Q1- Chương 11: Khiêu vũ

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Muốn dùng một sợi dây lưng siết chết người cũng yêu cầu kỹ xảo và lực đạo, Tần Phi Thường có kỹ xảo này, lực đạo lại không đủ, chủ yếu là thân thể này quá yếu.

Xoa xoa bàn tay mình đã bị siết đỏ lên, cô cầm dây lưng chậm rãi quấn vòng trên tay. Dao nhỏ không mang vào được, cô cố ý chọn lựa sợi dây lưng này chuẩn bị dùng như vũ khí.

Phân biệt phương hướng một chút, Tần Phi Thường đi tới vườn hoa hồng nơi cô chết lần đầu tiên. Cô vẫn tin tưởng vào trực giác của mình, cảm thấy nơi đó thứ gì đặc biệt, muốn đi xem thêm.

Hơn 50 người phân tán chạy ra, ở phế tích lâu đài cổ giống mê cung thật lớn này, chỉ một giây đã không thấy những người khác, Tần Phi Thường chuẩn bị một mình một người, ai ngờ đi ra ngoài không bao lâu liền nhìn thấy vài người tụ tập cách đó không xa, như đang chờ đợi cái gì.

Nam thanh niên dẫn đầu nhìn thấy cô, ánh mắt sáng lên, vẫy tay với cô.

"Cô chính là Lorraine phải không, tôi là Lyon." Thanh niên lễ phép mà cười cười với cô, "Bọn tôi đều vào phòng nói chuyện đó của cô, trở lại thế giới ban đầu, chúng ta lại không thể đàm luận tình huống cụ thể nơi này, cho nên nhân lúc đang tụ tập ở bên nhau thì trao đổi tin tức. Chúng tôi đang kể cho nhau nghe các loại nguy hiểm ở lâu đài cổ, cũng cho mọi người có chuẩn bị tâm lý."

Không tồi, rốt cuộc bình tĩnh lại có thể bắt đầu động não. Tần Phi Thường gật gật đầu, thay đổi chủ ý lập tức rời đi, chuẩn bị nghe bọn hắn nói thế nào.

"Lần đầu tiên tôi uống nước trong hồ liền chết." Lyon nhớ tới sự đau đớn ngay lúc đó, vẫn là sắc mặt trắng bệch, "Uống nước nơi này sẽ không ngừng nôn mửa, tựa như có một bàn tay rút ra hết toàn bộ nước trong thân thể, mọi người tốt nhất cách hồ nước xa một chút."

Những người còn lại cũng chịu đựng khó chịu, sôi nổi mở miệng: "Tôi thì ăn đồ ăn mà chết, vỡ bụng, đồ vật nơi này đều không thể ăn."

"Tôi ở bên cạnh một toà nhà, hình như là trong phòng bếp, gặp vong linh, nó khống chế được thân thể của tôi, dùng dao phay băm rớt tay tôi, chảy rất nhiều máu...... Là buổi tối, buổi tối vong linh rất nhiều." Cô gái diện mạo không tồi nhẹ nhàng run rẩy nói một chút.

"Tôi bị dây leo giết chết, những dây leo đó biết cử động, siết cổ tôi, siết một chút thả một chút, qua thật lâu mới chết, tôi cảm thấy chúng nó hình như là vật sống."

"Tôi bị bộ xương khô trong nhà thờ sống sờ sờ cắn chết... Quá đau."

"Tôi thì....."

Tần Phi Thường nghe xong, nói: "Thử coi nơi này trở thành một trò chơi đi, game kinh dị thực tế ảo đau đớn trăm phần trăm."

Người còn lại nhìn cô, thần sắc đều có chút phức tạp.

Nếu tất cả mọi người tuyệt vọng, như vậy người còn lại cũng sẽ không tự chủ được bị loại tuyệt vọng này cảm nhiễm. Nhưng ở trong đám người đang sợ hãi này, toát ra một người bình tĩnh đến đáng sợ như vậy, khiến cho bọn họ cảm thấy mình sợ hãi thì tựa hồ trở nên thực yếu đuối.

Những người trẻ tuổi này tầm hai mươi tuổi, đều là lúc nổi loạn nhất, vừa yếu đuối, vừa dũng cảm. Cho nên mới sẽ có vài người không chịu thua này tụ tập bên nhau, định đối phó hết thảy.

"Lorraine, Cô thật sự rất lợi hại, ngay từ đầu tôi đã chú ý tới cô, cô cũng không có vẻ sợ hãi những thứ này." Lyon cảm khái mà nhìn cô, ánh mắt hơi hơi lập loè, "Cô là cô gái dũng cảm nhất tôi từng thấy, làm tôi cảm thấy tôi là một người đàn ông còn bại bởi cô."

"Tôi hy vọng cô có thể gia nhập với chúng tôi, cùng nhau đối kháng ác ma kia. Tuy rằng nơi này thực đáng sợ, nhưng chúng ta sẽ không khuất phục, tựa như cô nói, khẳng định chúng ta có thể thoát khỏi nguyền rủa này!" Hắn nói rất thành khẩn, vươn tay ra như là một lãnh đạo hội thanh niên nhiệt huyết.

Tần Phi Thường đẩy mắt kính của mình, không bị nhiệt huyết và thành khẩn của hắn cảm nhiễm, "Nếu anh đủ thông minh thì nên biết thời điểm này không nên tiếp cận tôi. Tin tưởng các người đều đã nhìn ra, Ecgberht sẽ nhằm vào tôi, các người đi cùng với tôi chỉ biết sẽ chết vô cùng thảm."

Lyon: "Chỉ cần cô đồng ý gia nhập với chúng tôi thì chính là đồng đội, mặc kệ thế nào, chúng tôi đều sẽ không từ bỏ đồng đội, cô không cần lo lắng cho chúng tôi, dù xảy ra cái gì, chúng tôi sẽ cùng cô gánh vác."

"Ý tứ của tôi là " Trong ánh mắt Tần Phi Thường lộ ra một chút ý cười, "Hiện tại tôi là con mồi mà Ecgberht nhìn trúng, toàn bộ những ai ở gần với tôi, đều sẽ bị hắn nhằm vào, so với tôi, người định ở cạnh tôi ngược lại sẽ thảm hại hơn."

Cô đã thăm dò rõ ràng tính cách đặc điểm của Ecgberht, vừa rồi tặng một miếng dải lụa nho nhỏ làm phép thử, càng làm cho cô xác định một chút.

Chỉ cần cô có thể vẫn luôn hấp dẫn ánh mắt Ecgberht, làm ra sự tình ngoài dự đoán của hắn, khả năng cao cô sẽ không bị gì. Nhưng những người khác nếu có ý đồ tổ đội cùng cô, tiếp xúc cùng cô, đều sẽ bị Ecgberht nhận định là "Gây trở ngại" hoặc là "Công cụ."

Gây trở ngại là đồ vật gây trở ngại hắn báo thù và tìm kiếm lạc thú, sẽ bị hắn giết hại tàn nhẫn. Công cụ là đồ vật hắn có thể dùng để tra tấn cô, sẽ bị giết hại tàn nhẫn.

Hiện tại ánh mắt của Ecgberht hơn phân nửa ở trên người cô, những người còn lại này nếu tùy tiện tự mình đi nhảy lầu, hoặc là cẩn thận một chút đi thăm dò lâu đài cổ, hẳn là sẽ tương đối nhẹ nhàng hơn đương nhiên là so với nhóm trứng xui xẻo lần trước tiến vào nơi này.

Thấy cô muốn đi, Lyon vẫn không quá cam tâm, "Từ từ, vậy cô có kiến nghị gì không?"

Tần Phi Thường quay đầu, "Điều chỉnh tâm thái, đừng hóa điên." Đối với những người trẻ tuổi này mà nói, đây đã là yêu cầu cao.

___

Bồn hoa hồng kiều diễm mở mắt, lẳng lặng nhìn chăm chú bọn họ đang nói chuyện với nhau.

Đột nhiên, ánh mặt trời biến mất, gác chuông tấu vang tiếng chuông, đình viện chỗ bọn họ thay đổi bộ dáng. Phế tích hoang vắng lại một lần nữa theo tiếng chuông biến thành lâu đài hoa mỹ.

Ven đường hoa hồng nở càng thêm mỹ lệ động lòng người, kiến trúc nơi xa thắp sáng huy hoàng, thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng mọi người tham gia yến hội ca vũ xa xa truyền đến. Chỉ cần tưởng tượng đến những thanh âm này là thứ gì phát ra, không khỏi làm người ta cảm thấy trong lòng phát lạnh.

Chỗ gần đó cũng có ầm ĩ, cẩn thận nghe hình như là một đống hỗn loạn trước đình, giày của bọn họ đạp lên đường lát đá phát ra tiếng cộp cộp. Thanh âm đó gần trong gang tấc, nhưng mà lại nhìn không thấy người.

"Là vong linh!" Có người lúc trước chết ở dưới tay vong linh hoảng sợ mà kêu một tiếng. "Hãy yên lặng, chúng ta nhanh rời khỏi nơi này." Trừ một mình Lyon cố gắng trấn định, những người còn lại đều xôn xao lên.

Tần Phi Thường còn chưa kịp rời xa nơi này, đã thấy biểu tình của Lyon biến đổi, trở nên hoảng sợ vô cùng.

"Tôi bị vong linh khống chế!" Hắn hô to.

Cơ hồ ở trong chớp mắt, mấy người còn lại cũng lục tục phát ra khóc kêu. Bọn họ không thể khống chế thân thể của mình, thân thể mất ý chí mà vặn vẹo.

Lúc phát giác những người khác bị vong linh khống chế, chính mình lại không bị, Tần Phi Thường liền biết, đột nhiên biến hóa ngày đêm cùng với người bị vong linh bám vào, khẳng định là trò chơi mới của Ecgberht .

Quả nhiên hắn vẫn luôn theo dõi hết thảy nơi này.

Khó trách lúc trước ở trong đại sảnh hắn châm ngòi ly gián tùy tiện như vậy, hóa ra còn có cách chơi kiểu này, khiến cho họ tàn sát lẫn nhau.

Nhãi ranh này không biết là muốn nhìn bọn họ đuổi giết cô, hay là muốn nhìn cô giết ngược bọn họ.

Tần Phi Thường trong lòng nghĩ chuyện này, khi mấy người kia chạy về phía mình, cô cuốn dây lưng trong tay, cản ngã Lyon chạy ở phía trước nhất, thít chặt cổ cậu ta, một chân đạp lên sau lưng, lợi dụng trọng lượng thân thể trực tiếp làm gãy cổ cậu.

Những người bị vong linh bám vào cũng không linh hoạt lắm, Tần Phi Thường lại nắm lấy cơ hội vướng ngã một người, lợi dụng cách giống vừa rồi siết đứt cổ họ.

Liên tiếp, hơi thở dốc dần dần tăng thêm, biểu tình của Tần Phi Thường cũng chưa thay đổi, lúc cuối cùng giết một cô gái xinh đẹp, thấy sắc mặt cô ấy đặc biệt khó coi, cô còn khó được nói một câu: "Trở về nghỉ ngơi tử tế đi."

Vài thi thể ngã trên mặt đất, chỉ còn lại Tần Phi Thường đứng dựa vào cây cột ngửa đầu thở dốc, quá mệt mỏi.

"Đồng bọn đều bị cô giết chết." Ecgberht thanh âm phá lệ dễ nghe, có thể làm người ta tha thứ một chút lời hắn vui sướng khi người gặp họa.

Tần Phi Thường cúi đầu, thấy bên bồn hoa nở đầy hoa hồng, không biết từ khi nào Ecgberht lặng yên không một tiếng động ngồi đó. Dưới ánh trăng mỹ nam thiếu niên chống cằm, một chân đáp ở trên một chân khác, mũi chân vừa lúc chạm vào bóng Tần Phi Thường.

Trên ngón tay hắn quấn một dải lụa, tươi cười ngọt ngào, "Vừa rồi làm không tồi, cho nên ta quyết định mời cô tham gia vũ hội."

Ngay sau khi nghe hắn nói những lời này, Tần Phi Thường cảm giác có một cảm giác âm lãnh từ cây cột sau lưng trào ra, tiến vào thân thể của cô. Cô cảm giác tứ chi mình như bị đông cứng, hoàn toàn không thể nhúc nhích.

Hóa ra đây là cảm giác bị vong linh bám vào người? Xác thật, hành động có chút cứng đờ, chính mình không có cách nào tự khống chế.

Ecgberht lúc này lại trở nên giống tiểu vương tử ưu nhã, duỗi tay đỡ tay cô, cười cười đưa cô tới bên cạnh một tòa lâu đài. Nơi này Tần Phi Thường cũng chưa tới, so sánh với đại sảnh có thể cất chứa rất nhiều người, nơi này càng như là một cái sảnh nhỏ tương đối bí mật.

Sau khi họ tiến vào, sảnh nhỏ vốn tĩnh mịch chợt sống lại. Bên trong thắp sáng lên vô số ánh nến, chiếu sáng bức tường đầy hoa văn phức tạp bốn phía, tranh sơn dầu treo ở trên tường cùng với bàn nhỏ đầy rượu, có hoa tươi và sofa.

Nơi này rõ ràng không có một bóng người, nhưng Tần Phi Thường nghe được rất nhiều người nói chuyện với nhau, trên sofa ngồi đây phu nhân và tiểu thư váy áo hoa lệ, bàn nhỏ bên cửa sổ cũng đều đứng đầy các vị thân sĩ, còn có đàn dương cầm trong góc tự động đàn tấu âm nhạc dễ nghe.

Bọn vong linh nhìn không thấy nghe không hiểu, Ecgberht mang theo cô đi vào, xuyên qua "Đám người ấy."

Ánh mắt Tần Phi Thường xẹt qua các loại chi tiết và đồ trang trí chung quanh.

Lúc bọn họ đi đến khu nghỉ ngơi, âm nhạc chợt dừng lại, tiếng nói chuyện cũng ngừng lại, giống như toàn bộ "Người" đều đang hoan nghênh chủ nhân đã đến.

Tần Phi Thường cảm giác chính mình đang hòa vào trong đám người, cô bị những người mờ ảo ấn ngồi trên sofa, có thứ gì đó cởi ra giày của cô, lộ ra hai chân trắng mềm.

Ecgberht còn mặc áo sơ mi quần dài dính rất nhiều máu tươi, hắn đứng ở bên sofa búng tay một cái, bỗng nhiên bốn phía vang lên tiếng nói nhỏ khe khẽ, còn có tiếng cười nho nhỏ.

Trong tiếng động, Tần Phi Thường thấy trên mặt đất thêm một tầng mảnh vỡ thủy tinh sáng lấp lánh, phủ kín mặt đất lót thảm nhung.

Âm nhạc lại lần nữa vang lên, Ecgberht tiến lên dắt tay cô, hai người đi lên pha lê trải thành sân khấu.

"Ta có thể cùng cô nhảy cả đêm,hứng thú không?" Hắn nhìn chăm chú vào cô nói, trong ánh mắt đen nhánh tất cả đều là thâm tình giả dối cùng chờ mong chân thật.

Tần Phi Thường nhìn hai chân mình đạp lên pha lê, đã bắt đầu đổ máu. Nhảy cả đêm, hai chân cô đại khái phải ngắn đi một đoạn, thật không sai, kẻ điên này đang muốn tra tấn cô đến chết.

Tay cô đáp ở trên vai Ecgberht, nói: "Bị vong linh khống chế mà khiêu vũ thì có gì vui vẻ, không bằng anh để tôi tự nhảy cùng anh."

Ecgberht cười nói: "Hóa giải khống chế cho cô, cô sẽ giãy giụa chạy trốn sao."

Tần Phi Thường: "Tôi sẽ đau đớn giãy giụa chạy trốn, không phải càng thêm thú vị? Như bây giờ, có đau thì thân thể của tôi cũng sẽ không có phản ứng."

Ecgberht: "Ừ... có lý." Hắn bị thuyết phục.

Tần Phi Thường cảm giác thân thể nặng lên, một lần nữa có được quyền chi phối thân thể. Dưới chân mảnh pha lê cắt vỡ chân cô, dù cô có thể nhịn, cũng không khỏi lộ ra vẻ đau xót.

Ecgberht ôm eo cô, cẩn thận quan sát cảm xúc của cô, chờ cô đau đến giãy giụa. Nhưng chờ tới chờ đi, chỉ nhìn thấy cô khẽ nhíu mày, bất động thanh sắc đem trọng lượng thân thể đè ở trên người hắn, động tác nhón chân dẫm lên pha lê phá lệ uyển chuyển nhẹ nhàng.

Không thể nhìn thấy hình ảnh muốn nhìn, Ecgberht cười nhạt đi một ít, hắn lại ác liệt mà cười, cố ý nắm tay Tần Phi Thường, phối hợp âm nhạc muốn cô xoay quanh. một vòng xoay chuyển như vậy, nửa bàn chân cô đều bị xé rách. Tần Phi Thường liếc hắn một cái, bỗng nhiên ôm cổ hắn, đạp lên trên giày của hắn, ở trong ánh mắt hắn lộ vẻ lạnh lùng, há môi hung hăng cắn lên bờ môi của hắn.

Cô chưa bao giờ làm chuyện mua bán lỗ vốn. Đã dám chơi chị, chị đây phải đòi về cả vốn lẫn lời.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro