Câu dẫn - Tiết 2

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Hình ảnh trên màn hình liên tục xoay chuyển, từ hồ bơi xanh biếc chuyển đến một phòng thay đồ không một bóng người, một căn buồng đóng chặt từ từ bị ống kính thâm nhập vào, bên trong không ngừng truyền ra tiếng thét đến vỡ vụn.

Thẩm Mộng Nhan lúc không biết còn cho rằng đó là tiếng người la hét vì bị đánh, nàng lúng túng dời tầm mắt đi. Tô Vãn Khanh hoá ra là người phóng khoáng như vậy, có thể cùng người khác xem phim sex, còn với bộ dạng thản nhiên như thường thế kia.

"Vãn... Vãn Khanh, có thể không xem được không..."

"Ừm." Mắt Tô Vãn Khanh vẫn hướng về phía màn hình nhìn một đôi nam nữ quấn lấy người nhau, ngồi tựa như một pho tượng trên ghế sô pha không nhúc nhích, Thẩm Mộng Nhan hết sức hoài nghi cô rốt cuộc có nghe nàng nói cái gì không.

"Em đã từng yêu ai chưa?" Cô bất ngờ hỏi ra một câu.

Thẩm Mộng Nhan mím môi lại, gật đầu rồi lại lắc đầu. Nàng không hiểu thế nào gọi là đã từng yêu qua chưa, chắc là đang muốn nói chuyện vui chơi trên giường mà thôi. Nói đến là đến, nói đi là đi, mà còn có lý do đường đường chính chính như vậy.

"Là nam hay nữ?" Ánh mắt Tô Vãn Khanh vẫn đặt ở chỗ bộ phim, không di chuyển sang, cô giống như đang tự hỏi tự trả lời: "Chắc là nữ rồi."

Lúc cô nói ra mấy lời này, biểu cảm cũng giống như hiện tại đang xem phim sex, thản nhiên đến cực độ.

Thẩm Mộng Nhan giống như vừa mới bị điện giật, hoảng hốt quay đầu nhìn cô, vừa ngạc nhiên vừa nghi ngờ suy đoán ý của cô. Trong lòng Tô Vãn Khanh cười lạnh một cái, xem ra con tiểu hồ ly này vẫn còn ngây thơ quá, cần phải dạy bảo thật tốt.

"Chị, em... em..." Thẩm Mộng Nhan ấp úng chị chị em em nửa ngày cũng không nói ra được một câu hoàn chỉnh, nàng không dám nhìn người bên cạnh, ánh mắt muốn tránh cũng không thể tránh rơi vào bộ phim trước mặt.

"Ừn.. ah.. ah.. " Bộ phim vẫn thỉnh thoảng truyền ra âm thanh tiêu hồn, nàng đột nhiên phát hiện dấu chấm câu của hai chữ này đều như nhau. Cái quỷ gì vậy, xem nhiều đến mức đầu óc cũng rối loạn theo rồi à?

Màn hình LCD siêu lớn mang đến hình ảnh rõ nét đến từng chi tiết, vị trí người nam và nữ làm tình lúc thì kéo ra xa lúc thì phóng đại lên. Nàng nhìn TV, lại nhìn sang đĩa thức ăn trước mặt, nàng buồn nôn đem đĩa thức ăn đẩy ra xa.

Tô Vãn Khanh rất hài lòng liếc nhìn nàng, cô cầm chiếc điều kiển TV, dứt khoát nhấn xuống một nút. Màn hình tạm thời tối đen, đợi một lúc sau sáng lên lại đã đổi thành hai nhân vật khác.

"Cái này chắc thích hợp với em hơn."

Cái gì gọi là thích hợp với em hơn, nàng bây giờ đang rất đói, chỉ muốn ăn cơm, Tô Vãn Khanh rắc rối này muốn nàng phải nôn hết mọi thứ ra mới cam tâm sao.

Trên màn hình hiện ra một chiếc giường, một chiếc giường đơn ga trải màu trắng, một cô gái tóc dài đưa lưng về phía ống kính đang chơi đùa với bình tinh dầu. Mỹ nữ tóc dài xoay đầu lại ném đôi mắt quyến rũ về phía ống kính, mau đến đây nào, mau đến nằm lên đây nào.

Một người con gái khác trần truồng xuất hiện trước ống kính, ả thản nhiên nằm lên giường, để mặc nhân viên massxa khoác chiếc khăn choàng tắm màu trắng bôi tinh dầu khắp thân thể ả.

Thoải mái không? Dùng thêm chút lực sẽ càng thoải mái hơn.

Thân thể được tinh dầu ẩm ướt làm phát sáng lấp lánh, tay của mỹ nữ tóc dài đã tìm đến đùi ả, thuận theo đồ thị đường cong đi lên phía trên.

Tay dời đến bụi cỏ tươi xanh mơn mởn, mang tinh dầu nhẹ nhàng nhếch lên đầu quả hạch trên ấy, dùng lực vân vê nó.

Ả phát ra tiếng thở dốc, thân thể trắng nõn vặn vẹo trên giường, ma sát không ngừng tạo nên ngọn lửa hừng hực.

Ga giường bị ướt đẫm rõ rệt, sự ẩm ướt ấy không phải do tinh dầu mang lại, mỹ nữ tóc dài liếm đôi môi. Muốn tôi liếm cô như vậy sao, muốn đầu lưỡi tôi chuyển động phía dưới cô sao.

Rất nhanh. Tay của ả bắt lấy cổ cô, nhấn đầu cô xuống phần thân dưới bụng, người ả không tự chủ ưỡn lên.

Tiếng rên rỉ càn rỡ đó không ngừng rót vào tai, Thẩm Mộng Nhan ngồi trên ghế sô pha bứt rứt vặn vẹo đôi chút, mồ hôi không biết từ lúc nào đã thấm ướt lòng bàn tay nàng, nàng vội buông lỏng đôi bàn tay đang nắm chặt thành nắm đấm kia ra.

Tô Vãn Khanh đan chéo đôi tay đặt trước ngực, giả vờ như không thấy động tác nhỏ của người bên cạnh. Cô liếc mắt sang chiếc di động trên bàn, trên màn hình đen vẫn còn lưu chút dư vị của cuộc gọi đến trước đó, cách mười phút rung nhẹ nhắc nhở chủ nhân của mình.

Mắt cô lại quét đến người bên cạnh, đôi gò má đã ửng đỏ. Từ bên sườn mặt nhìn ngắm những đường nét nhấp nhô rõ ràng của nàng, đặc biệt là bộ dáng hiện tại của nàng, làm lòng cô trở nên ngứa ngáy.

Chính là đêm nay. Cô sờ những chiếc móng tay dài trên bàn tay mình, nhưng mà vẫn phải có chút chừng mực nhỉ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro