Cuộc sống hai người.

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Đi thuê nhà mới, có hai phòng ngủ một phòng khách và bếp. Dùng giấy dán tường màu sắc ấm áp, treo một bức tranh ấm áp, tòan bộ căn phòng đều thực ấm cúng. Tôi và Tiêu Hà đều cần có một mái nhà ấm áp như thế.  "Tiêu Hà, sau này đây chính là nhà của chúng ta! Thích không?" Hai con người cô độc cứ như vậy trở thành một gia đình, quan tâm lẫn nhau, yêu thương nhau, sưởi ấm cho nhau. Tiêu Hà, cô giáo thề sẽ thật thật trân trọng em!
"Tiêu Hà, có thể đổi cách xưng hô không? Gọi cô là dì nhé." Tiêu Hà không nói gì nhưng biểu tình thực khó xử.
Tôi vỗ vỗ đầu thằng bé "Cô giáo đùa thôi, em muốn gọi như thế nào thì gọi thế đó nha, chỉ cần đừng gọi họ Mạc kia là tốt rồi." Tiêu Hà lần đầu tiên nở nụ cười, tôi kinh diễm nhìn thằng bé, thật sự là một khuôn mặt rất đẹp! Trên đời sao lại có một đứa trẻ xinh đẹp đến nhừơng này chứ! Tôi suy nghĩ mà chảy cả nước miếng.
Mang thân thể đầy mồ hôi cả một ngày, Tiêu Hà cầm quần áo vào nhà vệ sinh, tôi lập tức đi theo vào, "Tiêu Hà, em tự tắm sẽ không sạch để cô giúp em." Cơ hội tốt như vậy làm sao có thể buông tay. Tiêu Hà đỏ mặt cứng người, tôi thì vui vẻ mở nước chảy vào bồn  tắm lớn. Tắm rửa sạch sẽ cho thằng bé, Tiêu Hà mặc vào một bộ quần áo mới đáng yêu tới mức khiến người khác chỉ muốn cắn ột cái, mà tôi thật sự đã làm thế, há to miệng cắn vào má  thằng bé một cái. Mà kẻ vừa theo tôi vào cửa là Tiêu Hà đã đỏ mặt nay lại càng phiếm hồng hơn nữa. Thật tốt, tắm rửa là một biện pháp vừa khiến tôi thỏa mãn khát vọng với đứa trẻ vô cùng xinh đẹp này vừa làm thu hẹp khoảng cách giữa chúng tôi. Tôi không mong rằng thằng bé nghĩ mình là kẻ ăn nhờ ở đậu được người khác thu dưỡng, tôi thật sự hy vọng nó có thể coi tôi như người thân thật sự.

Vẫn nhớ trẻ con trên ti vi thường hay đòi mẹ kể chuyện cổ tích trước khi đi ngủ, vậy Tiêu Hà cũng rất cần đi. Đêm nay sẽ kể chuyện Cô bé Lọ Lem nha. Tôi cầm chặt quyển sách ngồi đúng tư thế, bắt đầu kể "Ngày  xửa ngày xửa, có một cô gái nhỏ, mẹ nàng mất sớm—-sau đó cha nàng lấy thêm người vợ nữa" Không phải chứ, thật vất vả ngưng đọc tiếp liếc nhìn thằng bé, nó đã ngủ say từ bao giờ, tôi dở khóc dở cười nhìn nó ngủ, quá thất bại đi! Cúi đầu nhìn kĩ gương mặt thằng bé lúc ngủ, lông mi vừa cong vừa dài thật xinh đẹp, thương tiếc mà hôn lên  trán nó, rời khỏi phòng, xem ra sau này tôi nên từ bỏ tiết mục kể chuyện trước khi đi ngủ rồi.
Sáng sớm hôm sau thức dậy, chuẩn bị rán trứng, pha sữa để bổ sung thêm dinh dưỡng cho tiểu tử kia.  Vừa bước vào bếp liền bắt gặp một thân hình nho nhỏ bận rộn trong phòng. Tiêu Hà?! Tôi trợn tròn mắt nhìn, không thể tin được, thằng bé còn chưa cao bằng cái bếp! Hình như cảm giác được sự tồn tại của tôi, Tiêu Hà quay đầu lại ngượng ngùng cười cười, "Chào buổi sáng cô giáo Mạc." Nhìn trên bàn nào là cháo hoa, nào là trứng đã trần nước sôi tôi ngượng ngùng buông đũa. "Tiêu Hà, em biết nấu ăn?!"  Cởi  ra chiếc tạp dề quá khổ, Tiêu Hà gật gật đầu "Các kì nghỉ em luôn nấu cơm ẹ ăn." Thanh âm ảm đạm mà khổ sở, tôi biết thằng bé lại nghĩ về người mẹ không biết đang ở chốn nào của nó. Đau lòng vuốt ve mái tóc mềm mại của nó, nhẹ nhàng nói, " Tiêu Hà thật là giỏi! Cô  giáo cũng không thể làm được món trứng trần nước sôi tròn trịa xinh đẹp đến nhường này,"  Ăn một miếng thật to, "ăn ngon thật, Tiêu Hà thật sự là tiểu thiên sứ của cô!" Tiêu Hà thẹn thùng đỏ mặt, Tiêu Hà đỏ mặt thật sự xinh đẹp  giống một tiểu thiên sứ!

Buổi trưa cầm hộp cơm mới mua, cùng Tiêu Hà đi vào căng tin trường ăn cơm. Gắp thịt vào bát thằng bé, Tiêu Hà 11 tuổi trông ra nhỏ bé hơn các bạn cùng tuổi một ít. Buổi chiều tan học thì dẫn nó đi mua bóng rổ để tự rèn luyện thêm.
Mua bóng về nhà, để Tiêu Hà chơi ở dưới tầng, tôi cầm cặp sách của thằng bé lên lầu nấu cơm chiều. Cơm nước xong Tiêu Hà chủ động dọn dẹp bát đũa rửa sạch sẽ, định ngăn lại nhưng vẫn thôi, học cách sống độc lập sớm một chút cũng tốt. Ăn xong chúng tôi quây quần bên bàn ăn làm những việc của mình, Tiêu Hà học bài còn tôi soạn bài. Bỗng nhiên tôi có một điều hiếu kì muốn hỏi. "Tiêu Hà có chỗ nào không hiểu không?" Rồi đợi không được đáp án "có", chưa từ bỏ ý định liền hỏi thêm một câu nữa "Không hiểu thì hỏi cô nhé, đừng ngại." Vẫn là chẳng thèm để ý, tôi liền cầm vở bài tập của thằng bé lên xem, đều đúng cả, hoàn toàn không cần đến sự giúp đỡ của tôi, dạy học sinh như thế thật vô nghĩa, chẳng làm giáo viên cảm thấy có chút thành tựu nào cả. Đúng 9 rưỡi, đây là thời gian tôi quy định giờ nghỉ, đến lúc Tiêu Hà đi ngủ, uống sữa, Tiêu Hà ngoan ngoãn đi ngủ. Mà mặt mũi của tôi cũng lấy lại được một chút.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro