Chương 4

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

7.

Trước khi rời đi, tôi đi gặp cha mẹ chị.

Hai bác rất tốt với tôi.

Họ chưa bao giờ coi thường gia cảnh của tôi, trái lại còn vô cùng cảm kích ơn cứu mạng, còn muốn Lingling lấy tôi.

Chính bản thân chị là người không đồng ý.

Mẹ Kwong nắm chặt tay tôi, áy náy xin lỗi tôi, hỏi tôi có muốn điều gì bồi thường lại không.

Thật cố chấp.

Tôi nhìn thoáng qua Lingling đứng sau bà im lặng không nói gì.

Từ đêm qua tới giờ, chị vẫn không nói câu nào.

Thấy tôi đi chắc chị mừng lắm.

Vừa ngước mắt lên thấy tôi, chị lại cau mày.

"Nhìn tôi làm gì?"

Tôi cười nhẹ, dịu dàng đáp: "Vậy làm phiền tiểu thư đây đưa tôi về nhé.

Đây là lần đầu tôi gọi chị là tiểu thư.

Vừa xa lạ, cũng vô cùng lễ phép.

Mới lạ lại lễ phép.

Lingling sửng sốt, ngẩng đầu nhìn tôi. Tôi nhìn vào mắt chị, cười nói: "Tôi đến đây cùng chị, vậy mong chị đưa tôi về nơi tôi nên về."

Nghe tôi nói vậy, chị nhìn chằm chằm tôi rất lâu. Có điều chị cũng không gật đầu, cũng chẳng từ chối, mãi tới khi bị mẹ vỗ mạnh vào lưng, chị mới chậm rãi gật đầu.

Tôi đoán chắc là chị không muốn lắm, nhưng cũng chẳng sao.

Lần cuối rồi, coi như chấm dứt con đường tình bốn năm của hai chúng tôi.

Bắt đầu ở đâu thì kết thúc ở đó.

Coi như là đến nơi đến chốn.

8.

Bước chân trên con đường quê, lúa mạch hai bên trổ bông tươi tốt.

Gió mơn man trên gò má.

Lingling vẫn chẳng nói gì.

Lúa mạch đập vào đùi tôi, để lại những lằn đỏ nhỏ. Lingling nhìn thấy, vươn tay đỡ hộ tôi theo bản năng.

Tôi nhìn chị, mím môi cười khẽ.

Chị vội vàng giải thích: "Tôi làm theo phép lịch sự thôi, cô đừng hiểu lầm..."

Tôi lắc đầu, mắt nhìn theo ruột lúa vàng ươm, nhẹ nhàng nói kèm thêm chút hoài niệm.

"Thật ra thì tôi lớn lên chốn thôn quê, đã quen rồi. Lúa mạch đập vào đùi chỉ hơi buồn buồn tê tê thôi, A Tưởng không biết, nghĩ rằng tôi đau nên lần nào qua đây cũng chắn giúp tôi. Ban đầu chị ấy bảo là phép lịch sự, sau này chị ấy nói yêu tôi."

Đây không phải là lần đầu tiên tôi kể về quá khứ.

Trước đây tôi nóng lòng muốn Lingling nhớ lại, chỉ kể những việc lớn mà tôi ghi nhớ kỹ, chưa bao giờ kể những việc nhỏ lặt vặt như này.

Giờ kể lại, sự u uất đè nén trong lòng tôi cũng tan dần.

Tôi vẫn nhớ, năm đầu tiên chị tới nhà tôi, có cơn bão rất to. Lúa mạch trên ruộng nếu gặt không kịp sẽ bị mốc, không bán được. Ba tôi chỉ đành gặt gấp suốt đêm, ba người chúng tôi làm mãi. Chợt trời đổ cơn mưa, mưa to trắng trời trắng đất, mặt đất trở nên lầy lội, chân cắm xuống rồi không rút ra được. Từ đâu một con rắn xuất hiện theo dõi tôi như hổ rình mồi.

Tôi sợ tới nỗi tái mét mặt mày, vội gọi tên Lingling nhưng mãi mà chị không nghe thấy, chắc là do mưa to quá.

Tôi trơ mắt nhìn con rắn nhào về phía mình, nhưng giây tiếp theo đã thấy mình nằm trong một cái ôm ướt át.

Lingling dẫm chếc con rắn.

Tôi sợ quá khóc ầm lên, Lingling vẫn kiên nhẫn dỗ dành tôi.

Sáng hôm sau, tôi thấy chị ngồi ngoài cửa. Hóa ra chị sợ tôi nằm mơ, nên ngồi đó với tôi cả đêm.

Tôi hỏi chị tại sao lại tốt với tôi như thế.

Chị đỏ mặt, nghiêm túc trả lời.

"Bởi vì chị thích em."

Nói đến đây, giọng tôi nghẹn lại.

Lingling vẫn đi sau lưng tôi, im lặng không nói gì.

Chị nghe tôi kể lại những việc mà chị không nhớ, nhưng nó đã thật sự từng xảy ra.

Chúng tôi đi tới một gốc cây dương, cái cây này cũng lâu năm rồi. Tôi chỉ xuống gốc cây nói: "Đây là nơi lần đầu tôi gặp chị."

"Khi ấy, câu đầu tiên chị nói khi gặp tôi, là mang chị về nhà được không?"

"Tôi đồng ý."

Lúc ấy tôi chưa bao giờ gặp được ai xinh đẹp như chị, nhất thời nóng đầu nên đồng ý.

Một cái gật đầu, hai chúng tôi dây dưa bốn năm.

Nếu tôi biết cái giá phải trả khi đưa trai về nhà là mất đi tim mình, tôi nghĩ chắc tôi sẽ không đưa về nữa.

Cùng một lỗi sai, tôi không muốn phạm phải lần hai

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro