1

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

- Sếp tổng, tôi muốn xin nghỉ việc!
- Lý do?
- Tôi phải đi lấy chồng rồi.
- Lấy chồng? Ai?
- Thì lấy sếp chứ lấy ai!
 Kim Taehyung đứng hình mất vài giây trước lời Ami vừa mới nói. Không phải là anh đang nghe nhầm đấy chứ? Cô sẽ cưới anh sao?Một nụ cười gượng gạo hiện rõ trên gương mặt tuấn tú ấy
.- Cô đang đùa sao? Chúng ta có là gì của nhau đâu mà cưới?
- Sếp! Anh thực sự không nhớ hay là đang trốn tránh trách nhiệm vậy hả? Rõ ràng chúng ta đã có một đêm nồng nàn vào đêm hôm đó cơ mà.
 Một đêm nồng nàn? Với Kim Ami?Sao nghe những lời này Taehyung lại cảm thấy mơ hồ đến vậy. Nếu thực sự giữa hai người đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì anh phải biết rõ nhất chứ. Dẫu sao trong mỗi cuộc chơi, anh vẫn luôn là người làm chủ đằng này lại không nhớ gì. Ánh mắt nghi hoặc của anh dán chặt vào người con gái đứng đối diện mỉm rồi cười lấy lệ
 - Cô có thể nói rõ hơn về đêm hôm đó được không? Tôi thực sự không nhớ.
Ami gật đầu hào hứng hệt như đang kể lại một chiến tích.
 - Đêm chúng ta đến công ty đối tác dự tiệc, sếp bị người ta hãm hại liền lấy tôi làm thuốc giải. Sếp còn hứa sẽ chịu trách nhiệm với tôi mà. Chẳng lẽ bây giờ sếp định... quất ngựa truy phong?
Cô hoảng loạn không dám nghĩ sếp mình lại là loại ngoại bỉ ổi thế này. Hôm ấy anh hứa sẽ không để cô chịu thiệt thòi thế mà khi nhắc đến thì vờ như chưa từng có chuyện xảy ra. Lỡ Taehyung không chịu trách nhiệm thì cô phải biết sao đây? Lỡ cô mang thai mà anh lại không nhận thì con cô biết sống thế nào? Không!Tuyệt đối không được! Cô không thể trở thành mẹ đơn thân được. Phải tìm ra cách giải quyết! Trước sự im lặng của anh, Ami gặng hỏi một lần nữa.
 - Sếp! Anh thực sự không nhớ về những gì xảy ra vào đêm đó sao?
 - Tôi... xin lỗi! Tôi thực sự không nhớ.
 Lời Tahyung nói ra khiến cô thất vọng, đau đớn vô cùng. Nếu có trách thì cũng phải trách cô đã quá ngây thơ khi đặt trọn niềm tin nơi anh. Đêm ấy việc anh bị hãm hại là thật nhưng cô cũng nguyện ý giúp anh bởi đã có tình cảm với anh từ trước. Thật không ngờ chính quyết định bồng bột đã khiến cô rơi vào tình thế này. Anh vô cùng bối rối trước nghịch cảnh oái oăm. Một chuyện hệ trọng như vậy mà anh lại chẳng thể nhớ nổi một chi tiết. Anh tự trách bản thân, trách đầu óc ngu ngốc đã không lưu giữ những việc trong quá khứ. Nếu giữa cả hai thực sự đã xảy ra chuyện, anh sẵn sàng chịu trách nhiệm nhưng đằng này lại không có một chút ấn tượng. Ami hít một hơi thật sâu. Mọi chuyện đến bước đường này một phần cũng là do cô. Cô không thể oán trách hay giận hờn ai được. Tất cả đã xảy ra có muốn cũng không thể thay đổi quá khứ. Tự trấn an bản thân bằng vài câu nói đầy động lực, cô lấy hết dũng khí mà cô có nhìn thẳng vào mắt Taehyung hạ quyết tâm.
 - Sếp! Nếu anh đã không nhớ được những chuyện xảy ra đêm đó thì tôi muốn nghỉ việc.
- Tôi không đồng ý.
- Tại sao ạ?
Ami tròn xoe mắt ngạc nhiên. Cô đâu bắt anh phải nhớ lại cũng đâu bắt anh chịu trách nhiệm. Chẳng lẽ đến mong muốn cuối cùng cũng không được thực hiện?- Tôi muốn biết lý do sếp không cho tôi nghỉ việc.
 - Cô nói đêm hôm đó giữa chúng ta nảy sinh quan hệ đúng không?
- Đúng vậy. Nhưng sếp đâu có nhớ gì về nó.
 - Thế thì thực hành một lần nữa xem. Biết đâu thực hành xong tôi lại nhớ ra.
 Gì chứ?Cô đang nghe nhầm phải không?Hay sếp cô lại muốn từ bỏ ý định nên mới nói như vậy? Khoé môi cô khẽ giật giật vài cái, gượng gạo đáp lại.
 - Không cần thiết đâu sếp, nếu anh không nhớ thì cũng không sao. Tôi đâu có bắt anh phải chịu trách nhiệm.
 - Đã là đàn ông thì nhất định phải có trách nhiệm. Vừa hay tôi cũng đang muốn thử lại cảm giác vào đêm ấy của chúng ta. Lần nay tôi nhất định sẽ khắc ghi.
Dứt lời, Taehyung đứng dậy tiến đến phía Ami. Ánh mắt anh nhìn cô đầy thèm khát, bàn tay trực tiếp cởi chiếc áo vest bên ngoài. Từng cái cúc áo dần được cởi bỏ để lộ khuôn ngực săn chắc. Taehyung bước một bước thì Ami lùi về sau một bước. Cô đâu có muốn rơi vào tình cảnh thế này càng không muốn phải lặp lại những gì diễn ra vào đêm đó. Khoảng cách giữa hai người ngày một ngắn, đến khi Ami cảm nhận được sự lạnh lẽo từ bức tường cô mới biết bản thân không còn con đường lui. Cô cúi gằm mặt xuống không dám đối diện với người đàn ông trước mặt. Hai tay cô nắm chặt lấy vạt áo, trong lòng nơm nớp lo âu chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Kim Taehyung nhìn dáng vẻ sợ sệt của cô, khoé môi liền nở một nụ cười gian xảo. Những ngón tay thon dài chạm nhẹ lên tóc, má rồi nâng cằm cô lên ép cô đối diện với anh.
- Kim Ami, chúng ta cùng ôn lại một chút kỷ niệm.
Cô lắc đầu đặt lên ngực Taehyung dùng hết sức đẩy anh ra xa.
 - Sếp tổng, tôi nghĩ không cần thiết phải làm vậy.
 - Tại sao? Chẳng lẽ cô muốn nghe lời đàm tiếu bên ngoài về việc cô qua lại với đàn ông trước khi cưới à?
 Đáp lại anh chỉ toàn là sự im lặng. Nghe những lời này từ Taehyung, Ami bất giác cảm thấy tủi thân. Danh dự cả đời người con gái, cô dĩ nhiên không muốn bị người đời phán xét nhưng tại thời điểm hiện tại cô không biết nên giải quyết sao cho đúng. Những chuyện diễn ra đêm đó chỉ một mình cô nhớ. Nếu bây giờ cô chấp nhận để Taehyung tiến tới, để hai người một lần xảy ra quan hệ chẳng phải đã quá dễ dàng hay sao? Ai đời lại để chuyện đáng xấu hổ ấy lặp lại để chứng minh những gì bản thân nói là đúng? Cô có tình cảm với anh là thật và cô cũng phải có trách nhiệm với quyết định bồng bột của mình.
- Sếp, đêm ấy anh bị hại nhưng một phần cũng là do tôi tự nguyện. Anh không cần nhớ lại hay cảm thấy ăn năn, giữa chúng ta coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

 Dứt lời, cô đẩy anh một cái thật mạnh rồi chạy thật nhanh ra khỏi văn phòng. Taehyung đứng ngẩn người nhìn theo bóng Ami khuất dần. Anh vốn định đuổi theo nhưng khi nghĩ có lẽ cô cần khoảng thời gian yên tĩnh một mình. Taehyung không hiểu anh đã làm gì sai khiến cô buồn bã đến vậy. Từ trước đến giờ anh không phải loại người chơi qua đường nhưng sự việc này làm anh không thể lường trước. Những ngày sau đó, Ami đến công ty làm việc như bình thường và quả thật cô đã coi giữa hai người chưa từng có chuyện gì xảy ra. Cô vẫn làm tròn công việc của một thư ký không lơ là dù chỉ một chút. Tuy vậy, Ami hạn chế tiếp xúc gần với Taehyung trừ những việc thực sự cần thiết cô mới dám lại gần ngoài ra đều giữ một khoảng cách an toàn. Điều này khiến anh vô cùng khó chịu. Ngày thường, cô hay lẽo đẽo theo sau anh lải nhải mấy câu vô nghĩa thậm chí còn gọi anh bằng chú vì tuổi hai người cách nhau khá lớn. Thế mà bây giờ chỉ toàn sự im lặng. Hôm nay, như mọi lần, Ami bước vào văn phòng làm việc nhưng không phải đưa giấy tờ mà để thông báo.
- Sếp! Chiều nay sếp cho tôi xin nghỉ được không?
Giọng cô hơi nhỏ nhưng trong căn phòng chỉ có hai người vẫn đủ để anh nghe thấy.Taehyung chau mày khó hiểu.
 - Cô xin nghỉ để làm gì?
 - Dạ, tôi muốn nghỉ để chuẩn bị quần áo cho buổi ra mắt gia đình bạn trai chiều nay. - Ra mắt? Cô có bạn trai từ bao giờ mà tôi không biết?
 - Chúng tôi quen nhau cũng mới đây thôi, gia đình anh ấy đã biết chuyện của tôi nhưng vẫn chấp nhận. Nếu buổi ra mắt thuận lợi chúng tôi sẽ kết hôn. Đến lúc đó tôi nhất định sẽ mời sếp! 
.
.

.
.
một cú quay xe quá nhanh đến từ vị trí Ami :))

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro