Ngoại Truyện 1 1/2: Tình > Dục (Rate MA18)

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Bạn viết cái này vì một ngày đẹp trời mà phải trả lời một câu hỏi hóc búa từ một tên... chợ búa =]]] Chuyện là, sau khi hắn đọc cái "Cam Kết Tình Yêu" bên YBlog 360, liền phán vào một câu:

"Em ơi, tình yêu nếu không có tình dục thì thôi làm bạn cho rồi."

Bản năng phụ nữ mà, bạn liền cảm thấy "gai" ngay tại chỗ, vì thế hùng hổ đáp lại:

"Anh à, tình dục mà làm vẩn đục tình yêu, thì bạn thôi cũng không làm nỗi."

Sau đó cứ suy nghĩ hoài về chủ đề này (BT mà X)) ), tốt cục đã cho ra cái ngoại truyện 1 ½ ^^", đơn giản vì nó rất ngắn. Chủ yếu để bạn mượn hai đứa con của mình truyền đạt 1 thông điệp nhỏ đến các bạn tuổi teen: Tình>Dục.

:::Ngoại Truyện 1 ½:::
Tình > Dục

Warning: Nghe cái tựa là biết Rate MA, 18+






Buổi sáng thức dậy, điều gì khiến con người ta sảng khoái nhất?

Là cái vươn vai làm toàn thân thư giãn?
Là cái ngáp dài khiến não bộ khoái hoạt?

Không. Chưa hẳn.

Chính là cái cảm giác tê rần nơi bắp tay, nhồn nhột nơi mũi, ẩm rít nơi thân người.
Gây ra bởi sức nặng của đầu ai kia đè nặng lên tay quá lâu, tóc đen rối bời gí sát vào mũi, toàn thân nóng ẩm lại cứ dính vào mình mà xoay, mà cọ...

Một thằng đàn ông bình thường có thể cho rằng đó là kiểu sáng sớm tệ hại nhất thế gian. Kẻ bất thường khác, lại cứ khăng khăng, không có điều gì tệ hại bằng thức dậy mà thiếu đi điều đó.

Võ Gia Chính Luận, lại là con người bất thường nhất trong những tên đàn ông bất thường.

Gập duỗi những ngón tay thon dài gần hơn một phút để lưu thông mạch máu, anh co tay, kéo sát hơn thân hình bé nhỏ về phía mình, đoạn vòng tay kia qua ôm chặt.

Ấp ủ, âu yếm như đứa trẻ cưng nựng con gấu bông yêu chiều nhất trên đời.

Dù đã qua ba tháng kể từ ngày vợ quay về, gã đàn ông vẫn chưa dám tin vào hạnh phúc mình đang sở hữu. Từ buổi đêm đến khi trời rạng nắng, anh gắng gượng thức giấc nhiều lần, đơn giản chỉ để trấn an bản thân rằng: người đàn bà trong vòng tay mình vẫn còn ngay đây. Và lại vô cùng thật.

Rất thật là đằng khác.

Bởi chẳng bao lâu sau, người nào đó bị chôn vùi trong vòng tay rắn chắc bắt đầu ngọ nguậy liên hồi vì... bí thở. (^^") Lúc vùng ra được, chưa kịp lấy lại hơi thì đã bị môi miệng ai kia tiếp tục ức hiếp, toàn thân vài giây sau bị lún sâu xuống chiếc nệm dày. Chuyện xảy ra sau đó có đất biết, trời biết, hai người họ biết. Thế nhưng, chiếc giường ngày đêm kêu lên kèn kẹt có lẽ là rõ hơn tất cả.

Thân thể sẵn đã trần trụi, anh phủ sát lên người cô, tỳ mạnh phân thân vào nơi nhạy cảm mà ma sát theo nhịp điệu hỗn loạn của từng nụ hôn gấp rút. Tốc độ càng lúc càng nhanh, hơi thở ngày càng hổn hển. Không biết cử động ra sao, luồn lách thế nào, trong lúc lôi kéo dây dưa anh đã ngập sâu vào cô từ lúc nào chẳng rõ. Khoái cảm của người nằm trên dâng lên theo từng tiếng rên rỉ như mèo kêu từ kẻ bên dưới. Càng chìm sâu vào lạc cảm, anh càng trở nên mạnh bạo, song cũng gắng gượng kiềm chế nhiều lần, để có thể lưu lại trong người đàn bà của mình được lâu hơn.

Anh thích cái cảm giác này, thể như cả hai tan hòa làm một, thuộc về nhau một cách tuyệt đối, vì thế mãi không muốn rời khỏi...

"Luận à... nhanh lên..." một lúc nào đó, cô sẽ mệt nhọc rỉ nhẹ vào tai anh.

Vậy là, bao nhiêu kiểm soát của kẻ phía trên xem như đổ sông đổ biển.

Đôi tay đưa xuống bấu chặt vào da thịt mềm mại kéo ghì lên, anh di chuyển thân một cách điên cuồng giữa đôi chân trắng ngần, tay bám ngay hông để giữ cho cô thôi không lún sâu xuống giường nữa, để mỗi lần xâm nhập đều xoáy vào chỗ sâu nhất.

Sâu đến tận vào tim.

"Anh yêu em."

Luôn là ba chữ đó – mỗi lần họ đạt đến cực hạn. Khiến cô cả về thể xác lẫn tinh thần, đều bị khuấy động đến đỉnh điểm.

"Em cũng vậy."

Lại là ba từ này – mỗi lúc họ mệt nhoài sau hoan ái. Khiến anh cả về tinh thần lẫn thể xác, đều đã vượt xa cái gọi là đỉnh điểm thông thường.

Nói chung là, một khởi đầu rất thường trong ngày của hai kẻ yêu nhau phi thường.

Nếu cảm xúc có thể đem ra khai thác, nếu hai con người này có thể dễ dàng lộ bày ý nghĩ, chúng ta đã có đoạn hội thoại như sau:

"Vì sao bạn lại thích hoan ái cùng đối phương như vậy?"

Nam nhướn mày, lộ chút khó chịu. "Vì chỉ những khi ấy, tôi mới có thể dễ dàng mở miệng nói yêu cô ấy."

Nữ mỉm cười ngây ngô. "Vì tôi thích nghe anh ấy nói yêu tôi."

Vậy đấy, thưa các bạn. Bên cạnh cái gọi là bản năng con người, còn có thứ gọi là cảm xúc cơ bản. Đối với hai kẻ vốn bản tính thẳng thừng, suy nghĩ thấu đáo, vì sao lại có thể dễ dàng bỏ qua vế đầu mà tôn thờ vế sau?

Đơn giản, bởi vì họ yêu nhau.

Đâu phải ngẫu nhiên mà, trong ngôn từ nước Việt chúng ta, chữ "dục" lại mãi mãi đứng sau chữ "tình", có đúng không ạ?

^w^

(Và các bạn mới yêu ơi, phải luôn nhớ lấy câu đó nha! ^w^)

End Extra 1 ½.

Chúng ta có thể có Tình mà không Dục, nhưng không thể hữu Dục mà vô Tình! ^^ (Ở một số xã hội khác và lứa tuổi, hoàn cảnh khác; điều này có thể không hoàn toàn chính xác.
Nhưng đó là "khác," còn này vẫn là chúng ta!)

Viết xong vẫn không hiểu mình viết cái extra này làm gì =]]]]]
Chắc là mượn mác "giáo dục" để mà lộ liễu BT =]]]]]]]]]

Ai đó ai đó, đừng rượt em nữa. Em thề mình đang rất là tập trung viết tiếp đây 

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro