21. Cách giúp thứ 2

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Hôm sau, Thành Huấn đã hồi phục gần hết, không còn thấy khó chịu nữa. Mới sáng sớm đã có hai cảnh sát đến hỏi cậu về chuyện xảy ra, còn những người bạn khác ban đầu định nhân dịp cuối tuần rủ cậu đi chơi tiếp, khi hay tin thì trố mắt giật mình, cảm thấy hổ thẹn không thôi, sốt ruột chạy tới bệnh viện.

"Sao tôi lại đi tin hai tên khốn kiếp đó chỉ thực sự thấy học hành áp lực, muốn tới đây giải khuây chứ." Thiện Vũ ôm Thành Huấn rống rống: "Tôi là đồ ngốc, tôi có lỗi với cậu!" Thành Huấn cười vỗ vai Thiện Vũ: "Không trách cậu được, bản thân tôi cũng không ngờ mà."

Khóc xong, Thiện Vũ khụt khịt mũi, ngước đầu nhìn Thành Huấn với vẻ đầy lo lắng: "Tôi nghe nói hôm qua là Alpha khác cứu cậu, đưa cậu tới đây?" Thành Huấn gật đầu, bấy giờ Thiện Vũ cứ như chim sợ cành cong, hễ nghe Alpha nào xuất hiện bên cạnh Thành Huấn cậu ta đều thấy chẳng phải thứ tốt lành gì.

Bèn hạ giọng hỏi: "Người đó đáng tin không?" Thành Huấn hiểu nỗi lo của Thiện Vũ, cậu giải thích: "Cậu ấy là người tốt."

"Người tốt? Bao nhiêu tội phạm cũng được xem là người tốt trước khi họ làm chuyện xấu đó thôi. Tôi không có ý gì khác, nhưng... vẫn phải có lòng đề phòng."

"Tôi biết." Thành Huấn dở khóc dở cười: "Nhưng với điều kiện của cậu ấy thì cậu ấy không đặt tôi vào mắt đâu, cậu cứ yên tâm."

Có tiếng động vang lên ngoài cửa, Thành Huấn ngước mắt nhìn, thấy Tại Luân đang đứng đó, chẳng biết đã nghe được bao nhiêu.

Nhưng dù nghe thấy, Thành Huấn cũng chẳng có gì phải lo cả.

Bởi với điều kiện của Tại Luân thì quả thật không có chuyện nảy sinh tình cảm gì khác biệt với cậu đâu, Tại Luân sẽ không bực bội vì lời cậu nói.

Sau một đêm, tâm trạng Tại Luân vẫn chưa tốt lên, sắc mặt bí xị, sự âm u này lại không ảnh hưởng đến nét đẹp trai của hắn, nhưng khiến hắn trông như một kẻ không dễ động chạm.

"Đây là người bạn Alpha đưa tôi đến bệnh viện mà ban nãy đã đề cập, tên Thẩm Tại Luân, là bạn cùng phòng của tôi." Thành Huấn giới thiệu với những người khác.

Bạn bè của Thành Huấn bất giác lùi một bước. Thiện Vũ là Omega, do buồn phiền nên ban nãy cậu ta tỏa ra một ít pheromone trong lúc khóc, bấy giờ vương khá nhiều trên người Thành Huấn.

Nên hiện trong phòng bệnh đang ngát hương thơm ngọt ngào từ pheromone của Omega. Bấy giờ Alpha đi vào, khó tránh việc bị thu hút bởi pheromone Omega.

Nhưng Thiện Vũ lại thấy tầm mắt Tại Luân đặt trên bờ vai của Thành Huấn, nơi nồng mùi pheromone Omega nhất, hắn nhíu mày thật khẽ như có điều bất mãn lắm.

Sau đó, đôi con ngươi đen nọ nhìn sang phía cậu ta. Thiện Vũ chưa bị Alpha nào nhìn cậu ta bằng ánh mắt này, ánh mắt hơi xa lạ, nhưng lại quen thuộc một cách khó hiểu.

Đây cứ như... ánh mắt mà cậu ta chỉ thấy từ chỗ Omega tình địch vậy. Thiện Vũ nghi ngờ mình điên rồi, song, không để cậu ta nhìn kỹ lại, Phong Tiến đã rời mắt về, trở nên vô cùng lịch sự.

"Chào mọi người." Tại Luân gật đầu: "Bác sĩ nói cậu ấy cũng đã khỏe, tôi đến đón cậu ấy về kẻo trên đường gặp sự cố ngoài ý muốn."

Các bạn đều hiểu, họ cũng ngại tiếp tục quấy rầy Thành Huấn nghỉ ngơi, thế là sau khi căn dặn Thành Huấn có chuyện gì phải gọi điện thoại cho mình, bèn rời đi với vẻ lưu luyến. Khi mọi người về hết, Tại Luân lấy một tờ khăn giấy lau vai của Thành Huấn, còn vỗ lên đó.

"Sao vậy, áo tôi bẩn à?" Thành Huấn khó hiểu.

"Ừ, bệnh viện không sạch, đâu đâu cũng có mùi thuốc sát trùng, khó ngửi, lau một chút." Tại Luân điềm nhiên đáp. Thành Huấn cũng phủi áo mình: "Mặc kệ nó, tôi về ký túc xá rồi tắm."

"Ừ, đi thôi." Nói đoạn, thấy Thành Huấnvừa mang giày xong chợt loạng choạng vài cái, Tại Luân vô thức vươn tay dìu.

Thành Huấn đứng vững lại, nhác thấy trên huyết quản gần cổ tay của Tại Luân có thêm hai lỗ kim nhỏ. Hai lỗ kim nọ trông có vẻ rất mới, chắc Tại Luân vừa tiêm vào tối qua hoặc sáng nay.

Tại Luân rụt tay về, ống tay áo rũ xuống, hai lỗ kim nọ lại bị che đi mất.

Thành Huấn hơi thắc mắc, tại sao Tại Luân phải tiêm hai mũi, thông thường chẳng phải chỉ cần một mũi là đủ rồi sao? Trông Tại Luân có vẻ không định nói ra suy nghĩ của mình, còn chẳng nhắc tới nữa là, chỉ đưa Thành Huấn ra bắt xe về ký túc xá.

Cuối cùng cũng về tới nơi, Thành Huấn thở phào nhẹ nhõm. Rõ ràng chỉ rời đi một ngày thôi, nhưng có cảm giác như cách cả thế kỷ vậy.

"Tắm đi, mùi thuốc sát trùng nồng quá." Tại Luân nhíu mày nói. Thành Huấn không nghi ngờ gì, lấy quần áo sạch vào trong.

Nhìn cửa phòng tắm đóng lại, tiếng nước vang lên, nghĩ đến việc những mùi pheromone không nên xuất hiện kia sẽ nhanh chóng biến mất khỏi người Thành Huấn, hàng mày Tại Luân giãn ra một ít.

Tại Luân hít thật sâu, ngồi xuống ghế, nâng một tay chống lên trán, cảm nhận sự dao động mãnh liệt của pheromone trong cơ thể.

Dạo này cảm xúc của hắn bất thường quá, vết thương của Thành Huấn và cả những cú đánh hướng về kẻ có ý đồ xấu với Thành Huấn ngày hôm qua, từng thứ một đều kích thích thần kinh của hắn, khiến pheromone khó khăn lắm mới ổn định trong khoảng thời gian qua một lần nữa tăng vọt.

Nghe tiếng nước ào ào trong phòng tắm, Tại Luân nhớ về dáng vẻ hôm qua của Thành Huấn. Thành Huấn luống cuống sà vào lòng hắn, áo quần luôn chỉnh tề bấy giờ trở nên xộc xệch, dây kéo áo khoác bị phanh ra, chiếc áo bó sát người mặc bên trong cũng hơi nhếch nhác, lộ cả vùng da trên gáy cổ.

Có lẽ do bị chuốc thuốc hoặc do chạy trốn, làn da nhợt nhạt thường ngày của Thành Huấn bấy giờ ửng một màu đỏ quyến rũ, khiến cậu trông khác biệt hẳn.

Nếu hắn không đến kịp, thì sẽ thế nào?

Ở nơi hắn không thấy, những kẻ đó sẽ làm gì Thành Huấn, chạm vào nơi nào trên cơ thể Thành Huấn? Quá nhiều điều không thể nghĩ thêm, càng nghĩ sẽ càng khiến hắn bức bối.

Nghĩ một lúc, Tại Luân không bất ngờ khi nhận ra mình lại tức giận đến mức cần tiêm thêm một mũi thuốc điều hòa. Tại Luân hạ giọng chửi thề, mở tủ tìm thứ mình cần. 

Chưa bao giờ có người bạn nào khiến hắn nhọc lòng như thế, Thành Huấn là người đầu tiên. Tại Luân cầm thuốc tiêm, đang suy nghĩ lung tung nên không nghe thấy tiếng nước trong phòng tắm đã ngừng lại.

Tại Luân xé bao bì, đang định tiêm vào người thì một cánh tay còn vương hơi ẩm chợt vươn ra từ bên cạnh, bắt lấy cổ tay hắn. Bắp thịt Tại Luân căng cứng, đang định cho kẻ vừa chạm vào mình một đấm, nhưng sau đó nhanh chóng nhận ra người đó là ai rồi lập tức thả lỏng.

Tóc đen của Thành Huấn còn đang nhỏ nước, giọt nước không được lau khô ở phần mái rơi lên đuôi mắt. Vẻ mặt Thành Huấn rất nghiêm túc, cậu vẫn không buông tay: "Dạo này cậu đã tiêm quá nhiều rồi."

Tại Luân ngơ ngẩn nhìn giọt nước nọ chảy xuôi từ đuôi mắt Thành Huấn xuống dưới, cảm thấy tay hơi ngứa, muốn vươn ra sờ thử.

"... Cậu đang nhìn gì vậy, có nghe thấy lời tôi nói không." Biểu cảm Thành Huấn nghiêm túc hơn, cậu tiện tay lau đi những chỗ nước khiến mình hơi khó chịu, thấy Tại Luân chớp mắt như vừa hoàn hồn.

"Không có gì, đây là cách giải quyết vấn đề nhanh nhất." Tại Luân tiếp tục đề tài một cách khó khăn. Thành Huấn nhíu mày, không đồng tình: "Lúc trước tôi từng tra loại thuốc tiêm cậu dùng, nó mang tính định kỳ, là loại thuốc có quy định thời gian và liều dùng, không thích hợp sử dụng nhiều lần trong thời gian ngắn, nếu không sẽ gây tác dụng phụ cho cơ thể... Tôi không tin cậu biết ít hơn tôi."

Tại Luân biết chứ, nhưng hắn không để tâm: "Thỉnh thoảng dùng nhiều cũng chẳng sao, đâu chết được." Thành Huấn nhíu chặt mày: "Lần này cảm ơn cậu, để báo đáp, tôi không thể nhìn cậu ba lần bảy lượt sử dụng nó trong thời gian ngắn." Tại Luân vốn đã lấy lại bình tĩnh, bấy giờ trở nên hằn học: "Báo đáp?" Phong Tiến không muốn nghe từ này chút nào, hắn tức giận cùng Thành Huấn nhìn nhau, thấy ánh mắt Thành Huấn dần trở nên nhu hòa.

"Là bạn bè, tôi càng không thể để cậu tiếp tục như vậy." Thành Huấn nói. Tại Luân được an ủi ngay lập tức, hắn hừ một tiếng, cúi đầu nhìn ống tiêm trong tay: "Không thể cắn cậu nữa, vết thương trước đó của cậu chưa lành, cắn nữa sẽ bị nặng thêm, thi thoảng tiêm một mũi cũng chẳng sao."

Sắc mặt Thành Huấn hơi phức tạp, cậu nhìn Tại Luân, bỗng chốc nói không nên lời. Không phải chỉ có hai phương án là cắn gáy truyền pheromone và tiêm thuốc điều hòa, họ biết. Thật ra Thành Huấn đã nghĩ thông suốt rồi.

Cách giúp thứ ba có hơi..., khó chấp nhận là chuyện thường. Nhưng cách thứ hai thì, nói trắng ra đó chỉ như việc hô hấp nhân tạo nhưng thân mật hơn chút thôi.

Nếu nhìn nhận nó ở góc độ khoa học và bằng một tâm thế đứng đắn, đó là một phương án để chữa trị, không cần gượng gạo đến vậy. Người giúp đỡ và người được hô hấp nhân tạo sẽ nảy sinh tình cảm dây mơ rễ má gì không? Không đâu, cậu và Tại Luân cũng thế.

Tại Luân lặng thinh, Thành Huấn nhìn Tại Luân một lúc, thở dài: "Thật ra tôi không ngờ cậu dễ ngượng như vậy."

Tại Luân: "?"

"Nhưng cũng đúng, ai quy định Alpha không được ngượng ngùng và bảo thủ chứ, tôi hiểu mà." Thành Huấn lấy ống tiêm trên tay Tại Luân: "Cậu cứ cắn gáy tôi đi, tôi cũng gần lành rồi."

Tại Luân: "... Cậu nói gì, tôi dễ ngượng?" Thành Huấn không đáp, nhưng trong mắt cậu chứa chan cảm xúc thể hiện nội dung 'Cậu yên tâm, tôi không nói ai nghe đâu'. Tại Luân biết Thành Huấn đã hiểu lầm điều gì.

Tầm mắt hắn dời từ mắt Thành Huấn xuống, nhìn lướt qua sống mũi cao thẳng, đến đôi môi trông có vẻ rất mềm mại.

Từ nhỏ tới lớn, Tại Luân đều không thích tiếp xúc quá gần với người khác, vì làm thế thật sự khiến hắn thấy chán ghét.

Cậu chủ lớn như hắn sẽ không bao giờ chạm vào thứ người khác ăn dang dở, càng khỏi nói phải nuốt nước bọt của kẻ khác, ghê tởm chết được, chẳng bằng huơ một dao giải quyết dứt điểm cho xong.

Nhưng bấy giờ khi nhìn đôi môi này, hắn lại không thấy buồn nôn chút nào cả.

Tim đập hơi nhanh. Tại Luân cụp mắt xuống, tiến đến gần.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro