Chap 21

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Hyomin nhìn Jiyeon khôi phục tinh thần, nâng đầu Jiyeon ra, tự mình đi về phía cửa phòng khóa lại, quay nhìn nàng, Jiyeon đang cố để ngồi dậy.

"Không được lộn xộn!"

"Oh"

Bị Hyomin lớn tiếng quát, Jiyeon ủy khuất quay đầu đi không nhìn nàng.

"Bảo bối, ngoan, em cử động lung tung, vết thương lại nứt ra thì làm sao?"

Trở lại bên giường, Hyomin ôn nhu đùa giỡn với tính tình trẻ con của Jiyeon.

"Hừ, chị hung dữ với em"

"Aida, bảo bối, chúng ta cùng ăn đậu được hay không?"

Tính tình trẻ con của Jiyeon đều bị hai chữ "ăn đậu" liền biến mất, cứ đơn giản như vậy là bị hai từ ăn đậu đánh bại.

"Được, vợ, vợ, em muốn ăn đậu"

Tay trái không bị thương liền nắm chặt y phục Hyomin vì sợ nàng đổi ý.

Hyomin không biết nói gì, thật là nghĩ không ra vì sao Jiyeon đối với nàng lại có hứng thú lớn như vậy.

Bất đắc dĩ nhìn vẻ mặt khát cầu của Jiyeon, Hyomin cởi áo sơ mi trên người, lộ ra bra màu tím đậm bên trong, nàng hai tay từ tốn vòng ra phía sau mở nút bra, một đôi tuyết phong kiêu ngạo thẳng đứng liền lộ trước mặt Jiyeon, ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm làm Hyomin gương mặt phút chóc đỏ bừng.

Đây là lần đầy tiên Jiyeon nhìn thấy màu sắc thật của đậu như vậy, lúc trước chỉ đến tối thì mới có thể ăn, thật ra đến cuối cùng nàng cũng không rõ đậu ra làm sao, nhưng hôm nay Jiyeon mới phát hiện thì ra đậu chính là thứ tài liệu mà Soyeon đưa nàng xem, bên trong các nữ nhân đều rất thích ăn, bất quá của vợ so với các nàng còn đẹp hơn nhiều, a a hồng phấn nha.

Hyomin nhìn Jiyeon ngây ngốc như vậy, tuy rằng có chút ngượng ngùng nhưng cũng là thở nhẹ, xem ra nàng không còn mấy vẻ khổ sở đau đớn, hít sâu một hơi, Hyomin liền lấy hết cam đảm ngồi bên giường, lần thứ hai ôm lấy đầu Jiyeon, đem nàng trực tiếp áp lên trên đôi tuyết phong kia, bất quá lúc này cũng không có quần áo hay gì để che, chính là xích lõa trực tiếp tiếp xúc.

Lấy lại tinh thần Jiyeon phát hiện bản thân đã rơi trên một mảnh mềm mại, mùi hương Hyomin thơm ngát vờn quanh, đậu màu hồng phấn cũng đưa đến bên miệng, nàng không cần suy nghĩ mở miệng đem nó mà nuốt vào, cảm xúc trước ngực làm Hyomin khẽ ngâm một tiếng, da thịt liền ửng hồng mê người.

Lúc này Jiyeon cũng không còn cảm giác cánh tay đau đớn, chỉ có một cỗ thỏa mãn đầy rẫy trong lòng.

Nếu lúc này có người tiến vào phòng sẽ có thể nhìn thấy được một khuôn mặt nữ nhân trắng trẻo nhưng lạnh lùng biểu tình chịu đựng sự tàn phá bừa bãi của người trước ngực, giống như một cái mẫu thân đang cho hài tử của mình ăn a.

Jiyeon đã nằm viện được một tuần, đối với nàng mà nói, mỗi ngày đều có thể được ăn đậu, vết thương trên tay đau hay không đau cũng đã trở thành điều không có.

Hyomin được bác sĩ cho biết Jiyeon đã có thể xuất viện liền thở dài một hơi, mỗi ngày đều tại phòng bệnh mà làm cái loại sự tình kia đối với nàng đúng là áp lực không hề nhỏ.

Không những lo ngại hộ lý có thể vào kiểm tra phòng, mà Jiyeon thì cũng càng ngày càng làm càng hơn, từ lần trước ban ngày ban mặt đồng ý cho nàng ăn xong, về sau như thế nào vẫn là không đủ, thời gian mỗi lần đều tùy thích của nàng, đã vậy tay còn không yên phận mà tùy ý xoa bóp làm cho Hyomin càng ngày càng cảm thấy khó chịu.

Thu dọn đồ về đến nhà, đã một tuần không có tắm, Jiyeon hướng Hyomin yêu cầu muốn đi tắm, tay phải Jiyeon lại bị thương không thể tắm một mình, Hyomin chính là không thể làm gì khác hơn đành giúp nàng tắm.

Nữ nhân đều ưa thích sạch sẽ, tuy rằng trong thời gian nằm viện cũng có giúp qua Jiyeon lau sơ thân thể, thế nhưng dù sao vẫn là còn cách một lớp y phục, hôm nay Jiyeon muốn tắm, vậy chắc chắn chỉ có thể là xích lõa để Hyomin tắm, vừa nghĩ đến điều này cũng làm lòng Hyomin toát ra cổ hỏa khí, có chút khó chịu, miệng lưỡi khô khốc, khẽ cắn môi, nàng cố gắng áp chế xuống cỗ nóng này, trong lòng tự nghĩ chỉ là chị giúp em gái tắm rửa mà thôi, ngoài ra không có gì.

Mang tay phải Jiyeon bọc lại tránh tiếp xúc nước, sau đó liền kéo đi vào phòng tắm, vết thương nhỏ trên mặt Jiyeon cũng lành, tháo bỏ băng gạc, nhưng mà màu da lại không giống nhau, đối với việc bị thương trên mặt cũng không quan trọng lắm, chỉ là đối với nữ nhân việc lưu lại sẹo là đều hoàn toàn không muốn, vì vậy Hyomin liền mua cho nàng băng cá nhân in đầy nhân vật hoạt hình để nàng dán lên.

Hiện tại Jiyeon dán đầy trên mặt chính là băng cá nhân hình thỏ con, nhìn như tiểu hài tử ngây thơ, mà ngược lại Hyomin đột nhiên nghĩ bản thân mình giống như một sắc lang lừa gạt tiểu bạch thỏ.

Hít sâu một hơi, xoa xoa thái dương, buộc bản thân thoát khỏi suy nghĩ kỳ quái của chính mình, Hyomin nhẹ nhàng xé bỏ băng trên khuôn mặt Jiyeon để lộ ra da thịt đã lành lại màu hồng mới, ngón trỏ thon thả vuốt ve lên khu vực vết thương, làm Jiyeon nhịn không được nheo mắt lại, hưởng thụ cọ cọ mặt vào tay Hyomin.

''Jiyeon, em, cái tiểu nha đầu này, tại sao lại ngốc như vậy?"

Nhìn Jiyeon nhu thuận, nghĩ đến nàng vì mình mà bị thương, Hyomin ngực tràn đầy thương tiếc đối với nàng, tuy rằng lời nói chính là trách cứ thế nhưng thanh âm phát ra rất ôn nhu.

Mắt chớp chớp vài lần, không hiểu ý tứ Hyomin muốn nói cái gì, Jiyeon nghiêng đầu, ngực liền một trận mê man nhưng nghĩ lại chuyện lần trước, mặt kệ ai là người sai trước, nàng không muốn lại trải nghiệm cảm xúc bị Hyomin lẫn tránh lần nữa.

"Xin lỗi''

Jiyeon bĩu môi cuối đầu, cầm lấy tay Hyomin nhẹ lay lay, nhìn thế nào cũng chỉ là đang làm nũng làm gì có việc nhận sai.

Thở dài, Hyomin lắc đầu cũng không muốn nghĩ tới nữa, ngón tay mềm mại từ khuôn mặt tinh xảo nhẹ lướt đến xương quai xanh mơn trớn vuốt ve, Jiyeon khanh khách cười.

"Jiyeon, đem y phục cởi ra, chị giúp em tắm"

Nói xong, Hyomin xoay người đi hướng khác để Jiyeon tự mình thoát ly y phục.

Bởi vì mỗi tay trái có thể cử động cho nên việc cởi quần áo không tránh khỏi gặp khó khăn, không bao lâu Jiyeon bắt đầu gọi Hyomin.

"Vợ ơi, tay em không tới''

Hyomin nghe tiếng quay đầu lại, nhìn thấy Jiyeon thoát y chỉ còn mội nội y, sắc mặt nàng đỏ bừng, trên người da trắng nõn nhẵn nhụi giống như trẻ sơ sinh, tay trái đang cố vươn ra sau cởi lấy móc bra, hành động này làm cơ thể cô ấy chợt cong lên, mang theo đôi tuyết phong nhỏ nhắn xinh xắn hướng phía trước thẳng đứng, một nữa tròn tròn bại lộ ra khiến Hyomin lòng nóng lên.

Lắc đầu, mang bản thân bình tĩnh trở lại, không biết từ lúc nào, Hyomin phát giác bản thân đối với Jiyeon cư nhiên có dục vọng, không muốn giới hạn chỉ dừng lại cho một cái ôm, nàng còn muốn, muốn nhiều hơn, càng nhiều.

Vì vậy nàng không cách nào lừa chính bản thân mình, nàng đối với Jiyeon cuối cùng cảm tình là như thế nào, lẽ nào nàng thật sự yêu đứa nhóc này? Làm sao có thể? Ngạc nhiên trước suy nghĩ của mình, Hyomin trong lòng hoảng loạn, các nàng, không được, không thể nào.

Hyomin nhìn Jiyeon đầy phức tạp với vẻ mặt khổ não cố gắng đấu tranh chính mình, nàng nghĩ bản thân cần phải có thêm thời gian suy nghĩ rõ về quan hệ của các nàng.

Jiyeon gọi gần nữa ngày cũng không thấy Hyomin giúp đỡ, nhìn lại mới phát hiện sắc mặt nàng tái nhợt, ánh mắt thì thất thần không biết đang nghĩ cái gì, Jiyeon lo lắng nắm lấy tay nàng, không có bất cứ lời nào nhưng lại truyền ra một loại lực.

Miễn cưỡng quay đầu nhìn Jiyeon cười cười, Hyomin tạm thời đem những vấn đề mình ném đi, đi ra phía sau Jiyeon giúp nàng cởi khóa bra, để Jiyeon tự mình cởi ra quần lót, bắt đầu giúp nàng tắm rửa.

Cơ thể Jiyeon giống như một bức tượng được điêu khắc, màu da trắng sáng làm Hyomin nhìn có chút hoa mắt, nước nóng từ người chảy xuống, cơ thể trắng trẻo liền dần dần chuyển hồng.

Hyomin lấy ra ít sữa tắm và bắt đầu giúp Jiyeon chà lưng, bàn tay vì thế mà chu du trên làn da trắng mịn khiến Jiyeon một trận nổi da gà, lại đến những điểm cực kỳ nhạy cảm, Hyomin không che giấu được vẻ ngượng ngùng đỏ mặt, cắn cắn môi dưới, không biết là nên hay không nên di chuyển tay xuống dưới, mà Jiyeon chính là vẻ cực kỳ hưởng thụ sự phục vụ của Hyomin, hành động đột nhiên dừng lại làm nàng có chút nghi hoặc, quay đầu nhìn Hyomin.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro