CHƯƠNG 11: MANH MỐI

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng


Sáng sớm ngày tiếp theo, Trình Vũ mặt mày tươi roi rói cùng Độ Ôn Đẩu ngáp ngắn ngáp dài đi vào cục cảnh sát.

"Đúng rồi, sao tối hôm qua cậu lại ngủ dưới đất thế?" Trình Vũ khó hiểu hỏi Độ Ôn Đẩu.

Độ Ôn Đẩu giận...

Vừa vào cổng chính đã thấy Trương Long, Vương Triều cùng Mã Hán đang khệ nệ ôm một đống tài liệu lớn.

"Sếp!" Trương Long thấy Độ Ôn Đẩu và Trình Vũ đầu tiên.

"Thế nào?" Hai người đỡ một phần tài liệu trong tay bọn họ, mọi người cùng nhau đi phía thang máy.

"Haizz..." Trương Long lắc đầu, "Một đống tài liệu, tất cả nạn nhân đều khác nhau, nhìn đi nhìn lại cũng không thấy gì đặc biệt, dù sao thì tài liệu cũng đã mang về, chuẩn bị gặm lại trong hai ngày."

"Vương Triều, trong nhà Ngô Hạo không tìm được giấy tờ gì sao?" Trình Vũ hỏi.

"A..." Vương Triều cười khổ nói, "Ma xui quỷ khiến, bọn em vừa đến đó thì gặp xe cứu hỏa đang chữa cháy!"

"Cái gì?" Trình Vũ cùng Độ Ôn Đẩu đồng thời kinh ngạc, "Nhà của Ngô Hạo bị cháy?"

"Đúng vậy, dập nửa giờ mới hết lửa, bọn em vào nhìn, tất cả giấy đã bị đốt sạch."

"Cậu nói chỉ có giấy bị đốt?" Độ Ôn Đẩu hỏi.

"Chuyên gia bên đội phóng hỏa đến xem hiện trường, sau đó nói đây là cố ý phóng hỏa! Hơn nữa mục tiêu chủ yếu là giá sách, ngăn tủ, bàn học, những chỗ hay để giấy." Vương Triều nhún vai, "Sau đó bọn em sắp xếp tìm kiếm lại một lần nữa, cũng chỉ kiếm được một ít trang giấy cùng một ít... tro giấy..." Nói xong liền đưa cái hộp giấy trong tay cho Trình Vũ cùng Độ Ôn Đẩu xem, "Đây là quà cho Tưởng Bình."

Độ Ôn Đẩu cùng Trình Vũ nhìn nhau cười: "Cái này chỉ là trò xếp hình cho Tưởng Bình chơi một chút trong giờ nghỉ trưa thôi."

Ra thang máy, bước nhanh về hướng văn phòng S.C.I.

"Triểu Hổ đâu rồi?" Độ Ôn Đẩu nhìn văn phòng, không thấy bóng Triệu Hổ đâu, "Tôi bảo cậu ta đi điều tra chiếc Honda màu đen kia thế nào rồi?"

"Đã tra ra rồi, là xe bị mất cắp." Tưởng Bình đang chui đầu vào máy tính, ngẩng lên nói, "Đồng nghiệp bên đội giao thông vừa gọi điện, cậu ta đang đi lấy báo cáo..."

Cửa văn phòng bị đẩy ra, Triêu Quang vẻ mặt âm trầm bước vào.

Trình Vũ cùng Độ Ôn Đẩu vừa thấy sắc mặt Triêu Quang, đã biết ngay tối hôm qua anh đã ở lại phòng giải phẫu cả đêm.

"Thế nào?" Độ Ôn Đẩu vừa hỏi vừa đưa ly cà phê mình mới lấy chưa kịp uống cho Triêu Quang.

"A..." Triêu Quang cười lạnh một tiếng, nhận lấy ly cà phê, nói; "Tên này là một tên biến thái trăm phần trăm!" Nói xong, đưa tập báo cáo dày cồ trong tay cho Độ Ôn Đẩu.

"Các anh em! Họp!" Độ Ôn Đẩu gọi mọi người vào phòng họp.

Triêu Quang trước tiên nói rõ nguyên nhân tử vong của Ngô Hạo: "Trong nhà giam hôm qua, kiểm tra sơ bộ thì nguyên nhân là trúng độc, bởi vì tim hắn ngừng đập trong tình huống không bình thường. Nhưng sau đó kiểm tra lại thì trong dạ dày và máu của hắn không tìm được chất độc gì hết, mà lại tìm được thứ khác."

Triêu Quang tạm dừng một chút, nói, "Pethidine Hydrochloride."(*)

......?...... Độ Ôn Đẩu nhìn nhìn, nó là cái gì?

"Pethidine Hydrochloride" Trình Vũ đột nhiên cau mày, nhìn Triêu Quang nói, "Nó đối với cơ thể có dược động học(*) và tác dụng y như morphine(*), nhưng tác dụng giảm đau và gây tê nhỏ hơn, gần tương đương với 1/10 – 1/8 morphine, đây là một loại dược phẩm gây tê đã bị quản lý nghiêm ngặt."

Triêu Quang gật đầu.

"Thuốc phiện?" Độ Ôn Đẩu nhìn Triêu Quang, "Ngô Hạo không có tiền sử hít thuốc phiện, hơn nữa công dụng của Pethidine hydrochloride rất nhỏ, sao lại khiến cho hắn chết được?"

Triêu Quang tiếp tục gật đầu: "Cho nên tôi mới nói tên này rất biến thái." Sau đó, anh lấy ra một tấm hình chụp khác đặt trước mặt mọi người, "Đây là miệng vết thương trên ngực trái thi thể, nhìn ngay chỗ trái tim xem."

Mọi người bước tới nhìn kỹ, chỉ thấy ngay vị trí trái tim bên ngực trái có một chấm đỏ rất nhỏ.

"Đây là cái gì?" Trương Long khó hiểu.

"Một lỗ kim châm." Triêu Quang trả lời.

"Ra là vậy..." Độ Ôn Đẩu quay qua Trình Vũ, "Sói nhỏ, còn nhớ tên điên số 2 nói gì không? Tên bác sĩ cầm kim tiêm trên tay."

Trình Vũ gật đầu, Độ Ôn Đẩu tiếp tục hỏi Triêu Quang: "Hung thủ đã cắm kim tiêm trực tiếp vào tim Ngô Hạo, tiêm vào Pethidine Hydrochloride phải không?"

Triêu Quang dùng ngón trỏ đẩy gọng kính lên, nói: "Đúng, chỉ cần một ống tiêm, trong vòng năm phút đồng hồ, tim người sẽ suy kiệt mà chết."

Mọi người liếc mắt nhìn nhau một cái, mặt tràn đầy kinh hãi.

Trình Vũ cầm lấy hình chụp: "Người này không chừng là bác sĩ thật."

"Tôi cũng cảm thấy như thế." Triêu Quang tỏ vẻ đồng ý, "Cho dù không phải bác sĩ, nghề nghiệp của hắn cũng cho phép tiếp cận loại thuốc tê bị quản lý nghiêm ngặt này. Hơn nữa, nhìn vị trí cùng cách thức hạ kim tiêm, hắn chắc chắn đã được dạy dỗ bài bản."

Lúc này, cửa phòng họp bị đầy ra, Triệu Hổ vội vã chạy vào, "Sếp, báo cáo đã đến đây."

Nói xong liền đưa một phần báo cáo cho Độ Ôn Đẩu.

Độ Ôn Đẩu mở ra xem, thấy đây là một bản khai báo mất xe, anh cúi đầu nhìn một lúc lâu, trong nháy mắt khuôn mặt nghiêm trọng lại.

"Làm sao vậy? Xe này có vấn đề à?" Trình Vũ thấy sắc mặt Độ Ôn Đẩu không tốt, vội hỏi.

"Xe không có vấn đề." Độ Ôn Đẩu lắc đầu nói, "Mà là địa điểm xe bị mất có chút trá."

...?...

"Có trá? Là ý gì?" Trình Vũ khó hiểu nhìn về phía anh.

Độ Ôn Đẩu quay lại, chăm chú nhìn Trình Vũ, dùng ngữ khí nghiêm túc hiếm thấy nói: "Ở cửa phía Bắc đại học C."

......!......

"Sói nhỏ, tôi nhớ rõ cậu mỗi tuần đều phải đến đại học C dạy đám sinh viên khoa tâm lý một tiết phải không?"

"......" Trình Vũ gật đầu, "Đối diện với cổng Bắc tòa nhà khoa tâm lý học..."

Độ Ôn Đẩu đóng báo cáo lại, mặt lộ vẻ lo lắng, "Xe bị mất ở chỗ cậu dạy học, ngày hôm qua lại theo dõi cậu, đến tối lại còn muốn tông cậu."

Trình Vũ bất đắc dĩ cười khổ: "Xem ra... Là nhắm vào tôi rồi..."

—————————

(*) Dược động học: quá trình thuốc hấp thụ vào cơ thể: hấp thụ, phân bố, chuyển hóa, thải trừ

(*) Pethidine Hydrochloride: Thuốc giảm đau trung ương tổng hợp

(*) Morphine: thuốc giảm đau gây nghiện. Morphine là 1 amin thực vật tự nhiên có trong nhựa khô quả cây thuốc phiện nên anh Đường mới nghĩ tới việc Ngô Hạo hít thuốc phiện

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro