Chương 10 (tiếp theo)

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng


  Anh có thể không so đo tính toán rất nhiều chuyện, từ ngày cô nói phải quay về nước thì anh đã có thể mường tượng ra cảnh tượng hỗn loạn như ngày hôm nay. Có thể oán trách được ai đây, đều do anh ngốc nghếch, nhất định phải giữ lấy cái tự trọng không cần thiết ấy, cố chấp không muốn mình trở thành vật thay thế khi cô vẫn chưa hoàn toàn quên đi hình bóng Giả Thiên Hạ trong tim. Anh lại còn có một niềm tin ngớ ngẩn không căn cứ rằng hơn một năm sớm tối bên nhau hoàn toàn có thể đánh bại được tên Giả Thiên Hạ đã chủ động xin rút lui kia. Nay thì tất cả đã được chứng minh, anh quá tự phụ rồi.

"Hả?". Mỹ Mãn định dùng những lời lẽ ngây ngô này để phá vỡ bầu không khí ngại ngùng, đưa mắt nhìn sang tay Lăng Gia Khang. Cô có thể khẳng định trước kia chỗ đó trống không, không có bất cứ đồ trang sức nào, thế nhưng bây giờ lại thấy đeo một chiếc vòng: "Cartier! Vòng tay tình nhân?"

Cô tự tin vào khả năng ghi nhớ của mình, kiểu dáng vòng tay này chắc chắn là của các cặp tình nhân vẫn hay dùng.

"Có vấn đề gì nghiêm trọng không? Nếu như em không muốn gặp rắc rối thì hoàn toàn có thể đem chiếc vòng tay kia vứt đi, bán hoặc tặng cho ai đó... tuỳ em thôi!". Anh thản nhiên thừa nhận tất cả, tự cảm thấy dùng những cách thức này để theo đuổi phụ nữ không có gì sai trái hết. Nếu như muốn có một lí do mơ hồ nào đó để che đậy thì cũng được thôi: "Hơn nữa tăng thêm cường độ lên báo cũng là chuyện tốt, rất có lợi cho chương trình mới ra mắt của em."

"Lăng Gia Khang, anh đúng là rất đen tối". Đột nhiên Mỹ Mãn cảm thấy người đàn ông trước mắt mình hình như làm bất cứ chuyện gì cũng có mục đích cả: "Em không muốn bị cánh phóng viên bắt gặp rồi viết linh tinh trên báo nữa."

Tình thế hiện nay đã rất khó kiểm soát rồi, cô hoàn toàn không hứng thú với việc thêm mắm thêm muối để làm nên "bữa tiệc Mãn Hán toàn tập" bày biện cho mọi người thưởng thức.

"Em có quan hệ tình cảm với Giả Thiên Hạ thì được còn với anh lại không được là sao?"

Đây là hai chuyện hoàn toàn khác nhau mà!

Ánh mắt Lăng Gia Khang như rực lửa, có thể thấy rõ mọi nhẫn nại của anh đều đã cạn kiệt: "Đinh Mỹ Mãn, anh đâu phải là người nào xa lạ, anh chính là người đàn ông đã ở bên em không rời một bước suốt một năm qua đó! Em cho rằng anh là Chúa Giê-su sao? Phổ độ chúng sinh mà không mong muốn được báo đáp? Em có thể không đồng ý cho anh giúp đỡ em nhưng ít nhất cũng phải nói rõ cho anh biết lý do chứ! Bỏ qua chuyện công việc đi, em làm thế có phải để tránh làm chồng cũ của em hiểu lầm đúng không? Ngay cả quan hệ bạn bè giữa chúng ta cũng phải phân ra rõ ràng đến thế sao?"

"Thiên Hạ cháu tôi đã ở bên cạnh Mỹ Mãn hơn 20 năm mà còn chưa dám lớn tiếng mắng nhiếc như anh đâu."

Giả Vượng Bảo đã không mở miệng thì thôi, mở miệng ra thì toàn "lời vàng ý ngọc". Vẫn còn chưa đủ hỗn loạn hay sao?

"Thế thì quay về bên cạnh Giả Thiên Hạ đi!". Người xưa có câu, càng quan tâm thì càng rối, dẫu có là người lý trí đến đâu chắc chắn vẫn có lúc cả giận mất khôn. Cho dù kẻ "đâm bị thóc, chọc bị gạo" chỉ là một tên "tiểu quỷ" không đáng để ý đến nhưng Lăng Gia Khang vẫn cảm thấy đau đớn.

Nói xong, anh đứng bật dậy, định rời khỏi nhà hàng ngay tức thì.

"Anh đừng có đi, để tôi đi! Rốt cuộc anh có tư cách gì mà quát mắng tôi ngọt xớt thế chứ?". Đinh Mỹ Mãn lên tiếng. Cô thật sự không hiểu nổi tại sao mình lại phải sống một cách khổ sở như thế. Bất cứ ai cũng có thể nhảy lên đầu lên cổ cô quát tháo, chỉ có bọn họ mới có quyền nổi cáu phát khùng hay sao? Cô cũng có danh dự của mình chứ! "Tôi đã ăn không, ở không nhà anh hay thế nào? Nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa cho anh, đến ở nhà anh, tôi vẫn phải đưa tiền thuê nhà, lại còn giúp anh giải quyết những người phụ nữ mà anh muốn chia tay. Không chỉ vậy mà cả những chuyện liên quan tới công việc cũng phải phụ giúp anh. Anh cho rằng tôi là Phật Quan Âm à, vô duyên vô cớ chạy đến bên anh cứu khổ cứu nạn sao? Giữa bạn bè với nhau có loại bạn tính toán nhiều như anh hả?"

"Em thích ở bên cạnh ai thì hãy quay về cạnh người đấy đi! Bây giờ anh không có hứng thú chơi trò bạn bè "nam nữ thuần khiết" với em nữa". Giả ngốc ư? Anh đã nói rõ đến vậy rồi, lẽ nào cô vẫn nghe không hiểu sao? Tưởng rằng anh thực sự có thể coi cô như một người bạn không hơn không kém sao?

"Đi thì đi!". Dẫu phản ứng của Đinh Mỹ Mãn có hơi chậm chạp, suy nghĩ mất nhiều thời gian hơn người khác nhưng người ta đã nói rõ đến vậy rồi, cô hoàn toàn có thể cảm nhận được ngụ ý trong những lời nói tức giận của Lăng Gia Khang, chỉ là cô không muốn phá vỡ lớp vỏ bọc cuối cùng mà thôi. Cho dù là như vậy, cô cũng có quyền được suy ngẫm một chút chứ, anh chưa từng nói với cô lời nào tương tự như thế trước đó. Trong mắt cô lúc này, dường như chỉ còn một chút nữa thôi là anh sẽ thốt ra câu: "Em đừng có suy nghĩ nhiều quá, những người phụ nữ vây quanh anh quá nhiều rồi, làm sao có thể để ý đến em được? Hãy ngoan ngoãn làm cho tốt bổn phận của một người bạn đi!"

Đàn ông có phải đều không biết lí lẽ như vậy không? Sau khi trêu hoa ghẹo nguyệt xong, tất cả đều đùn đẩy trách nhiệm lên đầu người phụ nữ, nói cô không biết trân trọng, nói cô vô tình. Nhưng xin hỏi là đã có ai thực sự quan tâm xem rốt cuộc cô đang suy nghĩ gì hay chưa?

Chết tiệt, tất cả đều là lũ thần kinh!

Giả Thiên Hạ vừa mới lái xe tới nơi, đang nhìn ra ngoài tìm chỗ đậu xe thì đã trông thấy một người phụ nữ nắm tay một tên "tiểu quỷ" tinh nghịch mà anh đoán chắc không thể nào do cô "sinh ra" được, hùng hổ xông ra ngoài.

Cho dù lúc này khoảng cách khá xa nhưng anh vẫn có thể cảm nhận được luồng sát khí bừng bừng toả ra từ người cô. Bởi đó chính là người phụ nữ của anh.

Anh nhấn còi mấy lần để thu hút sự chú ý của cô.

Nghe thấy tiếng còi, Mỹ Mãn liền quay đầu ra rồi nhanh chóng tiến sát đến chiếc xe của Giả Thiên Hạ. Cô mở cửa xe, ngồi vào, rồi đóng sập cửa lại, thét lên hùng hổ: "Cho xe đi đi!"

Chẳng có mấy người đàn ông nào cảm thấy vui vẻ khi bị coi là "anh tài xế còm", cho dù đó là Giả Thiên Hạ hiện đang phải kiềm chế để che giấu đi sự bực bội của mình. Anh quay người nhìn vào ông chú quý hoá Giả Vượng Bảo ngồi ghế đằng sau, dùng ánh mắt hỏi rốt cuộc đang có chuyện gì xảy ra.

Rất hiểu ánh mắt nghi hoặc ấy, Giả Vượng Bảo liền đưa mắt nhìn về phía Đinh Mỹ Mãn rồi nói thì thầm ba chữ: "Lăng Gia Khang".

Giống như được câu thần chú vậy, vừa nghe liền hiểu ngay vấn đề, Giả Thiên Hạ ngoan ngoãn nhấn chân ga cho xe chạy đi. So với việc làm rõ ngọn ngành thì điều quan trọng hơn cả vào lúc này chính là đưa cô nhanh chóng rời khỏi đây. Anh cho rằng đấy không phải là chịu thua rồi bỏ trốn mà chỉ là biết chọn đúng thời điểm. Chính sách tuyệt diệu ấy chính là những gì anh đang biểu hiện lúc này. Đợi cho tới khi xác định rõ ràng là đã thoát khỏi phạm vi kiểm soát của tình địch rồi, anh mới diễn vai người đàn ông biết quan tâm, biết lắng nghe. "Em bị ai ăn hiếp thế?"

"Anh ta bảo tôi hãy quay về cạnh bên anh. Chết tiệt! Anh ta tưởng mình là ai cơ chứ, tự cho mình cái quyền được chi phối cuộc đời của tôi hay sao? Muốn tôi đi thì tôi phải đi đấy à?". Mỹ Mãn đã kìm nén đến không thể nào chịu được nữa, cứ tưởng rằng mình đã tìm được một người biết lắng nghe nên một hơi thốt ra hết những tức giận chất chứa trong lòng nãy giờ.

"Hả? Vậy anh ta là ai?". Việc giả ngốc bây giờ là điều tất yếu!

"Lăng Gia Khang!"

"Thế em có muốn quay về bên anh không?". Rất hiếm khi Giả Thiên Hạ cảm thấy tình địch của mình nói nghe rất chí lí và hữu ích như thế.

"Anh ta nghĩ rằng mình là ai chứ? Mới ở cạnh bên tôi có một năm mà đã vô lí đến vậy rồi. Hơn một năm trời, đâu chỉ có mình anh ta phải hi sinh? Cứ làm như tôi là người tham lam vô độ ấy, anh ta hai ba ngày lại thay phụ nữ một lần, mỗi lần thay đổi nhất định phải dắt đến trước mặt tôi khoe khoang thì mới bằng lòng. Lại còn hỏi ý kiến của tôi nữa chứ, tôi đâu có phải mẹ anh ta?"

"Anh ta là Lăng tú ông mà, có nhiều phụ nữ là chuyện đương nhiên". Trước đây, không phải cứ năm ba ngày Lăng Gia Khang lại gây ra tin đồn thất thiệt cho anh sao? Mấy lần, mang tiếng là đưa nghệ sĩ dưới quyền đi quảng bá, nhưng kết quả là anh ta lại "tình cờ" để giới săn tin chụp được ảnh giữa Thiên Hạ với cô nghệ sĩ dưới trướng, sau cùng lại "tình cờ" phơi quyển tạp chí đăng tin thất thiệt đó đến trước mặt Mỹ Mãn. Từ lâu Giả Thiên Hạ đã muốn hét lên một câu: "Anh cút xéo ngay đi, trên đời này làm gì có nhiều chuyện "tình cờ" đến thế!". Lăng Gia Khang không làm tú ông quả thật quá phí phạm.

"Mà tôi cũng đâu phải sinh ra đã mang kiếp khổ chứ? Bị một mình anh giày vò là quá đủ rồi, làm gì có chuyện lại để thêm một người khác tiếp tục giày vò tôi? Đàn ông trên thế giới này đều chết hết rồi sao? Tại sao tôi cứ phải giữ mãi trái tim nhiệt tình chờ đợi anh ta phát hiện ra ưu điểm của tôi? Tại sao khi anh ta có tình cảm với tôi, tôi nhất định phải lập tức đáp trả vậy? Đúng là vô lí đùng đùng, tôi cũng là người, cũng có mong muốn, ý nguyện của riêng mình chứ!"

"Bị một mình anh giày vò là quá đủ rồi"?

Ha ha, câu nói này thật khiến cho người ta vui sướng, khoan khoái biết bao. Đến nỗi anh có thể cao thượng lược bỏ đi những câu nói không mấy ích lợi đằng sau.

"Hơn thế nữa, tôi từ chối được giúp đỡ như thế là sai sao? Tôi biết Lăng Gia Khang là người không có gì không làm được, nhưng tôi không muốn làm một con rối. Trước đây, bất cứ điều gì anh cũng để tôi tự mình giải quyết, tuy rằng đôi lúc tôi làm chưa thật tốt, nhưng chắc chắn sẽ dần dần tiến bộ, trưởng thành. Như vậy mới hợp tình hợp lí..."

Giả Thiên Hạ đạp mạnh vào chân phanh, quá đột ngột nên đã ngắt quãng lời than vãn thao thao bất tuyệt của Đinh Mỹ Mãn. Vì quên thắt dây an toàn nên cô sắp sửa bị đập đầu mạnh vào tấm kính trước xe, may mà anh kịp thời kéo cô lại, áp đôi môi ấm áp, mềm mại của mình thay cho tấm kính chắn gió lên môi cô.

"Như thế này mới là hợp tình hợp lí! Ngoan nào, mở miệng ra...". Những lời nói đầy mê hoặc này thốt ra từ miệng Giả Thiên Hạ.

Không khí huyền hoặc tràn ngập khắp xe làm đầu óc Đinh Mỹ Mãn trở nên mơ màng. Đầu lưỡi thân thuộc tiến đến khiến cô cảm thấy trái tim loạn nhịp, ngay cả trình tự anh làm sau khi đầu lưỡi xâm chiếm lấy môi cô cũng dễ dàng khiến cô quên đi cảnh giác. Tất cả phản ứng của cô lúc này gần như đều xuất phát từ bản năng. Giống như bị thôi miên vậy, đương nhiên sẽ cảm thấy mọi thứ chỉ đang thuận theo lẽ tự nhiên mà thôi.

Cô nghe lời như vậy khiến Giả Thiên Hạ cảm thấy rất hài lòng. Thật lòng anh không nghĩ ra cách nào hay hơn để chặn miệng cô nhanh nhất ngoài cách này. Tóm lại, đều vì những lời thốt ra từ khuôn miệng ấy càng ngày càng khó nghe. Có cần thiết phải coi anh như một người chị em thân thiết, đem hết mọi tâm sự suy nghĩ nói toạc ra như vậy không? Lẽ nào cô còn mong ngóng anh sẽ đưa ra ý kiến hay góp ý gì hay sao? Tuy nhiên, anh chắc chắn tình cảm Đinh Mỹ Mãn dành cho tên Lăng tú ông đó không chỉ là bạn bè đơn thuần. Tình cảm phát sinh sau khi đã ỷ lại vào đối phương vô cùng đáng sợ, anh hoàn toàn không có nhã hứng để nói cho cô hiểu được cảm giác kì diệu khi đang ở trong giai đoạn giữa bạn bè và người yêu này.

"y da...". Giả Vượng Bảo lúc nào cũng rất hiểu chuyện, rất biết điều, duy chỉ có lần này lại không để ý mà phá hỏng không khí tuyệt diệu ấy.

Không thể nào trách cứ Vượng Bảo đã kêu đau không phải lúc. Sự thật là đứa cháu Thiên Hạ quý hoá chẳng nói lời nào đã phanh gấp khiến cho cả người "tiểu quỷ" lao về phía ghế trước. Ai mà ngờ được khi ngẩng đầu lên lại bắt gặp ngay cảnh tượng không thích hợp cho trẻ em vị thành niên này chứ? Điều này cũng có thể coi là một sự đả kích lớn với một người ngày ngày giả vờ thất tình như Vượng Bảo!

Chính tiếng động nhỏ bé đến mức có thể phớt lờ này đã khiến Mỹ Mãn lấy lại được tỉnh táo. Sau khi hoảng loạn vùng vẫy khỏi Giả Thiên Hạ, mặt cô đỏ lựng lên, ngượng ngùng quay đầu qua phía khác, ngây thơ cho rằng làm như vậy thì có thể giả bộ như chưa có việc gì đặc biệt xảy ra.

"Em không cảm thấy mình đã nói quá nhiều lần cụm từ "Lăng Gia Khang" sao? Chắc là do quá lâu rồi không nếm được mùi vị của anh đấy, liệu có cần thiết phải nhắc để cho em nhớ rõ ràng hơn chút nữa không?". Đáng tiếc rằng Giả Thiên Hạ không có ý định bỏ qua cho cô dễ dàng như vậy.

"Không, không cần đâu...". Mặt cô lại càng đỏ, tai cũng theo đó mà đỏ rực lên.

"Đừng có lấy anh làm tiêu chuẩn để đong đếm những người đàn ông khác! Muốn tìm một người đàn ông giống như anh thì tốt nhất cứ trực tiếp tìm luôn anh cho rồi! Còn về phần Lăng tú ông, cứ để cho hắn ta chui vào bụng mẹ thêm lần nữa xem liệu có thể nào đầu thai thành thanh mai trúc mã với em được hay không?". Vừa nói anh vừa thắt dây an toàn lại giúp cô, sau đó anh mới sực nhớ đến ông chú Giả Vượng Bảo đang ngồi ở đằng sau.

"Chú mười bốn, chú nói cho cô ấy xem hành động động một tí lại lấy chồng cũ ra so sánh với những người đàn ông khác có nghĩa là gì?"

"Tình cũ khó quên". Ông chú mười bốn ngổ ngáo đã kịp điều chỉnh lại tư thế ngồi, đôi mắt long lanh nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, tức cảnh sinh tình hát một đoạn: "Người bạn thanh mai trúc mã trong kí ức thời niên thiếu, hai đứa trẻ ngây thơ tháng ngày rong chơi nô đùa bên nhau không rời..."

Câu hát du dương này cứ lởn vởn trong đầu Đinh Mỹ Mãn mãi chẳng xua đi được... "mãi mãi bên nhau không rời"...

Những lời cần nói đều đã nói cả, những việc cần làm đều đã làm, xem ra ngay cả tình địch của anh cũng mất hết kiên nhẫn mà rút lui chào thua rồi. Giả Thiên Hạ tự tin cho rằng trận chiến này đã đi đến hồi kết mỹ mãn, "ngày vui giải phóng" và chiến thắng cuối cùng chỉ còn cách anh không bao xa. Thế nhưng anh đã quên mất rằng Đinh Mỹ Mãn trước giờ luôn luôn là người hành động không theo nguyên tắc nào hết.

Vừa về đến nhà, cô đã xông thẳng vào phòng sách, khoá chặt cửa lại. Mặc cho Giả Thiên Hạ gọi cửa thế nào cô cũng không có bất cứ phản ứng gì.

Lúc đầu trong phòng truyền ra tiếng động lớn, thậm chí anh còn tưởng rằng Mỹ Mãn đang lén lút bày "trận đào hoa"[19] trong đó. Cho dù là như thế, cô cũng không cần thiết phải bày binh bố trận ngay trong căn phòng mà hiện nay anh đang ở tạm chứ!

[19] Trận đào hoa: Trận pháp nổi tiếng của Đông Tà Hoàng Dược Sư, một nhân vật trong Anh hùng xạ điêu của Kim Dung.

Cũng chẳng rõ là bao lâu sau thì trong phòng lại yên tĩnh trở lại.

Chiếc đèn vàng ở phía góc phòng lặng lẽ chiếu sáng. Mỹ Mãn ngồi thu lu ở một góc, trước mặt là một chiếc hòm gỗ rất lớn. Trên chiếc hòm ấy là một lớp bụi phủ dày, nhìn vào lớp vỏ gỗ đã sờn màu thì có thể nhận ra nó đã tồn tại từ rất lâu rồi.

Cô ôm hộp khoai tây chiên vừa ăn vừa mở chiếc hòm, cảm giác rất tuyệt.

Trước đây cô vẫn thường ngẫm nghĩ xem tám chữ "thanh mai trúc mã, thấu hiểu mọi thứ" mà mọi người hay dùng đó rốt cuộc mang ý nghĩa gì. Cô thực sự không cam tâm để cả cuộc đời bị tám chữ mơ mơ hồ hồ này bám riết. Nếu như nhất định thoát không nổi, quay đầu làm lại không chút hối tiếc, liệu có chịu hậu quả thê thảm hơn cả trước đây hay không? Lần tiếp theo này nếu như bị tổn thương, lại đau đớn, lại khổ sở thì tất cả đều do bản thân cô tự chuốc lấy, thậm chí cô cũng chẳng biết phải đi đâu để tìm thuốc chữa nữa!

Mãi cho tới khi tìm thấy chiếc hòm đó trong phòng của Giả Thiên Hạ, Mỹ Mãn đã phải lấy hết sức bình sinh mới lôi ra được. Ngắm nhìn một lượt các thứ đồ linh tinh không chút giá trị này, cô nhớ lại mọi chuyện.

Mỹ Mãn lưu luyến hồi lâu mới bỏ gói khoai tây chiên xuống, nhặt lên một túi đựng đầy những viên bi nhiều màu sắc, cô chẳng còn nhớ đây là quà Giả Thiên Hạ tặng sinh nhật năm cô mấy tuổi nữa. Anh đã tỉ mỉ khắc tên cô trên từng viên bi đó, tuy rằng trong cả cái tên "Đinh Mỹ Mãn", anh chỉ chọn chữ "Đinh" đơn giản nhất để khắc.

Chiếc gọt bút chì "Siêu nhân hành động" bằng sắt cũ kĩ...

Cái này cô vẫn còn nhớ, lúc cô mới học lớp một, Giả Thiên Hạ nói: "Thằng nhóc ngồi cùng bàn với em thật đáng ghét. Nếu như em không bao giờ nói chuyện với thằng đó nữa thì anh sẽ tặng em chiếc gọt bút chì "Siêu nhân hành động"."

"Ai thèm lấy thứ đồ quái quỷ chẳng khác nào chiếc hộp thuỷ ngân ấy chứ?"

"Nếu em còn dám tay cầm tay thằng đó đi về nhà thì anh sẽ vẩy đầy thuỷ ngân lên người nó."

...

Trong chiếc hòm đó còn chứa vô số các đồ vật mà đến giờ nhìn lại, cô vẫn cảm thấy buồn cười: búp bê biết chớp mắt, ô tô điều khiển từ xa, chiếc diều lớn màu vàng, một xập dày các mẩu giấy hai người lén lút viết truyền cho nhau khi đang học... Nội dung viết trên tờ giấy trên cũng thật kinh hoàng.

...

"Giả Thiên Hạ, xảy ra chuyện lớn rồi! Quần của em ướt đẫm, toàn máu đỏ choe choét, có phải em sắp chết không?

"Chết thì không chết, nhưng mà em tiêu rồi, sau này sẽ không sinh con được nữa."

"Vậy phải làm sao đây? Em không lấy được chồng mất!"

"Anh không chê bai em đâu."

"Còn lâu nhé, bạn ngồi cùng bàn bảo em cái đó gọi là kinh nguyệt."

...

Xem lại lần nữa, cô vẫn không thể nhịn cười, môn giáo dục sức khoẻ giới tính thật sự đã thất bại tệ hại! Lần đầu tiên có kinh nguyệt, không ngờ cô lại không biết chuyện gì đang xảy ra với mình.

Sau một hồi hoài niệm, Mỹ Mãn cẩn thận sắp xếp lại những thứ đó vào trong hộp. Những kí ức này đã theo cô và Giả Thiên Hạ bao năm nay, hầu hết đều do anh bảo quản, lưu giữ lại, chứ dựa vào cái tính bừa bãi, vứt đồ lung tung của Mỹ Mãn thì có lẽ chúng đã chẳng có mặt ở đây rồi. Lúc hai người li hôn, anh mang theo cả chiếc hòm này, nói là phải học theo câu "Đại Ngọc đốt thơ"[20], anh sẽ đốt hết. Nhưng lúc dọn đến nhà cô ở thì cô lại thấy anh mang nó tới với lí do không tìm được chỗ nào để đốt phế phẩm mà không phạm pháp.

[20] Đại Ngọc đốt thơ: Tình tiết trong truyện Hồng lâu mộng (Tào Tuyết Cần). Phượng Thư, chị dâu của Bảo Ngọc đã dùng kế "tráo giường đổi cột" để lừa Bảo Ngọc lấy Bảo Thoa. Đại Ngọc đau khổ tuyệt vọng nên mang tâm bệnh. Nàng đốt thơ, đốt khăn để dứt tình rồi chết trong nỗi uất ức oán hận lúc cả nhà mừng đám cưới Bảo Ngọc.

Tất cả đều chỉ là cái cớ mà thôi, thực ra những kỉ vật này đối với anh luôn vô cùng đáng quý.

Nói cho cùng, cái được gọi là "thanh mai trúc mã, thấu hiểu mọi thứ" cũng giống như thói quen đánh răng hàng ngày, chẳng thể nói đổi là đổi ngay được, hay như con nghiện thuốc lá mấy chục năm đâu dễ dàng cai thuốc được. Sau khi rời khỏi người kia, hai người đều không thể tìm được một người nào khác giống như đối phương nữa. Lúc ở bên nhau, họ có thể chẳng cần để ý đến người còn lại trang phục không chỉnh tề, có thể thoải mái vứt bỏ cặp dao dĩa mà trước nay đều không thích sử dụng, không ngần ngại dùng tay cầm miếng bít tết lên ăn. Thậm chí họ cũng có thể thản nhiên như không khi nói những câu chuyện về chứng "táo bón" hay "tắc tiểu" của bản thân.

Vì vậy, không phải là "tình cũ khó quên" như chú mười bốn nói mà chính xác phải là "tình cũ khó cai".

Đinh Mỹ Mãn đành chấp nhận, cô cũng chẳng để tâm xem mình có cam tâm hay không, có điều yêu hay không yêu thì đều không thể tự giày vò bản thân mình mà được.

Lúc Mỹ Mãn bước ra khỏi phòng sách, Thiên Hạ đang ở trong phòng bếp pha cà phê, hương vị cà phê bay ngào ngạt khắp căn phòng. Mỹ Mãn giữ im lặng, chân rón rén tiến lại gần, ngây người nhìn tấm lưng quen thuộc của Thiên Hạ một hồi lâu. Đã có những lúc cô tưởng rằng sẽ không bao giờ có thể thấy được hình ảnh đó trong căn bếp nhà mình nữa. Cuối cùng sự thật đã cho thấy trái đất tròn, cho dù có đi về hai hướng trái ngược nhưng rốt cuộc, họ cũng sẽ gặp nhau tại một điểm.

"Giả Thiên Hạ, sau này anh có còn bỏ rơi em một mình mà đi nữa không?". Cô đưa tay vòng qua ôm chặt lấy lưng anh, để má áp vào tấm lưng vững chắc ấy. Chiếc áo may ô mỏng manh truyền hơi ấm từ lưng anh sang trái tim yếu mềm của cô.

Mọi việc thay đổi quá đột ngột khiến Giả Thiên Hạ không biết ứng phó thế nào, đầu anh lúc này tràn ngập câu nói đầy tình cảm ấy. Chỉ một hành động nhẹ nhàng của cô đã khiến toàn thân anh cứng đờ lại. Nín thở một hồi lâu, sau khi nhận định rõ đôi tay đang ôm ở phần eo của anh không chỉ là ảo giác, anh mới yên tâm. Đôi môi anh nhoẻn cười, chiếc lúm đồng tiền hiện rõ trên má: "Chỉ cần em đừng buông tay anh ra nữa!"

Nói xong, anh quay lại, đưa tay ra ôm chặt Mỹ Mãn vào lòng, cằm anh chạm nhẹ vào đầu cô. Mùi hương dìu dịu thoang thoảng toả ra từ mái tóc bồng bềnh óng mượt.

"Người buông tay trước là anh mới đúng!". Mỹ Mãn chu miệng phản bác, thấy không thoải mái khi mình phải gánh tội danh không biết trân trọng tình yêu.

"Nhưng người đề nghị li hôn là em mà, phải không?". Anh không ngại nhắc lại cho cô nhớ đoạn kí ức không đẹp đó.

"Thế thì anh đừng có đồng ý, dỗ dành, chiều chuộng em một chút không phải sẽ ổn sao? Tại sao anh lại có thể đồng ý một cách vui vẻ đến vậy chứ?". Cô quay người bước đi, kéo giãn khoảng cách giữa hai người, kiên quyết cho rằng những vấn đề thuộc về nguyên tắc kiểu này nhất định phải được làm cho rõ tận ngọn ngành.

"Vui vẻ? Đinh Mỹ Mãn, dựa vào cái gì mà em nghĩ rằng anh thấy vui vẻ? Là vì cả một tuần liền anh nhất quyết không chịu quan tâm đến lời nói, yêu cầu của em hay là vì lúc chúng ta đi làm thủ tục li hôn anh cố tình quên mang theo sổ hộ khẩu?"

"Thế ai là người sáng vừa li hôn, buổi chiều đã biến mất tăm mất tích?"

"Không biến mất thì ở lại làm cái gì? Ở lại Cục Dân chính để ăn bữa tối sao? Em hãy khai thật cho anh biết, chỉ số IQ của em là bao nhiêu vậy...?"

"Cao hơn anh nhiều, có chỉ số IQ của anh mới chưa đạt tiêu chuẩn ấy! Cả nhà anh chả có người nào bình thường hết."

"Đúng thế, tất cả những người quen biết em đều nói với anh như vậy."

Uy lực của "chiếc lưỡi cay độc" đúng là không thể coi thường được, nó có thể khiến cho quan hệ của hai người sau khi tiến triển lên đến mức tay nắm tay thì lại lùi về sau vô số bước. Thảm cảnh của Giả Thiên Hạ lúc này đã minh chứng tất cả. Anh đúng là tự mình tạo nghiệt đành phải gánh chịu, không đáng để thương hại chút nào hết. Rõ ràng, họ đã hoàn toàn có thể thoát khỏi cảnh giống như Ngưu Lang Chức Nữ bị ngăn cách bởi dải Ngân Hà, từ nơi xa trông ngóng về nhau, những ngày tháng phân chia phòng gần như đã đi vào đoạn kết. Kết quả, đêm nay anh chỉ có thể tiếp tục gánh chịu cảnh phòng không trống vắng, ôm chiếc gối trên giường mà than khóc... "Anh có tội, miệng anh có gai".  

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro