Chương 4

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Seokmin quay lại căn phòng lúc gần trưa, sau khi đã giải quyết xong cả núi công việc dồn mấy ngày lại mà thành. 

Thật sự là rất mệt mỏi. 

Hắn chỉ muốn nhấp nháp chút máu rồi đi ngủ để lấy lại sức. 

Hắn chậm rãi bước vào phòng, đáy mắt nhìn thấy cục chăn cuộn tròn trên giường lại ánh lên nét ôn nhu hiếm thấy. 

Jisoocòn đang ngủ, xem chừng việc hắn uống máu qua cậu khiến cậu rất khó chịu thì phải. 

Sự thực thì cho dù Jisoo có khó chịu, thì Seokmin vẫn muốn dùng cậu như một cái ống hút máu. Đơn giản là cảm giác nuốt từng ngụm máu qua môi cậu, khiến hắn cảm thấy máu bình thường ngon hơn bao giờ hết. 

Em là độc dược mà tôi tự nguyện chìm đắm. 

Seokmin cúi đầu, hơi thở mùi bạc hà thổi qua từng hơi nhẹ trên mặt cậu. 

Jisoo hơi nhíu mày, cơ thể mang đầy thứ mùi bóng tối nặng trịch của hắn khiến cậu sợ hãi, dù chỉ là thoảng qua như giấc mơ. 

Anh đừng ám ảnh tôi trong từng giấc mơ, tôi không muốn. 

Jisoo mở mắt, nhìn khuôn mặt anh tuấn của hắn phóng to nhiều lần úp sát vào mặt mình, làm cậu không khỏi giật mình. 

Hắn nhíu mày, nhìn khuôn mặt đầy vẻ hoảng loạn của cậu thật sự làm hắn rất hứng thú. 

Hắn đứng thẳng dậy, trong khi Jisoo vừa tỉnh ngủ còn ngơ ngác thì đã bế cậu lên tay. 

Jisoo hoảng hốt giãy giụa, miệng không ngừng kêu la 

" Bỏ tôi xuống, bỏ xuống. Tôi có chân, tôi tự đi được. " 

Trong khi Jisoo giãy giụa, Seokmin chỉ trừng mắt một cái là cậu đã im thin thít. 

" Tôi muốn ăn trưa. " 

" Anh ăn thì anh cứ ăn. Tôi không đói, tôi không muốn ăn. " 

Jisoo dùng hết sức công kích hắn. 

Thật sự con người này làm cậu sợ vô cùng, như thể chỉ trong tích tắc thôi cậu sẽ bị hắn nuốt gọn vậy. 

" Tôi không có ý định cho em ăn. " 

" Vậy anh... không được... không được. " 

Jisoo ngẫm nghĩ, rồi chợt nghĩ ra chuyện ban sáng. Hắn chính là đang muốn uống máu bằng môi cậu. 

Cả người Jisoo còn đau nhức, vết thương bị hắn dùng răng nanh cắn còn xót vô cùng. 

Hơn nữa, cảm giác lúc đó rất ghê tởm. 

Nếu hắn cứ như một tên điên mà lao vào hôn cậu, thì chắc chắn cậu chỉ muốn cắn lưỡi mà tử tự chết thôi. 

" Đương nhiên là được. " 

Hắn ném cậu xuống ghế, khiến vai cậu đập vào thành ghế đau điếng. 

" Tôi xin anh, anh muốn gì cũng được. Nhưng đừng có làm việc này nữa. " 

" Ta muốn hôn em, em có cho không? " 

" Anh... đồ biến thái... " 

Jisoo nghe đề nghị của hắn, sắc mặt xuống cấp một cách trầm trọng. 

" Không cho tôi thì im miệng đi. " 

Jisoo co rúm người, nhìn hắn bằng ánh mắt đầy hận thù.

Seokmin bình thản đẩy cốc máu về phía cậu, băng lãnh nói:

" Tôi cho em chọn, em tự làm hay để ta ép buộc. " 

" Không chọn. " 

" Tôi ép buộc sẽ đau đớn hơn đấy, suy nghĩ kĩ vào. " 

" Không chọn. " 

Hắn liếc Jisoo , ánh mắt sắc lạnh màu xanh đã biến mất tự lúc nào, thay vào đó là màu đỏ. Ánh mắt của hắn tựa như có dao, làm cậu rất sợ hãi. 

" Mau lên. " 

Hắn quát một tiếng, con người này ban đầu thì nhẹ nhàng dỗ dành sau dần tiếp xúc nhiều càng ngày càng thấy hắn khác xa so với ấn tượng ban đầu. 

Có còn điều gì anh chưa bộc lộ cho tôi biết không? 

" Tôi... tự làm. " 

Jisoo hết cách, suy nghĩ một chút rồi bặm môi trả lời. 

Hắn cười, nụ cười thay thế cho sự hài lòng hiện rõ trong ánh mắt.

Hắn thích con người của cậu. Cậu kiên cường hơn những người mà hắn biết. Để cậu chịu phục tùng thật khó. 

Nhưng Seokmin đâu có yếu kém như vậy, là đặc biệt hay không đặc biệt, qua tay hắn sẽ đều trở thành một con búp bê không hơn không kém. 

Em có đơn giản là một con búp bê? 

Hay em là báu vật đặc biệt? 

Jisoo cầm lấy ly nước, hơi máu tanh tưởi bốc xộc lên mũi, khiến cậu buồn nôn vô cùng, mặt mũi choáng váng nhăn nhó hết lại. 

Sớm muộn cũng phải làm, vậy thì nhanh chóng làm có tốt hơn không? 

Jisoo nhắm mắt nuốt một ngụm máu lớn, rồi nhanh chóng nhấn môi vào miệng hắn, đẩy lượng máu lớn trong miệng mình vào miệng hắn. 

Seokmin tham lam ôm lấy cổ, kéo dài thời gian ma xát nơi cánh anh đào của cậu dài ra.  

Thật sự mùi vị của cái đó không có hay ho chút nào. 

" Từ từ thôi, muốn hại tôi chết sặc sao? " 

Hắn mơ miệng trêu đùa cậu. Trong khi Jisoo đang khổ sở, thì Lee Chan bước vào. 

Lee Chan nhìn thấy cảnh cậu và hắn đang cùng nhau uống máu, có hơi ngập ngừng một chút. Rồi nhanh chóng lên tiếng 

" Các Yêu nữ đang ở đại sảnh chính. "

Seokmin dứt môi khỏi Jisoo với một sự nuối tiếc. 

Hắn để cậu ngồi trong lòng, mặt mũi xanh xao một phần vì cảm giác ghê tởm máu, và một phần vì dưỡng khí hao hụt sau khi hắn cưỡng hôn cậu trá hình. 

" Tôi biết rồi. Báo với anh trai tôi đi, gọi anh ấy xuống luôn. "

" Tôi đã biết. " 

Seokmin  đỡ cậu đứng xuống đất. 

Người Jisoo vẫn xiêu xiêu vẹo vẹo đứng không vững. 

Hắn lắc đầu, rồi vòng tay qua eo cậu, ôm chắc lấy để cậu không ngã. 

" Đi cùng tôi. " 

" Đi đâu? " 

Jisoo mở to mắt, nhìn hắn. 

" Đi rồi biết. " 

_______  Seokmin ngồi trên ghế dựa dát vàng, đính ngọc màu đỏ lấp lánh, được đặt trên bục cao. Trên người khoác thêm một tầng áo khoác màu đen. Bá khí đầy mùi bóng đem tỏa ra khắp đại sảnh. 

Căn phòng rộng lớn được thắp sáng bằng lân tinh màu xanh. Phía dưới, một hàng Yêu nữ đang đứng cúi đầu. Mỗi người một vẻ riêng, nhưng tất cả đều xinh đẹp vô cùng. 

Bọn họ là người mới đến, không biết Seokmin là người như thế nào? Lại thấy hắn còn trẻ, cho nên có vài phần coi thường. 

Lại thấy hắn đến đại sảnh, bên người vẫn còn đem theo nam nhân diễm lệ. Đoán ngay rằng hắn là một tên háo sắc chẳng có tài cán gì. 

Kẻ cầm đầu toán yêu nữ, YuYu lên tiếng trước 

" Seokmin, Lee Seokmin , chúng ta là Yêu nữ của phương Tây, do nơi ở bị con người tàn phá, muốn xin sự đồng ý của ngài để chúng tôi từ nay tá túc lại Darkness. Mong ngài đồng ý. " 

" Đừng có gọi tên tôi. " 

Trên mặt hắn không tỏ vẻ gì, nhưng ngữ khí mang vài phần tử khí lạnh lẽo. 

Ngón tay đeo nhẫn hình đại bàng tung cánh vân vê lọn tóc mềm mượt của Jisoo. Cậu ngồi im thin thít từ đầu đến giờ, hơn nữa cũng rất sợ hắn nhỡ đâu lại nổi điên cái gì, lại uống máu, lại cưỡng hôn. 

Nếu em cứ như vậy, có phải tốt hơn không? 

Hắn dường như khá hài lòng vì cách cư xử của cậu, lời nói của YuYu như không khí bay ngang qua. 

Cũng tại có tên hắn, nên mới chướng tai nhắc nhở. Chứ chuyện sáp nhập, thì cũng đã bàn bạc với các Vương tộc nhân cả rồi. 

Có điều Jisoo luôn có cảm giác ai đó đang nhìn mình với ánh mắt đầy sát khí. 

Thật sự khiến cậu rất lo lắng.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro

#seoksoo