Hai muỗi con chào đời, bắt đầu một câu chuyện vừa đáng yêu vừa đáng thương

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng


Có hai chị muỗi cái, mỗi chị sinh ra 1000 muỗi con. Câu chuyện này viết về hai em muỗi đực trong số 2000 con đó. Cũng vì hai chị muỗi mẹ là bạn rất thân, nên hai cái trứng muỗi nọ may mắn được đặt cạnh nhau. Trong hai cái trứng bé xinh lại có hai sinh mệnh bé nhỏ với hơi thở bé bỏng cùng hai trái tim bé xíu đang đập.

Cả hai vẫn đang say ngủ.

Một buổi tối nọ, bất chợt một trong hai cái trứng động đậy. Đứa nhỏ bên trong duỗi người một cách uể oải.

Bé nói: "Mẹ." Bé cất tiếng nói đầu đời. Nhưng lại không biết rằng, mẹ mình đã chết thảm dưới bàn tay loài người mất rồi.

Con người có những nỗi thương tâm của loài người, việc này so ra, cũng chỉ là chút đau xót nhỏ nhoi của một con muỗi mà thôi.

Kế đó, cái trứng nhỏ bên cạnh cũng rung rinh, song chút lay động yếu ớt đó, lại chẳng ai thấy được, dù sao thì, bé cũng còn nhỏ tí teo thôi hà.

Bé cất tiếng hỏi: "Mẹ ơi?" Đây trở thành câu nói đầu tiên của bé, là đáp lại lời bạn muỗi kia, cũng là đoạn hội thoại đầu tiên của hai đứa.

.

Câu chuyện của chúng ta bắt đầu vào ngày 4 tháng 6 năm 2006.

.

.

Bé muỗi A cảm thán: "Này... Trông cậu giống mình nhỉ?"

Bé muỗi B đáp: "Ừ... Tụi mình vốn giống nhau mà."

Hai đứa đều như nhau, ở trong một cái ao nhỏ, trôi lềnh bềnh trên mặt nước.

Bé muỗi A reo lên: "Hay quá... Chúng mình thật giống nhau nha."

Bé muỗi B hỏi lại: "Ừ... Mà cậu tên gì vậy?"

"Tên? Là cái gì thế?"

"Ừm... Là từ mà người khác sẽ dùng để gọi cậu khi trò chuyện đó... Mẹ cậu không đặt cho cậu à?"

"À há? Không biết nữa..."

Chỉ số thông minh của bé muỗi A vốn không cao cho lắm.

Bé muỗi B nói: "Vậy mình gọi cậu là 'Nãi Quái' nha."

Bé muỗi A khó hiểu hỏi: "Nãi Quái? Là cái gì?"

"Một loại quái vật đó~ Tại vì cậu ngốc quá đi, không thể là loài muỗi được, nhất định là một tiểu yêu tinh rồi." Bé muỗi B chuyên tâm giải thích, rồi dường như lại nghĩ tới điều gì, nói tiếp: "Cậu đã từng thấy quái vật chưa?"

Bé muỗi A chợt thấy mất mát, bé thổ lộ: "Mình chưa thấy bao giờ... Mình chưa từng đi ra ngoài..."

"Đúng là đồ não rỗng! Mình cũng đã ra ngoài được đâu, tụi mình còn đang ở trong trứng mà! Chẳng hiểu nổi chính sách dưỡng thai của mẹ cậu có vấn đề gì không nữa."

"Dưỡng thai? Là cái..."

"Thôi thôi được rồi, vậy sau này sẽ gọi cậu là Nãi Quái nha, có được không?

"Ừm... Còn cậu thì sao?"

"Mình tên Dưa Hấu."

"Dưa Hấu? Là..."

"Trời ạ, cái con muỗi đần này! Thôi, ngủ!"

Liền sau đó mặt nước xuất hiện chút xao động nhỏ, rồi từ từ, yên tĩnh lại. Bốn bề tiếp tục vắng lặng đến rợn người.

Bé con Nãi Quái bắt đầu nghĩ: Mẹ mình đâu nhỉ? Sao vẫn chưa dưỡng thai cho mình?

***

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro