Chap 8

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng


  Phác Hiếu Mẫn vinh dự trở thành một nhân viên chọn thức ăn.

Mặc dù nói giàu sang không phóng túng, nghèo hèn không thay đổi, quyền thế không khuất phục, nhưng, nhưng cô vẫn chưa qua thời gian thử việc.

Có điều Hiếu Mẫn đã quyết định, chờ qua thời gian thử việc trở thành nhân viên chính thức, cô nhất định phải thể hiện một chút khí phách của mình.

Còn như hiện tại, tốt nhất vẫn là nhặt hạt đậu ra.

Vẫn là ở tầng 22, văn phòng CEO,Phác Hiếu Mẫn  ngồi trên ghế salon khu tiếp khách chuyên tâm nhặt đậu tương, Trí Nghiên cùng mấy vị manager cấp cao đang họp trong phòng nhỏ của văn phòng vẫn chưa thấy đi ra.

Tính từ lần đầu tiên đến đây cũng sắp một tháng rồi,Hiếu Mẫnlúc đầu vẫn hy vọng Nghiên tiểu thư trở về cứu cô, nhưng hai ngày trước chủ tịch nói Nghiên tiểu thư lại đi Canada rồi.

Thật là, vừa mới sinh con xong đã chạy lung tung rồi, người nhà chủ tịch quả nhiên ai cũng thần kỳ. Ví dụ như chủ tịch đại nhân, bệnh kén ăn của anh ta cũng đã nặng đến mức không thể tưởng tượng nổi, kinh khủng hơn nữa là tùy thuộc vào cách nấu mà thay đổi, hôm nay ăn ngày mai chưa chắc đã ăn, luộc thì ăn mà xào chưa chắc đã ăn...........

Giữa lúc Hiếu Mẫnđang lẩm bẩm một mình, cửa phòng họp mở ra,Trí Nghiên đi ra trong tình trạng bị vây quanh bởi nhóm manager mặc dùHiếu Mẫn không quen biết với mấy người đó, nhưng cũng biết rằng đó đều là những nhân vật lớn của công ty, một mình ngồi cũng cảm thấy không lịch sự liền đặt cái thìa trong tay xuống đứng dậy lịch sự hướng về phía họ mỉm cười một chút.Nhóm manager đó lập tức nói: "Phác tiểu thư mời ngồi xuống, không dám không dám."Bọn họ làm sao biết được cô họ Phác.

Chết rồi, chắc chắn là việc cô không có khí phách làm nhân viên chọn thức ăn cho chủ tịch đã bị tất cả mọi người trong công ty biết rồi!Hiếu Mẫnmới nghĩ đến đó đã lạnh hết cả người, sau này làm sao mà sống ở Trí Nghiên được chứ?Trí Nghiên vốn đang nghiêng người nói chuyện với mọi người, nghe thấy động tĩnh bên này, liền quay người lại hỏi: "Làm xong rồi?""Vẫn chưa, vẫn chưa."Hiếu Mẫn vội vàng ngồi xuống tiếp tục lựa đậu tương.

Việc của sau này thì để sau này nghĩ vậy, bây giờ trước hết phải hầu hạ chủ tịch cho tốt mới đúng, làm việc lựa thức ăn thì làm việc lựa thức ăn, dù gì cũng là thức ăn cho vua dùng.Hiếu Mẫndùng thìa múc đậu tương ra bỏ vào hộp cơm của mình, chủ tịch đại nhân đã nói không được lãng phí đồ ăn, cho nên những đồ mà chủ tịch đại nhân không ănHiếu Mẫn nhất định phải ăn hết, bây giờ chỗ đậu tương này đương nhiên sẽ phải vào bụng cô.

Cô làm rất lưu loát, hoàn toàn không biết rằng những manager đang nhìn mình một cách kinh ngạc.

Sớm đã biết vị Phác tiểu thư này nhanh chóng trèo lên vị trí cao, nhưng không biết vì sao lại được chủ tịch coi trọng như thế. Chủ tịch ngay cả chút thời gian nghỉ ngơi buổi trưa cũng phải ở cùng một chỗ với cô, hoàn toàn không hề kiêng dè sự đàm tiếu.

Bây giờ xem ra, quan hệ giữa Phác tiểu thư và chủ tịch quả nhiên không phải bình thường.Cô ta còn có thể gắp hết những thức ăn mình thích từ bát của chủ tịch sang bên mình!Mấy vị manager đi ra ngoài với vẻ mặt suy tư, Trí Nghiên đặt tập tài liệu trong tay lên bàn, đi đến ngồi trước mặt Hiếu Mẫn. 

 Hiếu Mẫnđứng dậy, cung kính đưa hộp cơm đến trước mặt anh ta: "Chủ tịch, đã xong rồi.""Ngồi xuống.""A." 

 Hiếu Mẫn đã cùng ăn cơm với chủ tịch đại nhân một tháng rồi, đương nhiên đó cũng là do mệnh lệnh của Nghiên boss, Hiếu Mẫnlại hiểu rằng Nghiên boss ăn xong cần có người dọn dẹp bát đũa.Hiếu Mẫn cầm đũa lên chầm chậm ăn.

 Nói thật ra Hiếu Mẫn vốn ăn cơm rất nhanh, sụp sụp soạp soạp rất có hiệu suất, kết quả là chủ tịch đại nhân thấy vậy rất không vui, yêu cầu cô phải ăn xong cùng lúc với anh ta.  ==Không thể không nói, tính hiếu thắng của chủ tịch đại nhân quả thực quá lớn, ăn nhanh hơn, anh ta cũng đố kỵ.

Cho nên Hiếu Mẫncũng hết cách, chỉ có thể ăn một miếng rồi lại phải ngẩng đầu lên nhìn xem tiến độ của chủ tịch đại nhân đến đâu rồi, bị nhìn nhiều quá, Trí Nghiên đặt đũa xuống: "Cô thích ăn món nào, muốn ăn tự mình gắp."Hiếu Mẫn: "..........."Trong miệng có đồ ăn không nói được, Hiếu Mẫnvội vàng xua tay.Trí Nghiên gật đầu sáng tỏ: " Ý của cô là cô không gắp......:"Gật gật đầu, chủ tịch anh minh."Muốn tôi gắp cho cô?"Hiếu Mẫncố gắng lắm mới nuốt được hết chỗ đồ ăn để nói, nghe thấy vậy lập tức sặc, vừa ho vừa dùng ánh mắt lên án Trí Nghiên, chủ tịch đại nhân lúc ăn cơm đừng kể chuyện cười có được không! Hơn nữa lại còn lạnh lùng như thế.

Trí Nghiên nhìn cô ho đến nỗi chảy cả nước mắt, nho nhã nghiêng người, nhẹ nhàng đấm đấm lưng cho cô giúp cô thở dễ dàng hơn.Hiếu Mẫn bị mùi vị cơ thể bạc hà bao phủ, đột nhiên tim đập nhanh từng hồi, vội vàng tránh sang bên cạnh.Bầu không khí xung quanh chủ tịch đại nhân thật là đáng sợ, ở gần một chút mà trái tim đã kháng nghị mãnh liệt.

Trí Nghiên rút tay về, nhìn khuôn mặt hơi ửng hồng của cô, đột nhiên cười khẽ, dịu dàng nói: "Muốn ăn gì từ từ nói, không cần vội vàng như vậy."Hiếu Mẫn lại càng ho ghê hơn, khó khăn lắm mới có thể hít thở bình thường được, vội vàng biện minh cho sự trong sạch của mình: "Chủ tịch, tôi tuyệt đối không dám mơ ước thức ăn trong bát của ngài, tôi có đậu tương là đủ rồi!""Muốn cũng không sao." Nghiên chủ tịch đại nhân phóng khoáng nói."Hả?""Hôm nay thịt bò rất ngon." Trí Nghiên vờ như không chú ý nói thêm một câu.Hiểu rồi! Xem ra thịt bò hôm nay không hợp khẩu vị anh ta

 Hiếu Mẫnxoa xoa cái bụng nhỏ của mình, nghiến răng : " Nếu ngon như thế, chủ tịch ngài cũng cho tôi nếm thử mấy miếng nhé!"Cầm chiếc thìa sạch lên, Hiếu Mẫnkhông biết sợ là gì gắp từ hộp cơm của chủ tịch đại nhân sang bát của mìnhHiếu Mẫn.cười tủm tỉm nói:

 "Không cần khách sáo, cô thích ăn thì cứ lấy hết đi."

Chiếc thìa dừng ở giữa không trung, Hiếu Mẫn ngẩng đầu nhìn chủ tịch suýt nữa rớt nước mắt."Chủ tịch.""Hả?""Nghẹn chết có được tính là tai nạn lao động không?"

* Phụt * cơm văng đầy cả mặt Hiếu Mẫn.

Cuối cùng lương tâm của chủ tịch cũng đã được phát hiện, không nhét toàn bộ thịt bò cho cô,Hiếu Mẫn  chỉ ăn có mấy miếng. 

Nhưng không hiểu tại sao cứ có cảm giác kỳ lạ.

 Ăn cơm xong, Trí Nghiên đi vào phòng vệ sinh rửa tay,Hiếu Mẫn dưới sự thúc giục của cảm giác kỳ lạ, nhanh chóng dọn dẹp, đang định chuồn nhanh, Trí Nghiên đi ra nói: "Ngày mai không cần phải đến nữa." 

 Hiếu Mẫnngạc nhiên, dừng lại, vậy là được giải phóng rồi sao? Hoàn toàn không phải trải qua đấu tranh gian khổ gì sao? Hiếu Mẫnbỏ lỡ mất việc kia rồi. 

Dù sao cũng phải để cô từ chối quyết liệt một hồi rồi hãy nói chứ, không thì làm sao mà thể hiện được khí phách của cô.Nhưng mà, như thế cũng tốt, sẽ không cần ngược đãi cái dạ dày tội nghiệp nữa. Nghĩ như thế Hiếu Mẫnliền vui lên một chút, tiếc rằng chưa kịp cười thì đã bị Trí Nghiên nói thêm: "Nửa tháng sau tiếp tục đến."

Biết ngay mà.........chủ tịch đại nhân ngài đừng có nói nửa câu rồi lại nói chuyển hướng được không.Hiếu Mẫnbuồn thiu, ợ lên một cái, đi ra khỏi phòng làm việc của Trí Nghiên.

Cảm giác kỳ lạ lúc ăn cơm làm phiềnHiếu Mẫn cả một buổi chiều, làm việc gì cũng như người mất hồn, nhưng mà chỗ nào không ổn thì lại không nói ra được. 

Lúc đi đến phòng trà nước pha trà, Hiếu Mẫnđột nhiên mắt sáng lên, đờ người ra, lẩm bẩm một mình: "Mình nhớ ra rồi, thức ăn còn thừa......nước bọt........"Á á á, Cô làm công việc chọn thức ăn quen tay quá rồi, vậy mà hoàn toàn không nhớ rằng chỗ thịt bò đó chủ tịch rất thích ăn, trên đó không để lại nước bọt chứ?

"Nước bọt gì?""......của chủ tịch đại nhân ...a"Hiếu Mẫn quay đầu lại, nhìn thấy đồng nghiệp sắc mặt hưng phấn đứng sau lưng cô. Hiếu Mẫnngậm miệng cảnh giác, hà hà cười một cái rồi chạy mất. Làm công việc chọn thức ăn đã đủ mất mặt rồi, cô mới không muốn mọi người biết cô suy đồi tới mức ăn thức ăn thừa.

Sau đó những đồng nghiệp bình thường thông minh lanh lợi biết tiến biết lùi đã bị "Bí sử của chủ tịch" làm cho choáng váng đầu óc. ."Hiếu Mẫn, nhìn bộ dáng của cô, không lẽ nào ngày hôm nay là lần đầu tiên... Nước bọt?''"Đúng......" trước đây tuyệt đối chưa ăn thức ăn thừa bao giờ.

"A, không đúng, không phải không phải, chưa ăn bao giờ." 

 Hiếu Mẫnhoang mang cầm cốc chạy ra khỏi phòng trà nước.Giấu đầu hở đuôi rõ ràng như vậy làm sao mà có thể giấu được những đồng nghiệp thông minh lanh lợi chứ, đồng nghiệp A vẫn đứng đó khuôn mặt khó tin, xúc động: chủ tịch thật là trong sáng, hôm nay mới đến bước Kiss thôi sao.

Sau đó đồng nghiệp cầm một cốc nước không đi ra khỏi phòng trà với khuôn mặt như mộng du.Ác mộng về việc ăn thức ăn thừa quấy nhiễu Hiếu Mẫncả một ngày liền, ngay hôm sau, từ chỗ A May, Hiếu Mẫn biết được chủ tịch cùng với Linda và trợ lý đặc biệt Phương đi sang công ty trực thuộc ở Châu u, mới hoàn toàn phấn chấn trở lại

Đại ma vương đi nước ngoài rồi, ha ha ha ha!Thế là Hiếu Mẫn sống rất vui vẻ, không ngờ đến mấy hôm sau lại có việc tốt hơn nữa xảy ra. 

Tổng thanh tra tài vụ, chính là cấp trên của trưởng phòng, cấp trên của cấp trên Hiếu Mẫn, chính là một trong số những manager mà Hiếu Mẫn gặp ở phòng làm việc của Trí Nghiên hôm đó, khi phòng tài vụ xếp hàng họp mặt buổi sáng đã công bố, PhácHiếu Mẫn thái độ làm việc rất xuất sắc, kết thúc thời gian thử việc trước thời hạn, chính thức nhận vào làm. 

Bên nhân sự cũng tương đối phối hợp, dưới sự chủ động của manager nhân sự với lại ngại từ chối, nhanh chóng làm hết mọi thủ tục. 

 Hiếu Mẫn cái này thật là vui, nhân viên chính thức rồi! Sau này sẽ có thể từ chối tất cả các yêu cầu không hợp lý của chủ tịch đại nhân, hơn nữa anh ta cũng không thể vô duyên vô cớ mà đuổi việc cô được!  

Có việc vui làm tinh thần thoải mái! Hiếu Mẫn nhìn thấy ai cũng cười tươi.

Duy nhất một điều không vui là Hiếu Mẫn phát hiện chất lượng thức ăn ở nhà ăn đi xuống, cơm sườn mà cô nhớ bấy lâu này sao lại không đúng vịÔi~ ~ ~đầu bếp nhà ăn chắc chắn là được khen ngợi quá nhiều nên kiêu ngạo rồi.  

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro