Chương 06: Mưu đồ làm loạn

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Edit: Xiaoxi Gua

Nhị hoàng tử Nguyên Lãng ngược lại rất biết lôi kéo lòng người, sau khi hắn thu phục Bạch thành, ngoại trừ hạ lệnh một đội nhân mã truy kích quân Bắc Di tan tác, còn làm hai chuyện để thu mua lòng người.

Một chuyện là thay các tướng sĩ chiến vong làm một tang lễ long trọng, chức quan như Đường Nghiêu, Du Vạn Thanh, thì dựng bia mộ, tính cả con cái của bọn họ là Đường Giác cùng Du An đều có chỗ mai táng bên cạnh mộ của phụ thân mình.

Một chuyện khác chính là chăm sóc vị tiểu thư giả mồ côi của Đường gia.

Thi cốt của Đường Nghiêu cùng Du Vạn Thanh, tính cả Du An đã tìm được, mặc dù khó tránh khỏi sẽ có thiếu thốn, nhưng tóm lại cũng còn có thể xác nhận là bản nhân họ, thuận lợi hạ táng. Nhưng Đường Giác không còn hài cốt, ngày đó tập kích quân doanh Bắc Di, cuối cùng thi cốt bị người Bắc Di xử lý, ngay cả xử lý chỗ nào cũng không thể tìm ra, cũng chỉ có thể lập mộ chôn quần áo và di vật, thậm chí những đồ vật đặt vào bên trong cũng không phải là vật thiếp thân của hắn, mà là một bộ khôi giáp chuẩn bị tạm thời.

Đường Anh quỳ gối trước mộ bọn họ, toàn bộ dốc núi tất cả đều là nấm mồ tướng sĩ trấn thủ biên cương, lít nha lít nhít chen chút, thân mật như lúc bọn họ còn sống, cùng ăn cùng ngủ, cùng ra cùng vô, cùng nhau chinh chiến, cuối cùng lại cùng ngủ một chỗ.

Trương Thanh quỳ ở sau lưng nàng mấy bước, chăm chú nhìn thiếu nữ trầm mặc mà hai vai run rẩy, chậm rãi cúi xuống, cái trán dán chặt lấy mặt đất trước mặt, ngón tay vẫn luôn móc bia mộ của Đường Nghiêu, thật giống như muốn móc một cái động trên bia mộ, cuối cùng ngược lại móc phá ngón tay, nhuộm đỏ bia đá.

Trong lòng của hắn cực kì khó chịu, thế nhưng cũng không biết an ủi thiếu nữ trầm mặc gầy gò này như thế nào, chỉ có thể dời ánh mắt, nhìn biển mây bồng bềnh trên đỉnh núi xa xa, chậm rãi nói: "Ta đi lại trong thành nghe ngóng một vòng, nghe nói ngày đó lúc đại soái cùng thiếu tướng quân được hạ táng, vị tiểu thư giả kia cũng chưa từng xuất hiện trước mặt người khác, nghe nói vị tiểu thư giả đó khóc choáng tại linh đường rồi bệnh không dậy nổi, ngày hạ táng cũng không vực dậy dược, cũng không ai nhìn thấy bộ dáng vị tiểu thư giả đó, cũng không biết nàng ta là từ đâu xuất hiện."

Thiếu nữ lẳng lặng quỳ gối trước mộ, dán mặt lên bia, vẫn luôn ôm lấy bia đá lạnh lẽo kia, giống như bộ dáng tiểu nữ nũng nịu lúc ôm Đường đại soái khi còn sống.

Trương Thanh dập đầu mấy cái, lặng yên lui xuống, đi xa một chút, xa hơn chút nữa, chỉ có thể xa xa nhìn thấy thân ảnh nhỏ nhỏ của thiếu nữ ốm yếu bất lực co quắp tại trước mộ.

Trong gió tựa hồ ẩn ẩn truyền đến tiếng khóc, lại lắng nghe tựa hồ như không hề có.

Lúc mặt trời xuống núi, Đường Anh bái tế phụ thân, huynh trưởng cùng Du Vạn Thanh, cuối cùng ngừng lại trước mộ Du An, nàng ngồi xổm người xuống, sờ chữ trên bia mộ, nói giọng khàn khàn: "Ngươi nói tương lai có một ngày, ngươi muốn dẫn ta đi kinh thành đạo một vòng, mang ta đi ăn món ăn ngon nhất, mua cho ta y phục đẹp nhất..."

Thiếu niên thao thao cầu nguyện đó giống như đứng ngay tại trước mắt nàng, ý cười đầy mặt, lỗ mãng mà nhiệt tình, giống một đóm lửa vĩnh viễn sẽ không bị dập tắt, khi còn bé bị nàng âm thầm khi dễ, quay đầu lau khô nước mắt lại tiêp tục quấn lấy nàng. Lớn một chút không biết bị nàng hố bao nhiêu hồi, mỗi lần đều nhớ ăn không nhớ đánh, đều không cần nàng cho một khuôn mặt tươi cười, cũng đi mua đồ ăn vặt trên đường để lấy lòng nàng...

Trong cổ họng của nàng giống như ngậm lấy hạt cát, mỗi một chữ đều nói vô cùng gian nan: "Du An, ngươi nói mà không chịu làm. Các ngươi tất cả mọi người, cha, đại ca, còn có ngươi... Các ngươi đều nói thương ta, thế nhưng là các ngươi đều lừa ta, các ngươi... Đều bỏ lại ta một mình..."

"Ta phải đi rồi, đi vào kinh xem thử." Nàng thẳng sống lưng, đứng như tùng trúc, bộ dáng mà trong quá khứ Đường Nghiêu vô số lần dạy bảo nàng như thế: "Xương cốt người Đường gia chúng ta đều cứng rắn, nào có đạo lý đổ vai sập eo?"

"Thanh danh người Đường gia không thể đọa! Ta muốn đi vào kinh nhìn xem, rốt cuộc là ai dám to gan giả mạo ta?"

...

** ** **

Ngoài kinh thành ngàn dặm, bây giờ hai người đều là người không có đồng nào.

Ngày thường Đường Anh không có thói quen mang đồ trang sức, huống chi còn làm thân vệ cho Đường Nghiêu, trên thân chút mùi vị son phấn đều không có, ngày đó lúc thành bị phá, quân tình như lửa, làm sao còn có công phu cân nhắc đến thăm dò chút vàng bạc.

Trương Thanh nghe nói nàng muốn vào kinh thành, mặc dù nội tâm rất ủng hộ ý nghĩ của nàng, dù sao cũng không thể để người khác đội lấy thanh danh của tiểu thư, giẫm lên thi cốt của phụ tử Đường gia để trèo cao nhận phú quý, thế nhưng là một văn tiền rất quý giá, huống chi là tiểu thư Đường gia chưa hề biết kiếm tiền.

"Tiểu thư, chúng ta cũng không thể... Ăn xin vào kinh thành nha?"

Đường Anh ngồi xổm ở bên đường quan sát sinh hoạt hàng ngày của ăn mày, cảm thấy đây là nghề nghiệp có độ khó tương đối cao, đầu tiên phải dẫm đạp nhổ vài ngụm nước bọt trên mặt mình, sau đó còn phải chuẩn bị tốt tư tưởng bị người qua đường đạp cho mấy cái, cũng chưa chắc có thể có thể kiếm chút đồ ăn.

"Ngươi ta đều không phải là người có thể làm chuyện này, quên đi thôi."

Khi còn bé Trương Thanh đã từng lấy lòng để được hàng xóm đồng hương cho cơm ăn, nhưng khi đó còn nhỏ da mặt dày, vì ăn cơm cũng bất chấp. Sau khi vào Đường gia, sống nhiều năm no đủ, bất tri bất giác lòng tự trọng được nuôi dưỡng trở lại, thực sự lại khó làm lại cái nghề nghiệp khi còn bé.

Đường Nghiêu không muốn tranh lợi với dân, nhà ở Bạch thành nhưng ngay cả cái cửa hàng cũng không hề có, nhưng không ngờ sau khi hắn qua đời, có một ngày con gái yêu của hắn phải lưu lạc đầu đường.

Đường Anh mang theo Trương Thanh vòng vo một ngày bên ngoài, cuối cùng nhắm ngay một tiêu cục, hai người giả trang thành một đôi huynh muội, tự đề cử mình muốn làm một người mở đường.

Sau chiến sự Bạch thành được trùng tu, thương nhân trục lợi, vậy mà cũng có vận chuyển dược liệu hàng hóa đến đây mua bán, sợ sau trận chiến gặp phải lưu dân thổ phỉ, liền mướn tiêu sư áp giải hàng hóa ở ngay địa phương.

Tiêu sư của tiêu cục có năm sáu người, đều là nam nhân cao lớn vạm vỡ, còn mang theo bốn năm người dẫn đường để mở đường, để cho bọn hắn sai bảo, thấy dung mạo vị ca ca bình thường, bất ngờ là muội muội vậy mà rất xinh đẹp, sắc mặt trắng bệch giống như bệnh nặng một trận, nhưng ánh mắt lạnh lùng, lại rất có công hiệu giải lao.

Tổng tiêu đầu dẫn đầu hơn bốn mươi tuổi, phía dưới đều là mấy người tiêu sư vô vị nhàm chán, nghe nói hai người không muốn tiền công chỉ cần có cơm, liền khuyến khích Tổng tiêu đầu lưu lại, còn có ý riêng: "Tổng tiêu đầu, chúng ta đi đường đều là nam nhân, ngủ ngoài trời hoang vu đều không tiện, ngay cả nữ nhân biết nấu canh đều không có, không bằng lưu lại hai huynh muội bọn hắn?"

Bên trong một người còn âm thầm nháy mắt, nhỏ giọng thầm thì: "Không có canh nóng nước nóng thì thôi, ngay cả cái chăn ấm đều không có."

Sau trận chiến, gia tài của rất nhiều nhà đều bị cho một mồi lửa, vì sinh kế không thể không bán nữa nhân, gần đây đường làm ăn của người môi giới rất tốt.

Như hai huynh muội này là quỷ nghèo không có đồng nào muốn vào kinh thành tìm người thân, trên đường thuyết phục làm muội muội phục thị mấy người bọn hắn, nói không chừng sẽ đồng ý nữa nha.

Muội muội kia tư sắc vô cùng tốt, mặc dù nhìn lạnh lùng, nói không chừng mỹ nhân là bị người Bắc Di dọa cho bể mật, nói không chừng được bảo bọc trong gia môn ấm áp, cũng có thể làm bọn họ ấm áp.

Dầu gì, Tổng tiêu đầu cũng có thể nạp nàng làm thiếp thất, dọc đường này cũng có người thiếp thân chăm sóc, bọn hắn cho dù ăn không được, nhìn cũng là cảnh đẹp ý vui.

Trương Thanh cũng không nghe thấy người kia nhỏ giọng thầm thì ô ngôn uế ngữ, chỉ coi bọn hắn thật đúng là muốn cho Đường Anh nấu cơm, vội nói: "Muội muội ta từ nhỏ cũng chưa từng xuống bếp, không biết nấu cơm." Muốn để Đường gia tiểu thư phục thị các ngươi, cũng xứng?

Chúng tiêu sư: Thì ra là một đại tiểu thư?

Cô gái nhà nghèo mà ai không xuống bếp? Ba bốn tuổi liền đi theo mẫu thân trợ thủ, hơi lớn một chút liền có thể làm cơm canh cho người nhà, nữ nhi không giỏi chuyện bếp nút hẳn là tiểu thư nhà giàu có nha hoàn hầu hạ.

Hai huynh muội này vốn dĩ vẫn là con cái nhà có của cải?

Mấy tên tiêu sư trao đổi ánh mắt lẫn nhau, âm thầm vui vẻ.

Từ xưa đến nay từ tiết kiệm thành xa xỉ, chứ mà từ xa xỉ thành tiết kiệm thì khó càng thêm khó. Cô gái nhà nghèo chịu khổ từ nhỏ, nói không chừng có thể nhịn được một đường vất vả, nhưng nữ nhi nhà giàu cũng chưa chắc có thể chịu được một phần khổ này, đến lúc đó đều không cần bọn hắn mở miệng, hai huynh muội này nói không chừng liền trèo tới đâu nữa.

Mấy tên tiêu sư lập tức ồn ào: "Chúng ta chính là thuận miệng nói, làm sao có thể để Trương cô nương nấu cơm?"

Đường Anh thính lực kinh người, thu hết những lời nói thì thầm không có hảo ý của những người kia vào tai, lại không lên tiếng , mặc cho Trương Thanh cùng bọn hắn thương lượng.

Trương Thanh theo bản năng cảm thấy mấy người này không dễ chọc, thế nhưng là Đường Anh khăng khăng muốn đi kinh thành, có lưu lại Bạch thành cũng không có con đường phát tài, suy nghĩ lại một chút thân thủ của đại tiểu thư, hắn lại tăng thêm dũng khí, cảm thấy cũng không có gì đáng sợ.

Ngay cả người Bắc Di cũng là vong hồn dưới tay đại tiểu thư, huống chi mấy người như vậy.

Tổng tiêu đầu kia khoảng bốn mươi, nhìn vẻ mặt cũng ôn hoà, nói chuyện cũng là thông tình đạt lý: "Hai huynh muội các ngươi đây là ở Bạch thành gặp binh tai? Nếu đã tìm đến trước mặt Mạc mỗ, há có thể thấy chết không cứu, cứ an tâm đi theo đội xe đi, Mạc mỗ có một miếng cơm ăn, tất không để hai huynh muội ngươi bị đói."

Trương Thanh nhanh chóng nói lời cảm ơn với hắn, Đường Anh chỉnh đốn trang phục muốn bái tạ, lại bị Mạc tổng tiêu đầu ngăn cản: "Trương cô nương ngàn lần không cần phải khách khí. Ta nhìn khí sắc cô nương không tốt, bị bệnh sao?"

Đường Anh đã cùng Trương Thanh giả vờ làm huynh muội, liền theo họ của hắn, che môi ho khan hai tiếng, chậm rãi nói: "Làm phiền Tổng tiêu đầu quan tâm, bệnh mãi không khỏi, nên kéo tới bây giờ mới được vào kinh tìm người thân."

Lúc nàng không mở miệng, có loại phong thái của mỹ nhân bị bệnh, nhưng khi mở miệng thì khác biệt hoàn toàn, một khuôn mặt nhỏ tái nhợt sinh động hơn rất nhiều, lãnh ý trong mắt giảm xuống, như là cây trúc nhỏ trong gió, có loại khí khái cứng cỏi không nói ra được, ngay cả một thân quần áo vải thô cũng khó che lấp phong thái yểu điệu của nàng.

Ánh mắt Mạc tổng tiêu đầu sáng lên.

Đường Anh cùng Trương Thanh thành công trà trộn vào thương đội, còn chào hỏi với những thương nhân buôn bán vận chuyển hàng hóa kia, nhưng mà tiêu cục có thêm người, không liên quan đến thương đội của bọn họ, ông chủ Khương khoảng năm mươi cũng không lắm để ý, chỉ khách khí hai câu liền lùi về xe ngựa.

Mạc tổng tiêu đầu thấy thân thể Trương cô nương yếu đuối, mới khỏi bệnh, mặc dù không tốt đến nỗi làm cho nàng một cỗ xe ngựa, nhưng để nàng ngồi trên xe vận chuyển hàng hóa thì cũng có thể làm chủ được.

Đường Anh ngồi lên xe vận chuyển hàng, mặt ủ mày chau, vô cùng lo lắng nhìn chằm chằm Trương Thanh, ung dung nói: "Ca ca, chân của huynh còn chưa tốt lên đâu, có thể đi đường được không?"

Tiêu sư cũng không có đãi ngộ tốt như vậy, cũng là đi bộ, không thể so với mấy tên tiêu sư cưỡi ngựa.

Mạc tổng tiêu đầu nhìn kỹ hắn, quả nhiên phát hiện người trẻ tuổi kia đi đường hơi có chút cà thọt, còn ân cần hỏi một câu: "Trương huynh đệ bị thương à?"

"Lúc Người Bắc Di công thành bị chém, thương tổn đến xương cốt, còn chưa có dưỡng dưỡng tốt."

Mạc tổng tiêu đầu nghe thấy lời ấy, lập tức liền mở miệng để hắn cũng ngồi lên xe vận chuyển hàng hóa: "Đã là đả thương đến xương cốt, Trương huynh đệ sao không nói sớm?" Sự nhiệt tình khách khí đó, đơn giản là như cố nhân, chỉ muốn đổi lấy một tiếng cười cảm kích của Trương cô nương.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro