44. Hộp đêm

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Bar là nơi lúc nào cũng nhộn nhịp, đặc biệt là quán bar nhà Orm, nó lớn nhất ở khu này và khách ra vào tấp nập, đa số là những người giàu có và dân chơi đến.

Orm cùng với Rossie bước xuống xe làm những người đứng gần đó phải ngó mắt nhìn. Orm thì ai cũng biết rồi, nàng là con ông chủ ở đây mà, lâu lâu đến kiểm tra quán nếu ai mà để ý xíu thì biết ngay. Còn người con gái đứng kế bên thì nhìn hơi lạ, hình như chưa từng thấy qua bao giờ.

Khôi Nguyên mở cửa cho hai người rồi sao đó quay người lại đi về xe, đi được hai bước thì Rossie lên tiếng làm anh dừng bước rồi xoay người lại.

"Anh không vào cùng sao?"

"À không, tôi ở ngoài chờ được rồi, hai người cứ vui vẻ"

Orm nhìn thôi cũng đủ biết Rossie muốn cùng Khôi Nguyên vào đó rồi nhưng nàng biết Khôi Nguyên ít khi vào quán lắm. Đa phần là đi cùng nàng vào trong liền trở ra.

Lúc trước Orm có hỏi lí do thì anh bảo không quen với âm thanh trong đó nó khiến anh nhứt đầu. Rossie nhìn Khôi Nguyên nói chuyện có vẻ kiên quyết nên đành nhờ vả Orm.

"Cậu kêu anh ấy vào cùng được không?"- Rossie kéo kéo tay áo Orm.

"Mình không chắc nhưng Khôi Nguyên không quen vào đó"

"Hôm nay mình cố tình ăn bận đẹp đến vậy chỉ để gây chú ý với Khôi Nguyên thôi đó, cậu giúp mình nha"

Rossie nũng nịu với Orm, nàng nhìn cô chỉ biết nhếch môi cười, lần này giúp cô bạn có người yêu xem như làm việc tốt vậy. Orm đi lại gần với Khôi Nguyên rồi nhìn anh nói.

"Hôm nay anh vào trong cùng với em được không?"

"Nhưng...em cũng biết anh không thích vào đó mà"

"Uhm...lần này thôi, anh là vệ sĩ riêng của em đó...lỡ như em xảy ra chuyện thì sao"

"Anh..."- Khôi Nguyên nhăn mặt đắn đo.

"Em mà có chuyện gì thì anh không yên với ba em đâu"- nàng đe dọa.

Khôi Nguyên cắn môi, thật sự làm khó anh quá mà nhưng lỡ như Orm có chuyện gì thì anh cũng chết chứ không sống nỗi với ba nàng, hít một hơi thật sâu rồi lên tiếng.

"Lần này thôi nha"

"Hi hi...cảm ơn anh trước"

Rossie thấy Khôi Nguyên gật đầu liền vui mừng, đúng là Orm giỏi nhất là nịnh nọt mà. Vào đó, nàng cùng Rossie gặp mặt thêm vài người bạn nữa, họ là những người bạn thân của nàng lúc học cấp 3. Cùng nhau ngồi xuống nói chuyện rồi uống rượu.

Lúc này Khôi Nguyên đứng kế bên Orm mà lo lắng, anh sợ nàng uống nhiều rồi lại say xỉn quá mức. Có lần Orm uống đến nỗi ngủ gục trên bàn, anh được quản lý của quán gọi đến để đưa về.

Rossie từ khi ngồi xuống ghế là từ đó cứ nhìn mỗi Khôi Nguyên thôi, cô suy nghĩ làm sao có được anh mà không dùng thủ đoạn giống như Orm. Thấy Orm uống ly thứ 5 Khôi Nguyên liền ghé tai Orm nói nhỏ.

"Em đừng uống nữa, về thôi"

"Không sao, tủ lượng em cao"- nàng cười nhìn anh rồi phất tay.

"Em không sợ về với bộ dạng say xỉn thì LingLing sẽ khó chịu với em sao?"- Khôi Nguyên nghĩ đến LingLing, anh biết Orm sẽ nghe lời người đó.

Nhắc đến LingLing làm nàng chợt nhớ trước khi đi có hứa không uống nhìu. Ý chết, nãy giờ uống bao nhiêu ly rồi nhỉ?

Nếu mà người nồng nặc mùi rượu là chị sẽ không ngủ cùng với mình.

Không được, không có LingLing ngủ cùng coi như nàng thức trắng. Orm ngửi xung quanh người mình xem có hôi rượu không, nàng ngước lên nhìn Khôi Nguyên hỏi.

"Nãy giờ em uống bao nhiêu ly rồi"

"Ly em đang cầm trên tay nữa là 6 ly rồi đó"

Orm giật mình, mới có chút xíu mà đã 5 ly rồi sao. Nàng đưa ly rượu trên tay về phía Khôi Nguyên rồi nói.

"Anh uống giúp em ly này đi"

"Không được, anh không uống được rượu"- Khôi Nguyên xua tay từ chối.

"Chỉ 1 ly thôi mà, đã rót ra rồi mà không uống thì bạn em sẽ xem thường với lại anh không muốn em uống nữa mà"

Khôi Nguyên đắn đó rồi đưa tay tiếp nhận ly rượu từ Orm. Cũng đã trễ, bạn bè của nàng cũng đã về hết mấy người, giờ chỉ còn nàng, Rossie, Khôi Nguyên và hai người bạn ở lại nhưng hai người kia say quắt cần câu rồi.

Orm gọi bốn tên đàn em trong quán đưa họ về đến tận nhà. Sau đó cả ba cùng đi ra ngoài quán. Đứng đợi Khôi Nguyên lấy xe, Rossie xoay người nói chuyện với Orm.

"Sao hôm nay cậu uống ít vậy? Mọi khi là say đứng ko vững nữa huống chi là đi"

"Uhm...mình hứa với LingLing không uống nhìu rồi"- nàng nhướng mày nhìn Rossie.

"À...thì ra là vậy, hèn chi từ nãy đến giờ cậu cứ ngồi không thèm đụng tới nó từ khi Khôi Nguyên nhắc. "Cậu sợ gì LingLing sao"

Rossie đưa mắt dò xét Orm, cô cũng muốn biết tại sao Orm của cô lại sợ LingLing. Nàng là không sợ trời không sợ đất chẳng lẽ là sợ người chồng này sao.

"Không sợ nhưng mình đã hứa thì phải giữ lời, nếu mình uống đến nỗi người toàn mùi rượu thì LingLing sẽ không ngủ cùng với mình"- Orm cười lắc đầu.

"À...cậu thích ngủ chung với chị ấy lắm sao! Chẳng lẽ vì chuyện đó"- cô nở nụ cười nham hiểm.

Rossie bắt đầu nói chuyện không đâu nữa rồi, cô biết Orm không phải vì chuyện đó nhưng cô vẫn muốn nói thử xem phản ứng nàng ra sao.

Orm nghe vậy liền đỏ mặt, tim lại đập mạnh hơn rồi, hễ ai mà nhắc ba cái chuyện đó trước mặt là nàng không kiềm chế được bản thân.

"Làm gì có...cậu lúc nào cũng nói mấy chuyện nhạy cảm hết vậy"- Orm cuốn cuồn lên

"Có sao? Tại cậu tự suy nghĩ chứ mình không hề nói"

Orm không nói nữa, Rossie có cái tật là hễ nói được một chuyện là nói hoài nói đến khi người đối diện phải bí đường hoặc đào cái hố mà trốn mới thôi. Rossie đứng gần Orm rồi lấy cù chỏ đẩy đẩy tay Orm.

"Nè...tối nay coi bộ được đó, mình nghĩ cậu nên làm gì đó đi, bây giờ cậu cũng đâu còn tỉnh táo nữa đâu cứ tính kế cho chị ấy sụp bẫy rồi sáng mai nói là tại cậu say quá nên..."

"Im im immmm...cứ mà nói nữa là mình cho người chôn xác cậu liền tại chỗ"

Mặt Orm bây giờ không những đỏ mà nó còn nóng rang lên, đúng là có đứa bạn trời đánh thiệt mà, nói ba cái chuyện không chính chắn gì hết. Rossie thấy Orm cuốn lên khiến cô cười khoái chí, không ngờ chọc Orm khiến cô vui đến vậy.

Cuối cùng Khôi Nguyên cũng lấy xe đến, Orm thầm quán trách anh, khi không lại lấy xe trễ để nàng ra nông nổi này.

Khôi Nguyên bước xuống xe là Rossie nhìn miết, Orm thấy điều đó chứ, nhưng thôi giúp người phải giúp cho tới cuối. Đợi Khôi Nguyên đến Orm sẽ nhờ anh đưa Rossie về.

"Mình về thôi"

"À khoan đã"

Khôi Nguyên dừng bước rồi chau mày nhìn Orm, anh lại sợ nàng lại bày trò gì đó. Thánh bày trò của năm khiến LingLing và Khôi Nguyên phải chịu thua.

"Còn chuyện gì nữa sao?"

"À...uhm...anh đưa Rossie về giúp em"

"Còn em thì sao"

"Em sẽ kêu vài tên trong quán đưa về"

Rossie liền nhìn Orm, đây là có ý gì. Chẳng phải là cố tình cho Khôi Nguyên đưa cô về để hai người có không gian riêng tư sao.

"Không được, để anh đưa hai người về được rồi không cần..."

"Cái anh này...như vậy sẽ lâu hơn đó. Còn cậu nữa, mau lên xe lẹ đi đứng nhìn hoài"

"Ờ...ờ, Orm này, hôm khác mình sẽ đãi cậu về chuyện hôm nay"

Orm gật đầu rồi cười, còn Khôi Nguyên bất mãn lên xe ngồi, anh ko dám cãi lại lời nói của Orm, nhưng cũng lo lắng lắm, lỡ nàng bị gì thì mình cũng tiêu.

Trên xe lúc này cả Rossie và Khôi Nguyên đều im lặng, xe cứ thế mà chạy, hai tay Rossie nắm chặt lại, lâu lâu lại nhìn lén Khôi Nguyên, anh cũng thấy không được thoải mái lắm, cứ ngại ngại sao ý. Nhưng thôi anh phải nói gì đó cho bớt ngột ngạt.

"Ừm...cô về...khi nào thì trở lại Anh"

Nghe thấy anh hỏi, Rossie cũng hơi giật mình rồi cười, nhìn qua anh một cái rồi nói.

"Em không biết, trước mắt thì ở khi nào chán thì về"

"Ra là vậy"

Lại im lặng, cứ cái đà này thì không nói được bao nhiêu là đã tới nhà cho xem. Rossie suy nghĩ gì đó thì nói.

"Anh đừng gọi em bằng cô được không, nghe như xa lạ vậy đó"

"Nhưng..."

"Quyết định vậy nha xưng "anh" gọi "em" "

Khôi Nguyên cười cười rồi gãi đầu, xưng hô như vậy nghe thân mật sao ah. Anh chỉ quen gọi như thế với LingLing và Orm thôi, nay thêm một người nữa mà người này thích anh thì có hơi ái ngại.

"Em hỏi một chuyện này được không? Nó khiến tế nhị cho lắm"

"Cô...à khi...em cứ hỏi"

Rossie đắn đo. hỏi vây không biết là có vô duyên hay là quá nhiều chuyện không, nhưng vì tương lai cứ hỏi đi rồi tính tiếp.

"Anh đã có người trong lòng chưa?"

Khôi Nguyên hơi bất ngờ, anh cũng không biết trả lời sao.

"Ờ...anh vẫn chưa"

Rossie liền nở nụ cười, vậy là cô vẫn còn cơ hội đúng không? Rossie cúi cúi đầu xuống, bây giờ mà để anh biết cô đang vui mừng thì hơi xấu hổ.

Khôi Nguyên cũng cười, anh từ lâu đã biết Rossie là thích mình nhưng vì lúc đó Rossie còn đi học với lại không suy nghĩ xa nên anh từ chối, còn bây giờ Rossie đã lớn và trưởng thành hơn, suy nghĩ cũng chính chắn hơn.

Xe dừng trước cổng biệt thự sang trọng của Rossie, trong lòng hơi tiếc nuối, không ngờ là đến nhà nhanh đến vậy. Khôi Nguyên mở cửa xe rồi chạy nhanh qua mở cửa cho Rossie.

Sau khi xuống xe, cô cũng không muốn vào nhà liền, chỉ muốn nhìn anh thôi nhưng chả nhẽ đứng hoài ở đây.

"Em vào nhà đi, trời lạnh hơn rồi đó"

"Anh cũng mau về đi"

"Em vào nhà rồi anh sẽ về"

Rossie gật đầu, đi được vài bước thì cô xoay người lại nhìn Khôi Nguyên, anh cũng khó hiểu nhìn lại cô.

"Có chuyện gì sao?"

Rossie cắn môi, hai tay nắm chặt lấy túi xách.

"Em...có thể ôm anh được không?"

Khôi Nguyên đơ người trước câu đề nghị từ Rossie, anh còn chưa định hình được gì là Rossie đi thật nhanh trước mặt rồi ôm chầm lấy mình, hai tay anh còn đang ở giữa khoảng không trung.

Rossie ôm rất chặt, cô có thể nghe được nhịp tim của Khôi Nguyên, đây là lần đầu tiên cô gần gũi với người mình thích. Khôi Nguyên cũng thu dần tay về mà vỗ nhẹ vào lưng Rossie, anh không thể kiểm soát được tim mình, nó đập rất nhanh và mạnh.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro