𝒞𝒽𝓊̛𝑜̛𝓃𝑔 22

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Thời gian nghỉ lễ luôn trôi qua rất nhanh, trong nháy mắt Tống Huyền Xử Nữ đã phải đi học lại.

Chương Huỳnh Bạch Dương từ trấn Ô trở về, người đều đen đi một tông, không biết còn tưởng cô nàng đi Hawaii du lịch.

"Xử Xử, không phải nói đùa chứ cảnh sắc trấn Ô thực sự rất đẹp, sơn thủy vờn quanh, không khí chất như nước cất, hoàn toàn khác với ở trong thành phố, hít một hơi cũng có thể sống lâu trăm tuổi í." Hai mắt Chương Huỳnh Bạch Dương sáng lấp lánh, sinh động như thật kể với Tống Huyền Xử Nữ.

"Khuyết điểm duy nhất chính là quá nhiều người, liếc mắt một cái là thấy toàn đầu người thôi, vừa đông vừa nóng, bởi vì đi theo đoàn cho nên đa số tới nơi nào cũng chỉ đi lướt qua có một tý, vội vô cùng, ngay cả ảnh chụp cũng chẳng có thời gian mà chụp, thất sách a."

Tống Huyền Xử Nữ nghe cô nàng chốc lát khen chốc lát lại chê, có chút dở khóc dở cười, nhưng tâm tình lại thả lỏng hơn nhiều, so với Trình Nhược Xà Phu và Thịnh Khiết Băng thì vẫn là Chương Huỳnh Bạch Dương làm cô có cảm giác tự tại hơn.

Chương Huỳnh Bạch Dương hưng phấn liên tục đến lúc vào tiết lại đột nhiên im bặt, thở dài nằm bò ở trên bàn.

Chu Tùng Quân ôm giáo án đi vào phòng học, lớn tiếng thông báo với bọn họ: "Học bài, đều lấy sách toán ra cho tôi."

Thanh âm sột soạt vang lên.

Chương Huỳnh Bạch Dương ngáp một cái, bộ dáng nhấc không nổi một chút hứng thú, Tống Huyền Xử Nữ phát hiện, không chỉ cô ấy mà bầu không khí cả lớp đề rất uể oải, cả một đám ỉu xìu nằm bò ra bàn, giống như là còn chưa lấy lại tinh thần sau mấy ngày nghỉ lễ.

Chu Tùng Quân đang ôn tập lại bài cho bọn họ thi giữa kỳ, nhìn thấy bộ dáng lười nhác này của cả lớp liền giận đến sôi máu, dùng sức gõ gõ bảng đen, "Lập tức lên tinh thần hết cho tôi! Kỳ nghỉ đã kết thúc rồi, các cô các cậu đều thu hết tâm trí chơi đùa lại ngay, bây giờ không học hành cho tốt thì sau này đừng có khóc lóc! Đừng trách tôi không nhắc nhở, sau kỳ kiểm tra này chính là cuộc họp phụ huynh, lúc đó nếu các cô các cậu không vượt qua được mấy đứa lớp thường thì chỉ có làm bố mẹ với thầy cô xấu mặt thêm thôi!"

Tiếng nói vừa dứt, lớp học lập tức vang lên đầy tiếng thổn thức, không dám có động tác nhỏ nào nữa, ngoan ngoãn nghiêm túc nghe giảng.

Trừ một người.

Tống Huyền Xử Nữ liếc ra sau, có chút không nói nên lời, hắn đúng là hết thuốc chữa rồi.

Chu Tùng Quân đem những kiến thức đã học củng cố lại một lần, sau đó viết mấy đề bài lên bảng cho bọn họ làm.

Sau khi viết xong, ông nhìn quanh lớp học một vòng.

Những người bên dưới đều đang ngẩng đầu ưỡn ngực nghiêm túc làm bài, chỉ có một chỗ không thấy có cái đầu nhô lên, phi thường gây chú ý.

Người nọ gối đầu lên cánh tay, mặt quay vào tường, ngủ đến trời đất u ám.

Là Phan Nguyên Thiên Yết.

Tuy rằng cái tình huống này Chu Tùng Quân đã gặp qua rất nhiều lần, nhưng vẫn không thể nào nén giận, không ngừng ném phấn về phía hắn, ý đồ muốn ném cho hắn tỉnh ngủ.

Nhưng khoảng cách quá xa, không thể ném được chính xác, cho nên đích đến luôn nhắm sai người, nam sinh ngồi ở trước Phan Nguyên Thiên Yết bị ném trúng ba lần, ủy ủy khuất khuất xoa xoa đầu, "Thầy, thầy ném em làm gì, em cũng không có làm việc riêng."

"Phụt~"

Lớp học có người phát ra tiếng cười.

Chu Tùng Quân nghẹn một bụng tức giận, "Gọi người phía sau dậy cho tôi!"

"A." Nam sinh quay đầu, vỗ vỗ vai Phan Nguyên Thiên Yết, "Phan Nguyên Thiên Yết, đừng ngủ nữa, thầy gọi cậu kìa."

"... Tan học rồi?"

Qua một hồi lâu, Phan Nguyên Thiên Yết mới không nhanh không chậm ngẩng đầu, trên gương mặt trắng nõn còn có một vết đỏ ửng, mái tóc cũng bị đè đến lệch sang một bên, trông cũng khá xinh trai đó chứ.

Hắn ngáp một cái, vừa mới tỉnh ngủ cho nên thanh âm vẫn còn có chút khàn, nặng nề giống như có dòng điện lưu xẹt qua.

Chu Tùng Quân nhịn không được nữa, lấy hết sức lực rống to: "Phan Nguyên Thiên Yết, chỗ này là lớp học, không phải chỗ để cậu ngủ ở đây, muốn ngủ thì lăn về nhà mà ngủ, đừng quấy rầy những bạn học khác chuyên tâm nghe giảng!"

Phan Nguyên Thiên Yết có vẻ thanh tỉnh hơn một chút, mí mắt gục xuống nhìn qua, lười biếng nói: "Thầy, thầy hiểu lầm rồi, em không có ngủ, em vẫn luôn nghe thầy giảng mà."

"A, còn muốn giảo biện nữa à!" Chu Tùng Quân cười lạnh, chỉ chỉ cái đề toán vừa mới viết ở trên bảng, "Cậu lên đây làm cái đề này cho tôi, làm ra thì tôi tin cậu!"

Không khí có chút yên tĩnh, mọi người đều hai mặt nhìn nhau, đều biết Chu Tùng Quân là đang cố ý gây khó dễ cho hắn, đề này chính là đề thi đại học năm ngoái của tỉnh Giang Tô, lại còn là đề cuối cùng, tính tổng hợp đặc biệt lớn, cấp bậc khó nhằn cũng có thể nói là địa ngục.

Tống Huyền Xử Nữ cảm thấy Phan Nguyên Thiên Yết không có khả năng làm được bài này, ngay cả cô tính toán trên nháp thật lâu, mỗi lần tính đều đi vào ngõ cụt, mãi không tính ra đáp án.

Phan Nguyên Thiên Yết híp mắt nhìn cái đề kia, nghiêng đầu không nhúc nhích, cũng không có ý muốn đi lên giải đề, tựa như trực tiếp từ bỏ.

Chu Tùng Quân lạnh lùng cười, đang muốn mở miệng châm chọc hai câu thì tầm mắt Phan Nguyên Thiên Yết bỗng nhiên chuyển từ bảng sang ông, nói ra một bất đẳng thức: "0 < a ≤ 3/2."

"Cái gì?" Chu Tùng Quân sửng sốt.

"Đáp án đó." Phan Nguyên Thiên Yết đương nhiên nói.

Mọi người lập tức "ồ" lên.

Cho nên ban nãy cậu đang tính nhẩm trong lòng sao!?

Đệch mợ, có cần trâu bò như vậy không!

Tống Huyền Xử Nữ cũng có chút ngây người.

Chu Tùng Quân phản ứng mất vài giây, lập tức cúi đầu đối chiếu đáp án.

Hồi lâu, ở dưới mấy chục đôi mắt đang nhìn mình chăm chú, ông mới chậm rãi nói ra hai chữ: "Đúng rồi."

Không khí như chết lặng, không có bất cứ động tĩnh gì.

Có thể vào được lớp trọng điểm này thì học sinh nhất định phải có bản lĩnh, thành tích học tập so với những người lớp thường khác cũng nổi bật hơn rất nhiều, cho nên mỗi người đều mang trong mình một chút tâm cao khí ngạo, họ không quá có thể chấp nhận cái kết quả này.

Đặc biệt là Tống Huyền Xử Nữ, trong lòng cô chấn động không thể tả, cô tính mười mấy phút cũng không ra, hắn lại chỉ nhẩm hai phút đã ra rồi?

Sao lại có chuyện như thế được...

Cô cúi đầu nhìn một trang giấy nháp đầy chữ của mình, đột nhiên không rõ bản thân nỗ lực như vậy là vì cái gì.

Chu Tùng Quân lộ ra biểu tình phức tạp, thở dài một hơi, cũng không quản Phan Nguyên Thiên Yết nữa, nói với những người khác: "Được rồi, chúng ta tiếp tục học, các em còn ai có thể giải ra bài này nữa?"

——⌁ʚɞ——

Phan Nguyên Thiên Yết bị đánh thức, lập tức chẳng còn tý buồn ngủ nào nữa, nhàm chán lấy điện thoại ra chơi.

Nam sinh ngồi đằng trước quay đầu, kinh ngạc cảm thán: "Tớ phục rồi, Phan Nguyên Thiên Yết cậu mẹ nó là Thần sao, trâu bò như vậy, tớ ngay cả đọc đề còn chẳng hiểu gì mà cậu đã tính ra rồi, cậu rốt cuộc làm sao có thể làm được hả?"

Phan Nguyên Thiên Yết không để bụng, "Đề này tôi làm rồi."

"Hả?"

"Tôi vẫn còn nhớ đáp án."

"..."

Sau khi tan học, Chu Tùng Quân gọi Phan Nguyên Thiên Yết tới văn phòng một chuyến.

"Nghe đây, thầy mặc kệ trước kia thành tích của em có tốt thế nào, trâu bò thế nào đi nữa, lần thi giữa kỳ này nếu em còn làm qua loa cho xong như lúc trước thì thầy sẽ làm đơn chuyển lớp cho em."

Biểu tình Chu Tùng Quân rất nghiêm túc, "Bình thường thầy không so đo với em là bởi vì thầy biết tình huống gia đình của em, nhưng kỳ thi này nhiều người nhìn chằm chằm như vậy, phụ huynh họ cũng nhìn vào mà đánh giá, thầy không thể bao che cho em được nữa."

Phan Nguyên Thiên Yết nâng mí mắt, "Chuyển tới lớp nào?"

"Coi tình huống rồi xem xét, thi càng kém thì lớp càng kém."

Chu Tùng Quân nói tới đây, cười tự giễu: "Xem trí nhớ của thầy này, thầy nhớ lúc em vừa tới đây thì đã muốn chuyển tới lớp thường rồi đúng không, xem ra cơ hội này vừa vặn thỏa mãn ý của em ha, nếu không phải có chủ nhiệm giáo dục cản lại thì em đã sớm đi rồi."

Phan Nguyên Thiên Yết trầm mặc, cũng không có phủ nhận, đúng là ban đầu hắn có quyết định này, nhưng mà hiện tại...

Hắn nghĩ tới người nào đó, khóe môi khẽ cong lên, "Thầy, thầy yên tâm đi, lần thi này em sẽ nghiêm túc, nhưng em có điều kiện."

"Em còn dám đặt điều kiện?" Chu Tùng Quân trừng mắt, "Nói cứ như là thầy bắt em học ấy, thầy nói cho em biết, việc học là việc của em, về sau tương lai có thế nào thì cũng là do em mà ra, chẳng có nửa phân tiền quan hệ nào với thầy cả!"

Ông trách cứ một hồi, sau đó mới không tình nguyện hỏi: "Điều kiện gì?"

Phan Nguyên Thiên Yết hơi hơi mỉm cười, "Em muốn ngồi cùng bàn với bạn học Tống Huyền Xử Nữ."

——⌁ʚɞ——

Trải qua một tuần ôn thi vất vả, rốt cuộc thì kỳ thi giữa kỳ cũng đã tới, danh sách phòng thi là do máy tính tự xếp theo bảng chữ cái, không có quan hệ gì đến thành tích của mỗi người.

Sau khi danh sách được dán lên, Chương Huỳnh Bạch Dương liền lôi kéo Tống Huyền Xử Nữ qua xem, hai người không cùng phòng thi, Chương Huỳnh Bạch Dương thi phòng hai, còn Tống Huyền Xử Nữ lại thi ở phòng số năm.

Đồng thời cô còn chú ý tới Phan Nguyên Thiên Yết ở phòng thi số mười...

Rất xa, không nằm trong khu dạy học.

"Cậu thế mà lại cùng phòng với Triệu Khả Vân, thật xui xẻo." Chương Huỳnh Bạch Dương nhíu mày, "Bình thường cậu ta toàn nhắm vào cậu, cậu cẩn thận một chút nhé."

Tống Huyền Xử Nữ cũng thấy được, nhưng không quá để ở trong lòng, "Ừ" một tiếng.

Trừ Triệu Khả Vân ra thì cô cũng thi cùng phòng với một người cùng lớp khác, là Trình Nhược Xà Phu.

Thật trùng hợp.

——⌁ʚɞ——

Trước hôm thi, Tống Huyền Xử Nữ đã ôn tập cho tới khuya, dẫn tới việc hôm sau dậy muộn, cô vội vội vàng vàng chạy tới trường.

May mà chuông còn chưa reo, giáo viên coi thi cũng chưa tới.

Trong phòng học đã có rất nhiều học sinh, Trình Nhược Xà Phu ngồi ở bàn cuối cùng, an an tĩnh tĩnh nhìn sách vở, mái tóc đen dài rũ ở trên vai, ngũ quan tinh tế, cái cằm nhỏ nhắn, mặc đồng phục một cách quy củ nhất, thoạt nhìn vừa ngoan vừa xinh đẹp.

Cho dù là ngồi trong góc lớp khuất nhất thì cũng có không ít nam sinh trộm ngắm cô ta.

Tống Huyền Xử Nữ cầm bút đi vào, tìm được vị trí của mình.

Bàn ba, dãy thứ hai.

Tống Huyền Xử Nữ đi qua, phát hiện người ngồi sau mình thế mà lại là Triệu Khả Vân.

Cô ta bắt chéo hai chân, cúi đầu chơi điện thoại, trên bàn sạch sẽ, một chút cũng không giống như người tới làm bài kiểm tra.

Thành tích của Triệu Khả Vân khá kém, bình thường thi trắc nghiệm điểm luôn thấp hơn điểm trung bình của lớp, nghe nói cô ta dựa vào gian lận mới thi được vào lớp trọng điểm, cũng không biết là thật hay là giả.

Tống Huyền Xử Nữ nhìn cô ta một cái, cũng không có phản ứng, chỉ kéo ghế dựa ra ngồi xuống, lấy bút cùng tẩy đặt ở trên bàn.

"Ê." Triệu Khả Vân ngẩng đầu khỏi điện thoại, ngón tay chọc chọc lưng cô, "Lát nữa thi Toán nhớ ném đáp án cho tôi."

Tống Huyền Xử Nữ không quay đầu, chỉ đáp: "Bài mình thì tự mình làm."

"Vậy là cậu không muốn nhắc?" Triệu Khả Vân trầm mặt, âm thầm uy hiếp: "Tôi sẽ không để cậu thi yên ổn!"

Tống Huyền Xử Nữ bình tĩnh nói: "Cứ thử xem."

Chuông học reo lên, một cô giáo đi từ bên ngoài vào.

"Mọi người cất hết sách giáo khoa đi, bắt đầu làm bài kiểm tra."

Môn đầu tiên chính là Ngữ Văn.

Tống Huyền Xử Nữ nhận được bài thi thì liền nhìn phần làm văn trước.

Chủ đề không mấy xa lạ, viết văn nghị luận không dưới 800 từ hoặc là văn tường thuật.

Chủ đều này không khó, trong đầu Tống Huyền Xử Nữ liền nghĩ tới vài ví dụ đã từng được đọc.

Cô lật bài thi lại, bắt đầu làm từ câu thứ nhất, bỗng nhiên có cảm giác ghế bị đá một cái.

Tống Huyền Xử Nữ quay đầu lại, vẻ mặt Triệu Khả Vân đang nhìn cô đầy khiêu khích.

Tống Huyền Xử Nữ không nói một lời, quay đầu về, chờ đến khi ghế bị đá ba cái, cô mới giơ tay lên, "Cô giáo, bạn học đằng sau đá ghế em."

Giáo viên coi thi nghiêm khắc nhìn qua, cảnh cáo Triệu Khả Vân: "Bạn học nữ kia, đừng quấy rầy người khác làm bài, nếu không cô sẽ đánh dấu bài của em!"

Triệu Khả Vân không nghĩ tới Tống Huyền Xử Nữ sẽ thật sự mách giáo viên, biểu tình rất khó coi.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Tống Huyền Xử Nữ viết bài rất thuận lợi, bài thơ cổ cũng được viết đúng chính tả, nhưng đúng lúc này, một tờ giấy nhỏ đột nhiên từ đằng sau bay lên bàn cô.

Không đợi cô phản ứng, Triệu Khả Vân đã cất cao giọng nói: "Cô ơi, cậu ta gian lận!"

——⌁ʚɞ——

Phòng thi số mười.

Sau khi thi xong môn Văn, Phan Nguyên Thiên Yết chán nản chống cằm nhìn bên ngoài cửa sổ, ngón tay thon dài xoay xoay cái bút trong tay, đối với những bạn học đang so đáp án bên cạnh không có chút hứng thú.

"Câu hai cậu chọn gì?"

"B, còn cậu?"

"Tớ chọn A, aizz, tớ lại sai rồi."

"Chắc gì tớ đã đúng, chúng ta đi hỏi người khác đi."

...

Lúc này, không biết là ai hô một câu: "Tin hot tin hot! Tống Huyền Xử Nữ lớp một bị bắt bài gian lận, ôi mẹ ơi!"

"Thật hay giả đó?"

"Thật mà, có người tận mắt nhìn thấy cô ấy bị đưa tới văn phòng."

"Không phải cô ấy học rất tốt hay sao? Không cần thiết phải gian lận chứ."

"Này chắc gì, nói không chừng trước kia đều gian lận thì sao."

"Gian lận là phải ghi vào học bạ đó, lần này cậu ta chết chắc rồi."

...

Mọi người sôi nổi nghị luận.

Ánh mắt Phan Nguyên Thiên Yết trầm xuống, bỗng nhiên đứng lên.

Chuông đột nhiên vang.

Hai giáo viên coi thi cầm đề Toán đi vào, một nam một nữ, thầy giáo vỗ vỗ tay, "Nào các em, yên lặng lại, trở về chỗ ngồi của mình bắt đầu làm bài thi, tất cả sách liên quan tới Toán đều bỏ ra ngoài cho thầy, một khi bị phát hiện là sẽ đánh dấu gian lận đó!"

Nói xong liền bắt đầu phát bài thi.

"Thầy, em có việc đi trước." Phan Nguyên Thiên Yết lại đi nhanh ra cửa.

"Ấy từ từ, em là Phan Nguyên Thiên Yết phải không?" Cô giáo kia ngăn hắn lại, "Lão Chu bảo cô đặc biệt chú ý tới em, em đã đồng ý gì với ông ấy có còn nhớ không, đã quên rồi sao?"

Mặt mày Phan Nguyên Thiên Yết có chút không kiên nhẫn, đè nén tâm tình trở về chỗ ngồi, cầm lấy bút viết bài thi.

Mười lăm phút sau.

Hắn cầm bài thi đứng dậy, đi đến bục giảng đưa bài cho cô giáo kia, "Em nộp bài."

"Nhanh như vậy..." Cô giáo còn chưa xác nhận xong thì Phan Nguyên Thiên Yết đã chạy mất.

"Thật là, không giống học sinh chút nào, cũng không biết sao lão Chu với chủ nhiệm giáo dục lại thiên vị hắn như thế."

Cô giáo bực mình nói thầm, nhìn bài thi của Phan Nguyên Thiên Yết, viết đến lung tung rối loạn, chữ viết y như quỷ vẽ bùa, vừa nhìn liền thấy chính là viết qua loa cho xong chuyện.

Cô nhăn mặt, nhìn không nổi nữa, đúng là hết thuốc chữa!

Thầy giáo kia cũng mò qua xem, nhưng không giống với cô, càng xem biểu tình hắn càng ngưng lại, "Hình như em ấy... làm đúng hết thì phải..."

"Sao có thể?"

Cô giáo lại cẩn thận nhìn một lần, lần này là dò với đáp án.

Hình như đúng hết thật...

Nhưng mà chữ rất khó nhìn.

Tất cả đề hắn đều làm hết, đề bài mặt sau vốn phải giải rất nhiều bước thì hắn lại vì tiết kiệm thời gian nên chỉ viết mỗi đáp án.

"Sao có thể chứ?"

Cô giáo khiếp sợ lẩm bẩm.

Mới có mười lăm phút đó!

——————⌁ʚɞ——————

𝓣𝓪́𝓬 𝓰𝓲𝓪̉ 𝓬𝓸́ 𝓭𝓸̂𝓲 𝓵𝓸̛̀𝓲 𝓶𝓾𝓸̂́𝓷 𝓷𝓸́𝓲:

𝓒𝓱𝓮𝓻𝓻𝔂🍒: Thầy cô thông cảm cho anh Yết giúp em với ạ! Tại vì vợ anh Yết đang bị oan ức nên anh Yết mới nóng lòng như vậy thoai!! Mong là hai thầy cô sẽ rộng lượng tha thứ cho anh Yết với ạ!!! 😳😳😳😳

𝓟𝓢: Lì xì ngày đầu năm của nàng đây nhoa!!! LinhNg727 😘😘😘😘

~.~.~ 𝓗𝓮̂́𝓽 𝓬𝓱𝓾̛𝓸̛𝓷𝓰 22 ~.~.~

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro