Chương 4-6

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Chương 4: Nhạc Phong, đừng!
Bóng đêm càng ngày càng tối.

Ở mãi nhà hàng đến tận khuya, lúc này không thể coi là một trận tẩy trần cho ngày trở về, bởi cùng hắn chỉ có trợ thủ đắc lực, cũng là bạn bè thân thiết- Nguyễn Húc. Ly rượu đỏ tỏa ra hương thơm tinh khiết, ngẫm lại, thời gian đã không còn sớm.

Từ lầu hai đi xuống, trên ghế sofa cao cấp trong khu nghỉ ngơi đã không còn bóng dáng của nàng.

Ánh mắt Tần Dịch Dương đảo qua nơi đó, thản nhiên rời đi.

"Thật là một đêm kích tình nha." Nguyễn Húc nhìn vị trí lúc trước bọn Nhạc Phong ngồi, nhìn một chút trên bàn, nhặt hai bình rượu trống rỗng lên, ngửi mùi vị bên trong, đưa ra xa một chút, nhẹ giọng nói: "Cậu nói xem, trong lòng hắn tính gì chứ? Kê đơn đối với chính bạn gái của mình? Dùng loại thuốc rất mạnh thế này sao? Ha ha... thật đúng là khiến cho chúng ta phải nhìn chủ tịch Tập đoàn Nhạc thị với cặp mắt khác xưa..."

"Xem đủ chưa?" Tần Dịch Dương liếc qua, ánh mắt thản nhiên, nhưng không hiểu sao lại làm cho người ta cảm thấy có chút lạnh lẽo.

"Được rồi, được rồi," Nguyễn Húc buông chén rượu, cười cười đi tới, nói thật là ánh mắt hắn rõ ràng không lãnh khốc như ánh mắt của Tần Dịch Dương, nhưng lại âm trầm, "Lập tức đi, được rồi chứ?"

Thế nhưng đi được nửa đường, Nguyễn Húc vẫn không nhịn được.

Nửa khom người, Nguyễn Húc chống lên cửa sau xe, hỏi hắn: "Cậu nói xem, có lẽ cô ta cũng không muốn phát sinh quan hệ với bạn trai, mà nay chúng ta lại nhìn thấy được hành động mờ ám của bạn trai cô ấy, nhưng lại mặc kệ cô ta, khiến cô ta lại lần thứ hai thất thân mà không hiểu vì sao?

Tần Dịch Dương tựa vào ghế ngồi sau, xoa xoa ấn đường.

"Cậu chừng nào thì cảm thấy hứng thú đối với chuyện của người khác như vậy?" Đêm nay, cậu ta vẫn luôn dây dưa đến vấn đề này.

Nguyễn Húc hơi kinh ngạc, tỉ mỉ suy nghĩ một chút cũng hiểu được tại sao mình lại bất thường như vậy.

Hắn tự giễu cợt bản thân, ngẫm nghĩ, quả nhiên là mình nhiều chuyện rồi.

Theo Tần Dịch Dương ngồi vào trong xe, hắn thờ ơ thốt ra một câu: "Không có gì, chỉ là nghĩ thấy thương cảm thôi... Bị cậu nhầm lẫn mà đoạt đi đêm đầu tiên, vậy mà không đổi được của cậu nửa điểm quan tâm."

Tần Dịch Dương biết tính khí kỳ quặc của hắn, không để ý nữa, chỉ thản nhiên bảo tài xế lái xe.

Thương cảm sao?

Hắn không hề cảm thấy thế chút nào.

Nếu như Lâm Hi Hi xảy ra chuyện gì, đó là chuyện giữa nàng và chủ tịch Nhạc thị, người ngoài không có quyền gì để mà chen vào. Còn nếu như, nàng thật sự là vì hắn nên mới không hạnh phúc, hắn mới có thể suy xét nhúng tay vào.

Nhúng tay vào cuộc sống và sinh mệnh của nàng.

...

Lâm Hi Hi cảm thấy rất nóng.

Không biết có phải là do mặc quần dài hay không, mặt nàng dần chuyển hồng, cuộn mình trên sofa, tay kéo áo của chính mình.

Một luồng khí nóng phát ra từ trong thân thể.

Nhạc Phong mở cửa phòng khách sạn ra, cắm thẻ vào, một luồng ánh sáng ấp áp chiếu về phía nàng.

"Hi Hi.." Hắn cúi người, gọi nhỏ.

Lâm Hi Hi nâng mắt, trong nháy mắt bị ngọn đèn kích thích một chút, hàng mi như cánh bướm lại nhắm lại.

Nàng "ưmh" ra tiếng, không được tỉnh táo lắm, chỉ cảm thấy một thân thể quen thuộc tới gần, ôm lấy mình, cúi đầu gọi tên mình.

"Nhạc Phong..." Lâm Hi Hi tự động lại gần, nhẹ nhàng cắn môi anh đào, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng nhẫn nhịn, ôn nhu nói, "Em nóng quá, đưa em trở về đi... Viện Y ngủ rất sớm, không có thói quen để cửa cho em..."

Nhạc Phong ôm thân thể nhỏ nhắn xinh xắn của nàng, kéo cánh tay nhỏ bé của nàng quàng qua cổ hắn.

"Vậy bảo cô ấy không cần để cửa... Ở cùng một chỗ với anh, em cũng sẽ không phải đi đâu cả." Nhạc Phong cúi đầu, hôn lên môi nàng.

Trong miệng Lâm Hi Hi vẫn còn mùi rượu thơm mát, Nhạc Phong lúc đầu thì hôn nhẹ nhàng nhẹ nhàng nhưng dần dần trở nên có chút thô bạo.

Đầu lưỡi, hoàn toàn đau nhức tê dại.

Cánh tay nhỏ bé và yếu ớt của Lâm Hi Hi đặt lên ngực hắn, trong chớp mắt liền tỉnh táo.

Ánh mắt mông lung của nàng lướt qua cổ hắn, có thể thấy hết cảnh vật xung quanh. Trong lòng bỗng giật mình, Lâm Hi Hi nhanh chóng đỏ mặt, trở nên có chút khẩn trương. Nàng biết, cho dù thân thể của nàng rất nóng rất mềm lả, nhưng bản thân nàng vẫn biết.

Đây là khách sạn

Nhạc Phong đưa nàng tới khách sạn.

"Ồ..." Cơ thể dần dần bị hạ thấp xuống, Lâm Hi Hi căng thẳng, cả người bị nhấc tới gần kề người hắn, môi thì bị hắn đè mạnh xuống hôn sâu, nàng thở dốc không biết phải làm sao, cũng đã biết hắn muốn làm gì.

Từ trong người hắn phát ra luồng hơi nóng suýt làm nàng bị đốt cháy.

"Nhạc Phong..." Khi hắn in lại dấu hôn nóng hổi lên cổ nàng, Lâm Hi Hi run rẩy kêu tên hắn.

Nhạc Phong ôm chặt nàng, hôn nàng như muốn nuốt nàng vậy.

Hắn mút mạnh vào chiếc cổ mẫn cảm của nàng, gây ra từng đợt khoái cảm như điện giật chạy khắp toàn thân, Lâm Hi Hi gắt gao khép chặt mắt, hệt như trở lại hai năm trước, tại gian phòng kinh khủng kia, người đàn ông đó đã xâm hại nàng.

"Đừng... Nhạc Phong, đừng!" Lâm Hi Hi đột nhiên khóc thành tiếng.

Tay nàng túm lấy áo sơ mi của hắn, thân thể kịch liệt run rẩy.

Nhạc Phong cưỡng chế dục niệm thiêu đốt trong thân thể, dừng vài giây nhìn nàng.

Hắn hạ dược không ít, không lý do gì nàng bây giờ còn tỉnh táo như thế.

_____ Quả nhiên,nước mắt dính ướt trên lông mi Lâm Hi Hi, đôi mắt vẫn nhắm nghiền, trên khuôn mặt nhỏ nhắn có chút tái nhợt thương cảm, khuôn mặt nàng lộ chút sợ hãi khẩn trương khiến hắn động lòng, ôm chặt lấy nàng, Nhạc Phong cúi thấp đầu gọi: "Hi Hi.. Hi Hi, làm sao vậy?"

Lâm Hi Hi không nói lời nào, nàng chỉ khóc, sắc mặt càng ngày càng ửng hồng, quần dài hạ xuống, đôi chân trắng muốt mịn màng không ngừng cọ xát.

Nóng quá.

Làm sao bây giờ, nàng nóng quá....

Nhạc Phong không thể nhịn được nữa, ôm nàng đến giường, ngón tay thon dài kéo quần của nàng sang một bên, hắn nhẹ nhàng mà mạnh mẽ thăm dò, xâm phạm vào bên trong bắp đùi non mềm của nàng.

"Hi Hi... Hi Hi, đừng sợ, mở ra nào..." Hắn thấp giọng dụ hoặc.

Lâm Hi Hi không ngừng run rẩy, nửa thân trên bị đè nặng, nàng nghiêng khuôn mặt nhỏ nhắn, liều mạng khép hai chân: "Không .... Không được..."

"Hi Hi..." Nhạc Phong nhẹ nhàng nói, đôi mắt hằn lên tia đỏ, "Thông minh một chút.. Đây là chuyện sớm muộn gì cũng xảy ra, em đồng ý gả cho anh, thân thể của em là của anh, tất cả đều là của anh, không phải sao?"

Lâm Hi Hi nghe được tiếng nói của hắn, vô thức nói: "Đúng.. Nhưng! Có lỗi! Em thật có lỗi!..."

Trong đầu hiện lên hình ảnh thống khổ đến đỉnh điểm kia, Lâm Hi Hi run lên, lòng lại một lần nữa không kiềm chế được, khóc nấc lên.

Nhạc Phong bị những lời nói của nàng làm cho kích thích, hắn dừng động tác, chăm chú nhìn nàng.

Hắn biết, Hi Hi cho tới bây giờ chưa từng nói dối hắn, nhất là hiện tại, nàng đang say, thân thể lại bị thuốc khống chế, mà vẫn quyết liệt chống cự như vậy, nhất định là có nguyên nhân.

Hắn hiện tại tỉnh ngủ, dục vọng sôi trào trong cơ thể cũng dần dần hạ xuống.

Ôm lấy tiểu nữ nhân trong lòng, Nhạc Phong nhẹ hôn lên trán nàng, thanh âm yếu ớt lộ ra một tia lãnh đạm: "Thật sao? Ý em là... Đã có người chạm qua em sao? Hi Hi, nói cho anh biết, có phải như vậy không?"

Giá lạnh cùng lửa nóng, một lần nữa luân chuyển trong cơ thể.

Lâm Hi Hi mơ màng giãy dụa, kiên quyết ngăn không cho ác mộng lan vào trong đầu, nàng liều mạng nói với chính mình, chính là Nhạc Phong đang ôm lấy nàng, nhưng nàng vẫn cảm thấy hình như hắn ở rất xa, rất xa nàng. Nàng run rẩy nhớ lại buổi tối ấy, thân thể nàng bị đau đớn xé rách, cường bạo tàn sát bừa bãi!

Ngón tay mảnh khảnh của nàng vò tóc mình, nàng thở nhẹ nói: "... Đúng..."

Tim Nhạc Phong bỗng nhiên chấn động kịch liệt!

Đôi mắt dài hẹp đã lạnh lùng càng trở nên lạnh lùng, vòng tay ôm nàng cũng bắt đầu cứng ngắc.

Hồi lâu, khóe miệng hắn hé lộ nụ cười, Nhạc Phong đè nén áp lực cuồn cuộn trong ngực, nhẹ giọng hỏi: "Là ai?"

Lâm Hi Hi lắc đầu, lông mi ướt sũng vẫn khép chặt, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt: "Không biết... Em không biết là ai..."

Nhạc Phong đã không còn hứng thú để hỏi lại.

Đôi mắt hắn vằn lên tia máu, hắn cười lạnh, tay nắm tóc nàng, thấy được nét mặt lộ vẻ đau đớn của nàng.

Một khuôn mặt thanh thuần, tinh khiết, thoạt nhìn không rành thế sự, ôn nhu dịu dàng.

Nhìn xem, đây là người mà hắn yêu thương, nhiều năm qua hắn cũng chưa chạm vào nàng, vậy mà giờ đây nàng lại nói với hắn, thân thể của nàng không còn thuần khiết nữa.

Lâm Hi Hi.. Cô biết không, giờ phút này, tôi thật sự rất muốn giết chết cô.

Trong khách sạn, ánh sáng êm dịu mà rõ ràng.

Dược tính trong thân thể Lâm Hi Hi bắt đầu phát tác, khuôn mặt tái nhợt nhỏ nhắn của nàng chợt ửng hồng.

Nhạc Phong ngồi trên sân thượng hóng gió lạnh, hắn vốn là muốn yên tĩnh để suy ngẫm vài thứ, thế nhưng khi nghĩ đến dáng điệu tươi cười của nàng liền điên cuồng lên. Hắn nốc hết ly rượu mạnh, ngón tay siết chặt ly, hướng thẳng tường mà ném mạnh vào. Chiếc ly bể nát, rượu còn lưu lại đầy tay hắn. Tay hắn bị mảnh thủy tinh cắt đứt, khuôn mặt bắt đầu trở nên dữ tợn hơn.

Nhìn thoáng qua gian phòng, trên chiếc giường lớn, tiểu mỹ nhân đang bị dược tính dằn vặt trằn trọc không yên. Thấy thế hắn lạnh lùng bước vào phòng.

"Hi Hi... cô bắt đầu gạt tôi từ khi nào? Hả?" Bàn tay vẫn còn vương mảnh thủy đang rỉ máu của hắn tiến về phía cổ nàng. Nhạc Phong cúi người, vươn bàn tay đầy máu chậm rãi siết chặt cổ nàng, yếu ớt hỏi.

Lâm Hi Hi bị xuân dược dằn vặt, liều mạng cắn môi, khó chịu cùng cực. Mà tay hắn từ từ siết chặt, nàng cảm thấy hô hấp bắt đầu trở nên khó khăn.

"..." Trên cổ nhỏ nhắn và yếu ớt đã dính đầy máu, nàng ngửa đầu, thống khổ rên rỉ.

Nhạc Phong không mảy may đến phản ứng của nàng, chỉ cười nhạt.

"Cảm giác lừa gạt tôi có vui thích không? Cô vì vậy mà không đi gặp cha mẹ tôi nhưng vẫn muốn cùng tôi kết hôn... Hi Hi, nói tôi biết, có đúng thế không? Cô sao lại có thể đê tiện như vậy chứ?

"..." Lâm Hi Hi cảm thấy nghẹt thở, bàn tay nhỏ bé của nàng run rẩy vỗ lên bàn tay to lớn đang bóp chặt cổ mình kia.

Khó chịu... thật là khó chịu!!

Mắt Nhạc Phong vằn lên tia máu, bàn tay liều lĩnh ma sát thân thể nàng, dọc theo chân nàng, hướng đến những đường cong mỹ lệ, hắn dùng ngón tay thon dài xâm nhập vào cửa động chật hẹp của nàng.

"A--!!" đau đớn dữ dội bỗng nhiên xuyên qua thân thể nàng.

Lâm Hi Hi đau đến kêu thành tiếng, khóc nức nở, thân thể cựa quậy bắt đầu kịch liệt run rẩy.

Nhạc Phong hạ thấp người, cảm giác được nàng quá chặt chẽ, bèn chế nhạo: "Quả nhiên rất tuyệt..." Hắn chậm rãi dùng sức bóp cổ nàng, cố ý muốn cho nàng không thở được.

"Cô làm sao lấy lòng được người đàn ông đó? Hi Hi của tôi là như thế này sao? Là tôi không biết, cô trời sinh đúng là một mỹ vật phải không?!!" Bàn tay Nhạc Phong siết chặt, suýt nữa bóp chết nàng trên giường.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâm Hi Hi trắng bệch, đôi môi anh đào khẽ nhếch lên, nhưng lại nói không nên lời, chỉ có thể mơ màng hô hấp khó khăn, sợ hãi giãy dụa!

Mảnh thủy tinh tản mát tại cần cổ, thật sâu đâm phá vào da thịt nàng, vài giọt máu chậm rãi chảy ra, nhuốm hồng ra trải giường.

Nhìn thấy khóe mắt nàng chảy lệ súyt ngất xỉu, Nhạc Phong mới chậm rãi ngừng tay.

Lúc hắn buông tay, Lâm Hi Hi ngửa đầu, hít thở, thân thể run rẩy thả lỏng, tiếp theo, nàng bắt đầu kịch liệt ho khan, ôm ngực mãnh liệt ho khan dữ dội, nước mắt không ngừng tuôn rơi.

"Nhạc Phong... Nhạc Phong" Nàng vẫn còn chưa tỉnh, thân mình run rẩy cuộn cong người, khóc đến chật vật.

Nhạc Phong ra sức đè chặt hai bên sườn nàng, đem toàn bộ thân thể đang bùng cháy của hắn cáu tiết đè mạnh xuống.

"A..." Hắn cúi người, ngón tay chạm đến vết thương trên cần cổ nàng, chà sát, làm cho vết thương kia vỡ ra chảy máu, "Hi Hi, bảo bối, anh ở đây... anh sẽ không rời bỏ em đâu, tôi sẽ nghiêm khắc trừng phạt cô, cho cô nếm đủ hậu quả của việc phản bội tôi, tôi tuyệt đối sẽ không tha cho cô.."

Hắn đè mạnh xuống thân thể nàng, hôn lên đôi môi đang run rẩy vì đau của nàng: "Hoan nghênh cô đến địa ngục của tôi."

Chương 5: Khó có thể chịu được kích thích
Tia nắng ban mai chiếu rọi đến mí mắt mỏng manh của nàng.

Lâm Hi Hi mơ màng thức dậy trong hoảng sợ cùng đau đớn, toàn thân nàng mệt mỏi rã rời.

Trong đầu vẫn còn hiện lên hình ảnh kinh hãi tối qua cùng cơn đau lan khắp cơ thể.

Nàng vẫn tưởng đây chỉ là một giấc mộng.

Khi nhìn đến vết máu trên áo sơ mi của mình, cảm giác nửa thân dưới và cần cổ đau nhức, nàng thực sự còn tưởng mình đang nằm mơ.

"A...." Nàng kêu một tiếng, tay chạm đến vết thương trên cổ, không nghĩ sờ vào lại đau nhức đến thế!

"Shit______!" Lâm Hi Hi khẽ rít lên, đau đến ứa nước mắt.

Sao vậy....Chuyện gì đã xảy ra?

Lâm Hi Hi chớp mắt vài giây, vật lộn đi xuống giường, vào phòng tắm rửa mặt.

Nhìn vào tấm gương to, sắc mặt tái nhợt, cần cổ đầy vết máu đỏ tươi, còn có vết sẹo ghê rợn,_______ Trời ạ! Lâm Hi Hi thiếu chút nữa đứng không vững, cánh tay vươn lên dựa vào vách tường men sứ, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng càng thêm tái nhợt.

Sao thế này? Hi Hi không ngừng suy nghĩ, thật sự là đã xảy ra chuyện gì?

Lâm Hi Hi cắn môi, chịu đựng cơn đau đầu kịch liệt, mở van nước, vốc một ít nước lạnh, phả lên mặt cho tỉnh táo, thế nhưng khi giọt nước chạm tới vết thương do mảnh thủy tinh cắt, nàng liền cảm nhận được một cơn đau nhức tê tái.

Nàng nhớ lại, tối hôm qua rõ ràng cùng Nhạc Phong ăn cơm tại Nhà hàng Ý, hắn bảo nàng cùng uống rượu với hắn, nàng không uống được rượu nên say khướt, sau đó... sau đó nàng nhớ là đi tới một khách sạn. Nghĩ tới đây, Lâm Hi Hi bỗng chốc run rẩy, đôi mắt trong veo đảo qua bốn phía, xác định nơi đây chính là khách sạn bốn sao.

Đau quá.. Đầu vẫn còn đau quá.

Thật sự không biết đã xảy ra chuyện gì. Lòng Lâm Hi Hi hơi sợ, sốt ruột, dùng khăn lau khô nước, đi vào phòng khách bên trong, tìm một ít thuốc đau đầu, rốt cuộc ở trên mặt tủ tìm được một ít bông băng cứu thương cùng với băng cá nhân, nàng sửa soạn qua vết thương, quyết định đi tìm Nhạc Phong.

Mặc dù biết rõ sáng sớm không phải là thời điểm thích hợp, nhưng bây giờ, thực sự rất muốn trông thấy hắn.

Tống Viện Y đã gọi cho nàng không biết bao nhiêu cuộc điện thoại.

"Hi Hi! Cậu tối hôm qua lại dám không về nhà!!" Tống Viện Y lớn tiếng rống, "Mình gọi điện thoại cho cậu nhưng chờ mãi vẫn không có người bắt máy, sau đó lại là Nhạc Phong nghe máy, nói với mình là cậu sẽ không về... Hi Hi, các cậu, các cậu..." Có đúng đã tu thành chánh quả rồi hay không?

Tia nắng ban mai chiếu xuống cổ tay nhỏ bé và yếu ớt của Lâm Hi Hi, nàng chống một bên tay lên cửa sổ đứng một hồi, lắc đầu.

"Không có, Viện Y, tối mình về giải thích cho cậu rõ được không? Thật có lỗi, tối qua để cậu phải lo lắng rồi".

"Ha ha, không cần giải thích, cậu về kể tỉ mỉ cho mình một chút là được, Nhạc Phong nhà cậu sao lại để cho cậu thủ thân như ngọc được chứ? À? Rốt cục cậu cũng bỏ rơi người bạn chí cốt của cậu rồi..."

Tống Viện Y lại bắt đầu nói nhảm.

Ngón tay Lâm Hi Hi nhè nhẹ run .

Gì mà "thủ thân như ngọc", nàng nghe không được, chợt nhớ lại khi nàng cùng Nhạc Phong ở chung một chỗ, nàng đột nhiên phát hoảng, tối hôm qua cuối cùng đã xảy ra chuyện gì.

"Không nói, mình còn có việc." Lâm Hi Hi hơi xấu hổ, cũng có chút thấp thỏm không yên.

"À, được!" Tống Viện Y rất sảng khoái, "Buổi chiều có buổi phỏng vấn ở "Bác Viễn Thế Kỷ, cậu không được quên đấy, công ty này rất nổi tiếng, cậu nhất định phải đi..."

Lâm Hi Hi lẳng lặng nghe, cố sức giữ cho bản thân bình tĩnh lại.

"Ừ!" nàng nhẹ nhàng nói, khóe môi cũng hé nở một nụ cười.

....

Từ lúc bắt đầu vào cao ốc Nhạc thị, Lâm Hi Hi rõ ràng nhận ra những ánh mắt kì lạ xung quanh mình.

Nàng không rõ lắm đó là chuyện gì, nhưng viên trợ lí dẫn đường phía trước quay đầu lại nhìn nàng một cái, nhẹ giọng nói: "Lâm tiểu thư, cô xác định, muốn vào trong sao?"

Lâm Hi Hi có chút run sợ. Ngón tay nắm chặt lại, nàng nhẹ giọng hỏi: "Xin hỏi Nhạc tổng có ở bên trong không?" Viên thư ký liếc nhìn nàng một cái, gật gật đầu: "Nhạc tổng ở phía trong." Viên thư ký trước khi thoái lui còn nói với theo nàng: "Cửa văn phòng không khóa, cô cứ vào."

Lâm Hi Hi thoáng có chút khẩn trương. Nàng cảm ơn viên thư ký rồi hướng về phía bên kia dợm bước. Một thiếu nữ xinh đẹp, da dẻ trắng nõn kèm theo thân hình ôn nhu bên trong chiếc váy dài duyên dáng hệt như đóa hoa bách hợp kiêu sa. Vừa nhẹ nhàng khoan thoai, lại vừa có sức mê đắm bao ánh nhìn.

Chính là ánh mắt kia, giờ đây đã bắt đầu có chút cảm thông. Lâm Hi Hi chạm tay vào cánh cửa, nhẹ nhàng "Cạch" một tiếng, cửa phòng thật sự là đang để ngỏ.

Nàng có chút do dự rụt rè bước vào phòng. Trong lòng không khỏi suy nghĩ mình thật không nên cứ tùy tiện đi vào thế nà . Đột nhiên nàng nghe thấy tiếng động kì quái phát ra bên trong phòng nghỉ. Đó là tiếng rên rỉ khe khẽ mà ngân dài của phụ nữ hòa cùng tiếng thở nặng nề của đàn ông.

Lâm Hi Hi có chút xấu hổ. Nàng vội xoay người bước ra ngoài, thầm trách cứ mình đã đến không đúng lúc. Bàn tay mềm mại của nàng vừa chạm vào cánh cửa thì đã kịp trấn tĩnh lại, nàng thoáng giật mình, toàn thân bất động.

Chẳng phải đây là phòng làm việc của Nhạc Phong sao? Nếu đúng thế thì người đang ở trong phòng nghỉ chẳng phải là Nhạc Phong sao?

Ý nghĩ đó quét qua đầu nàng làm nàng sợ hãi run lên. Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng giờ đây đã tái nhợt, bước chân nặng nề dường như không nhấc lên nổi. Nàng run rẩy quay đầu, mang theo mớ cảm xúc hỗn độn bước nhanh về phía phòng nghỉ.

Nàng khẽ hé cửa phòng làm lộ ra khuôn mặt tuấn tú quen thuộc giờ đây tràn đầy hưng phấn đang đè người phụ nữ xinh đẹp lõa thể dưới thân mà đâm sâu vào.

Lâm Hi Hi vội lấy tay che miệng, đem tiếng nấc nghẹn ngào kia nén chặt trong lòng. Không thể như thế...Không thể! Tại sao lại có thể như vậy?

Chuyện này thật ra là như thế nào? Nàng còn nhớ đêm qua Nhạc Phong đã cùng nàng ân ân ái ái ở khách sạn, thế mà sáng nay nàng lại nhìn thấy hắn làm việc này trong chính văn phòng của hắn. Lâm Hi Hi cảm thấy choáng váng, nàng vội chống tay lên tường, bước lui từng bước. Sợ hãi cùng với nỗi đau tột cùng cơ hồ đã hút hết sinh lực của nàng. Đầu óc nàng trở nên mụ mị, cứ mơ hồ, mông lung, mãi vẫn không suy nghĩ được gì. Bên tai nàng vẫn văng vẳng tiếng hoan ái, càng lúc càng mãnh liệt. Nàng nén tiếng khóc, chạy vội ra ngoài.

Vẻ mặt viên thư ký bình thản nhìn nàng, không nói lời nào, cũng không ngăn cản nàng.

Lâm Hi Hi đóng chặt cửa văn phòng. Ánh mắt của mọi người dường như đều hướng về phía nàng. Nàng như có cảm giác lưng bị đè nặng, cố sức gắng gượng, nàng muốn duy trì chút tôn nghiêm, trang nhã nhưng lại hoàn toàn bất lực.

Nàng chỉ lấy tay che miệng. Trước những ánh nhìn cảm thông có mà châm chọc cũng có, nàng chật vật bước về phía thang máy.

Chiều đó, buổi phỏng vấn vẫn được tiến hành như thường lệ.

Ở trên lầu hai của Bác Viễn Thế Kỷ, một người đàn ông dáng vẻ cao lớn tráng kiện đang cầm văn kiện đi ngang qua. Hắn vội bước chậm lại, nhìn người đi cùng cằn nhằn: "Có chuyện gì? Cậu đang nhìn gì thế hả?" Nguyễn Húc nhìn theo ánh mắt hắn, "À, kia không phải là nơi công ty tổ chức thi tuyển sao? Cậu cũng không phải chưa từng thấy qua chứ?....Ai kia...chả lẽ lại là cô ấy?"

Lúc vừa nhìn thấy thân ảnh cô gái kia, Nguyễn Húc lộ chút hoảng sợ.

"Dịch Dương...cô ấy đến công ty cậu tham gia phỏng vấn sao? Tối hôm qua không phải cô ấy - Không phải đã bị cái kia sao?"

Tần Dịch Dương im lặng không nói gì, ánh mắt vẫn thản nhiên chăm chú nhìn vào dáng người ở dưới lầu. Hắn nắm chặt hai tay vào lan can, nét mặt cứ lạnh lùng thản nhiên như thế mà quan sát toàn bộ quang cảnh buổi phỏng vấn.

Tổng cộng có năm người chủ trì buổi phỏng vấn. Người ngồi chính giữa là một phụ nữ có ánh nhìn sắc sảo. "Lâm Hi Hi..." Người nữ phỏng vấn nhẹ nhàng kêu tên nàng, ánh mắt chợt rời tập tài liệu trên tay, nhìn lên nàng. Khóe miệng nở nụ cười không mấy thân thiện, "Lâm tiểu thư, xin hỏi đây là cái gì vậy?"

Trước mặt nữ phỏng vấn ánh có mắt lạnh lùng kia, khuôn mặt nhỏ nhắn thoáng có chút tái nhợt. Cả tay, cổ tay và vùng gáy của nàng bỗng dưng đều chuyển thành tái nhợt. Đây chính là một bệnh liên quan đến tâm lý làm cho da nàng đột nhiên chuyển màu nhưng sắc đẹp của nàng lúc này vẫn khiến kẻ khác miên man không yên.

Lâm Hi Hi ngước mắt nhìn, ngón tay chạm khẽ vào vết thương trên cổ.

"Hôm qua tôi không cẩn thận nên bị thương...Thực xin lỗi, tôi biết là thật khó coi." Nàng nhẹ giọng nói, vẻ mặt có chút hoảng hốt.

Người nữ phỏng vấn cười nhạo một tiếng, buông rơi tập tư liệu.

"Khó coi? Lâm tiểu thư, cô cho rằng Bác Viễn chúng tôi là nơi tổ chức cuộc thi sắc đẹp sao?"

Lời nói của người nữ phỏng vấn mang theo châm biếm làm Lâm Hi Hi có chút khó chịu. Nàng ngồi thẳng người, cố gom lấy dũng khí trả lời nữ phỏng vấn: "Thực xin lỗi, tôi không phải có ý đó."

Nữ phỏng vấn liếc nàng một cái, gõ bút xuống bàn nói: "Ý của cô là cô đang đợi tôi nương tay có phải không? Tôi chỉ muốn cho cô biết, bộ dạng của cô hiện tại chẳng khác nào gái làng chơi đi đêm về cả. Trên người cô mang dấu vết gì thì chính cô phải biết rõ chứ? Đã thế lại còn đòi đi phỏng vấn, giờ cô muốn tôi nói thế nào đây nhỉ?"

Lâm Hi Hi nhịn không được, run lên.

Nàng sao lại không hiểu ý tứ trong câu nói của người nữ phỏng vấn kia chứ?

Hít sâu một hơi, Lâm Hi Hi cố gắng quên đi hình ảnh đau đớn nàng phải chứng kiến sáng nay, gắng gượng không cho nước mắt tràn ra, nhìn thẳng vào người phỏng vấn: "Khả năng làm việc của tôi cũng không tồi, chúng ta có thể thảo luận về phương diện này được không? Tôi thật sự không phải cố ý như vậy..."

Nàng không phải cố ý muốn đi tìm Nhạc Phong, cũng không phải cố ý muốn tận mắt chứng kiến cảnh tượng kia.

Chính là vì trong lòng đau đớn quá đỗi thế nên tâm trạng cũng có chút bất ổn.

Người nữ phỏng vấn không biết vì sao, lập tức nổi giận, vội ném cây bút xuống bàn. "Cô cho là tôi sẽ ấn tượng sao, tôi sẽ có hứng thú phỏng vấn cô sao? Cô nghĩ rằng cứ xinh đẹp là có thể tới đây ứng cử chức vụ 'Trợ lý tổng giám đốc' sao? Tôi cho cô hay, chúng tôi không cần bình hoa cảnh như cô." Nữ phỏng vấn giận dữ hét vang cả đại sảnh.

Lâm Hi Hi bóp chặt bàn tay, nàng từ nhỏ cho tới giờ chưa từng bị nhục nhã như thế này. Không cần phải ngước mặt lên nàng cũng thừa biết ánh mắt mọi người nhìn mình lúc này mang hàm ý gì.

"Thực xin lỗi..." Lâm Hi Hi dùng tay quệt những giọt nước mắt chực chờ lăn xuống, vội đứng lên: "Tôi từ bỏ...Tôi không dự tuyển nữa..."

Nàng nghẹn ngào. Trong nàng giờ đây chỉ còn là nỗi tuyệt vọng. Khuôn mặt nhỏ nhắn kìm nén bi thương, thẳng bước về phía cửa lớn.

Sau lưng nàng, người nữ phỏng vấn không những không hạ lửa giận, ngược lại đột nhiên đứng phắt dậy, hét to lên: "Tôi cho phép cô đi sao? Tôi cũng chưa cho gọi người tiếp theo, cô sốt ruột cái gì? Có hay không có tố chất..."

Không thể chịu đựng thêm được nữa, Lâm Hi Hi cố nén nước mắt lao ra ngoài. Nàng còn chưa đi đến nơi thì cánh cửa liền mở ra. Nàng cũng chẳng buồn ngẩng đầu nhìn nên đâm sầm vào người đàn ông đang từ ngoài bước vào.

Nàng kêu lên một tiếng, gắt gao ôm chặt tập văn kiện vào lòng.

"Thực xin lỗi, thực xin lỗi, tôi..." Nàng ngước đôi mắt đẫm nước nhìn lên. Trước mặt nàng giờ đây là một người đàn ông trầm tĩnh, lạnh lùng.

Thế nào...thế nào lại là hắn?

Lâm Hi Hi đau đến nghẹn thở, nàng nhớ lại, lần trước hắn đã ngang nhiên chỉ trích hồ sơ của nàng quá sơ lược, mà lần này, chính là nàng với bộ dạng như thế này xuất hiện trước mặt hắn.

Thật sự...rất xấu hổ...

Khuôn mặt sáng sủa, dáng người cao lớn trong bộ Âu phục, cổ tay áo xắn lên cao, Tần Dịch Dương đảo mắt nhìn lướt qua những người phỏng vấn phía sau nàng, vài giây sau mới trở lại nhìn nàng, nhẹ nhàng mở miệng: "Từ bỏ sao?"

Lâm Hi Hi ngẩn ra, thế mới biết những gì nàng nói lúc nãy đều đã bị hắn nghe thấy hết cả.

Sau một phen bị nạt nộ không thương tiếc vừa rồi, nàng quả thật không muốn tiếp nhận thêm sự lăng nhục nào nữa.

"Thật không phải..." Nàng nghe giọng mình run run, "Tôi nghĩ vị trí đó có lẽ không thích hợp với tôi, vả lại tôi cũng không muốn mọi người mất thời gian vì mình."

Tần Dịch Dương nhìn nàng, gật gật đầu, bình tĩnh nói với nàng: "Cô cũng nghĩ rằng đi làm ở các câu lạc bộ đêm mới phù hợp với năng lực của cô phải không?"

Chỉ với một câu nói này thôi, chút yên bình còn sót lại trong lòng nàng bỗng chốc bị cướp đi mất!

Nàng ngước đôi mắt trong veo lên nhìn hắn, trong lòng đau đớn không sao kể xiết.

Chương 6: Xin đừng nhục mạ tôi
Những lời này... là có ý gì?

Nàng đơn giản không muốn tham gia phỏng vấn nữa, vì sao những người này đều muốn bức bách nàng như vậy?

Ngón tay xanh xao nắm chặt hồ sơ, Lâm Hi Hi nhìn vào mắt Tần Dịch Dương, càng ngày càng bất lực, ngực nàng rất đau, nàng cảm thấy vô cùng nhục nhã khi nhớ lại cảnh tượng lúc sáng trong phòng làm việc của Nhạc Phong. Thế nhưng vì sao khi nàng nhìn thấy người đàn ông này, nàng lại cảm thấy yếu mềm, ngực tựa như bị một vật gì đó sắc nhọn đâm sâu vào, tất cả cảm xúc trào dâng trong lòng nàng.

Khí lực của hắn quá mạnh, quá cường đại, dưới ánh nhìn của hắn, thân người mảnh khảnh của nàng chợt run nhẹ.

Lâm Hi Hi cắn môi, mắt cụp xuống chịu đựng.

Tần Dịch Dương hờ hững nhìn nàng vài giây rồi đưa mắt nhìn phía sau nàng. "Nếu cô đã nghĩ như thế, vậy cô có thể đi." Hắn thoáng cọ vào vai nàng, không thấy được vẻ yếu đuối của nàng. Năm vị giám khảo phía sau trông thấy Tần Dịch Dương thoáng chốc có chút hoảng loạn vội đồng loạt đứng dậy, mồ hôi lấm tấm trên trán, khẩn trương hô "Tần tổng"

Trong nháy mắt, Lâm Hi Hi cảm giác toàn bộ thế giới đều ghét bỏ chính mình.

"Xin đừng nhục mạ tôi!!" Một tiếng nói trong trẻo nhưng run run vang lên giữa phòng phỏng vấn.

Mắt Lâm Hi Hi ứa lệ, nàng xoay người nhìn theo lưng Tần Dịch Dương, uất ức trong lòng phút chốc trào ra. "Tôi đến đây phỏng vấn, không phải để cho các người muốn nói gì thì nói! Ai cũng có lúc phạm sai lầm, ngày hôm nay để mọi người thấy được dáng vẻ thế này của mình, tôi rất xin lỗi, nhưng xin mọi người hãy tôn trọng tôi! Bác Viễn là công ty tôi thích, tôi hoàn toàn nghiêm túc! Mọi người có thể không chọn tôi nhưng mọi người không có quyền xem thường tôi! Mọi người không có quyền!"

Dứt lời, một giọt nước mắt trong suốt lăn trên khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng.

Toàn bộ đại sảnh phỏng vấn chợt yên tĩnh lạ thường, nữ phỏng vấn khi nãy mặt ửng đỏ, không ngờ tới cô gái này lại có sức mạnh ghê gớm như vậy, tất cả đều là sự tuyệt vọng.

Đứng trước bàn, ánh mắt Tần Dịch Dương đảo qua bản sơ yếu lí lịch của nàng.

Đôi mắt hắn lạnh lùng mà tinh anh. Hắn thả bản lí lịch xuống bàn, quay đầu chậm rãi đi về phía nàng.

Đến khi hắn đuổi kịp nàng thì khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng đã nhạt nhòa nước mắt, thanh thuần mà yếu đuối, Tần Dịch Dương nhìn nàng một hồi, thản nhiên nói: "Phỏng vấn kết thúc, về chờ thông báo đi."

Chỉ có vậy, không nói thêm một lời nào.

Từ đại sảnh bước ra, Lâm Hi Hi thấy đầu nhức buốt, tay chân lạnh ngắt.

Đúng là rất lạnh, nàng bước ra ngoài cảm nhận những tia nắng ấm áp nhưng cũng không thể làm cho bàn tay nàng ấm lên được chút nào, nàng đưa ngón tay mảnh khảnh hứng chút sắc nắng vàng óng rồi mới chậm rãi quay trở về.

Nàng nhắm mắt lại, trước mắt là một vùng ấm áp.

---------

Phòng làm việc, đã hai năm rồi, vẫn như xưa, không có gì thay đổi.

Nguyễn Húc cầm ly cà phê uống một ngụm, ánh mắt nhìn xuyên qua cửa sổ sát đất, chậm rãi nhìn theo dáng người mảnh khảnh thanh thuần kia, cảm giác miệng vẫn còn lưu lại hương thơm, lại không nói được vì sao lại lưu hương thơm. Thoáng chốc hắn cười cười: "Dịch Dương, cậu lại bắt nạt người ta đấy à?"

"Cậu xem vết thương trên người cô ấy thì biết, haiz, thực sự làm cho người khác phải dốc sức suy nghĩ.. Nhạc Phong tối hôm qua đã làm gì với cô ấy? Khuôn mặt nhỏ nhắn ấy chứa đầy bi thương..." Nguyễn Húc nhìn người đàn ông trên ghế, ánh mắt tràn đầy vẻ cười cợt, "Người đàn ông kia thoạt nhìn không phải loại cuồng bạo, nhưng sao lại làm cho một cô gái phải chịu đau đớn như thế?"

Tần Dịch Dương không trả lời, thản nhiên nhìn màn hình.

Nguyễn Húc lại " líu lo" không yên, cười cười nâng ly cà phê lên: "Thực là vô tình mà... Vừa bị cậu ăn mất lại còn bị thôi việc..."

"Bác Viễn đã chọn cô ấy." Một giọng nói lạnh lùng vang lên.

"Phốc_______!" Nguyễn Húc phun café tràn cả ra ngoài, trố mắt nhìn Tần Dịch Dương, trí não không ngừng buồn bực.

Đã chọn rồi.

Hóa ra là đã tuyển xong rồi.

Nguyễn Húc không nói gì nữa, lấy khăn tay lau miệng, vừa nghi hoặc vừa buồn cười nhìn về phía Tần Dịch Dương.

Quả nhiên là như vậy... Không thể đoán được ý ngĩ của cậu ta.

----

Tống Viện Y và Lâm Hi Hi cùng thuê một căn hộ hai phòng, chưa chi Tống Viện Y đã xồng xộc đi vào.

"Biến thái biến thái... Thật là biến thái mà!" Ném túi xách và áo khoác lên ghế sofa, Tống Viện Y quăng giày chạy đi uống nước, đôi mi thanh tú nhíu lên, "Thật là biến thái quá đi! Hi Hi, mình hôm nay đi phỏng vấn gặp phải một tên dê xồm, hắn hỏi mình có phải là xử nữ hay không!! Mẹ kiếp, mình xém chút tông cửa đi ra, mình ứng tuyển vào vị trí trợ lý bán hàng thì liên quan gì đến việc mình có phải là xử nữ hay không, may mà hắn không hỏi số đo ba vòng của mình, bằng không mình nhất định sẽ cho hắn đi chầu Diêm Vương!... Cậu đang làm gì thế?"

Lâm Hi Hi đang ngồi cuộn mình trên ghế trong phòng khách nhỏ, váy dài bao trùm đến mắt cá chân nàng.

Lâm Hi Hi đang dùng máy tính, nghe thấy Tống Viện Y hỏi, nàng nhẹ nhàng ngước mặt lên, vô thức lắc đầu.

Tống Viện Y hiếu kỳ chạy lại, lay lay đôi vai gầy của nàng.

"Trời ạ____! Hi Hi, Hi Hi_____" kinh ngạc hòa cùng mừng rỡ tràn trong mắt cô, "Cậu đã qua đợt phỏng vấn tại Bác Viễn Thế Kỷ! Thật là lợi hai nha..." Tống Viện Y ôm nàng lớn tiếng hét, toàn bộ phòng khách đều là tiếng cười của cô.

".... Hi Hi cậu sao thế? Không vui à? Đó là Bác Viễn nha..." Tống Viện Y chú ý tới sự khác thường của nàng.

Mắt Lâm Hi Hi đảo qua màn hình máy vi tính, hơi giật mình.

Xuyên qua một phong bưu kiện, nàng phảng phất thấy thân ảnh của một người, lãnh đạm, tuấn lãng, khí chất tràn đầy.

Ngón tay mảnh khảnh đặt trên bàn phím, nàng nhẹ nhàng thấp giọng: "Đúng vậy... Đó là Bác Viễn."

Điện thoại đi động trên bàn reo lên.

Lâm Hi Hi không tự chủ được liền run rẩy, nàng định không tiếp, thế nhưng người bạn tốt của nàng không ngừng phấn khích, nàng liếc nhìn điện thoại di động hai giây, bấm nút trả lời.

"Hi Hi à." Một giọng nói ôn nhu, xuyên thấu qua sóng điện chậm rãi truyền đến tai nàng.

Lâm Hi Hi cảm thấy có vật gì đó nghẹn lại trong cổ họng, nói không nên lời, trong đôi mắt lộ ra nét đau đớn hòa lẫn mê man.

"Lớp trưởng Nhạc! Hi Hi đã tìm được công việc tại Bác Viễn đấy!!" Tống Viện Y không đợi nàng mở miệng nói, trực tiếp báo hỉ, cười đến nắc nẻ. Lúc học đại học, Tống VIện Y và Nhạc phong cùng là bạn học, cho đến giờ vẫn gọi hắn là lớp trưởng Nhạc.

Bên kia đường dây, Nhạc Phong nhẹ nhàng cười, hỏi lại: " Thật không? .. Chúc mừng. Hi Hi của anh thật là lợi hại."

Lâm Hi Hi nắm chặt điện thoại di động, chỉ cảm thấy các đầu ngón tay bắt đầu lạnh ngắt.

"Tối nay anh có một bữa tiệc, không phải là tiệc công việc, họp mặt bạn bè thôi______ Hi Hi, chúng ta cùng đến đó được không?" Giọng nói kia vẫn ôn nhu dịu dàng kến kì lạ.

Lâm Hi Hi đã bắt đầu run rẩy.

Sao lại có thể như vậy? Hắn sao có thể làm như không có chuyện gì được vậy?

Ngày đó tại khách sạn cuối cùng là đã xảy ra chuyện gì, nàng không biết được, thế nhưng ai có thể nói cho nàng biết, Nhạc Phong sau khi cùng người con gái khác vui vẻ sao lại có thể vẫn dịu dàng với nàng được chứ. 'Hi Hi của anh'. Tại sao vẫn dịu dàng như thế?

"Em biết rồi." Nàng nhẹ nhàng nói, hơi thở mong manh.

"Tốt.. Anh sẽ đến đón em, Hi Hi, em nhớ ăn mặc đẹp một tí." Nhạc Phong nhẹ giọng, giọng nói tràn đầy dịu dàng.

"Viện Y..." Tắt điện thoại, Lâm Hi Hi nghiêng khuôn mặt.

"Mình biết, cậu không cần phải nói, mình sẽ đặt cửa hàng món gì đấy và bảo họ mang tới." Tống Viện Y khoát khoát tay, dù sao cũng không phải lần đầu tiên bị bỏ lại, cô đã quá quen rồi.

Lâm Hi Hi nhìn cô, giờ phút này nàng mới có thể nở một nụ cười.

E rằng hiện tại chỉ có ở cùng Viện Y nàng mới có thể cười nói vô tư thoải mái như vậy.

"Mình đi chuẩn bị một chút, cậu nhớ gọi món tiệm khác đi nhé chứ ăn hoài một tiệm cũng ngán lắm." Lâm Hi Hi đứng dậy, nắm tay cô một lát.

"Ừ.." Tống Viện Y gật đầu, nhìn theo dáng người của nàng, "A! Hi Hi, cổ cậu bị sao thế kia?"

Lâm Hi Hi đã đứng dậy đi tới cửa, ngón tay mảnh khảnh lướt qua miếng băng cứu thương, ngoảnh đầu nhìn lại nhẹ nhàng cười: "Tại mình không cẩn thận thôi, mình đi đây."

"...Ừ." Tống Viện Y nửa tin nửa ngờ, nhìn nàng bước ra ngoài.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro