10. Bắt đầu quan hệ mới (2)

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng


Gửi hình cho tớ đi.

Khoảnh khắc mà tin nhắn này gửi tới Xuân Trường đã tới trước cửa phòng. Nó cuống quýt suýt nữa làm rơi cả điện thoại.

Chỉ với một tin nhắn mà có thể khiến con người ta nhộn nhạo trong lòng như vậy ư?

Xuân Trường mở khoá, đẩy cửa đi vào. Quên mất kiểm tra trong phòng có còn bạn gái của Ngọc Chương hay không.

"Xuân Trường về rồi!" Ngọc Chương như đứa trẻ vui mừng reo lên.

Xuân Trường nhìn cậu mỉm cười.

"Em ăn tối chưa?" Lúc hỏi câu đó xong ánh mắt liền rơi lên bịch đồ ăn trên bàn.

Bất giác nó lại cảm giác mình đã hỏi thừa.

Rõ ràng là cậu không hề cần sự quan tâm của nó.

Ngọc Chương nhìn thấy ánh mắt Xuân Trường, luống cuống giải thích.

"Cái đó... Em tính lát nữa sẽ ăn."

"Em điên hả?" Xuân Trường nhanh chóng thay đổi thái độ. Mỉm cười như không có chuyện gì. "Nó hư mất rồi. Không ăn được nữa."

Nói rồi đi tới cầm bịch đồ ăn lên, đem bỏ vào sọt rác.

Đau lòng nhìn chúng rơi ra.

Không ăn được nữa. Ngay từ đầu đã không nên mua rồi.

"Xuân Trường, em..." Ngọc Chương đứng dậy, định đi tới giải thích với anh nhưng...

"Đừng có xin lỗi anh." Nó quay sang nhìn Ngọc Chương, mỉm cười một cách đầy vui vẻ. "Em không có lỗi. Nếu anh là em anh cũng sẽ chọn đồ ăn của người mình yêu thôi."

"Nhưng..." Bỗng nhiên cậu lại thấy vô cùng có lỗi.

"Anh đi tắm. Em đừng có làu bàu như bà già mãi thế. Anh không có giận đâu."

.

Sau khi tắm xong, Xuân Trường lập tức trèo lên giường. Cố tình không nhìn về phía Ngọc Chương.

Nó buồn bã mở điện thoại ra tiếp tục nhắn tin cho 24k.

Gửi hình cho tớ đi.

Tin nhắn của 24k vẫn ở đó. Tự dưng nó lại cảm thấy khó chịu kinh khủng. Cảm giác như nếu không có ai đó để dựa vào có lẽ sẽ chết mất.

Nó biết toàn bộ cảm xúc này do đâu mà ra, cũng hiểu nếu mình làm vậy là có lỗi với người kia lắm nhưng...

Nó không kiểm soát được cảm xúc của mình.

Mình hẹn hò đi 24k. Cậu thích tớ mà phải không?

Nó nhanh chóng nhắn lại. Có lẽ nó quá bồng bột, nhưng nó cũng muốn bản thân ích kỷ một lần.

Nó không muốn đau khổ nữa.

Được.

Người kia lập tức nhắn lại, nhanh gọn. Đau đớn thay nó lại không hề vui chút nào. Ngay từ đầu đã chẳng yêu rồi...

Em yêu anh!

Nó nhắn. Nếu có 24k ở đây nhất định nó sẽ đè người ta ra hôn luôn. Có vậy mới thoả mãn sự điên loạn trong tâm trí.

Anh cũng yêu em!

Ngủ ngon. Em ngủ trước đây. Mai gặp anh trong game.

Ừ.

Nhắn xong Xuân Trường thật sự chùm chăn lại rồi ngủ.

Nước mắt chẳng hiểu vì sao cứ rơi.

Nhưng không sao. Ngày mai là ngày nghỉ mà.

.

.

Xuất hiện mở mắt ra thì bên ngoài trời đã sáng. Nó mệt mỏi ngồi dậy, nhìn sang giường bên cạnh.

Không thấy người đâu.

Nó thở phào. May mà Ngọc Chương không có ở đây nếu không nó cũng chả biết làm sao giải thích cho đôi mắt sưng húp này nữa.

Khẽ ngáp một hơi dài, Xuân Trường đứng dậy đi rửa mặt.

Lúc quay lại định mua đồ ăn thì thấy trên bàn đã đặt sẵn một hộp cơm, kèm với một tờ ghi chú.

Ngọc Chương: Xin lỗi anh! Đừng giận nữa nha.

Xuân Trường buồn bã nhìn hộp cơm. Vẫn là loại mà nó thích nhất. Trái tim nó lại không kiểm soát được mà rung động.

Ngọc Chương à, đừng tốt với anh như vậy nữa. Anh không đáng để em phải quan tâm đâu.

.

"Anh chạy đi tìm xe đi, em lo thằng trên lầu cho." Xuân Trường nói.

Ok. 24k gõ lên ô chat.

Xuân Trường cẩn thận điều khiển nhân vật của mình, đi lên lầu giết tên đang thủ sẵn kia.

Bằng, bằng vài tiếng cuối cùng cũng hạ được. 24k đã tìm được xe, đang lái về phía này. Nó nhanh chóng nhảy từ tầng hai xuống, chạy tới ngồi vào trong xe.

"Đi lấy thính." Nó nói.

Người lái ngoan ngoãn nghe lời. Rất nhanh đã lái tới chỗ có thùng thính.

Nhưng muốn lấy được thính đâu có dễ. Nó vừa nhảy khỏi xe đã có đạn bắn tới.

"Anh đánh lạc hướng đi."

Nó vừa nói xong 24k lập tức lái xe đi. Nó thả bom khói quang thùng thính bắt đầu lấy đồ.

Trên màn hình hiển thị chỉ còn 5 người, Xuân Trường liếm môi nhanh chóng rời khỏi đó.

Một trận này đều phải dựa vào bản thân rồi.

Sau khi chơi game chán chường nó quyết định đi ngủ một chút.

Em không tính ăn gì à?

24k nghe nó nói muốn ngủ thì hỏi.

Ừ. Em mệt.

Đừng bỏ bữa, không tốt cho sức khỏe đâu.

Em biết, nhưng lười ra ngoài quá.

Ừ.

24k chỉ nhắn một câu như vậy. Nó cũng lười nhắn lại nên không trả lời, ném điện thoại qua một bên rồi ngủ.

Cái cảm giác này thật kỳ cục. Dù nó cũng có chút thích 24k nhưng có lẽ do không thấy được mặt mũi ra sao nên cảm giác cũng không quá chân thật. Thế nhưng nó sẽ cố, nó phải yêu ai đó, nếu không sẽ không quên được Ngọc Chương đâu.

"Cốc cốc..."

Đang lim dim mắt sắp ngủ thì bên ngoài có tiếng gõ cửa. Xuân Trường lười biếng đi ra ngoài.

Ai vậy nhỉ?

"Chào cậu, có người nhờ chúng tôi giao đồ ăn tới. Xin cậu ký nhận."

Vừa mở cửa ra đã nhìn thấy nhân viên chuyển phát nhanh. Xuân Trường không khỏi ngạc nhiên.

"Ai đặt hàng vậy?" Nó hoài nghi hỏi. Chã nhẽ là mẹ? Điên rồi, không bao giờ có chuyện đó.

"Người đó nói là người yêu của cậu."

Vừa nghe xong Xuân Trường lập tức trợn mắt.

24k? Nhưng không phải cậu ấy nói không sống ở đây sao?

"Từ tỉnh khác cũng có thể đặt hàng ở đây nữa ạ?" Nó vẫn chưa tin hỏi.

"Vâng." Người nhân viên chuyển phát nhanh mỉm cười.

Xuân Trường thấy vậy cũng không làm khó người ta nữa, nhanh chóng ký tên nhận hàng.

"Chúc cậu ngon miệng."

"Cám ơn anh!" Xuân Trường nói sau đó nhận lấy hộp đồ ăn trên tay anh nhân viên. Chờ người đi rồi mới đóng cửa.

Nó mang đồ ăn đặt lên bàn, nhanh chóng ngồi xuống. Trừng đồ ăn cả buổi cuối cùng cũng bắt buộc phải ăn.

Không biết trái tim mình bị sao nữa. Cùng một lúc sao có thể rung động cho hai người chứ.

Nhưng nó cũng thật sự rất vui vì mình đã có chút cảm giác với 24k. Nếu cứ như vậy, có lẽ nó sẽ hết thích Ngọc Chương thôi.

Hóa ra... Đây là cảm giác được người yêu chăm sóc.

Xuân Trường mỉm cười, nhanh chóng ăn sạch đồ ăn trên bàn.

---

Cảm nắng?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro