chương 10+11

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng


Con, con không cần người khác, con muốn mãi mãi ở cùng với ba.....

Chỉ cần một ngày ba còn cần con, con sẽ đứng cạnh ba!

Sáng sớm!

Cho dù đang mơ mơ màng màng, Diệp Du Đồng vẫn cảm thấy eo mình đau nhức. Sau đó cậu lại cảm thấy dường như có bàn tay ấm áp của ai đó vuốt nhẹ lên từng tấc da tấc thịt trên cơ thể cậu, mỗi lần bàn tay ấy di chuyển đến chỗ nào, chỗ đó sẽ cảm thấy lành lạnh, cảm giác đó thật thoải mái.....

"Ưm ưm.....Ư........."

Đang mơ màng, Diệp Phùng Xuân chợt nghe thấy tiếng rên rỉ ngọt ngào vang lên bên tai mình, y mở mắt ra nhìn cậu nhóc bên cạnh đang nhíu mày, mặt đỏ ửng nhưng dường như vẫn còn chưa tỉnh ngủ.

Vốn đang hưởng thụ sự ngọt ngào trong mơ, đột nhiên cậu cảm thấy cái nơi khó nói của cậu vừa trướng vừa đau, kế đó là cái quần lót ươn ướt, dinh dính. Lúc này Diệp Du Đồng đã hoàn toàn tỉnh táo lại, những điều kì lạ mà trước nay chưa từng xảy ra trên người cậu làm cậu hoảng hốt thốt lên, "Ba ba!"

"Sao vậy?"

Nghe được sự hoảng hốt trong giọng nói của con mình, Diệp Phùng Xuân vội vàng ngồi dậy xem xét, không ngờ lại gặp phải sự kháng cự.

"Đừng, đừng nhìn!" Diệp Du Đồng sợ hãi la lên, cậu muốn đẩy cha mình ra nhưng được cái này thì phải mất cái khác, cuối cùng cậu đành phải túm lấy cái chăn che kín người, tay chân luống cuống, mặt trắng bệch như tờ giấy.

Thấy dáng vẻ hoảng sợ của con, Diệp Phùng Xuân nhíu mày. Y chợt nhớ tới hôm qua cậu phơi nắng quá nhiều mà bị nắng làm tổn thương, y không nói nhiều nữa, giật mạnh tấm chăn che trên người Diệp Du Đồng ra. Lúc này, lại thấy cậu nhóc lấy tay che hạ thân, hai chân thon dài trắng nõn còn đang run cầm cập, mắt nhắm lại, vẻ mặt tuyệt vọng, còn cái quần lót kia thì bị ướt một mảng lớn làm Diệp Phùng Xuân không khỏi sửng sốt, "Đồng Đồng, con......."

"Đã....đã bảo ba đừng nhìn.......Ba ăn hiếp người ta......." Thật sự cảm thấy rất mất mặt, Diệp Du Đồng nhịn không được vừa nức nở vừa khẽ chửi bậy. Nhìn cha cậu ngạc nhiên như vậy, có lẽ đây là lần đầu tiên, tuy nhiên chuyện kì cục thế này lại để y phát hiện, chẳng bằng cậu đi chết luôn cho rồi. Cậu nhóc thẹn đến nỗi sắp khóc òa lên, tay chân luống cuống không biết là nên che mặt mình hay che phía dưới lại, trong hoảng hốt cậu đau khổ đến muốn chết đi được.

"Ha ha!" Phía trên đỉnh đầu Diệp Du Đồng vang lên tiếng cười nhưng tiếng cười này dường như đang cố nén.

Đã như vậy mà cha cậu còn cười ra tiếng như thế, Diệp Du Đồng xấu hổ nhắm mắt, cả người co cứng lại, lúc này cậu thật muốn đào cái hố chui xuống cho đỡ khổ. Bị y cười nhạo! Làm sao đây? Có phải y đã phát hiện chuyện mình mơ thấy y sờ khắp người nên mới.....

"Sao con lại sợ như thế?" Đến lúc này Điệp Phùng Xuân đại khái đã có thể nắm bắt được tình hình thực tế rồi. Nhìn thấy phản ứng ngây thơ của con mình y vừa cảm thấy có chút khó hiểu lại vừa cảm thấy có chút buồn cười, "Có phải lần đầu tiên bị như thế hay không?"

Nghe thấy giọng nói bình tĩnh như lúc bình thường của cha, chứng tỏ y vẫn chưa phát hiện giấc mơ không thể cho ai biết của mình, Diệp Du Đồng mới từ từ bình tĩnh lại, mở mắt ra, đỏ mặt gật gật đầu, nhưng cậu vẫn không dám nhìn thẳng vào mắt y.

Đưa tay xoa nhẹ lên tóc con, trong lòng y đau xót. Cơ thể của con y quả nhiên không tốt, hiện giờ mấy thằng nhóc khác đều phát dục rất sớm, bình thường chỉ khoảng mười hai mười ba tuổi thì đã biết đây là chuyện gì rồi. Nhưng cậu nhóc nhà y cho tới mười sáu tuổi mới có lần đầu tiên, lại còn sợ đến hoảng vía. Cũng may là để người làm cha như y phát hiện, bằng không có lẽ cậu nhóc sẽ sợ chết khiếp....Khuôn mặt nhỏ nhắn, hồng hồng mếu máo giống như sắp khóc đó dễ thương đến nỗi ai nhìn thấy cũng muốn chạy đến ăn hiếp. Lần đầu tiên Diệp Phùng Xuân phát hiện thì ra ở sâu trong nội tâm của y cũng tiềm tàng nhiều nhân tố tàn ác như thế. Bình thường y cũng chỉ ra vẻ trang nghiêm và tất nhiên là làm rất tốt. Nhưng, khi ở trước mặt cậu nhóc này, y lại giấu không được.

"Được rồi, thức dậy đi! Đây là hiện tượng sinh lý rất bình thường, không có gì phải sợ cả, chỉ cần vào toilet tắm rửa một chút là được rồi!" Diệp Phùng Xuân vừa nói vừa nắm cổ tay mảnh khảnh của cậu nhóc. Quả nhiên là bé gà giò, có lẽ hôm qua thằng nhóc này đã nhìn thấy mấy người đẹp mặc bikini trên bờ biển, cho nên mới thành ra như thế.

Không muốn tiếp tục trưng bộ dáng xấu hổ ở trước mặt cha mình nữa, Diệp Du Đồng lần đầu tiên ước mình có thể nhanh chóng chạy khỏi tầm mắt y. Nghĩ đến đó, cậu lập tức bật dậy, chạy trở về phòng mình.

Nhưng sao cậu lại ngủ trên giường của cha cậu? Cậu thật sự không nhớ gì hết. Phải rồi, đêm qua sau khi dùng cơm chiều xong, trở về phòng, dường như cha cậu dẫn cậu lên sân thượng ngắm sao, còn uống một ít bia.......

---------------------------------------------------------------------------

Đêm qua, lúc hai người trở về phòng, bầu trời đã đầy sao.

Diệp Phùng Xuân dẫn cậu nhóc lên sân thượng - Lúc đầu y chọn khách sạn này cũng vì y chấm góc ngắm sao bằng kính viễn vọng thật tốt ở đây, y vốn muốn dẫn vợ và các con lên đây ngắm sao trời.... "Ở đây có thể nhìn thấy mấy chòm sao ở Nam bán cầu, ở nhà của mình không nhìn thấy đâu! Nhìn kìa, bên đó là chòm Nam Thập Tự, bên kia là chòm Nhân Mã, rất đẹp phải không?"

"Đúng vậy, nhìn chúng ở gần mình thật....." Nhưng kì thật nó vẫn ở rất xa, giống như người bên cạnh cậu. Thấy người trầm tính như cha cậu lúc này lại hưng phấn như vậy, Diệp Du Đồng cảm thấy lòng cậu đầy ắp tình cảm yêu mến cưng chiều của cậu dành cho y: hi vọng ba ba có thể mãi mãi, mãi mãi vui vẻ như vậy!

Sao trời lấp lánh không vướng bụi trần như thế nhìn rất đẹp, một cơn gió biển thổi tới, Diệp Du Đồng dần dần tỉnh táo lại, phủi đi những suy nghĩ vơ vẩn trong đầu. Mới vừa dựa vào xích đu bên góc nhà, cậu đột nhiên cảm thấy phần eo và lưng mình đau nhức, chịu không nổi "A" lên một tiếng.

Ánh đèn mờ nhạt chiếu vào góc nhà làm Diệp Phùng Xuân thấy rõ khuôn mặt đau đớn của con, y vội buông kính viễn vọng trong tay xuống, "Sao vậy? Chỗ nào đau?"

"Phần eo, trên lưng cũng có nhiều chỗ đau lắm....." Diệp Du Đồng nhăn nhăn mặt, thấy vẻ mặt lo lắng của y như thế cậu thật rất muốn làm nũng một chút nhưng cảm thấy có gì đó không ổn nên lại dằn xuống, "Không sao đâu ba, lát nữa là hết hà!"

"Sao lại không có gì, lại đây để ba nhìn xem!" Diệp Phùng Xuân kéo cậu nhóc qua, giở chiếc T-shirt lên, vừa nhìn thấy, mày y nhăn lại. Làn da vốn trắng nõn giờ lại đầy những vệt tim tím, rõ ràng là do hôm qua phơi nắng quá nhiều nên bị nắng ăn rồi, "Không phải ba đã bảo con vào phòng thoa kem chống nắng rồi sao? Sao lại thành như vậy?" Làm cha làm mẹ khi thấy con mình bị thương tổn luôn xót cả ruột, cho dù là người bình tĩnh như Diệp Phùng Xuân cũng tránh không khỏi chuyện nóng lòng, vội trách cậu nhóc một câu.

"Con, con có thoa mà!" Nghe giọng điệu nghiêm khác của cha mình, Diệp Du Đồng vội vàng đáp lời ngay, "Có thể đó là mấy chỗ không thoa tới........." Lúc ấy cậu đang vội cho nên chỉ thoa qua loa vài cái thôi, không ngờ lại bị nghiêm trọng như vậy, đúng thật là tự làm tự chịu mà.

"Ngồi ở đây đừng nhúc nhích, chờ ba một chút!" Nói xong, Diệp Phùng Xuân chạy vội xuống lầu, cánh tay đột nhiên mất đi hơi ấm của cha, Diệp Du Đồng cảm thấy ngày càng lạnh.

Không tới hai phút sau, Diệp Phùng Xuân đã trở lên sân thượng, trên tay y còn cầm theo một đống đồ. Kéo cậu nhóc đến ngồi phía trước mình, cởi áo cậu ra.

Gió đêm thổi tới, Diệp Du Đồng lạnh run lên, tuy nhiên cậu vẫn ngồi yên để bàn tay ấm áp ấy xoa khắp lưng cậu. Những chỗ được thuốc mỡ mát dịu thoa vào, giống như dòng nước mát mẻ làm dịu đi cái nóng rát đau buốt trên người cậu và đôi tay nhẹ nhàng vuốt ve kia càng làm cho nhịp thở của cậu ngày thêm dồn dập, thiếu chút nữa đã nén không được mà rên ra tiếng.

"Sau này có đi lặn biển nhớ phải thoa kem chống nắng thật kĩ, mặc áo dài một chút!" Giọng cha cậu vang lên trên đỉnh đầu, giọng nói đầy thương tiếc, "Con rất gầy, nếu bị nước và gió biển thấm vào quá nhiều sẽ bị nắng ăn! Nếu như không thoa được trên lưng thì đến tìm ba....."

Rơi vào vòng tay ấm áp và mùi thuốc thoang thoảng êm dịu, cậu nhóc thoải mái nhắm nghiền hai mắt lại, trong lòng hy vọng: nếu thời gian có thể dừng lại mãi ở giờ phút này thì hay biết mấy. Cho đến khi cha cậu kéo áo cậu xuống, xoay người cậu qua, Diệp Du Đồng mới phát hiện mình đang dựa vào một cái đệm thật mềm mại, còn chiếc bàn phía trước xích đu đã để mấy lon bia và mấy lon nước trái cây.

"Cảnh trời đẹp như vậy, con uống với ba một ít đi!" Diệp Phùng Xuân đưa lon nước trái cây cho cậu nhóc, còn mình thì khui một lon bia.

Trong câu nói ấy dường như có chút cô đơn, không hiểu tại sao nghe xong trong lòng Diệp Du Đồng lại dâng lên dũng khí chưa từng có. Cậu đặt lon nước trái cây xuống, khui một lon bia, "Con uống bia với ba!" Trước đây cậu chưa bao giờ dính tới một giọt rượu, nhưng cha cậu cô đơn như vậy, uống một chút rượu với y thì có là gì đâu?

Diệp Phùng Xuân nhìn cậu nhóc, đôi mắt trong suốt, "Cũng được.....Con cũng sắp trưởng thành rồi!"

Hai người không nói gì nữa mà uống với nhau mấy hớp bia. Diệp Du Đồng thấy cha mình ngửa đầu lên uống một hơi, bọt nước từ khóe miệng tràn ra, chảy xuống trái cổ, rồi cậu lại nhớ tới cảnh lưng eo tiếp xúc thân mật khi nãy, không hiểu tại sao cậu lại có xúc động muốn hôn lên cái nơi không ngừng di chuyển lên xuống ấy. Suy nghĩ này làm cậu hoảng sợ, để che giấu đi dục vọng đáng sợ của mình, cậu uống ừng ực một hơi hết cả lon bia rồi nhăn mặt lại ngồi ngây ra đó.

"Ha ha, nhóc con, khá lắm!" Thấy dáng vẻ ngây ngốc của con mình, Diệp Phùng Xuân bóp nhẹ vào lon bia, chất dẻo platixin gần như gom lại thành một hỗn hợp, "Đi chơi với ba không thú vị lắm phải không? Lần sau đi cùng với bạn học sẽ vui lắm!" Quả nhiên uống rượu chung với lão già này thật là chán. Mấy cậu nhóc đến độ tuổi này, hầu hết đều thích gom thành một nhóm chạy tung tăng dưới ánh mặt trời, hát nghêu ngao dưới ánh trăng. Không giống như y, ngay từ nhỏ đã trầm tính, cũng không biết cái cảm giác thả sức vui đùa hồi còn trẻ là như thế nào. Cho dù là vào hoàn cảnh sinh đứa con này ra, cũng không phải do y phóng túng mà là kết quả của một lần thân bất do kỷ.......

Diệp Du Đồng nghe cha mình nói như vậy, vội vàng lắc đầu, có lẽ là nhờ tác dụng của cồn làm cho lá gan của cậu to lên không ít, "Con, con không cần người khác, con muốn mãi mãi ở cùng với ba....." Chỉ cần một ngày ba còn cần con, con sẽ đứng cạnh ba!

"Mãi mãi à........." Diệp Phùng Xuân thì thào lập lại, nhìn khuôn mặt đã bắt đầu đỏ ửng, đôi mắt mông lung - nói chung là cái mặt say rượu của cậu nhóc - Thằng nhóc không có chút tửu lượng này vậy mà dám uống một hơi hết cả lon bia..... tất cả chỉ vì muốn bầu bạn với y, lại còn nói những câu tri kỉ với y như thế, tuy nhiên, đó chỉ là lời nói của một đứa trẻ. Diệp Phùng Xuân cười khổ, chỉ sợ trên thế giới này, chỉ có đứa nhỏ này là đối với y thật lòng.

Hai người lẳng lặng ngồi im ở đó, không biết qua bao lâu, trong cơn gió nam ấm áp ở miền Nam nhiệt đới này, Diệp Phùng Xuân ôm cậu nhóc say rượu đã ngủ quên từ đời nào đi xuống lầu. Trong giấc mơ, cậu nhóc vẫn khao khát có được sự ấm áp mà vô thức nắm chặt lấy quần áo trên người cha mình. Diệp Phùng Xuân không đành lòng đánh thức con, y chỉ cẩn thận ôm lấy bé, hai người cùng nhau nằm xuống chiếc giường đôi và bên ngoài là bức rèm che màu trắng bay phấp phới.

Mặt biển dịu dàng vỗ về lên bờ cát cô đơn, đêm dần khuya..........  

Cậu giống như một người có hết thảy tài phú trên đời, có tất cả tự tin và vinh quang.....

......mà những thứ ấy đều xuất phát từ vầng thái dương là cha cậu......

Trải qua mấy ngày giống như sống trong mơ, cuối cùng vẫn phải trở về với hiện thực.

Xuân đến rồi lại đi, ngoại trừ tấm ảnh hai cha con hai người chụp chung vào buổi chiều hoàng hôn trên bờ cát hôm ấy, Diệp Du Đồng hoang mang phát hiện, có lẽ tất cả những chuyện đã từng xảy ra trên đảo hoàn toàn là do cậu tự suy tưởng mà thôi. Nói là ảnh chụp, nhưng thật sự là không thể nhìn ra được khuôn mặt của hai người, hôm đó có một bác gái đi ngắm cảnh chụp cho hai người, bác ấy bảo hai cha con họ nắm tay nhau một trước một sau đi tới trông rất đẹp. Đương nhiên, phong cảnh cũng thật lôi cuốn lòng người.

Diệp Du Đồng xem tấm ảnh ấy xong rất thích, vì thế cậu đã xin bà lưu lại, đồng thời cũng bỏ vào di động và máy tính làm hình nền.

Tuy nhiên, cậu càng muốn có một tấm ảnh riêng của cha mình để cất vào ví tiền lúc nào cũng mang theo bên người, đó là tấm ảnh mà cậu đã thừa lúc cha cậu không chú ý chụp được. Lúc đó cha cậu thật sự rất mê người, mặt y hơi nghiêng sang một bên, cái mũi cao thẳng, lông mi dày cong, hai bên cằm là một màu xanh mờ nhạt của kem cạo râu chưa kịp rửa sạch, trong lơ đãng ẩn chứa sự ngông cuồng khiến cậu mấy lần muốn đưa tay khẽ chạm vào.

Cuối cùng thì tấm ảnh này bị cho vào khung đặt ở đầu giường, bên trái là cậu, bên phải là cha cậu, không cho bất kì ai xem nữa cả.

Sau khi về nhà mọi chuyện vẫn theo nề nếp như cũ, mỗi ngày Diệp Phùng Xuân đều ra ngoài làm việc bàn chuyện làm ăn, tần suất ra ngoài của Chu Ngọc San cũng cao hơn, cô út ba hôm thì hết hai hôm không có ở nhà, mà ngay cả chú út người hay làm náo động bầu không khí trong nhà cũng được toại nguyện đi làm một phóng viên ở một tờ tạp chí du lịch nổi tiếng nên thời gian có mặt ở nhà cũng trở nên ít hơn.

Còn nhớ hôm đó cha cậu đúng giờ về nhà ăn cơm, lúc ngồi vào bàn ăn mới phát hiện trong nhà chỉ còn có hai cha con hai người. Khi ấy, tuy trên mặt cha cậu vẫn không có gì thay đổi nhưng từ trong giọng nói của y lại ẩn chứa một nỗi cô đơn không nói thành lời, "Đều không về nhà rồi!"

Nói thật, với giọng điệu thản nhiên như không có gì của cha cậu lại càng làm cho cậu đau lòng. Cậu biết tuy bề ngoài cha cậu rất nghiêm túc nhưng kì thật y luôn xem trọng gia đình. Lại nhớ tới cái năm mà cậu mới bước vào Diệp gia, khi đó các cô chú cũng không lớn lắm, lúc ấy tất cả mọi thứ trong nhà đều do cha cậu cáng đáng hết. Trên có cha già bệnh nặng, dưới có đàn em khờ và đứa con nhỏ dại, lúc đó bất quá Diệp Phùng Xuân cũng chỉ hai mươi bảy hai mươi tám tuổi mà thôi, thế mà mỗi ngày y lại phải xử lý nhiều chuyện lớn chuyện nhỏ như thế. Hiện tại các em đều đã trưởng thành, từng người từng người một lần lượt bỏ y mà đi, Diệp Du Đồng đương nhiên rất hiểu trong lòng cha cậu cảm thấy cô đơn cỡ nào.

"Cậu út ra ngoài sưu tầm dân ca, cô út nói hẹn bạn đi chơi, dì Chu.....dẫn em gái về nhà ông bà ngoại rồi!" Cậu nhóc cẩn thận báo cáo tình huống với y, tuy nhiên về hành tung của mẹ kế, cậu vẫn không dám nói thật.

"Ừm, Ngạo Đông cuối cùng cũng chịu tìm một công việc đàng hoàng để làm, ba còn lo chú út con cứ sống phóng túng như thế mãi, lãng phí đi tài năng của mình!" Diệp Phùng Xuân vui mừng nói xong, bên miệng còn nở một nụ cười nhàn nhạt. Kỳ thật đáng lẽ chuyện bàn luận về người khác thế này y không nên nói với lớp hậu bối như Diệp Du Đồng, nhưng chuyện này trừ cha mẹ, vợ và những người cực kì thân thiết ra cũng rất khó nói với người khác, mà đứa con này của y lại vừa nhu thuận vừa hiểu chuyện, cho nên Diệp Phùng Xuân cũng bất tri bất giác xem con như đối tượng để trao đổi.

"Chú út rất lợi hại, chú ấy chụp rất nhiều ảnh đẹp. Lần trước lúc ra ngoài du lịch, chú ấy còn dạy con nên chụp ảnh như thế nào nữa!" Cho nên cậu mới có thể chụp cho cha cậu một bức ảnh đẹp như vậy........Không, cha cậu vốn rất đẹp, so với ảnh còn đẹp hơn rất nhiều.

"Chỉ cần nó có thể đặt tâm tư vào việc chính đáng là tốt rồi......Ăn cơm đi!" May là y còn có đứa nhỏ trước mặt này, bản thân y cuối cùng cũng không đến mức rơi vào cảnh đến già chỉ còn một mình y đối mặt với với căn nhà quạnh quẽ này, Diệp Phùng Xuân thầm nghĩ như thế. Ngạo Đông sau khi trải qua một cơn đại nạn đã hoàn toàn chấp nhận sự quản thúc của anh mình, tuy rằng tính tình cậu thanh niên này khá hời hợt nhưng suy cho cùng cũng chưa gây ra phiền toái gì quá lớn. Tri Thu gần đây dường như bớt phóng túng một ít, nhưng Ngọc San lại ngày càng làm mọi chuyện trở nên nặng nề hơn, y vốn muốn vì Ngải Ngải mà tiếp tục nhẫn nhịn, dù sao y cũng biết rõ vợ y đến với y không phải xuất phát từ tình yêu, tuy rằng những năm gần đây y đã cố gắng bắt cầu nối với cô ấy, nhưng dường như y chưa từng thành công. Chỉ sợ cô ấy quá buông thả mà không để ý đến tình cảm vợ chồng nhiều năm qua, nếu thật sự phải làm to chuyện lên, chịu thương tổn lớn nhất chỉ sợ là con cái, đến lúc đó thì đừng trách y không nể mặt.......

"Ba..........Ba ơi?"

Đột nhiên nghe tiếng đứa con gọi mình, Diệp Phùng Xuân lúc này mới phục hồi tinh thần lại, "Sao thế?" Phát hiện vừa rồi y vậy mà thất thần ngay trong lúc ăn cơm, người luôn nghiêm túc tự quản chế bản thân chặt chẽ như y chấn động, xem ra y thật sự già rồi, giống như một lão già muốn lập di chúc suy nghĩ được mất này nọ, "Vừa rồi con nói gì?"

"Không có gì, con có nấu canh cho ba uống đó!" cậu nhóc nói xong lập tức chỉ chỉ tô canh đặt bên tay phải của y, trên mặt cậu nhóc lộ lên vẻ thẹn thùng, "Là con tự học đó, tay nghề không tốt lắm đâu!" Đã sớm quan sát và nghiên cứu khẩu vị của cha mình trong một thời gian dài, lại tham khảo ý kiến của Kỷ bà bà, tốn hết cả buổi mới chuẩn bị xong, đương nhiên Diệp Du Đồng cũng rất tin tưởng về khả năng của mình.

"À, cám ơn!" Diệp Phùng Xuân liếc nhìn cậu nhóc một cái, vẻ mặt vừa thẹn vừa vui đó làm cho lòng y khẽ động. Trong hồi ức của y, dường như không có ai không cầu báo đáp mà cố ý làm cho y chuyện gì cả, nhưng đứa con này của y lại nhiều lần khiến y cảm nhận được một thứ tình cảm dịu dàng mà xa lạ, có lẽ đây chính là sự khiếm khuyết và cũng là khát vọng sâu trong nội tâm y từ nhiều năm nay, trên thế gian này có ai mà không muốn có người thương mình, yêu mình cơ chứ, "Con còn nhỏ, chuyện này về sau nên để má Kỷ làm đi!" Sức khỏe của đứa trẻ này không tốt, không nên quá mệt nhọc.

"Con không còn nhỏ, con đã mười sáu rồi!" Diệp Du Đồng cúi đầu thất vọng, tuy rằng cậu cũng không phải muốn đối phương khen ngợi hay cảm kích mình gì nhưng phản ứng của cha cậu quả thật rất lãnh đạm, cậu cũng không ngờ cha cậu nói những lời này là vì thương cậu sợ cậu vất vả, huống chi Diệp Phùng Xuân chưa bao giờ nói những lời ngon ngọt.

"Cho dù con có lớn hơn nữa vẫn là con của ba!" Thấy cậu nhóc có vẻ không vui, Diệp Phùng Xuân đưa tay xoa đầu con tỏ vẻ yêu thương, lúc này y vẫn chưa phát hiện mặc dù trên mâm cơm hôm nay chỉ con hai cha con họ nhưng không khí lại ấm áp đến thần kì, khác xa với trường hợp lạnh lùng làm theo ý mình trước đây.

"Ba đừng xoa đầu con như thế chứ!" Diệp Du Đồng ôm đầu, the thé khán nghị, chuyện này chẳng phải đã chứng minh y vẫn xem cậu như trẻ con hay sao, "Sẽ không lớn nổi á!" Cậu vô cùng để ý đến sự chênh lệch chiều cao giữa cậu với y, rõ ràng là cha con ruột thịt, nhưng sao lại kém nhiều đến thế?

"Ha ha, bản thân không cố gắng ăn cơm, không cao được ngược lại đi trách ba sao!" Diệp Phùng Xuân cười khẽ, "Đúng là có tiến bộ nha!"

"Ba....." Nhìn thấy cha cậu vì một câu nói của cậu vậy mà lại cười vui vẻ đến thế, khuôn mặt anh tuấn kia tỏa sáng biết bao, Diệp Du Đồng trông thấy mà chua xót, nếu mỗi ngày y đều có thể vui vẻ như vậy thì tốt rồi, cậu cũng không ngại bị cha trêu chọc.

"Phải rồi, có kết quả thi chuyển cấp chưa? Thi lên trung học không vấn đề gì chứ!" Diệp Phùng Xuân bỗng dưng nhớ tới chuyện thi chuyển cấp của con mình, y lập tức ngừng cười, nghiêm túc hỏi. Lúc này nghĩ lại mà cảm thấy may mắn vì cậu nhóc đã la ó không chịu đến kí túc xá trong trường, nếu không thì y có thể đã trở thành người cô đơn rồi. Nghĩ đến chuyện lúc trước y vì giải quyết trở ngại giữa hai cha con mà có ý định đưa con đi học xa, y cảm thấy mình thật có lỗi với con.

Đột nhiên nghe cha mình nhắc tới vấn đề học tập mà cậu đau đầu nhất, Diệp Du Đồng lập tức khẩn trương lên, "Đã sắp lớp xong rồi. Có thể....Có lể phải học ở khối 7!" Cậu sợ hãi báo cáo, giọng ngày càng nhỏ đi, cuối cùng xấu hổ cúi đầu xuống. Học sinh thi vào trường có tổng cộng tám lớp, tất cả là dựa theo thành tích xếp dài xuống, khối này cũng áp chót rồi còn gì.

"Ừm, cố gắng là được rồi, ba biết con rất chăm học!" Tuy rằng thành tích của cậu nhóc vẫn ở vào khoảng trung bình nhưng nó quả thật không hề lười học bài hay làm bài tập, chuyện này Diệp Phùng Xuân rất rõ ràng, cho nên y cũng chưa bao giờ trách cứ con về khoản thành tích này.

"Con sẽ cố gắng!" Diệp Du Đồng cảm thấy trong lòng thật ấm áp, cảm giác này cũng giống như cái cảm giác vào cái ngày mà cậu uống say ấy, "Ngày khai giảng sẽ tổ chức cuộc họp phụ huynh, thầy cô sẽ nói chuyện trực tiếp với cha mẹ, ba ơi, ba.....Có thể đi hay không?" Cậu nhóc nhìn cha mình bằng ánh mắt chờ mong, thiếu điều chỉ còn kém mỗi chuyện nín thở. Biết y bộn bề nhiều việc, nhưng Diệp Du Đồng vẫn nén không được mong y có thể vào trường nơi mà cậu sắp học trung học.

Những lần họp phụ huynh trước, Diệp Phùng Xuân chỉ đến đó một lần duy nhất. Y thật sự không rút ra được chút thời gian nào rảnh cả nên mọi việc đều nhờ Chu Ngọc San đi thay y, nhưng đương nhiên Diệp Du Đồng vẫn hi vọng cha mình có thể tham gia. Cậu làm sao có thể quên được lần đầu tiên mình trở thành tiêu điểm trong đám người, đơn giản là bởi vì mười hai tuổi năm ấy cha cậu dắt cậu đi tham gia buổi họp phụ huynh. Sau ngày hôm đó, các học sinh đều nói Diệp Du Đồng có một người cha vừa trẻ lại vừa đẹp trai.

Khi đó Diệp Du Đồng mười hai tuổi vô cùng kiêu ngạo, cậu giống như một người có hết thảy tài phú trên đời, có tất cả tự tin và vinh quang, mà những thứ ấy đều xuất phát từ vầng thái dương là cha cậu......

"Buổi chiều ngày 1 tháng 9 phải không?" Y bình tĩnh xác nhận lại một chút, "Ba sẽ cố gắng sắp xếp thời gian đến đó!"

Nói xong, Diệp Phùng Xuân mới phát hiện, gần đây chuyện cự tuyệt yêu cầu của đứa nhỏ này ngày càng khó khăn, nhất là khi nhìn thấy khuôn mặt vừa thẹn thùng vừa hưng phấn đó, lại khiến người làm cha như y có một loại xúc động: thứ gì cũng muốn cho cậu nhóc hết.  

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro

#đam