22. BỊ ĐUỔI ĐI

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Thoắt cái mà đã tới kì nghỉ, Ryujin bé nhỏ năm nay đã học năm thứ hai đại học, tuy tuổi có tăng nhưng tính nết vẫn trẻ con như thế.

Thế nhưng khi có việc cần thì cô cũng rất ra dáng một người chững chạc.

Yeji đặc biệt yêu thích tiểu phi công ở điểm này, trẻ con và trưởng thành tùy hoàn cảnh.

Kì nghỉ Ryujin dành trọn thời gian cho Yeji, buổi sáng sẽ cùng nàng tới gara phụ mấy việc vặt, chiều về làm việc nhà, nấu cơm, đi dạo công viên, sau đó trở về nhà ngủ. Ba mẹ cũng đã trở về Mỹ nên cuối tuần họ sẽ đến thăm Lia, mặc dù Lia và Yeji vẫn xiên xỏ nhau nhưng chung quy cũng rất hoà bình.

Hôm nay là chủ nhật, Yeji sau khi ngủ trưa thức dậy không thấy bạn nhỏ nhà mình đâu. Nàng ôm một bụng tức tối điện cho cô.

- Ryujin, em đi đâu vậy ?

- Em đi làm nail, làm ba ngón, còn hai ngón chừa cho chị. - Tiếng Ryujin cất lên bỡn cợt.

- Biếи ŧɦái. - Yeji mắng một câu, nghe ngóng, hình như cô đang ở siêu thị thì phải.

- Đùa, em đang mua trái cây cho chị, sẽ về ngay.

Yeji vì thế mới an tâm. Bất cứ khi nào không thấy cô bên cạnh, nàng đều nảy sinh cảm giác bất an. Nói nàng bám người cũng được, chuyện quá khứ với Bomi đã khiến nàng bị một bóng ma tâm lí.

- Chị..... - Ryujin cất đôi giày vào kệ, mang dép bông vào rồi gọi một tiếng, giơ túi trái cây lên cho nàng xem.

Yeji đang đứng ở bếp uống sữa, ngước lên nhìn cô liền không hài lòng :

- Sao ra ngoài không đem áo khoác ? Lạnh không ?

Ryujin đem túi trái cây đặt trên bếp rồi nói.-  Không lạnh. Về nhà thấy chị là ấm áp ngay.

Cô tiến sát tới gần nàng hơn, ánh mắt gian tà nhìn nàng.

Yeji lùi lại, tên biếи ŧɦái này giờ này lại động dục ? Nàng lùi vài bước lại đụng phải thành bếp, nên chỉ có thể đứng chịu trận, nhắm mắt lại.

Ryujin tiến tới....tiến tới....áp nàng vào bếp, cúi người.....hớp một ngụm sữa.

Yeji hai má đỏ ửng, nhìn bộ dạng vui vẻ của cô sau khi trêu chọc nàng. Nàng đặt li sữa xuống đá vào mông cô :

- Á, thì ra em chọn cái chết. Em dám khi dễ tôi.

- Áaaa, em đùa mà, ui da, đừng vận động mạnh, chị còn đau bụng không ? - Ryujin xoa bụng cho nàng, bọn họ đã đến bệnh viện thực hiện phẫu thuật ghép tủy cách đây 3 ngày. Dạo này nhìn Yeji gầy hẳn, chỉ sợ tới lúc mang thai còn gầy hơn.

- Còn tí thôi. - Nàng tựa vào vai cô làm nũng. Vốn nàng định đi phẫu thuật từ rất lâu rồi nhưng tên ngốc này cứ chần chừ kì kèo mãi đến bây giờ mới có thể thực hiện được.

Nhưng nhìn hai gò má chảy xệ của Ryujin, nàng xoa xoa đầu cô :

- Sao lại xị mặt ra ?

- Em thực sự chưa muốn có con. - Ryujin ôm nàng, hấp thụ hương thơm vốn có trên cơ thể nàng.

- Em trẻ con vừa thôi, tôi đã nói sẽ thương em nhất mà. - Lại nữa, tiểu phi công mỗi ngày đều bên tai nàng lải nhải điệp khúc này, sợ nàng sẽ thiên vị đứa nhỏ hơn, rõ khổ.

- Bây giờ chị nói nghe hay lắm, sau này lòi ra đứa nhỏ, chị nhất định bỏ mặc em.

- Điên, đến đây ăn cơm. - Yeji đem mấy dĩa đồ ăn ra ngoài. Nàng lại sợ sau khi sinh đứa nhỏ ra, nhà này sẽ có hẳn hai đứa con nít.

- Em xem, tôi cũng hơn ba mươi rồi, nếu sinh muộn quá đứa nhỏ sẽ không thông minh, hay em muốn con mình ngốc ngốc ? - Yeji thật sự nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này. Đã cùng cô xác định lâu dài, thì phải tính tới chuyện có con, nhưng nếu sinh quá trễ thì không tốt.

- Không phải.

- Nhà này một mình em ngốc đủ rồi. - Yeji chán ghét nói. Ryujin lớn rồi mà tư tưởng cứ như trẻ con í.

---------------------------

Buổi tối khi Yeji tắm xong lại thấy bạn nhỏ nhà mình vẫn còn gõ lạch cạch trên máy tính, nhanh đi tới xoa má cô :

- Tiểu tử thối, vẫn còn làm bài ?

- Dạ, là bài tập hè. - Ryujin mỉm cười ngước lên, mỗi ngày đều ở bên cạnh nàng, được nàng chăm sóc, dỗ dành, Ryujin cảm thấy bản thân giống như là đang ở trên thiên đường. - Em đã đăng kí học vượt lớp, có lẽ ba năm nữa có thể ra trường rồi.

- Rất giỏi. - Yeji nhướn mắt khen ngợi.

" Hắc xì " - Yeji gãi mũi, thời tiết thay đổi làm nàng bị ốm mất rồi.

- Sao thế, cảm à ? Ngoan, ngồi yên, em lau mũi cho chị. - Ryujin ân cần đem khăn giấy đến lau mũi cho người ta.

- Thôi, ngủ sớm. - Ryujin gập laptop lại, cục cưng nhà cô bị ốm nên cô cũng không có tâm trạng học tiếp.

Leo lên giường, đắp chăn lại cho hai đứa, Ryujin theo thói quen rúc vào người nàng tìm chỗ mềm mại tròn tròn.

Yeji hài lòng vì sự ngoan ngoãn kia liền xoa đầu cô. Ai ngờ cô lại nhảy dựng lên :

- Á, đừng xoa đầu em, em cũng không phải con của chị.

Ryujin bất mãn. Người ta đã 19 tuổi rồi đó.

Yeji cười khinh miệt nhìn cô, tính nết như trẻ con mà bày đặt làm ra bộ dạng trưởng thành. Nàng vẫn tiếp tục xoa đầu cô :

- Đứa nào còn bú tôi, đứa đó con tôi.

Ryujin im bặt, nói thế thì cãi đường nào ?

- Ngoan, ngủ đi. - Yeji hôn cái chụt vào trán cô.

Bên dưới, một bàn tay hư lỏng luồn vào áo nàng, se se hạt đậu nhỏ, vui vẻ nghịch một hồi mới chịu ngoan ngoãn đi vào giấc ngủ.

----------------------

Ryujin bắt đầu năm thứ hai đại học, giáo sư Jeon vẫn tiếp tục đứng lớp cô, mối quan hệ của Ryujin cùng Yeji thì Soyeon cũng biết, nên trong lớp cũng đặc biệt chiếu cố đứa nhỏ này.

Ryujin học xong liền tung tăng ra ngoài, hôm nay Yeji đã hứa sẽ đến đón cô tan học, sau đó hai đứa sẽ về nhà nướng thịt ăn.

Đem tâm tư vui vẻ đi ra ngoài cổng, nhưng chỉ đi được vài bước đã nghe tiếng gọi.

- Ryujin......

- Chào cậu. - Ryujin lịch sự chào người đói diện, đó là một nữ sinh xinh đẹp, nhưng make-up quá loè loẹt.

- Mình là Park Heyri. Mình mời cậu ăn cơm được không ? - Ả ta giơ tay ra cười. Ả thích cô từ năm nhất, nhưng tính tình Ryujin quá lãnh đạm, học xong liền chuồn mất, chưa từng thấy có xuất hiện ở đám đông hoặc những buổi tiệc của trường lớp.

- E là không tiện, mình có người đến đón rồi.

- Ryujin, cả trường này đều biết ba mình là viện trưởng của bệnh viện Seoul, cậu nên biết điều một chút, mình sẽ nói ba mình cân nhắc mời cậu về đó làm việc sau khi ra trường. - Ả nâng mặt nhìn cô, ả biết cô đã đăng kí học vượt lớp, thành tích cũng đáng nể, nếu đồng ý ở chung với ả một chỗ, sự nghiệp sau này không cần sợ không có chỗ đứng.

Ryujin cười. - Xin lỗi, tôi chỉ vào những bệnh viện nào thật sự biết coi trọng nhân tài. Còn cậu muốn tôi đi cửa sau để vào đó, mơ đi. - Ryujin đã có một tiểu cô nương xinh đẹp tháo vát ở nhà, còn thèm ả sao ? Với thành tích của Ryujin hiện nay, khi ra trường còn sợ thất nghiệp ?

- Shin Ryujin, cậu đừng có không biết điều. Mình có gì không xứng với cậu chứ ?

- Không có xứng hay không xứng, tôi có người yêu rồi. - Ryujin dứt khoát nói, ai ngờ nói xong lại bị ả ôm chặt từ phía sau. - Cậu buông ra, ở đây là cổng trường.

- Ryujin, mình biết khi nãy mình lỗ mãng, nhưng cậu cũng biết mình yêu thầm cậu mà. - Ả càng ra sức ôm chặt hơn, cọ mũi vào tấm lưng của cô.

Đột nhiên một giọng nói băng lãnh vang lên.

- Shin Ryujin...

- Á, toang.....Yeji, Yeji......- Ryujin vùng ra, khiến ả té lăn quay, cô gãi đầu đi tới chỗ nàng.

Ryujin nhìn nàng, nhưng nàng chỉ phun ra hai chữ :

- Lên xe.

Trên xe, Ryujin ấm ức ôm lấy nàng giải thích :

- Yeji à, cô ta ôm em, em đã nói em có người yêu rồi.

-......- Nàng mặc kệ, không thèm trả lời cô, vừa đến trường đón cô lại bắt gặp một cảnh cô đang bị cô gái khác ôm, thật là chướng mắt mà. Cho dù là cô gái kia chủ động thì nàng vẫn rất không thoải mái.
- Yeji, em không có làm chuyện có lỗi với chị, chị phải tin em. - Ryujin vẫn kiên trì ở phía sau lải nhải.

Yeji vẫn tập trung lái xe. Phải giận một trận cho cô bỏ thói thu hút ong bướm đi. Đi học mà lại chưng diện như thế, nước hoa, đồng hồ, sơ mi, có biết mấy thứ đó thực sự có tính sát thương rất cao không ?

" Rầm " - Vào nhà, Yeji đóng sầm cửa phòng nhốt cô ở bên ngoài.

Ryujin bé nhỏ xụ mặt, kêu gào :

- Yeji, giận thì ngày mai chửi em cũng được, đừng khóc nha, chị đang nghẹt mũi đó.

- ĐI VỀ NHÀ EM ĐI. - Yeji hét lên với cái tone cao chót vót.

Ryujin buồn bã, đi xuống bếp nấu cơm. Nấu xong liền vác balo trở về nhà mình, sợ rằng chọc giận nàng thì khổ.

-------------------------------

Lia nhìn thấy cô liền hỏi. - Đi đâu đây ?
- Em về thăm chị đó, nhớ chị muốn chết, em sợ chị ăn cơm không ngon nên đặc biệt trở về nấu cơm cho chị ăn. - Ryujin cười giả lả, nhưng trong tim đang rỉ máu.

- Bị đuổi chứ gì ? Bày đặt thanh cao. - Lia trề môi, không có việc gì Ryujin sẽ chịu mò về đây sao ? Con nhóc này lúc nào cũng như con đỉa bám dính Yeji mà.

- Hừ, là Yeji không ngoan, em nhốt chị ấy trong nhà, không phải em bị đuổi đi, rõ chưa ? - Ryujin hất mặt nói.

Lia một ngàn lần khinh bỉ em gái mình.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro