PN1

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Phiên ngoại cấp ba, hãy chú ý.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
======
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Một ngày mùa hè chói chang, tiếng ve kêu ồn ào, quạt trên đỉnh đầu vang lên ong ong, từng làn gió thổi qua đều mang theo một luồng hơi nóng.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Tiếng chuông tan học chói tai vang lên phá vỡ bầu không khí nóng bức, sau khi giáo viên rời đi, trong phòng học cuối cùng cũng có được một chút sức sống.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Minho khép sách giáo khoa lại, lấy điện thoại di động từ trong hộc bàn ra trả lời tin nhắn của Hyunjin. Vừa mới gõ được hai chữ, người ngồi trước anh đã xoay người lại, tranh thủ giờ nghỉ giải lao giữa tiết để thảo luận về vấn đề khi nãy còn đang nói dở với anh.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
"Trận đấu lần này cậu mà còn không đến thì tới lúc tụi mình lên 12 sẽ không thể đấu được nữa đâu, cậu nên suy nghĩ thật kỹ vào." Cậu bàn trước nói.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Minho cúi đầu xem tin nhắn, thời tiết quá oi bức, giọng điệu của anh đều mang theo chút lười biếng: "Tôi không chơi được."
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
"Đừng mà." Cậu bàn trước nói, "Mấy người chơi bóng giỏi trong lớp chúng ta vốn đã ít rồi, hay là vậy đi, nếu trận bóng ngày mốt chúng ta thắng, tôi bao cậu ăn sáng nửa tháng!"
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Bữa sáng không đắt, nhưng căn tin trong trường vào mùa hè lại rất khiến người ta khó chịu, chỉ có những học sinh yêu sớm mới tình nguyện vì người kia chen chúc vào mấy nơi đó đến mồ hôi nhễ nhại mà thôi.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Minho cất điện thoại lại vào trong hộc, đặt tay phải lên bàn, nhàn nhạt giải thích: "Tay bị thương, thật sự không chơi được."
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Hai ngày trước cổ tay của anh bị va chạm một chút, không nghiêm trọng, thế nhưng lúc cử động vẫn sẽ cảm thấy đau.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
"...Thôi được rồi." Cậu bàn trước đành chịu, "Thế chúng tôi đi tìm người khác vậy."
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Minho trầm giọng "ừm" một tiếng, ném sách giáo khoa vào trong hộc bàn rồi nằm sấp xuống thiếp đi.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Thời tiết kiểu này đã được định sẵn là để nhắm mắt nghỉ ngơi, tiếng thảo luận của hai cậu bạn bàn trước không ngừng vang lên, nội dung truyền tới không sót một chữ.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
"Trận đầu chúng ta đấu với lớp mấy vậy?"
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
"Lớp ba."
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
"Móa, tụi lớp ba chơi kinh lắm, lớp tụi nó có cái thằng tên gì mà... La cái gì đấy."
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
"Jeongha, cái thằng tóc húi cua á."
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
"Chuẩn luôn. Tôi nghe nói năm lớp mười cậu ta còn đánh nhau với một thằng sát lớp tụi mình, cậu ta sẽ không chơi bẩn đấy chứ?"
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
"Sẽ không đâu, tôi từng chơi bóng với cậu ta rồi, chơi ghê lắm, nói chung tôi còn không dám cản cậu ta nữa ấy."
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Nói đến đây, cậu bạn kia dừng lại vài giây, sau đó nhỏ giọng thần thần bí bí nói: "Nhưng mà tôi biết được một chuyện."
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
"Vụ gì?"
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
"Hình như cậu ta là đồng tính luyến ái."
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
"..."
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
"Đang quen với một cậu bạn cùng lớp. Lần trước cái cậu đó đại diện cho trường tham gia cuộc thi vẽ gì ấy được giải, hôm chào cờ còn được hiệu trưởng khen cả ngày trời, tên là Jisung."
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
"...Thật buồn nôn, là thiệt hay giỡn chơi vậy?"
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
"Thật đó! Tôi từng nhìn thấy hai người bọn họ nắm tay rồi, trên thư viện lầu hai vào thứ tư tuần trước, còn nắm một hồi lâu luôn... Cơ mà cũng bình thường à, lúc tôi bắt gặp cũng không cảm thấy buồn nôn."
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
"Uầy, đừng nói là cậu cũng có loại khuynh hướng kia nha..."
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Cộc cộc.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Tiếng gõ nặng nề cắt ngang cuộc đối thoại của hai người.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Cả hai khẽ giật mình, sau đó cùng quay đầu nhìn lại.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Minho hơi ngẩng đầu, cánh tay che lại chỉ lộ ra một đôi mắt, không biết có phải là do mệt mỏi hay không, mí mắt của anh hơi rũ xuống, tâm trạng dường như còn tệ hơn lúc nãy.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Cậu bàn trước còn tưởng là do mình lớn tiếng quá nên đánh thức anh, theo bản năng xin lỗi.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Minho hỏi: "Chừng nào thi đấu?"
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Cậu bàn trước sững sờ: "Hở?"
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
"Không phải thi đấu lớp à?"
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
"Đúng vậy..." Cậu bàn trước cuối cùng cũng phản ứng lại, "Chiều ngày mốt vào lúc bốn giờ, ở sân bóng rổ trường học... Cậu muốn tới hả? Không phải tay cậu bị thương sao?"
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
"Đến lúc đó chắc cũng đỡ rồi." Nói xong, Minho nhìn về phía một người khác, giọng nói khiến cho phòng học nóng bức tăng thêm vài phần lạnh lẽo, "Tôi muốn ngủ, có thể nhỏ tiếng một chút không?"
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Sau khi Minho nằm xuống bàn một lần nữa, hai người ngồi phía trước nhìn nhau trong chốc lát, đều ngậm miệng lại.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ

ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Cuộc thi cấp lớp được nhà trưởng tổ chức với quy mô rất lớn, còn phô trương hơn cả những buổi thi đấu nhỏ ầm ĩ thông thường khác.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Thời tiết ba mươi tám độ, các học sinh nam mặc đồng phục thi đấu đang làm nóng người, bên cạnh hai lớp đều đông nghịt các bạn học đến cổ động.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Trọng tài là giáo viên thể dục, sau một tiếng còi, toàn bộ cầu thủ đều vào sân.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Hầu như tất cả ánh mắt của các bạn học đều tập trung ở cùng một chỗ.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Jeongha mặc quần áo chơi bóng rộng rãi, nhìn người đứng ở trước mặt mình: "Người anh em, cậu là Minho hả? Hình như đây là lần đầu tiên tôi chơi bóng với cậu đúng không?"
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Minho "Ừ" một tiếng, cúi đầu hoạt động cổ tay một chút.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Jeongha nói: "Lúc tôi chơi thường không biết nặng nhẹ đâu, nếu có lỡ đụng phải vết thương của cậu thì đừng để bụng nha, còn không chịu được nữa thì cứ đổi dự bị của các cậu lên."
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Minho rốt cuộc cũng nhìn hắn một cái, nói: "Cậu cũng vậy."
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Trước đó Jeongha đã từng nghe nói về Minho, cũng có gặp qua một lần, nhưng khi đối mặt trực tiếp còn đứng chung một chỗ như thế này, hắn mới phát hiện Minho vậy mà còn cao hơn hắn một chút
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Nhưng cũng không quan trọng, những tên nghiện game kiểu này tình cờ sẽ có vài tên trông bề ngoài thì ổn đấy, nhưng về phương diện vận động thì đều kém đến độ không dám nhìn.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
—— Sau năm phút thi đấu, suy nghĩ này của hắn đã dần bị sụp đổ.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Ngay khi Minho lại vượt qua Jeongha để ghi bàn một lần nữa, những thành viên trong đội Jeongha đều hô tạm dừng.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Khu vực nghỉ ngơi của hai đội cách nhau rất gần, Minho tùy tiện lau mồ hôi, chỉ nghe thấy gần đó truyền đến mấy tiếng nhạo báng.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
"Cậu bị làm sao thế để Minho vượt qua biết bao nhiêu lần rồi, bộ không có Jisung ở đây là không có động lực chơi luôn hả?"
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Jeongha thở hổn hển, nhận một chai nước từ một bạn học nữ, tu một ngụm lớn, cũng thuận theo lời người kia: "Đúng á, chẳng biết ông thầy kia đang làm cái gì mà còn chưa chịu thả người nữa, khó chịu thật sự."
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Sau khi hết thời gian tạm nghỉ, cầu thủ trở lại vị trí của mình.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Jeongha vừa mới đứng vào vị trí của mình thì bả vai đã bị một người vỗ lên: "Jisung tới rồi kia, chơi cho tốt vào, ném không được thì chuyền bóng qua cho tôi."
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Minho đưa tay lau mồ hôi trên cằm, bình tĩnh nhìn chỗ khán giả ở đối diện.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Mặt trời chói chang treo trên đỉnh đầu, dù khán giả có nhiệt tình bao nhiêu đi nữa thì cũng không chịu nổi cái thời tiết khô nóng này.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Trong tay các bạn nữ không phải là quạt điện thì là quạt giấy, mái tóc màu đen bị thổi đến rối tung, còn các bạn nam thì cũng mặc kệ phép tắc, một là xắn ống quần lên tới đầu gối, hai là phơi hẳn cái bụng ra luôn.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Jisung ôm cặp sách đứng trong đám người, quần áo ngay ngắn gọn gàng lại sạch sẽ, yên lặng nhìn Jeongha.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Biểu hiện của cậu so với những người xung quanh bình tĩnh hơn rất nhiều, nhìn thoáng qua còn có hơi lạnh nhạt, lại có chút ngoan ngoãn.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Jeongha vừa định tặng cho Bùi Nhiên một cái hôn gió, tiếng còi đã vang lên. Hắn lập tức bắt đầu chạy, cười hì hì nói: "Người anh em, vợ của tôi tới rồi, cho tôi chút mặt mũi đi, tí nữa sẽ mời cậu uống nước."
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Trận đấu diễn ra quá nhanh, hắn cũng không chắc Minho có nghe được câu nói này hay không.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Mãi đến khi Minho mặt không cảm xúc dùng lực ném bóng, ở ngay trước mặt hắn ghi mười điểm, Jeongha mới nén giận nghĩ, người anh em này nhất định là bị lãng tai rồi.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
"Minho, hay lắm, chúng ta đã hơn bọn họ hai mươi điểm rồi." Lúc cậu bàn trước đi ngang qua Minho nghe thấy tiếng thở của anh, nhịn không được nói, "Không phải tay cậu bị đau hả? Còn chơi liều như vậy? Hay là cậu tạm nghỉ một chút đi, bọn tôi đổi dự bị lên, dù sao cũng chỉ còn có mấy phút nữa thôi."
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Minho nói: "Tôi có thể chơi được."
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Tất cả mọi người đều không nghĩ tới điểm số sẽ như vậy, đến cuối trận đấu, cả lớp Jeongha đều đã bỏ cuộc.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên, Minho dừng lại, tùy tiện kéo góc áo lau mồ hôi trên mí mắt một chút.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Giọng nói thảo luận của các bạn nữ không lớn, Minho không nghe được, thế nhưng Jisung đứng ở trong đám người lại nghe thấy rất rõ ràng.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
"Cái bạn nam lớp tám kia đẹp trai thật á, chơi bóng cũng hay nữa."
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
"Bộ cậu mới biết hả? Năm lớp mười cậu ấy được rất nhiều chị khoá trên kéo đến tận lớp để ngắm đấy, lớp tụi mình còn có một bạn nữ viết thư tình cho cậu ta nữa..."
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
"A! Là ai viết cơ? Nhưng mà cậu ấy tên là gì vậy?"
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
"Hình như là, Min..."
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
"Ui —— lớp ba mau tránh ra!" Ở phía xa truyền đến một tiếng hét lớn, cắt ngang cuộc đối thoại của hai người.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Các bạn nữ nghe thấy tiếng hét thì ngẩng đầu lên, chỉ thấy bóng rổ bay thẳng đến chỗ bọn họ —— Có một bạn học nào đó của lớp bên cạnh vừa thắng trận đấu xong thì quá phấn khích, nhất thời hưng phấn ném quả bóng ba điểm ở vị trí cực xa.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Ai ngờ cú ném này bị lệch, không những không chạm vào được bảng rổ, mà còn bay lên chỗ người xem.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Quả bóng rổ bay về phía Jisung, phía sau cậu là các bạn học đang tụ tập xem trận đấu, phía trước là mấy bạn nữ đang chờ đưa nước cho các cầu thủ, tránh không kịp.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Jisung đưa tay ra muốn đỡ quả bóng, sau đó chỉ nghe thấy "Bịch" một tiếng, quả bóng đã được một bạn nam kịp thời chạy đến chặn lại.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Bóng rổ đập thật mạnh lên cổ tay, rồi lăn xuống mặt đất. Minho nhíu mày lại, chịu đựng cảm giác đau đớn nơi cổ tay xoay người nhặt quả bóng lên, ném trở lại sân bóng.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Các bạn học đứng ở phía trước Jisung đã tránh đi hết, còn cậu bạn lớp tám vừa được các bạn nữ bàn tán thật lâu kia đang đưa lưng về phía cậu, cậu thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng thở dốc trầm thấp của đối phương.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Jisung chậm rãi thả tay xuống, vừa định nói "Cảm ơn", đã bị Jeongha chặn tầm mắt lại.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Jeongha chen vào giữa hai người, mệt đến mức thở hổn hển, rút chai nước từ trong tay Jisung vặn ra uống một hơi, sau đó quay đầu nói: "Ném không được quả ba điểm thì đừng có ném! Con mẹ nó tí nữa thì trúng người ta rồi!"
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Bạn học kia bị dọa đến liên tục nói xin lỗi.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Jeongha nói: "Trúng em ấy thì tôi không để yên cho cậu đâu!"
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Jisung gọi tên hắn một tiếng: "Đừng như vậy, chỉ là sơ xuất thôi mà, cũng không trúng em."
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Jeongha lại nói hai câu nữa mới chịu thôi, nắm lấy tay Jisung đi đến hàng ghế nghỉ ngơi bên cạnh.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Jeongha nói chuyện với bạn học vài câu, quay đầu trông thấy Jisung đang mở cặp sách, lấy ra một chai nước còn chưa khui.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Jisung vừa đi được hai bước đã bị Jeongha kéo áo lại.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
"Đi đâu thế bảo bối?"
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Những người khác nghe thấy hai tiếng "Bảo bối" này, ánh mắt khẽ lướt qua cũng không được tự nhiên. Jisung rũ mắt xuống, giải thích: "Bạn học lớp tám kia đã giúp em cản bóng, em qua đưa chai nước để cảm ơn cậu ấy."
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Jeongha càng dùng sức lôi kéo, trợn tròn mắt nói: "Cậu ta mới thắng bạn trai em mà em còn đưa nước cho cậu ta? Không cho em đưa."
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
"..."
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
"Cũng may là lúc đó anh chạy nhanh, không thì cậu ta đã đụng trúng người em rồi."
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Thật ra không có đụng trúng, người kia dừng lại rất đúng lúc. Jisung nghĩ thầm.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Thấy cậu im lặng, Jeongha trực tiếp rút chai nước từ trong tay cậu ra, thô lỗ vặn nắp uống một ngụm, sau đó cười nói: "Anh uống mất rồi, không thể đưa được nữa... Đi thôi, chúng ta qua tiệm đồ Nhật bên cạnh ha?
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Trước khi rời khỏi sân bóng, Jisung quay đầu lại nhìn một cái.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Bạn nam đó không tham gia vào nhóm người đang ăn mừng chiến thắng của lớp tám, mà vẫn đứng ở bên dưới bảng rổ, yên lặng cúi đầu lau mồ hôi, dường như không hề có một chút vui sướng nào khi chiến thắng trận đấu. Nắng chiều nhẹ nhàng phủ lên mặt đất, kéo chiếc bóng của anh thành một mảng rất dài rất dài.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ

ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Sau khi lên đại học, Jeongha phát hiện ra Minho là bạn cùng phòng của mình, còn nhịn không được mà nhớ lại cái chuyện về trận thi đấu bóng rổ kia.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
"Hôm đó là tại chân tôi không thoải mái, không thì các cậu đã nằm bẹp dí rồi, không tin lần sau tôi với cậu đấu lại một trận."
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Minho nói: "Ờ."
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
"Đúng rồi, lần đó cậu còn giúp bảo bối của tôi cản bóng..." Nói đến đây, Jeongha ho khan hai tiếng, "Không biết cậu còn nhớ hay không, trước kia Jisung học cùng lớp với tôi, là bạn trai tôi ấy."
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Minho hơi khựng lại vài giây: "Có nhớ."
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Jeongha cũng không để ý vài giây chợt im lặng đó của anh, hắn nói: "Sẵn đây tôi nói trước với cậu luôn, nếu sau này em ấy có đến phòng ngủ tìm tôi thì cậu cũng đừng để ý quá. Thật ra mấy ngày trước em ấy có ghé qua một lần, lúc ấy cậu đang đeo tai nghe chơi game, thấy có cậu ở đây nên em ấy cũng ngại đi vào."
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
"Vậy sao." Minho nói, "Lần sau cứ vào đi, tôi không ngại."
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Được bạn cùng phòng đồng ý, chiều hôm đó Jeongha liền dẫn Jisung đến phòng ngủ.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Lúc Jisung đến, Minho đang hút thuốc ngoài ban công.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Hình như là anh đang cúi đầu xem thi đấu, chỉ đeo một bên tai nghe, lúc nghe thấy tiếng bước chân thì theo bản năng nhìn thoáng qua, đối mặt với Jisung.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Ban đầu Jisung có hơi giật mình, sau đó lại khách sáo gật đầu nhẹ với anh một cái.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Minho nhanh chóng lấy lại tinh thần, mặt không thay đổi gật đầu đáp lại, sau đó quay người dụi tắt điếu thuốc, ném vào thùng rác bên cạnh.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Anh nghe thấy Jisung đẩy cửa phòng bọn họ ra, tiếp đó là một tiếng đóng lại nhẹ nhàng.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Jeongha đứng ở cửa kêu một tiếng "Bảo bối". Minho nhìn chằm chằm vào tàn thuốc đã tắt hẳn trong thùng rác một hồi, sau đó lại móc hộp thuốc lá ra lần nữa lấy thêm một điếu, ngậm lên miệng đốt lửa, quay người bước xuống lầu dưới ký túc xá.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
Em ấy không nhớ ra mình. Minho nghĩ.
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
ㅤㅤㅤㅤㅤㅤ
_________

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro