5. Người yêu cũ muốn làm bà tiên

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

"Mùa này không có áo đẹp, comme des là hợp lý nhất vì nó không cầu kì..."

Siwoo lướt ngang một trang mua sắm trực tuyến, Kim Hyukkyu đi ngang ồm ồm phẩy tay:

"Phiền phức, cứ như anh có phải khỏe hơn không?"

Siwoo trề môi:

"Anh thì hay rồi, anh càng cởi càng tốt. Park Dohyeon không như thế được. Hay là mua áo của Son of a tailor?"

Hyukkyu nói:

"Xấu."

Siwoo ở chung nhà với Hyukkyu, hai người gặp nhau trong một buổi chụp ảnh thời trang của tạp chí đàn ông, cùng lúc anh làm ầm lên vì bạn chung nhà cũ đùng đùng chuyển ra mà không báo trước. Hyukkyu đi ngang qua buông một câu "cho anh ở với", từ ngày đó đến hôm nay cũng đã năm năm trời.

Vết thương trên trán Siwoo không hề cho anh cơ hội gặp lại Dohyeon. Mấy mũi chỉ khâu, không biết Dohyeon khâu kiểu gì mà gần như không để lại sẹo. Dohyeon gửi sang một hộp thuốc bôi chống sẹo, Siwoo nhận rồi nghĩ rằng nên mua tặng cậu thứ gì đáp lễ, mà Siwoo cuối cùng cũng chỉ nghĩ được đến áo quần.

Tìm một buổi trời không ra được cái áo thun trắng nào hợp lý, Siwoo quên cả đặt bữa trưa. Hyukkyu đi tập về không thấy đồ ăn đâu, anh nổi khùng tự mình đặt món rồi gắt gỏng:

"Thì mày gọi điện cho nó, hỏi xem nó thiếu cái gì, không phải tốt hơn à?"

Siwoo tin chắc trăm phần rằng Dohyeon sẽ không thiếu thứ áo quần gì để anh phải mua, mà thậm chí nếu cậu có thiếu thì địa điểm mua sắm đáng tin cậy nhất của cậu sẽ là bãi đất trống bên ngoài bệnh viện. Nhưng lâu lắm không được nghe giọng người yêu cũ, Siwoo vừa lầm bầm mắng Hyukkyu vô lý vừa hớn hở gọi điện cho cậu.

m báo đổ ba lần thì Dohyeon đã nhấc máy, giọng cậu rải rác từng từ:

"Em nghe đây, có chuyện gì không?"

Siwoo nói:

"Anh định mua quần áo, em có đang thiếu gì không?"

Dohyeon thở dài một tiếng thật to, cậu đáp:

"Em trực hai ngày không ngủ, vừa ngủ được ba mươi phút thì anh gọi em chỉ để hỏi em thiếu áo quần gì không?"

Siwoo im lặng, Dohyeon cũng im lặng theo. Vài mươi giây sau, Dohyeon nói hồn nhiên:

"Em thiếu một tá boxer, anh mua được không?"

Siwoo nhăn mặt, Dohyeon lại nói:

"Không cần lại mua Calvin Klein cho em đâu. Còn nữa, giúp em một bộ hợp đi xem mắt."

Siwoo rú lên:

"Em lại xem mắt? Còn bác sĩ Kim Seohyun?"

Dohyeon nói:

"Chia tay rồi. Bộ nào đừng khoa trương quá, sang tuần em mặc đi hội thảo y khoa."

Siwoo ngay lập tức tuôn ra một bộ trang phục đã vẽ sẵn trong đầu:

"Quần tây màu nâu mạt gỗ, áo sơ mi trắng, giày oxford nâu, brooch của Gucci, cà vạt màu cam đất. Cam đất nổi bật quá, màu của năm nay lại là màu xanh... Nhưng anh thích em mặc đồ màu nâu cam, nhìn giống như uống trà cam quế... Không dùng brooch của Gucci nữa, anh có quen một người chế tác đồ trang sức, hay là thử đặt làm một mẩu quế xem sao..."

Dohyeon lim dim mắt nghe Siwoo bàn luận về những thứ cậu còn không hiểu được phân nửa ý nghĩa, đến khi Siwoo kết luận được rằng ghim cài áo của Gucci đẹp hơn đồ của người nào đó, Dohyeon khẽ nói:

"Thấy chưa."

Siwoo hỏi:

"Thấy gì?"

Dohyeon nói:

"Tháng trước đòi em quay lại, tháng này hớn hở lên đồ cho em đi xem mắt. Anh cơ bản là thấy có lỗi thôi, nhưng mặc áo adidos là lỗi của em mà. Lần sau đừng nông nổi nói chuyện quay lại như thế, lỡ em tin là thật, em vui rồi sau đó em lại buồn."

Siwoo há miệng muốn nói, Dohyeon buông điện thoại xuống gối, cậu nói:

"Anh vẫn đang phân vân ghim cài áo nào đẹp đúng không? Lấy cái đắt hơn đi. Nhớ mua boxer"

Nói xong, Dohyeon quay mặt vào tường ngủ tiếp.

Dù bản thân có nhiều thiếu sót, Dohyeon hiếm khi xem mắt thất bại. Điều này nhờ vào hội những người mai mối cho Dohyeon, những cô gái chàng trai mà hiệp hội lựa chọn luôn phù hợp với cậu. Siwoo là một ngoại lệ rõ ràng, nhưng định mệnh cũng xui khiến cho cậu với anh hẹn hò được nửa năm mới ai đi đường nấy.

Sau ngày xem mắt trong tháng một năm đó, Dohyeon rút ra một kinh nghiệm sâu sắc rằng việc xem mắt là một quy trình khép kín, trong đó chỉ nên có ba đến bốn người: hai người mai mối và hai người được mai mối. Còn nếu chịu khó nhét thêm một người nào nữa vào quy trình đó, mà người này lại có thân phận đặc biệt như là người yêu cũ, kết quả của buổi xem mắt sẽ chỉ có hai từ tan hoang.

Hết phần 5 cực ngắn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro