mạnh của Lucas giờ phút này vốn dĩ không để Yuqi có suy nghĩ ăn vạ, thậm chí cô còn phải lảo đảo chạy chậm theo sau mới đuổi kịp bước chân của anh.

Cuối dãy hành lang là quán pub của khách sạn.

Hoàng hôn vừa buông, ánh đèn trong pub đã bắt đầu chập chờn.

Bên trong chỉ có vài người khách rỉ tai thầm thì nói chuyện với nhau, bartender im lặng lau ly bên quầy bar.

Lucas nhanh chân bước vào, tùy ý chọn một băng sofa, kéo Yuqi ngồi xuống trước mặt mình.

Yuqi vừa mới thở phào nhẹ nhõm, ngay lập tức bả vai bị người ta nhấn xuống, cô ngã ngồi xuống một góc sofa.

Kế đó, Lucas lách vào, đạp lên bàn một cái, ngồi xuống trước mặt cô.

Yuqi vô thức muốn đứng dậy, anh duỗi chân ra ngăn lại trước mặt cô, động tác này hoàn toàn không hề phù hợp với hình tượng dịu dàng ngày thường của anh, tạo thành một vòng tròn, chặn ngang đường trốn của cô.

Lucas cong khuỷu tay, dựa lưng lên ghế sofa, hất cằm nhìn Yuqi

"Nào, bây giờ em có thể nói cho tôi biết tôi làm gì khiến em cảm thấy khó khăn hả?"

Yuqi, "...?"

Mãi một lúc lâu sau, Yuqi mới lấy chút lý trí còn sót lại phân tích rõ ràng tình huống hiện tại.

Lục Hoàng Nguyệt nói cô gặp khó khăn trong chuyện tình cảm, Lucas lại hiểu thành cô gặp khó khăn ở chỗ anh.

Thế...

Nếu như cô nói mình gặp khó khăn ở chỗ người khác, có lẽ cô sẽ được khiêng ra khỏi khách sạn này mất.

Yuqi siết chặt nắm đấm, chỉ muốn lôi Lục Hoàng Nguyệt ra ngoài đánh cho một trận.

Một hồi sau, Yuqi cất giọng lí nhí đầy sợ hãi, "Thật ra, thật ra cũng không có chuyện gì, anh nhớ lúc trước em hiểu lầm anh để ý Lục Hoàng Nguyệt chứ? Em thấy buồn lắm, hôm nay lại biết anh và cô ấy cùng đến Thanh An, em... thấy khó chịu thôi mà."

Yuqi nói nói một hồi, lại bắt đầu nhập vai, dáng vẻ như chực khóc.

Mặc kệ, chuyện mười lăm thì cứ để tới mười lăm rồi tính, trước mắt sống sót qua mùng một cái đã.

Nhưng khi cô vừa ngẩng đầu lên, bắt gặp vẻ mặt Lucas xem cô đang diễn, rõ ràng là anh không tin những lời cô nói.

"Bây giờ em đã biết hai người là thân thích rồi, nếu anh nói từ sớm thì em đâu có nghĩ nhiều như thế." Yuqi thu lại vẻ mặt vừa rồi, cười gượng, "Bây giờ thì tốt rồi, em không còn thấy có trục trặc gì nữa."

Vừa dứt lời, cô thấp thỏm chờ Lucas đáp lại. Nhưng anh chỉ lẳng lặng nhìn cô.

Ngọn đèn mờ mờ ảo ảo phản chiếu ánh sáng vàng ấm áp, khẽ lướt qua tầm mắt của hai người, tựa như dòng suối yên ả, nhận lấy ánh mắt chất đầy tâm sự của Lucas.

Không phải anh không nhận ra vẻ kỳ lạ của Yuqi, cho nên anh cũng không mấy tin tưởng vào cái miệng như xe lửa chạy này của cô.

Nhưng mà...

Lắm lúc anh thật sự bó tay với Yuqi

Biết rõ trong đầu cô đầy tính toán, nhưng hết lần này đến lần khác anh đều đầu hàng trước cô.

Dù sao thì cô có làm thế nào đều nằm trong giới hạn chịu đựng của anh.

Một lát sau, anh im lặng thở dài một hơi, rút chân đang chặn cô lại, nghiêng người dựa sát lại gần cô.

Yuqi căng thẳng đến độ nắm chặt tay áo.

Cũng may là Lucas chỉ đổi sang một tư thế thoải mái hơn, cúi đầu nhìn Yuqi

"Nói nghe sao mà chân thành..." Lucas nở nụ cười không mấy chân thật, "Em thích tôi thế à?"

Ngón tay Yuqi khẽ run lên.

Hỏi hay lắm.

Hay đến mức có thể đưa cô đi chôn ngay lập tức.

"Em..."

Cô căng thẳng tới nỗi lòng bàn tay nóng bừng lên, giọng nói cũng mang theo chút hoảng hốt, "Quả thật em là một người rất hẹp hòi."

"Đừng có trốn tránh câu trả lời."

Lucas chợt đưa tay chạm vào gáy cô, không cho phép cô trốn tránh, "Nói đi, em thích tôi bao nhiêu?"

Tiếng nhạc trong giờ phút này dường như đã bay đi rất xa, trong tai Yuqi chỉ quanh quẩn mỗi câu hỏi này của Lucas.

Thấy cô mãi không trả lời, Lucas đổi sang cách hỏi khác.

Anh nhích lại gần, thì thầm cất giọng đầy mê hoặc mà chỉ có cô mới nghe thấy, "Nếu so với bạn trai cũ của em thì em thích anh ta hơn hay thích tôi hơn?"

Đề bài trắc nghiệm gì thế này?

Cô có thể không chọn không?

Hiển nhiên, cô không dám.

Dựa theo mong muốn được sống, Yuqi nhả từng chữ một, "Đương nhiên là anh rồi."

Dường như Lucas khá hài lòng khi lấy được đáp án này, anh nhếch môi, nở nụ cười vô cùng dịu dàng.

Ngón tay đang đặt trên gáy cô chậm rãi dời xuống, nhẹ nhàng gẩy mái tóc của cô.

"Ừ." Anh khẽ đáp, gương mặt của cô phản chiếu trong đôi mắt của anh, "Tôi tin em lần này."

Ánh mắt Yuqi lấp lánh, ngay lập tức, anh lại nhích lại gần hơn.

"Thế thì khi nào em chỉ thích mình tôi?"

Yuqi, "..."

Cô có cảm giác như mình sắp nghẹt thở tới nơi rồi.

Sao toàn là câu hỏi gì đâu không thế.

Vì căng thẳng tột độ mà mặt cô càng lúc càng đỏ, hơi thở hỗn loạn phả lên mặt Lucas.

Thấy cô như thế, Lucas chầm chậm buông tay ra, ngồi thẳng người, cho cô không gian để thở.

Nhưng Yuqi cũng không vì thế mà bình tĩnh trở lại.

Trái lại, câu nói này của Lucas khiến cô càng hiểu rõ anh là một người đàn ông có lòng chiếm hữu rất lớn.

Nếu như mà để anh biết được —

Yuqi ngẩng đầu nhìn ánh đèn đường bên ngoài cửa sổ.

Trăng sáng trời trong, bóng cây loang lổ chợt sáng chợt tối.

Cảnh đêm đẹp thế này, chỉ sợ rằng sau này sẽ không còn nhìn thấy nữa.

May thay, điện thoại Yuqi bỗng nhiên đổ chuông, cô lật đật lấy điện thoại ra, vội vàng nhận máy.

Lucas nghiêng người, để lại không gian cho cô nghe điện thoại.

Đầu bên kia điện thoại là ba của Yuqi.

"Kỳ Kỳ à, tối nay con có về không? Nếu không về thì ba và mẹ không để cửa chờ con."

Yuqi cất giọng đầy luống cuống, "Về chứ, con chắc chắn sẽ về."

"Không sao đâu, con ở lại chơi với bạn thêm một chút đi."

"Dạ, con sẽ về ngay, ba đừng lo."

"Hả?"

Nói xong, Yuqi vội cúp điện thoại, đưa mắt nhìn Lucas.

"Ba em tới đón em, em phải về đây."

Lucas nhìn cô đầy hứng thú, "Ngoan thế à? Tối là phải về nhà hả?"

Yuqi cứng đờ gật gật đầu.

Một lát sau, Lucas mới rút chân lại.

Cô đứng dậy, ngay khi đi ngang qua anh lại bị anh bắt lấy cổ tay.

"Thế ngày mai em hãy tận chức chủ nhà nhé?"

"Hả?" Yuqi sửng sốt.

Lucas ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt cô, "Chẳng lẽ em không biết tôi đến Thanh An là vì em sao?"

Sau khi Yuqi rời khỏi, Lucas ngồi ở pub một lát, gọi một ly mojito.

Khách đến càng lúc càng nhiều, trong pub đã tắt máy phát nhạc.

Ngọn đèn trên quầy bar sáng lên, một người đàn ông trung niên buộc tóc đuôi ngựa cầm theo cây đàn ghi ta đi lên ngồi xuống bên cạnh giá đỡ micro.

Trong pub vốn dĩ có hơi ồn ào, nhưng khi giọng hát vừa cất lên, mọi người đều bị anh ta thu hút, vội vàng quay đầu lại.

"Look at me like I am crazy

When I shout my feelings out."

"Look at me like I am different,

Still you take it for something real."

Giọng nam vừa trầm vừa êm ái, mang theo sự từng trải khiến lời bài hát đơn giản như chìm trong quyến luyến yêu thương.

Vài cặp đôi ngồi trong quán chăm chú nghe anh ta hát, dần dần dựa sát vào nhau.

Trong điệu nhạc nhẹ nhàng du dương, trong đầu Lucas lại hiện lên gương mặt của Yuqi.

Lúc cô nũng nịu, lúc cô chơi xỏ lá, lúc cô căng thẳng, lúc cô tức giận...

Cô có quá nhiều cảm xúc, nhưng dường như chưa bao giờ anh nhìn thấy dáng vẻ điềm tĩnh dịu dàng của cô.

Vì thế anh muốn đưa cô đến đây, muốn nghe cô nhỏ giọng thì thầm bên tai anh.

Bài hát loáng cái đã kết thúc, trong phòng vang lên tiếng vỗ tay.

Lucas chợt đặt ly xuống, đứng dậy đi về phía quầy bar.

...

Lúc rời khỏi pub thì trời đã tối, nhưng Lucas không có dự định đến Thanh An từ trước, anh lại chẳng có chuyện gì gấp, thế là anh quay về phòng khách sạn nghỉ ngơi.

Vừa ra khỏi thang máy, anh nhìn thấy tài xế của mình là Phạm Lỗi đang đứng chờ ở trước cửa phòng mình, vẻ mặt do dự, mấy lần tính nhấn chuông nhưng lại không dám.

"Có việc gì thế?"

Lucas bất chợt lên tiếng khiến Phạm Lỗi giật nảy mình.

Ông ta lấy lại tinh thần, lo lắng nói, "Hoàng tổng, tôi đến đây là muốn thay mặt cháu gái mình xin lỗi anh."

Chiều ngày hôm nay, trong khi Yuqi vượt qua sinh tử kiếp thì ông cũng chẳng rảnh rỗi hơn là bao.

Trải qua sự kiện hồi trưa, Tần Nhạc Chi đã cãi nhau một trận ầm ĩ với Mộc Tinh Châu, vì thế không thể nào ở lại nhà của anh ta nữa. Mà cô ta một mình ở Thanh An không có ai nương tựa, chỉ biết khóc lóc gọi điện cho cậu mình.

Đúng lúc hôm nay Lucas không có lịch trình ra ngoài, thế là Phạm Lỗi liền đón Tần Nhạc Chi rồi đi tìm khách sạn cho cô ta.

Trên đường đi, Tần Nhạc Chi vừa khóc vừa kể lại đầu đuôi mọi chuyện cho ông ta nghe.

Phạm Lỗi chả muốn quan tâm chuyện rối ren giữa bọn họ, nhưng ông ta biết, lần này Tần Nhạc Chi đã thực sự đắc tội với Yuqi rồi.

Mà ông ta làm tài xế cho Lucas, bình thường ngồi ở ghế lái chỉ dám mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, nhưng lại nhận thức rất rõ địa vị của Yuqi trong lòng Lucas.

Nếu Lucas ghim Tần Nhạc Chi thì còn đỡ, gia đình cô ta cũng xem như là giàu có, dù có thất nghiệp ở nhà thì vẫn sống tốt.

Nhưng Phạm Lỗi thì không giống thế, ông ta không thể dựa giẫm vào nhà họ Tần, bản thân thì không có tài cán gì. Nếu bị Lucas giận chó đánh mèo, làm mất công việc nhẹ nhàng nhưng lương cao này thì ông ta quả thật không biết phải làm gì.

Càng nghĩ càng thấy mình nên tìm anh để bày tỏ thái độ.

Lucas nhìn đồng hồ, thấy vẫn còn sớm nên nói, "Chú nói đi."

Phạm Lỗi cố gắng tìm từ, nói một cách đơn giản nhất, "Cháu gái tôi không hiểu chuyện, quả thực lúc trước đã làm ảnh hưởng đến tình cảm giữa cô Tống và bạn trai cũ của cô ấy, tôi đã nói với nó, nó cũng đã biết sai, đã chia tay với tên đàn ông kia rồi, tôi sẽ bảo con bé đến xin lỗi cô Tống, sau đó..."

Lucas đột ngột ngắt lời ông ta, "Xin lỗi? Rồi để Vũ Kỳ và bạn trai cũ nối lại tình xưa à?"

"Hả?"

Phạm Lỗi nhận ra mình lỡ lời, vội vàng lắc đầu, "Ý tôi không phải thế, chắc chắn không thể nối lại tình xưa, bạn trai cũ của cô ấy không phải thứ gì tốt, cô Tống đúng là đã dừng cương trước bờ vực."

Từ trước đến nay, trọng điểm của Lucas chưa bao giờ khớp với Phạm Lỗi, anh gật đầu hỏi tiếp, "Sao bạn trai cũ của cô ấy không phải thứ gì tốt?"

Thật ra Phạm Lỗi hiểu hết, đàn ông cũng giống phụ nữ, "bạn trai cũ" chính là cây gai mắc nghẹn ở cổ họng.

Hiện tại, hướng đi có lợi nhất cho ông ta chính là dìm Mộc Tinh Châu, nếu Lucas cảm thấy thoải mái, ông ta cũng sẽ dễ chịu hơn.

"Hắn ta rất ham hư vinh." Phạm Lỗi nhíu mày, "Là đàn ông nhưng lại không chịu cố gắng, chỉ muốn tìm đường tắt đi lên, tưởng anh là..."

Nói đến đây, ông ta chợt dừng lại.

Hình như ông ta nói hơi nhiều rồi...

Lucas rất khó chịu trước sự tạm dừng đột ngột thế này.

"Tưởng tôi là gì?"

Phạm Lỗi quyết tâm, muốn nói ra hết để chuyển hướng cuộc chiến.

"Là hiểu lầm thôi, hắn ta tưởng anh là cậu của Nhạc Nhạc, vì thế mới đá cô Tống rồi quen với Nhạc Nhạc."

Sau khi ông ta nói xong, người đối diện vẫn chưa có động tĩnh gì.

Phạm Lỗi như mọc gai ở sau lưng.

Ông ta biết mình không thông minh, thường xuyên lỡ mồm, cho nên khi làm việc ông ta luôn cố gắng im lặng không nói chuyện.

Lúc này Lucas không chịu nói gì, lòng ông ta bỗng chốc lạnh toát.

Xem ra cách thú tội này của mình sai cách rồi.

Ông ta thấp thỏm nhìn Lucas, quả nhiên sắc mặt anh vô cùng khó coi.

Bình thường, cặp mắt kính kia tạo nên cảm giác lạnh lùng xa cách, bây giờ chỉ còn lại vẻ u ám, khiến người ta cảm thấy không rét mà run.

"Hóa ra là thế."

Một lúc sau, Lucas lẩm bẩm một câu như thế.

Phạm Lỗi thấp thỏm trong lòng, không biết có nên nói tiếp hay không.

"Hắn ta..."

"Tôi biết rồi." Lucas híp mắt lại, không nói gì thêm, "Chú đi nghỉ ngơi đi."

...

Phạm Lỗi đi rồi, Lucas đứng bên hành lang một lúc lâu.

Đám lá cây bị ánh đèn hắt lên đổ bóng xuống vách tường, mỗi khi gió vừa thổi qua, bóng đen lại bắt đầu đong đưa.

Lucas biết rằng suy đoán hiện tại của mình rất là hoang đường, tựa như bóng lá cây trên vách tường vậy, tuy lộn xộn nhưng đó là hình ảnh phản chiếu của vật thật chứ không phải tự dưng mà xuất hiện.

Huống hồ, suy đoán hoang đường như thế nhưng trái lại đều khớp với toàn bộ sự thật.

Có chuyện hoang đường nào mà Tống Vũ Kỳ không làm được đâu.

Cho nên cô là vì cô "cháu gái" kia mà tiếp cận anh, hoàn toàn là chuyện mà cô có thể làm ra.

Nghĩ đến đây, Lucas bật cười tự giễu.

Anh cứ tưởng cô vì tiền vì quyền, nhưng hóa ra lại không phải.

Từ đầu tới cuối, cô chỉ muốn lợi dụng anh để đạt mục đích trả thù.

Ngay lúc này, từ phía sau có nhân viên phục vụ đẩy xe thức ăn đi ngang qua Lucas.

"Anh ơi, phiền anh nhường đường một chút ạ."

Lucas nghiêng người, ánh mắt lướt qua gương mặt của nhân viên.

Cậu nhân viên giật mình vì ánh mắt của anh, nghĩ rằng mình chỉ đưa đồ ăn mà sao lại trêu vào vị khách này rồi.

Một giây sau, Lucas hoàn hồn, lấy thẻ phòng ra quẹt một tiếng "tích", cửa phòng mở ra.

Tuy nhiên, Lucas không đi vào, anh chỉ cúi đầu im lặng nhìn xuống đất.

Hồi lâu sau anh mới xoay người đi về phía một căn phòng khác.

...

Lục Hoàng Nguyệt đang đắp mặt nạ, chuẩn bị gọi đồ ăn khuya, vừa nghe thấy tiếng chuông cửa, tưởng rằng bên phía khách sạn chủ động mang đồ ăn tới, chân trần chạy ra mở cửa.

"Ai thế?"

Cô vừa mở cửa ra thì nhìn thấy Lucas đang đứng trước cửa.

"Cậu út?"

Lucas bước lên một bước khiến Lục Hoàng Nguyệt phải lùi về phía sau vài bước.

Lục Hoàng Nguyệt đã làm cháu gái của Lucas bao nhiêu năm nay, vì thế cô nhóc rất nhạy cảm với sự thay đổi tâm trạng của anh.

Tựa như lúc này, tuy Lucas không nói gì, nhưng Lục Hoàng Nguyệt vẫn cảm nhận được sự lạnh lẽo đang bao trùm bốn phía.

Sao thế này?

"Sao cậu lại đến đây... Chị Yuqi đi rồi hả?"

Lucas đưa tay đỡ cửa, nhìn chăm chú Lục Hoàng Nguyệt thật lâu.

Đến khi cô nhóc bắt đầu thấp thỏm, Lucas mới "Ừ" một tiếng.

Lục Hoàng Nguyệt lùi lại một bước, "À... Vậy cậu tìm con có chuyện gì thế?"

"Không có gì." Tuy giọng anh nhẹ nhàng nhưng tư thế lại toát ra cảm giác vô cùng ngột ngạt.

Anh cúi đầu, ỷ dáng người cao mà đàn áp Lục Hoàng Nguyệt, ép cô phải nói thật, "Cậu không tìm được cách "nhân lúc vắng vẻ mà lẻn vào", làm sao đây?"

"Hả?"

Lục Hoàng Nguyệt kinh ngạc tới mức cái cằm sắp rơi xuống luôn rồi.

Cậu út của cô thế mà lại chấp nhận chuyện "nhân lúc vắng vẻ mà lẻn vào".

Thậm chí còn nói với cô mấy câu khó chịu thế này?

"Sao... sao có thể?"

Lục Hoàng Nguyệt quyết định tăng chút tự tin cho anh, "Cậu út xuất sắc như thế, cả thế giới này chẳng tìm ra được người nào tốt như cậu đâu. Cậu cố gắng thêm một chút nữa, không phải là chuyện dễ như trở bàn tay ư?"

"Thật không?" Lucas lườm Lục Hoàng Nguyệt, quan sát sắc mặt cô nhóc, "Cô ấy có người trong lòng, cậu có thể cố thế nào chứ?'

"Hả?!"

Lục Hoàng Nguyệt ngơ ra, một lát sau mới phản ứng lại kịp, "Cậu út nói chuyện này á hả?"

Cô nhíu mày suy nghĩ, tự cảm thấy bản thân mình đúng là hết lòng hết dạ với cậu út mình, hy vọng ổng sẽ nhớ kỹ ân tình này.

"Lúc trước đúng là chị ấy có theo đuổi người khác, nhưng cậu út cứ yên tâm, đó không phải là tình yêu đích thực, chị ấy có lý do cả. Không phải chị ấy đã từ bỏ rồi sao, cơ hội tốt của cậu đấy."

"Ừ." Lucas hờ hững đáp lại, "Đúng là thế rồi."

Lục Hoàng Nguyệt gật đầu liên tục, "Đúng vậy đúng vậy, chỉ cần cậu..."

Chưa nói hết câu, cửa phòng đột ngột bị đóng lại, làm Lục Hoàng Nguyệt sợ đến nỗi suýt nữa đã làm rơi mặt nạ.

"Cái gì thế này..." Lục Hoàng Nguyệt sờ sờ mặt mình, nhỏ giọng lầm bầm, "Cậu đến tháng à...?"

...

Bên ngoài, tiếng chuông điện thoại và tiếng đóng cửa vang lên cùng lúc.

Là quản lý của quán pub dưới lầu gọi điện đến.

"Alo xin hỏi có phải là anh Hoàng không ạ? Tôi là quản lý quán pub, tôi gọi đến để xác nhận lại với anh, ngày mai anh muốn bao pub từ tám giờ tối đến hai giờ sáng có đúng không ạ?'

"Anh ơi? Anh có nghe không ạ?"

"Anh ơi?"

Vài giây sau, trong điện thoại vang lên giọng nói vô cùng bình tĩnh của Lucas.

"Không cần đâu."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro