Chương 154: Duy đăng hạp kiếm (13)

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Tiểu Kiêu cắn một ngụm này dùng rất nhiều sức lực, mặc dù không thấy máu, nhưng trên bàn tay phía ngón út của Phác Thái Anh lại không tránh khỏi có một vòng dấu răng màu xanh tím, nhìn qua rất đáng sợ.

Lạp Lệ Sa lấy dược phấn cẩn thận từng li từng tí rắc lên trên miệng vết thương của nàng, băng bó lại thật tốt.

"Ngày mai có thể vẫn còn hơi đau, qua một ngày nữa sẽ không sao."

Phác Thái Anh không nói chuyện, nằm ở trên giường.

Lạp Lệ Sa leo lên theo, phát hiện mặt giường có chút lạnh.

Khí trời càng ngày càng lạnh, lẽ ra nên sớm thay đổi đệm giường dành cho mùa hạ trải lên lớp thảm lông ấm áp, Phác Thái Anh vẫn luôn rất sợ lạnh, điểm ấy Lạp Lệ Sa cũng biết. Người bình thường cho dù tới mùa đông nhịn một chút cũng có thể vượt qua, nếu là bản thân Lạp Lệ Sa thì không cần phải thay thảm lông. Thế nhưng Phác Thái Anh không chịu được, vào mùa hạ chỉ một ngày trở trời cũng dễ dàng khiến nàng nhiễm bệnh, huống chi đã là cuối mùa thu, nếu không giữ ấm thật tốt chỉ sợ sẽ sinh bệnh nặng.

Trước kia đều là Tiểu Hoa phụ trách việc này, mùa nào nên ăn cái gì dùng cái gì trước giờ đều không hề để cho Phác Thái Anh phải lưu tâm. Không ngờ đến lượt nàng đây lại thường xuyên quên mất.

Đem tấm thảm ấm áp dễ chịu trải ra thật tốt, lại đốt lửa, Lạp Lệ Sa mỉm cười quay đầu lại: "Đến nghỉ ngơi nào Tử Trác."

Phác Thái Anh ở một bên chờ không có bất kỳ biểu tình gì, đầu hơi cúi rũ, tựa hồ là mệt mỏi.

Ngồi ở trên giường, Lạp Lệ Sa ngồi xổm xuống giúp nàng cởi giày và tất.

"Mấy ngày nay eo chân còn nhức mỏi không?"

Phác Thái Anh gật gật đầu.

"Hàn đoàn đã dùng hết rồi, ngày mai ta phải đến Phác phủ tìm Trọng Kế lấy thêm một ít trở về tiếp tục giúp ngươi xoa bóp. Ngươi nói ta sao lại sơ ý như thế, chuyện trọng yếu như vậy cũng không nhớ rõ. Ngươi nên nhắc nhở ta mới phải. Còn có tấm thảm này, không nên để ở chỗ cao như vậy ai cũng không dễ lấy. Ngày mai ta sẽ đem toàn bộ đồ đạc trong phủ chỉnh lý sắp xếp lại."

"Tâm tư của Lệ Sa đặt ở nơi khác, người khác nhắc nhở cũng phí công. Chuyện muốn ghi nhớ đều sẽ ghi nhớ." Thanh âm của Phác Thái Anh rất nhỏ rất nhẹ, nếu như không chú ý lắng nghe nội dung trong câu nói này, còn tưởng là nàng đang nói lời âu yếm mềm mại gì đó.

Lạp Lệ Sa thả giày xuống dưới, ngồi vào bên cạnh Phác Thái Anh.

Phác Thái Anh đã nằm xuống quấn chặt chăn, cảm thụ khoảnh khắc ấm áp khiến nàng thư thái sau đó mới chậm rãi mở mắt ra nhìn chằm chằm vào Lạp Lệ Sa. Hai đồng tử của Lạp Lệ Sa nhìn ngược lại nàng bị ngọn đèn sa ánh thành màu hổ phách, nhớ tới câu nói "Ta sẽ không rời bỏ ngươi" của nàng lúc nãy, trong lòng giống như bị ai đó dùng sức cấu véo.

Lạp Lệ Sa muốn nói vài lời êm tai, nhưng thần kỳ chính là mấy ngày nay nàng đặc biệt ăn nói vụng về, những lời dí dỏm khôi hài hay những lời âu yếm trấn an lục lọi khắp trong bụng mãi một lúc lâu cũng tìm không thấy một chữ nào. Phác Thái Anh đang nhìn nàng chờ đợi nàng mở miệng, mà nàng lại không biết nên nói cái gì.

Phác Thái Anh đột nhiên "phốc" một tiếng nở nụ cười, nâng tay lên điểm nhẹ vào cằm nàng: "Lộ ra vẻ mặt này là sao? Biết ngươi vẫn luôn tập võ luyện quyền, công phu mà Tiểu Hoa dạy cho ngươi tất cả đều chưa từng sa sút. Sách ở trong thư phòng của ta chắc cũng đã xem không ít đi? Ngươi đem tâm tư đặt vào những việc đó ta tất nhiên không có gì để mà oán giận. Hoàng thượng muốn ngươi nhập sĩ, muốn bắt đầu sử dụng ngươi đến kiềm chế ta, ta có thể hiểu được. Lệ Sa của chúng ta cũng là người cần kiến công lập nghiệp, không thể cả đời đều tránh ở trong nhà trồng hoa cắt cỏ, đó mới là làm mai một ngươi."

Lạp Lệ Sa trong lòng có suy nghĩ của chính mình, Phác Thái Anh thẳng thắn nhắc tới việc này, nàng ngược lại rất muốn nghe thử xem Phác Thái Anh đối với việc này như thế nào, liền tỏ vẻ nghi hoặc "Ân?" một tiếng.

"Hoàng thượng kiêng kỵ Phác gia chúng ta, sợ Phác gia chúng ta công cao cái chủ, cũng không thể trách. Phàm là công thần đều sẽ bị nghi kỵ, cũng trách ta nhất thời không ứng biến kịp, còn cho rằng nàng vẫn là Trưởng Công chúa, còn tưởng rằng nàng sẽ niệm tình Phác gia chúng ta tận tụy vì nàng đánh hạ giang sơn mà đối với chúng ta có sự khác biệt. Phàm là quân vương đều mang trọng trách trên người, mỗi một bước đi đều cực kỳ quan trọng then chốt, cho nên sẽ đa nghi; làm thần tử cho dù có trung thành phò tá, nhưng không có cách nào xẻ phanh tấm lòng nhiệt thành ra cho quân vương nhìn thông thấu, cho nên mới phải hao phí tâm tư tiêu giảm sự ngờ vực của quân chủ, làm cho quân chủ an tâm. Hiện giờ là Phác gia ta làm chưa đủ, Hoàng thượng là muốn thân cận ngươi đề bạt ngươi, tốt nhất là khiến ngươi có thể vì nàng phục vụ, một ngày nào đó ngươi và ta thành thân coi như là một trong những thủ đoạn để chế hành ta. Nếu như ta không nghĩ sai, Hoàng thượng hẳn là sẽ cho ngươi một chức vị ở bên trong Cấm uyển thậm chí là ngay bên cạnh Hoàng thượng."

"Dùng ta đến chế hành ngươi?"

"Ngày thường Lệ Sa nhạy bén như vậy, sao lại không nghĩ tới điều này vậy chứ? Như thế này thật không giống ngươi. Đem ngươi đặt ở bên cạnh một là có thể nâng cao địa vị nữ quan củng cố nền móng của Hải Nạp biến pháp, đối với việc củng cố ngai vàng của nàng có lợi mà vô hại, đây là chuyện thứ nhất. Thứ hai, Hoàng thượng dĩ nhiên biết được ngươi ta tình cảm sâu đậm, nếu lấy ngươi làm uy hiếp ta chắc chắn không dám manh động, nếu như một ngày nào đó Phác gia ta muốn làm chuyện gì bất lợi đối với Đại Duật, nàng cũng có thể lập tức nắm bắt ngươi, bức ta đi vào khuôn khổ."

"Quả nhiên quân tâm khó dò. Nếu đã như vậy ta đây phải cố gắng tìm cớ thoái thác nói không đi." Lạp Lệ Sa nói, "Tư Mã Ý giả bệnh lẩn tránh Tào Tháo chiêu mộ, ta cũng có thể nghĩ ra một chứng bệnh để không phải nhập sĩ."

"Đứa ngốc, Hoàng thượng cũng đã chính miệng nói với ngươi rồi, mặc dù không thật sự truyền xuống một đạo thánh chỉ đúng quy chuẩn nhưng cũng là mệnh lệnh của Hoàng thượng. Hoàng thượng nhất ngôn cửu đỉnh, ngươi dám chống lại đó chính là tử tội. Hiện giờ trong lòng Hoàng thượng nghĩ như thế nào Phác gia chúng ta ai cũng không biết được, nếu như mượn cớ ngươi chống lại thánh mệnh trực tiếp hạ thủ đối với Phác gia cũng không phải là không có khả năng. Ngươi giả bệnh gì, Thái y người ta đến đây xem mạch chẩn bệnh cho ngươi là biết ngay."

"Vậy. . . . . ."

"Lệ Sa chớ sợ, những điều ta nói chẳng qua chỉ là đế vương thuật của Hoàng thượng mà thôi, Phác gia chúng ta toàn tâm toàn ý vì Đại Duật, làm sao có thể có ý định mưu phản? Nếu Hoàng thượng muốn có một viên Định Tâm Hoàn, vậy thì đành phải ủy khuất ngươi đi bình ổn Đại Duật vô biên rồi. Chỉ cần Phác gia chúng ta một lòng hộ chủ Hoàng thượng cũng sẽ không làm khó dễ ngươi." Phác Thái Anh vuốt ve gương mặt của Lạp Lệ Sa nói, "Ngươi và ta luôn luôn tâm linh tương thông, Lệ Sa ngươi từ sớm cũng đã nhìn ra tâm tư của Hoàng thượng, cũng biết ta sẽ làm như thế nào, hẳn là cho rằng ta sẽ lại đẩy ngươi ra bên ngoài, để cho ngươi vùi thân trong nguy hiểm, cho nên mới giận dỗi với ta đi."

Lạp Lệ Sa không ngờ được Phác Thái Anh chính là nghĩ như vậy.

"Mấy ngày nay ngươi luôn né tránh ta, ta nhìn thấy khó chịu nhưng cũng không biết phải làm sao. Hoàng thượng nhìn thấy rõ mồn một tâm tư của chúng ta, biết Lệ Sa ngươi chính là sự uy hiếp lớn nhất của ta, cho rằng nắm giữ được ngươi thì sẽ có thể áp chế cả Phác gia, cho nên ta. . . . . ."

"Không cần phải nói nữa Tử Trác." Lạp Lệ Sa ngắt lời nàng, "Ta hiểu được tầm quan trọng của việc này. Hơn nữa ta cũng không phải là không muốn nhập sĩ. Có thể tiến vào trung tâm triều đình mở ra khát vọng, phụ tá triều đình điều hòa âm dương, chính là một chuyện vô cùng tốt, cũng là trách nhiệm của một thần tử. Hiện giờ bất luận là tại triều đình hay biên thùy võ tướng vẫn còn cực kỳ khuyết thiếu. Huống chi có thể cùng Tử Trác chung sức phụ tá Hoàng thượng kiến lập thịnh thế, thật sự là cầu còn không được."

Lạp Lệ Sa giờ khắc này là nguyện ý tin tưởng Phác Thái Anh.

Một mặt nàng quả quyết muốn vạch trần toàn bộ mọi nghi hoặc, muốn trả lại sự trong sạch cho Phác Thái Anh; mặt khác nàng cũng chuẩn bị sẵn tâm lý, chuẩn bị đối mặt với chân tướng tàn nhẫn nhất —— đó là Phác Thái Anh quả thực đã tính kế nàng, quả thực đã lợi dụng nàng để trả thù Tạ Phù Thần.

Trước khi tra được chân tướng thì bất cứ phiền não gì cũng là lo sợ không đâu.

Nàng cần chứng cứ, cần chứng cứ có thể giải thích được rõ ràng rành mạch toàn bộ mọi nghi hoặc.

Phác Thái Anh nói cực kỳ hợp lý, Lạp Lệ Sa đáp ứng nhập sĩ đích thực cũng là muốn ổn định sự ngờ vực của Lý Duyên Ý đối với Phác gia. Mà ở sâu bên trong nội tâm nàng còn có một loại lo lắng khác.

Trên pháo đài kiên cố mà nàng cùng Phác Thái Anh từng chung sống bỗng nhiên xuất hiện một khe nứt, tà phong cứ liên tục từ giữa khe nứt đó thổi vào bên trong, khiến cho Lạp Lệ Sa bất an đó là cái khe nứt không ai chú ý này chính là mầm mống của sự nghi ngờ. Một ngày nào đó nó có lẽ sẽ đột nhiên trở nên rộng lớn hơn không thể ngăn cản được, đến lúc khe nứt bò lan ra khắp pháo đài nếu nàng không có khả năng kịp thời chạy trốn thì chắc chắn sẽ chết ở bên trong đống phế tích đổ sụp này.

Cho nên nàng cần một cỗ xe bảo mệnh.

Một khi có nguy hiểm đến tính mạng, ít nhất nàng cũng có thể vung roi lên thoát khỏi nơi này, tự cứu lấy chính mình.

Lý Duyên Ý đang ban cho nàng sợi roi đó, Lạp Lệ Sa giờ khắc này trong lòng nghiêng về phía sợi roi đó cơ hồ là xuất phát từ bản năng.

Theo lý trí mà nói Lạp Lệ Sa biết làm như vậy là tuyệt đối chính xác, nhưng khi nhìn thấy Phác Thái Anh an tĩnh tiến vào giấc ngủ mà vẫn còn nắm tay nàng, nàng lại cảm thấy vạn phần khổ sở đối với chuyện hai người đột nhiên có sự nghi ngờ lẫn nhau.

Trước kia nàng đã hao tổn bao nhiêu tâm tư vất vả lắm mới đến được bên cạnh Phác Thái Anh đi vào trong lòng Phác Thái Anh, nàng không muốn từ bên trong niềm hạnh phúc này rời đi, nàng chỉ hi vọng hết thảy những thứ này đều là do chính mình nghĩ ngợi lung tung, Phác Thái Anh vẫn là ái nhân cùng nàng đồng lòng nhất trí.

Sau khi trải thảm xong Lạp Lệ Sa nóng đến mức ngủ không được, xốc một góc chăn lên thở hổn hển, tay quệt qua sau gáy, đều đã đổ mồ hôi.

Lạp Lệ Sa sắp hai mươi tuổi, chính là độ tuổi đẹp nhất, tinh thần và sinh lực luôn ở mức đỉnh cao, còn là một người tập võ lại thường xuyên uống rượu, không cần nhờ cậy phù dung tán, vào mùa đông giá rét cũng có thể chỉ mặc một lớp y phục mỏng manh ở bên trong trời băng đất tuyết mà vượt nóc băng tường, hoàn toàn sẽ không cảm thấy lạnh. Nàng cường tráng, chịu không nổi một giường đệm chăn vừa dày vừa nặng này của Phác Thái Anh, nàng nhẹ nhàng leo xuống giường, sợ đánh thức Phác Thái Anh.

Vì không để cho Phác Thái Anh có nguy cơ bị nhiễm phong hàn, cửa sổ trong phòng đều được đóng chặt, một ngọn gió cũng không lọt vào được. Lạp Lệ Sa cảm thấy vừa nóng vừa bí hơi, rót một chén nước đi ra khỏi cửa, dù sao cũng ngủ không được, đi ra ngoài hít thở chút không khí.

Đi tới trên hành lang nhìn thấy phòng của Tiểu Kiêu cách đó không xa còn đang sáng đèn, lẽ nào nàng còn chưa ngủ?

Lạp Lệ Sa bỗng nhớ lại mấy ngày trước Tiểu Kiêu nói với nàng Đại Duật nơi này so với thảo nguyên đáng sợ hơn, thảo nguyên đều là một mảnh trống trải không bị che khuất không bị cản trở, có bất kỳ thứ gì đều có thể liếc mắt một cái là thấy được ngay. Nhưng Đại Duật thì khác, đi hai bước là hoa là cây là hòn non bộ, đi tiếp hai bước nữa lại là cột nhà là bình phong là bức tường. Mỗi khi màn đêm buông xuống Tiểu Kiêu đều cảm thấy đám cô hồn dã quỷ đến từ âm phủ muốn lấy mạng người đều đang ẩn nấp ở phía sau những vật đó, thừa dịp người ta chưa chuẩn bị sẽ xông tới cắn người. Nếu như ở thảo nguyên nàng sẽ có thể nhìn thấy được, có thể ngay lập tức chạy trốn, nhưng ở Đại Duật thì không được, còn chưa kịp phát hiện đã bị ăn mất.

"Ngươi đừng suy nghĩ nhiều như vậy được không? Trên đời này làm gì có mấy thứ mà ngươi nói. Không có gì phải sợ." Lạp Lệ Sa sau khi nghe xong một tràng thao thao bất tuyệt của nàng chỉ thuận miệng nói cho qua, sau đó Tiểu Kiêu cũng không nói nữa.

Lạp Lệ Sa đã trưởng thành đương nhiên không sợ, nhưng đột nhiên nhớ lại, thời điểm nàng còn ít tuổi giống Tiểu Kiêu thế này a mẫu không trở về nàng cũng không dám tắt đèn, nhất định phải sờ vuốt vành tai của a mẫu mới có thể ngủ được.

Nàng lúc mười tuổi cũng giống như Tiểu Kiêu là một đứa nhỏ thích dính người.

Mang theo tấm thảm cùng Bao la vạn tượng đi hướng đến phòng của Tiểu Kiêu, đứng ở trước cửa phòng, nhẹ nhàng gõ cửa.

Không ai trả lời.

"Đã ngủ chưa?" Lạp Lệ Sa hỏi.

Vẫn không ai đáp lại.

"Ta đây trực tiếp vào đấy."

Lạp Lệ Sa đẩy cửa bước vào phòng, thấy ngọn đèn sắp cạn dầu, ánh lửa nhấp nháy lập lòe, giống như một căn phòng ma. Tiểu Kiêu đưa lưng về phía nàng ôm chặt tấm chăn, nàng ngồi vào bên giường vỗ vỗ vai Tiểu Kiêu, Tiểu Kiêu vẫn không nhúc nhích.

Lạp Lệ Sa nhô người tới trước để nhìn cho rõ, mím môi nói: "Có phải sau gáy bị siết đau hay không? Tới đây cho ta nhìn xem. Nếu nghiêm trọng ta đi lấy thuốc cho ngươi."

Tiểu Kiêu vẫn không hề hé răng, Lạp Lệ Sa đành phải nắm cổ áo nàng lật ngược ra, muốn xem xét một phen.

"Đừng chạm vào ta." Tiểu Kiêu duỗi tay về phía sau đẩy nàng ra, dưới ánh đèn có thể thấy được nàng nước mắt đầy mặt cùng ánh mắt không cam lòng.

"Ngươi bị thương, cần trị liệu."

"Ta không đau."

"Không đau cũng phải trị liệu, bằng không sẽ không dễ lành. Ngươi lại đây."

Tiểu Kiêu lắc đầu.

"Không nghe lời của ta sao?" Lạp Lệ Sa học theo bộ dáng của a mẫu lạnh mặt xuống, giả vờ tức giận.

Tiểu Kiêu quả nhiên bị dọa sợ, nàng nhìn Lạp Lệ Sa một lúc rồi nói: "Ngươi thật sự sẽ nghe lời nữ nhân xấu xa kia, đuổi ta về Cốt Luân thảo nguyên sao?"

"Ngươi không được nói Tử Trác như vậy." Lạp Lệ Sa lúc này là thật sự tức giận, "Nàng là người trọng yếu nhất của ta, ngươi nếu còn như vậy, e rằng ta cũng sẽ không để ý tới ngươi nữa."

Tiểu Kiêu không dám nói nữa, đành phải nén nhịn nước mắt nhận sai.

Lạp Lệ Sa vốn trong lòng đang nổi giận, tiểu mao hài nhi ăn nói không suy nghĩ này là nên lạnh nhạt nàng một chút nàng mới có thể biết được cái gì nên nói cái gì không nên nói.

Thế nhưng nhìn thấy bộ dáng nàng nhanh chóng xin lỗi nhận sai Lạp Lệ Sa lại không thể gắt gỏng với nàng được. Đặt mình vào hoàn cảnh người khác, một cô nhi như Tiểu Kiêu thế này tất nhiên sẽ có chút bướng bỉnh muốn giành lấy sự chú ý, năm đó nàng cũng chỉ mới mười hai tuổi đã bị buộc phải tách khỏi a mẫu, cửu tử nhất sinh. Đối với tiểu hài tử cũng từng trải qua những chuyện giống mình, Lạp Lệ Sa không có cách nào thật sự nhẫn tâm.

Tức giận cũng đủ rồi, Lạp Lệ Sa vẫn là dự tính nghiêm túc cùng nàng tâm sự. Lạp Lệ Sa cũng không muốn xem Tiểu Kiêu thành một hài đồng vô tri bình thường hoặc mắng hoặc hống, nàng muốn giảng đạo lý cùng Tiểu Kiêu.

Lạp Lệ Sa hỏi Tiểu Kiêu vì sao lại đối với Phác Thái Anh vô lễ như vậy, Phác Thái Anh không chỉ là trưởng bối mà còn là chủ nhân của ngôi nhà này, nếu không có Phác Thái Anh, chỉ sợ hiện tại hai người các nàng ở Nhữ Trữ ngay cả chỗ an thân cũng không có.

"Ta không thích nàng." Tiểu Kiêu nói, "Nàng cũng không thích ta."

"Ngươi làm sao biết nàng không thích ngươi?"

"Ta nhìn thấy được."

Tuổi còn nhỏ cũng không có nghĩa là nàng cái gì cũng không biết, các nàng có thể không rành thế sự, nhưng trực giác vẫn là rất nhạy bén.

Lạp Lệ Sa trấn an nàng nói: "Tử Trác di di của ngươi cũng không phải là chán ghét ngươi, chẳng qua nàng không thích cười, nhìn có vẻ nghiêm khắc một chút. Tiểu Kiêu, ngươi vốn là cô nhi thân thế cũng gần giống như ta, ta hiểu được trong lòng ngươi lo lắng và sợ hãi. Tuy rằng ta chỉ lớn hơn ngươi mười tuổi thôi, nhưng ngươi nếu muốn gọi ta một tiếng "a mẫu" cũng không có gì không thể, ta cũng sẽ xem ngươi thành nữ nhi mà bồi dưỡng, chiếu cố ngươi dạy dỗ ngươi thật tốt. Nhưng chỉ có duy nhất một điều, ngươi nhất định phải tôn trọng Tử Trác."

Tiểu Kiêu cúi đầu cạy móc khe hở trên thanh gỗ bên giường.

Lạp Lệ Sa vuốt đầu nàng nói: "Ngươi là người trọng yếu của ta, mà trên đời này còn có một người trọng yếu khác chính là Tử Trác. Nàng tuy rằng nghiêm khắc nhưng cũng sẽ không vô duyên vô cớ chán ghét ngươi. Ngươi trách lầm nàng lại mạo phạm nàng, lẽ ra nên hướng nàng xin lỗi."

Tiểu Kiêu trong lòng có chút khó chịu, dùng mu bàn tay chà xát đôi mắt sưng đỏ, bị Lạp Lệ Sa ngăn cản. Lạp Lệ Sa dùng một túi giấy dầu đi hứng đầy nước giếng lạnh trở về giúp nàng chườm lạnh, chườm đắp trong chốc lát chỗ sưng phù đã tiêu đi một ít.

Trong lúc Lạp Lệ Sa đang giúp nàng xem xét vết thương ở sau gáy, Tiểu Kiêu đột nhiên nói: "A mẫu, sáng sớm ngày mai, ta đi xin lỗi."

Lạp Lệ Sa vui vẻ ra mặt: "Tốt, ngươi là một hài tử ngoan lòng dạ rộng rãi. Trước tiên ngủ đi, sáng mai ta đến gọi ngươi rời giường. Bao la vạn tượng này đặt ở trong phòng ngươi, nó rất đẹp, khi nào sợ hãi thì mở nó ra, yêu ma quỷ quái gì cũng không dám đến gần ngươi."

Tiểu Kiêu gật gật đầu.

Ngày hôm sau bữa sáng còn chưa ăn Tiểu Kiêu đã bưng chén trà quỳ gối ở trước mặt Phác Thái Anh nhận sai, nói nàng lỗ mãng liều lĩnh không nên xúc động như vậy, hi vọng Phác Thái Anh tha lỗi cho nàng lần này, cam đoan về sau sẽ không bao giờ tái phạm.

Phác Thái Anh cũng rất độ lượng tiến lên tiếp nhận chén trà đồng thời nâng nàng đứng dậy: "Ngươi gọi Lệ Sa là a mẫu thì cũng chính là hài tử của ta. Về sau chúng ta một nhà ba người đồng tâm hiệp lực cùng tiến cùng lui, không ngăn cách nữa."

Lạp Lệ Sa cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, lúc này A Trúc đến tìm nàng, nói trong viện có hai chậu cây bị ngã, hỏi nàng nên xử lý như thế nào.

Lạp Lệ Sa cùng A Trúc rời đi, chân trước mới vừa đi, sau lưng Tiểu Kiêu liền lập tức kéo dài khoảng cách cùng Phác Thái Anh.

Tiểu Kiêu nói tiếng Đại Duật vẫn không tính là quá tốt, nhưng ý tứ muốn biểu đạt thì lại cực kỳ rõ ràng:

"Ta làm vậy đều là vì a mẫu. Đừng tưởng là ta không biết, ngươi cũng không phải là thật lòng thật dạ đối với a mẫu, tất cả ta đều thấy được."

Vẻ tươi cười của Phác Thái Anh cũng đồng thời biến mất, nàng thong dong ngồi trở lại, ngồi tại vị trí chủ nhân ở bên trong chính đường tiếp tục uống trà.

"Ngươi đối đãi với ta thế nào cũng được, chỉ cần hống tốt a mẫu ngươi, đừng làm cho nàng khó xử, ta có thể phối hợp với ngươi diễn thật tốt màn kịch này. Nhưng nếu ngươi vong ân phụ nghĩa khiến cho nàng thương tâm." Phác Thái Anh buông chén trà, ánh mắt lưu chuyển, giữa khóe mắt cuồn cuộn tỏa ra sát khí rõ rệt, "Ta chắc chắn sẽ khiến ngươi biến thành một đóa hoa dập nát ở trong viện này."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro

#notag