Chương 61: Ngoài ý muốn lại sa vào

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng



Mục Duy dựa vào trên giường, nhìn màn hình di động có hình ảnh cô gái đang an tĩnh ngủ, ngón tay không khỏi chạm vào khóe miệng cô lúc nở nụ cười ấm áp trong veo.

Ba ngày này, trong thân thể hắn đã đau đến mức chết lặng. Trước kia nghe người ta nói đến cảm giác đau lòng, hắn làm ra vẻ là người đa tình, hiện tại mới biết được, thân thể, trái tim, thậm chí các giác quan, mặc dù không có ngoại lực vẫn có thể sinh ra đau đớn đến đòi mạng. Ngoại thương trên người cũng không thể so sánh với lòng đau, căn bản không đáng giá nhắc tới. Đau đến mức làm cho hắn trực tiếp bỏ qua việc bị người ta đánh mông vô cùng nhục nhã.

Mà việc tra tấn hắn ba ngày nay đều đau đớn, hắn biết rõ là từ đâu.

Hắn lần này, thật sự đụng việc lớn rồi.

Ba ngày trước, khi hắn trơ mắt nhìn cô điên cuồng, trong lòng tràn đầy bối rối; khi hắn nhìn thấy nước mắt cô rơi không dứt, trong lòng giống như bị đao chém, hắn cũng đã phát hiện ra. Hắn, Mục Duy, tình thánh trong vạn bụi hoa thân không dính lá, bồ công anh đi khắp nơi tìm kiếm con mồi, đã bị lật thuyền.

Thật sự là châm chọc.

Ngay cả lý trí không thừa nhận, nhưng thân thể đau đớn lại không chấp nhận được hắn tự lừa dối mình. Nhất là khi dưới đáy lòng hắn thừa nhận bản thân đã đem cô gái này để vào lòng, hắn giống như buông lỏng ra, hoàn toàn bị một cái tên là "Hà Nhạc Nhạc" giống như lốc xoáy cuốn vào trái tim hắn.

Mỗi lúc mỗi nơi, trong đầu trong ánh mắt của hắn, trừ bỏ cô, không chứa được thứ gì khác, loại việc ly kỳ này, trước nay chưa từng có cảm giác giống vậy làm cho hắn đau lòng phát điên, nói không rõ nói không rõ là... cảm giác hạnh phúc chăng? Thật giống như một người đang không biết mùi vị gì hết, đột nhiên có một ngày biết đến một chút vị mặn, chỉ có một chút, hơn nữa chính là vị mặn thản nhiên ấy, lại... làm cho người ta nghĩ cả đời, nếu như không được hưởng tiếp, chỉ sợ sống không bằng chết.

Hắn rốt cuộc là từ khi nào bắt đầu quyến luyến hương vị của cô? Lần đầu tiên thấy cô, là lúc cô bình tĩnh khác thường. Mang cô đi gặp Nguyễn Lân, là lúc cô ngọt ngào ngâm nhẹ? Lúc cô vạch trần bản thân, vừa nhu nhược lại vừa kiên cường? Cô nằm ở dưới thân hắn, thống khổ nhưng cũng không oán không hận?

Hắn không biết, hắn chỉ biết là, hắn hiện tại khát vọng nhìn thấy dáng vẻ cô ngọt ngào mỉm cười. Rất muốn rất muốn, giống như kẻ nghiện khát vọng thuốc phiện.

Nhưng mà, hắn đã đánh mất cây thuốc phiện của hắn. Hắn đã đánh mất nụ cười tinh thuần nhất thế giới này, nụ cười nhẹ nhàng, mềm mỏng, nụ cười thỏa mãn giống như có được hạnh phúc toàn thế giới.

Ba ngày qua, cô cuối cùng cũng ngưng khóc, trên mặt vẫn không có biểu cảm gì, đêm khuya, hắn giả bộ ngủ, cô sẽ lẳng lặng ngồi ở trên ban công, để mặc cho nước mắt đong đầy gò má, cô như trước vẫn không có thái độ gì khác thường, giống như lần trước ở bệnh viện không tiếng động khóc đến bi thương cô cũng không có.

Có, cũng chỉ còn tuyệt vọng.

Cô như vậy, làm cho hắn lần đầu tiên ý thức được ── hắn thật là ma quỷ vạn ác.

"Hà Nhạc Nhạc..." - Muốn hắn làm cái gì, cái gì cũng được, chỉ cần cô có thể tươi cười như trước, cái gì hắn cũng làm.

Thân ảnh run rẩy trên ban công đứng lên, đi về phía hắn.

Hà Nhạc Nhạc lạnh lùng nhìn Mục Duy đang dựa vào trên giường. Trên thực tế, trước mắt cô là hình ảnh cực kỳ buồn cười ── một thân hình cao lớn của nam nhân trần trụi dựa vào trên giường, tay phải, chân trái bó thạch cao, trên người, trên đầu quấn đầy băng gạc, nhưng mà nhìn đến cái mông của hắn, chỗ lớn chỗ nhỏ hồng hồng, máu rỉ ra ngoài vết thương chỗ da thịt xanh tím lộ ra, toàn thân không một chỗ lành lặn.

Cô đã xác nhận, đụng vào Linh Vũ là một gã vận chuyển hàng hóa lái xe sau khi say rượu, xác thực không có quan hệ gì với Mục Duy, ngược lại người đưa Linh Vũ đến bệnh viện là Khải Tát cùng với người ở lại hiện trường là Ngả Đức Mông mới là bạn của Mục Duy. Mục Duy nói... Hắn vốn dĩ chỉ nghĩ là gọi bạn hắn dọa Linh Vũ một chút, hai người kia đều là tay đua xe chuyên nghiệp, tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện gì.
Tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện?

Hắn cũng biết, lái xe vận chuyển hàng hóa kia thật ra là xe vận chuyển hàng hóa chất lượng hàng đầu, Linh Vũ chân trước vừa bị Khải Tát ôm ra xe, xe của Linh Vũ phía sau lưng đã bị xe vận tải phía trước đụng vào, biến thành một chiếc xe sắt vụn.

Ngày đó, cô ở hiện trường sự cố đứng một buổi chiều, trong đầu vô số lần hiện ra cảnh tượng Linh Vũ ở bên trong xe sẽ như thế nào. Cô vốn nghĩ ... Đây là do Mục Duy trả thù cô.

Hắn muốn cô biết, chọc phải hắn, Linh Vũ lúc nào cũng có khả năng chết đi một cách bi thảm nhất, thảm thiết nhất, tuyệt đối không có cơ hội cứu vãn!

Khi đó, cô thật sự rất muốn gϊếŧ hắn!

Cho dù hiện tại đã biết chân tướng, cô vẫn không thể tha thứ.

Mục Duy nói hắn chỉ "Thầm nghĩ" gọi bạn hắn dọa Linh Vũ, "Dọa thôi" ... chỉ là "Dọa thôi" ! Chỉ là lái xe dọa người! Ở trên đường cao tốc dọa người! Ở địa điểm rất có thể xảy ra tai nạn mà dọa người! Còn nói "Tuyệt đối không được" để cho cô ấy gặp chuyện không may!
A... Chỉ có cô mới biết làm như thế nào mới để Linh Vũ tuyệt đối sẽ không gặp chuyện không may. Cho dù cô đã sắp đặt tốt lắm rồi, cho dù Mục Duy nói hắn không nghĩ thương tổn đến Linh Vũ, nhưng nhiêu đó cũng không đủ, chỉ có một biện pháp có thể chắc chắn Linh Vũ sẽ không bởi vì cô mà gặp chuyện không may.

Chỉ cần, Linh Vũ không có người bạn là cô thì tốt rồi.

Cô... không nên có bạn.

Mục Duy thấy cô đến gần, nghĩ muốn di chuyển, lại bị Hà Nhạc Nhạc đè lại.

"Vết thương sẽ vỡ ra." Hà Nhạc Nhạc giọng nói lạnh như băng.

Mục Duy thở dài, hắn đương nhiên biết, "Thực xin lỗi, anh cam đoan tuyệt đối sẽ không làm chuyện thương tổn đến bạn cùng người nhà của em, em cũng không thể được... Đừng khóc."

Khóc? Cô có khóc sao? Hà Nhạc Nhạc sờ sờ hai má, "Em không khóc."
"Anh nói là, sau này cũng đừng khóc." Mục Duy lúc nói không khỏi có chút chột dạ.

"... Anh đây là đang uy hiếp sao?"

"Em ──" tức giận vừa bùng lên, nhưng nhìn thấy ánh mắt cô trong tích tắc liền hết giận, "Anh sẽ làm cho không kẻ nào có thể thương tổn em, bao gồm cả bản thân anh, vì thế... Đừng khóc nữa."

Lời nói của tác giả: Tốt lắm ~~ Mục Duy đã hoàn toàn là bi kịch ~~ thật ra Mục Duy vẫn rất rộng rãi ~ phát hiện liền thừa nhận ~~ ha a ha ha ha ha ha ~~ khụ khụ ~~ sau này cũng chỉ có thể bị ngược ... Hì hì hì hì hì hì ~~



Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro