sac hiep

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

sac hiep chuong 1

"Dương Minh, cậu lén lén lút lút làm gì thế".

Lúc này, Dương Minh vừa mới vứt cặp sách vào chỗ ngồi, đang chuẩn bị chuồn ra ngoài đánh bóng bàn một lát, nhưng còn chưa đi tới cửa phòng đã nghe một âm thanh rất lạnh lùng nhưng rất ngọt ngào quát lên phía sau hắn, Dương Minh giật mình sau lưng nhất thời cảm thấy lạnh giá.

"A, đây không phải lớp phó đại nhân sao, tìm tiểu nhân có việc gì?" Dương Minh xoay người lại, tươi cười nói.

Người vừa mắng Dương Minh đúng là Lớp phó học tập và cũng là Ủy viên ban chấp hành của trường Trầm Mộng Nghiên, Dương Minh vốn là một người trời không sợ đất không sợ, giáo viên chủ nhiệm nói đều là nghe tai trái, lọt ra tai phải, nhưng hết lần này đến lần khác lại rất e ngại cô bé này.

Đây cũng không phải là e ngại, thật ra có một nguyên nhân quan trọng đó là Dương Minh ngay từ đầu đã thầm mến Trầm Mộng Nghiên, nhưng Dương Minh cũng biết hai người căn bản không thể có gì, bình thường có thể ở bên Trầm Mộng Nghiên đều là những học sinh xuất sắc nhất trong ban, mà mình nói dễ nghe một chút là "lựa chọn sau cùng", nói không dễ nghe chính là kẻ bỏ đi.

Mặc dù biết rõ hai người không thể xuất hiện gì, nhưng Dương Minh cho tới bây giờ vẫn rất dịu dàng với Trầm Mộng Nghiên, nếu đổi lại người khác hù dọa Dương Minh như vậy, đã sớm bị hắn cho một song phi.

"Dương Minh, cậu mỗi ngày đến muộn cũng không tính, nhưng lúc này mới vừa vào phòng học chưa đến một phút đồng hồ, sao đã đi ra ngoài?" Trầm Mộng Nghiên nghiêm mặt, lạnh nhạt nói.

"Trần lớp phó, bạn không nên nói tôi như vậy được không? Tôi một tuần nhiều nhất đến muộn năm ngày mà thôi, sao có thể nói mỗi ngày đều đến muộn chứ. Hơn nữa tôi lúc này đang buồn quá nên phải đi WC ngay" Dương Minh bật thốt ra lời này, nhưng sau khi nói xong hắn lại hối hận, mình ngày hôm qua đã dùng lý do này để chuồn khỏi Trầm Mộng Nghiên, hôm nay không nghĩ tới lại lặp lại một lần nữa.

Năm ngày? Trầm Mộng Nghiên sửng sốt, lập tức đã hiểu ra, tên này thật đúng là làm người ta tức giận.

"Mắc tiểu? Cậu làm gì mà sáng nào cũng mắc tiểu vậy?" Quả nhiên Trầm Mộng Nghiên không dễ lừa, lập tức nói xuyên ý định của hắn, "Sáng hôm qua đã mắc tiểu, ha ha, cậu đi tiêu cũng lợi hại thật, vừa đi đã là một ngày, tôi còn tưởng rằng cậu rơi xuống WC rồi chứ".

"Ồ..., chuyện ngày hôm qua lát nữa nói sau, tôi phải đi giải quyết vấn đề sinh lý đã" Dương Minh chính mình cũng không biết tại sao phải giải thích với cô ta như vậy, nhưng là nhớ tới sáng nay mình đã vừa mới gặp Lý Đại Cương lớp tám, hai người đã hẹn nhau cùng đi đánh bóng bàn, nên muốn chạy thật nhanh, nếu không lát nữa giáo viên chủ nhiệm đến tất nhiên không dễ chuồn.

"Cậu đứng lại cho tôi" Trầm Mộng Nghiên trong lòng mặc dù không thích kẻ lười biếng như Dương Minh, nhưng là lớp trưởng, nàng cảm thấy mình có nghĩa vụ quảy việc này, "Dương Minh, bây giờ đã là tháng ba, còn chưa đến nửa năm nữa sẽ đến kỳ thi, cậu cứ như vậy thì sao có thể đỗ đại học chứ".

"Lợn có thể thi đỗ đại học, tôi không đi" Dương Minh vẻ mặt đau khổ nói, làm cho hắn đi thi đại học? Tốt hơn hết là làm cho hắn hái trăng trên trời còn dễ hơn, Dương Minh bây giờ ngoại trừ tiết văn học còn có thể nghe hiểu được giáo viên đang nói gì, những thứ như vật lý, hóa học nghe không khác gì giờ ngoại ngữ.

"Cậu mắng ai là lợn" Trầm Mộng Nghiên trầm mặt xuống, tức giận nói.

"Ồ, tôi không nói bạn là lợn" Dương Minh lúc này mới cảm giác được lời vừa rồi của mình có nghĩa khác, người thông minh như Trầm Mộng Nghiên khẳng định có thể đỗ đại học, mà mình lại còn nói lợn có thể thi đỗ, bảo sao Trầm Mộng Nghiên không mất hứng, vì vậy vội vàng cười nói, "Bạn cũng biết, tôi ăn nói không tốt, viết một câu văn thì cũng là một câu đầy khuyết điểm, có thời gian phải đi học văn học".

Trầm Mộng Nghiên nghe Dương Minh nói như vậy, vẻ mặt cũng tốt hơn rất nhiều, nàng cũng biết cân lượng của Dương Minh, quan trọng nhất là nàng rõ ràng Dương Minh là người mặc dù không thích học, còn thường xuyên trốn tiết hút thuốc, đánh nhau, nhưng tính cách lại rất tốt, hay mở miệng nói đùa là chuyện bình thường, nhưng tuyệt đối không tùy tiện lăng nhục người khác.

"Dương Minh, tôi biết cậu lại muốn trốn tiết, cậu cũng không cần dùng đủ loại lý do lừa tôi, cậu cho rằng tôi không có óc sao? Hôm nay ông nội cậu vào viện, ngày mai ông cậu qua đời, ngày kia tảo mộ cho ông cậu, ngày kìa nói cho tôi biết cậu đi chúc thọ ông, cậu xem quá nhiều phim kinh dị, hay là ông cậu đội mồ sống dậy?" Trầm Mộng Nghiên lúc này cũng đã xé rách da mặt, chuẩn bị khuyên bảo Dương Minh một trận.

"Trầm Mộng Nghiên, bạn cũng biết tôi là người như thế nào, tôi bây giờ ngay cả chương trình học của cấp một cũng không biết, bạn làm cho tôi học, tôi học cái gì?" Dương Minh thấy Trầm Mộng Nghiên cắn chặt mình không chịu buông, cũng chuẩn bị nói lý với nàng, làm cho nàng hoàn toàn buông tha mình.

Ài, cô bé này, muốn đẹp có đẹp, muốn dáng người có dáng người, nếu có thể ở phương diện khác theo mình không bỏ, như vậy có phải tốt không, ý dâm bắt đầu dâng lên trong lòng Dương Minh.

"Vậy cậu càng không thể buông tha, bây giờ còn ba tháng nữa là thi tốt nghiệp, nói dài cũng không dài, nhưng nói ngắn cũng không ngắn. Chỉ cần bạn cố gắng, tôi tin rằng sẽ có thành tựu, ít nhất có thể đỗ vào một học nghề" Trầm Mộng Nghiên tiếp tục nói, "Cậu không nghe nói có một câu, có công mài sắt, có ngày lên kim sao?"

"Sắt có thể mài thành kim, nhưng gỗ chỉ có thể làm tăm, tài liệu không đúng, cố gắng đến đâu cũng vô dụng" Dương Minh bĩu môi nói.

"Cậu!" Trầm Mộng Nghiên tức giận, Dương Minh này, ngươi nói hắn là ngu nhưng ngụy biện lại rất giỏi.

"Mộng Nghiên, bạn phí lời với nó làm gì, nó muốn làm gì cứ để hắn làm, làm cho hắn ở lại trường đúng là làm rối loạn kỷ luật học đường" Đúng lúc này, lớp trưởng Vương Chí Đào đã đi tới, khinh thường nhìn Dương Minh, nói với Trầm Mộng Nghiên.

Trầm Mộng Nghiên nghe xong khẽ cau mày, nàng có chút không thích thái độ khinh người quá đáng của Vương Chí Đào này.

"A, Vương Chí Đào nói đúng, tôi ở lại lớp sẽ ảnh hưởng đến các bạn khác" Dương Minh mặc dù rất bất mãn với vẻ khinh thường của Vương Chí Đào dành cho mình, nhưng có thể chạy khỏi phòng học mới là quan trọng, nói xong lập tức xoay người chạy ra ngoài.

"Dương Minh" Trầm Mộng Nghiên cắn môi dậm chân, từng mắt nhìn Vương Chí Đào một cái, nói, "Tôi vốn muốn khuyên bảo cậu ấy chăm chỉ học tập, cậu lại phá tôi".

"Mộng Nghiên, bạn suy nghĩ thật ngây thơ, Dương Minh là ai? Cậu ta nếu có thể học đã sớm học, chúng ta không phải loại người như cậu ta, sau này ít để ý đến loại người này" Vương Chí Đào vừa cười vừa nói.

"Phòng học nhiều người như vậy, đừng gọi tôi là Mộng Nghiên" Trầm Mộng Nghiên bất mãn nói, nhưng không có tức giận. Trong lòng nàng vẫn có chút cảm tình với Vương Chí Đào, dù sao người ta đẹp trai, thành tích học tập lại cao, là bạch mã hoàng tử trong mắt rất nhiều cô bé, nhưng Trầm Mộng Nghiên biết bây giờ không phải là lúc nghĩ đến chuyện này, học mới là quan trọng nhất.

Vương Chí Đào thấy Trầm Mộng Nghiên cũng không giận hắn, miệng nở nụ cười. Thực ra hắn không phải cố ý nhằm vào Dương Minh, chỉ là hắn thấy Trầm Mộng Nghiên suốt ngày dây dưa với người con trai này nên cảm thấy khó chịu, theo hắn thấy, Trầm Mộng Nghiên đã là người yêu của hắn.

chuong 2

Dương Minh chạy đến cửa trường, thở phào một hơi.

Thực ra hắn cũng không phải không muốn học, nhưng trình độ của mình ra sao, trong lòng hắn hiểu rất rõ, chậm quá nhiều, căn bản không thể nào kịp nữa.

Không lâu trước kia, ở cấp hai Dương Minh cũng là một học sinh có thành tích xuất sắc, nhưng bởi vì một chuyện ngoài ý muốn làm cho Dương Minh dần dần sa sút.

Nhớ tới Tô Nhã, cô bé có cặp mắt to như búp bê, mối tình đầu ngây thơ của mình, tất cả những điều này bởi vì giáo viên chủ nhiệm lúc ấy của Dương Minh hủy diệt.

Dương Minh và Tô Nhã xếp thứ hàng đầu trong lớp, lại ngồi cùng bàn, hai người tự nhiên càng gần nhau hơn, nhưng tình cảm của trẻ con chỉ là thích nhau mà thôi, hành vi căn bản không hề quá quắt.

Nhớ kỹ một buổi chiều mùa thu, Dương Minh và Tô Nhã bị gọi vào văn phòng của giáo viên chủ nhiệm Ngô Trì.

Cha của Dương Minh và Tô Nhã cũng ở đây, Dương Phụ và Tô Phụ đều nghiêm mặt, Ngô Trì thêm dầu thêm mỡ chuyện hai người sớm yêu nhau, sau đó cố ý tốt bụng an ủi Dương Phụ: "Trẻ con còn nhỏ, tuyệt đối không nên đánh nó".

Lời này vừa ra, nhưng thật ra đã nhắc nhở Dương Phụ, không nói hai lời đã đi tới tát Dương Minh một cái bạt tai, làm Dương Minh sửng sốt, từ nhỏ đến lớn cha chưa từng đánh hắn một lần nào.

Dương Minh oan ức rơi lệ đầy mặt, Tô Nhã lo lắng nhìn Dương Minh, muốn ngăn cản Dương Phụ tiếp tục đánh hắn, lại bị Tô Phụ kéo sang một bên, trách mắng: "Con cho dù tìm đối tượng, cũng không thể tìm loại người như vậy, con nhìn xem điều kiện nhà bọn họ thế nào, đều là công nhân".

Dương Phụ nghe Tô Phụ nói, mặt giật giật, lại đá Dương Minh một cái bay ra ngoài. Dương Minh khóc, Tô Nhã cũng khóc, chỉ có một người đang cười đắc ý, người đó chính là Ngô Trì Nhân.

Sau này Dương Minh mới biết được, là bởi vì Ngô Trì Nhân trước đấy đã nói Tô gia có rất nhiều tiền, một công chúa như Tô Nhã sao có thể coi trọng Dương Minh chứ, nhất định là do tuổi còn nhỏ nên bị Dương Minh đầu độc.

Ngô Trì Nhân sở dĩ nói như vậy, là bởi vì Tô Phụ bình thường rất hay tặng quà cho hắn, mà Dương Phụ thì không.

Ngày hôm sau, Tô Nhã chuyển lớp, Dương Minh bởi vì đùa giỡn bạn nữ cùng lớp nên bị kỷ luật, chuyện cũng không nghiêm trọng như vậy, nhưng Tô Nhã vừa chuyển lớp, Ngô Trì Nhân mất đi một nguồn thu nên đổ hết nỗi hận lên người Dương Minh.

Từ lúc này, Dương Minh bắt đầu sa sút.

Đánh nhau, hút thuốc lá, uống rượu, chơi với đám côn đồ bên ngoài trường, trở thành một học viên cá biệt.

Lúc thi trung học, miễn cưỡng dựa vào thành tích trước kia, được tuyển thẳng, Dương Minh không muốn cho cha mất tiền vì mình, nhưng Dương Phụ sau khi chuyện kia xảy ra cẩn thận nghĩ lại thì thấy mình đã trách oan con, mặc kệ nói như thế nào cũng muốn bồi thường một chút.

Đi tới cửa phòng bóng bàn, thấy Lý Đại Cương đang ngồi trên ghế sa lon nói chuyện với chủ bàn bóng, thấy Dương Minh tiến vào, hai người cùng nói: "Dương ca đến".

Dương Minh gật đầu với hai người, chủ phòng bóng bàn này là Từ Bằng trước kia học cùng cấp hai với Dương Minh, năm đó chơi với Dương Minh, sau này không đỗ trung học nên đã mở một phòng bóng bàn.

Đám lưu manh trên cơ bản đều biết Dương Minh, biết Từ Bằng có quan hệ với Dương Minh nên cho hắn vài phần mặt mũi, cũng không ai đến quấy rối, cho nên Từ Bằng rất tôn kính Dương Minh.

Dương Minh vứt ký ức không hài lòng trong đầu đi, cười nói với hai người: " Buổi sáng không ai, Từ Bằng, hai ta làm một séc?"

"Được, nhưng Dương ca phải nhường em vài điểm" Từ Bằng nhảy dựng lên, đi lấy vợt.

Lý Đại Cương vừa ném một điếu thuốc cho Dương Minh, Dương Minh cầm lên ngửi một chút nói: "Được đó, mới kiếm được à?"

"Của Từ Bằng, hắc hắc" Lý Đại Cương cười nói, điều kiện nhà hắn không khác gì Dương Minh, học trung học có mỗi sở trường về thể dục, các môn văn hóa lại không biết gì.

Từ Bằng đưa một cây vợt cho Dương Minh, Dương Minh cầm cầm trong tay lấy cảm giác, đi tới trước bàn nói: "Ai giao bóng trước?"

"Em trước, em sợ Dương ca sẽ nhận thua ngay".

***

Giữa trưa, Dương Minh về nhà ăn cơm.

Đây là thời gian hắn khổ sở nhất mỗi ngày, nhìn thấy khuôn mặt đầy nếp nhăn của cha, ánh mắt tha thiết đó làm Dương Minh cảm thấy mình rất có lỗi.

Bất luận là xí nghiệp bận rộn đến thế nào, Dương Phụ đều đã chuẩn bị về nhà nấu cơm cho Dương Minh ăn.

Nhìn đĩa thức ăn còn nóng hôi hổi, Dương Minh cảm thấy mình nên cố gắng học tập, nhưng không phải mình không muốn cố gắng mà lực bất tòng tâm.

"Dương Minh, chương trình học ở trường rất nặng hả" Dương Phụ hiền lành ngồi cạnh bàn ăn, mỗi ngày đều là chờ Dương Minh ăn xong, Dương Phụ mới ăn.

"Ba, ba cũng ăn đi" Dương Minh có chút mất tự nhiên nói: "Trường học vẫn tốt".

"Còn có nửa năm, phải tự cố gắng, nói như thế nào cũng phải đỗ vào đại học, nếu không sau này sẽ giống như ba, cả đời đều làm công nhân" Dương Phụ thở dài nói, hắn biết nguyên nhân Dương Minh đắm mình, cũng biết chuyện đó là mình có lỗi với Dương Minh, cho nên cũng không miễn cưỡng: "Nếu như năm nay thực sự không thi đỗ, con ôn lại một năm là được, ba cho con tiền".

Dương Minh nghe xong không khỏi cảm động, nhưng mình biết rõ mình là ai, chỉ là an ủi cha nói: "Ba, con sẽ hết sức, không đỗ con sẽ đi tìm việc để làm".

Dương Phụ cũng không nói gì thêm, chỉ từ ái nhìn Dương Minh, nhưng vẻ chờ đợi trong mắt lại không dấu được Dương Minh.

Buổi chiều, Dương Minh đi tới trường, Dương Phụ quay về nhà máy làm việc, xe đạp cũ kỹ của Dương Phụ đã đưa cho Dương Minh, mình thì đi bộ đến nhà máy. Thực ra trường của Dương Minh còn gần hơn nhà máy, nhưng như vậy làm Dương Minh có thể tới trường học, tiết kiệm được chút thời gian để ôn bài, nhìn lưng cha càng lúc càng còng đi, Dương Minh xúc động rất sâu.

Học? Được rồi, thì học. Nếu như có thể đỗ đại học thì đúng là làm cha được vui, nếu không đỗ thì mình cũng đã cố hết sức, vậy cũng không thẹn với lương tâm, Dương Minh trong lòng thầm hạ quyết tâm.

"Ông già, ông có biết đây là địa bàn của ai không? Hàng rong cũng phải nộp phí bảo vệ, nếu không chẳng may có thiên tai nhân họa, chúng tôi không phụ trách đâu" Một tên tóc vàng đang hét lên với một ông già bán hàng rong.

Dương Minh nhíu mày, cách đó không xa, có hai tên côn đồ đang khi dễ một ông già bán hàng rong, Dương Minh không phải là người thích xen vào chuyện người khác, nhưng lại không muốn thấy kẻ khác tùy tiện khi dễ người yếu đuối.

Hai người trẻ tuổi khi dễ một ông già thì là cái dạng gì?

chuong 3

"Ông già, ông nhìn tôi à, nhìn X con mẹ ông ý, ông già này, tao nói ông không nghe thấy à? Muốn bán hàng rong phải nộp tiền" Tên tóc vàng tùy tiện đá một cước đã đá loạn những món hàng của ông già.

"Người trẻ tuổi, tôi và cậu không oán không thù, tôi bán thứ của tôi, cậu đi đường của cậu, chúng ta không xen vào chuyện của nhau, cậu vì sao lại muốn tìm lão già này gây phiền toái chứ?" Ông già thở dài nói.

"Mệ kiếp, ông tưởng rằng nói vài câu đã nghĩ mình là Khổng Tử sao?" Một thằng thanh niên tóc dài bên cạnh không nhịn được, đi tới trước hàng của ông già, mắng: "Rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt, thấy ông già như vậy cũng sẽ không đánh ông, miễn cho người khác nói chúng tôi không biết kính già yêu trẻ, cho ông một cơ hội, quỳ xuống dập đầu gọi một tiếng Lượng ca, ông đây sẽ miễn phí bảo vệ cho ông, nếu không sau này đừng để ông đây thấy mặt".

"Lòng người độc ác!" Ông già vừa nhặt những thứ rơi dưới đất, vừa lắc đầu nói.

"Con mẹ nó!" Dương Minh nhìn thấy ông già kia bị khi dễ, nhất thời lửa giận đùng đùng, một ông già dựa vào hàng rong mà sống, vốn đáng để đồng tình, hai người này lại còn muốn thu tiền bảo vệ của người ta.

Dương Minh nhảy xuống xe đạp chạy vọt tới bên cạnh ông già, căm tức nhìn hai người.

"Ồ, đây không phải Dương ca sao?" Tên thanh niên tóc dài nhìn Dương Minh không khỏi sửng sốt, lập tức nhận ra hắn.

"Nếu đã biết tao, còn không mau cút đi" Dương Minh thấy bọn chúng nhận ra mình, cảm thấy mình không cần ra tay cũng có thể giải quyết vấn đề, dù sao danh tiếng Dương Minh năm đó rất vang dội, ai chẳng biết đến cái tên Dương điên đánh nhau không muốn sống, chuyên môn ra tay tàn nhẫn, thực ra khi đó Dương Minh chỉ muốn phát tiết áp lực trong lòng và nỗi nhớ đối với Tô Nhã lên người đối thủ. Nhưng dù có là như vậy, thì tên tuổi của Dương Minh cũng vang xa, đến tận khi học trung học, Dương Minh cũng trưởng thành hơn, biết người trưởng thành đánh nhau phải chịu trách nhiệm hình sự mới rất ít ra tay đánh người.

"Hắc hắc, gọi mày một tiếng Dương ca, mày liền tưởng rằng mày là anh sao? Cho mày mặt mũi vì mày là tiền bối, không cho mày mặt mũi thì cũng chẳng có gì. Thời của mày đã qua, bây giờ là do Trương Vũ Lượng tao nói chuyện" Thằng thanh niên tóc dài nhổ một bãi nước bọt xuống trước mặt Dương Minh, khinh thường nói: "ĐM, đây không phải chuyện của mày, đi chỗ khác chơi".

Dương Minh tức giận đến mặt tái xanh, thằng Trương Vũ Lượng này hắn đã nghe nói đến, năm đó cũng học cùng cấp hai với hắn, chỉ là nhỏ hơn hắn hai tuổi mà thôi. Thằng nhóc năm đó đi sau đít gọi mình là Dương ca, giờ còn dám la hét trước mặt mình.

"Lượng ca nói với mày, mày không nghe thấy sao, tai mày có phải điếc không? Muốn bị đánh phải không?" Thằng tóc vàng thấy Dương Minh không có phản ứng gì, liền tiến đẩy Dương Minh một cái.

"Tao không làm đại ca đã rất nhiều năm..." Trương Vũ Lượng cũng thấy Dương Minh tức giận, nhưng theo hắn thấy Dương Minh chỉ là một đại ca trên danh nghĩa, không có gì phải sợ, vì vậy khi nhắc đến tiếng đại ca mang theo vẻ giễu cợt nói không nên lời.

Dương Minh tiến lên nắm lấy yết hầu Trương Vũ Lượng, trực tiếp đẩy đầu hắn vào góc tường, cười lạnh nói: "Mày nói không sai, tao bây giờ không là gì hết, nhưng tao vẫn có thể đánh mày, mày có tin không?"

"Khụ khụ..., tao X mẹ mày, buông tao ra" Trương Vũ Lượng bị bóp cổ đến không thở nổi.

Tên tóc vàng thấy Trương Vũ Lượng bị bắt, thuận tay cầm cục gạch đập Dương Minh, Dương Minh nghe thấy tiếng gió vù vù, vội vàng bỏ Trương Vũ Lượng ra tránh một bên, nhưng thằng tóc vàng quá gần mình, mới vừa nãy mình quá sơ suất, nên cục gạch của thằng tóc vàng đánh trúng lưng Dương Minh, chỉ nghe một tiếng "Bộp" vang lên, viên gạch vỡ thành hai nửa.

Thằng tóc vàng thấy thế trợn mắt há mồm, thằng này luyện ngoại công sao, chỉ dùng eo đã làm viên gạch vỡ ra?

Mà Dương Minh lại cảm thấy rất tức giận, thằng tóc vàng này ra tay tàn nhẫn như vậy, nếu cục gạch này đập vào gáy mình, mình không phải là sẽ chết sao.

Dương Minh lúc này rất giận, ra tay không hề lưu tình, đi tới đá một cước đạp thẳng vào thằng tóc vàng vừa đánh lén mình, lại hung hăng đá vào bụng nó hai đạp, thằng tóc vàng thiếu chút nữa mắt trắng dã, dạ dày co thắt dữ dội, nôn hết cơn trưa ra.

Mà Trương Vũ Lượng càng thêm nghiêm trọng, Dương Minh thấy hắn là chủ mưu, lại còn mở miệng ân cần thăm hỏi mẹ mình, vì vậy không hề lưu tình một đấm đánh vỡ mũi hắn, nắm lấy hai tay hắn bẻ ngược lại, dùng sức đẩy, hai tay Trương Vũ Lượng lập tức trật khớp, đau đến độ hắn không kịp kêu một tiếng đã bất tỉnh.

Dương Minh bình tĩnh cơn phẫn nộ trong lòng, mới nghĩ đến ông già còn đứng bên cạnh, vì vậy quay đầu nói: "Ông già, không nên bán hàng rong ở quanh đây, nơi này nhiều trường học, rất hỗn loạn, ông sang chợ bên kia kìa".

"Cảm ơn cháu" Ông già cười tủm tỉm nhìn Dương Minh nói.

Dương Minh bị ông già nhìn như vậy nổi gai ốc, không khỏi cảm thấy kỳ quái hỏi: "Ông già, nhìn tôi làm gì?"

"Chẳng lẽ cháu là đệ tử tục gia của Thiếu Lâm tự? Nếu không sao lại có công phu Kim chung tráo Thiết bố sam?" Ông già nói.

"Kim chung tráo, Thiết bố sam? Ông già, ông có phải đọc nhiều truyện kiếm hiệp không?" Dương Minh không hỏi kỳ quái hỏi.

"Ha ha, người trẻ tuổi, lão già này cũng biết trên đời này có rất nhiều thế ngoại cao nhân, nhưng cậu cũng đừng nên gạt lão già, cậu nếu như không có ngạnh khí công thì sao có thể dùng eo làm vỡ viên gạch chứ?" Ông già ra vẻ rất tự tin.

"A!" Dương Minh lúc này mới nghĩ đến viên gạch, vội vàng đưa tay vào bên trong áo, từ bên trong móc ra một hộp mắt kính, hộp mắt kính đã nứt ra, hiển nhiên là bị thằng tóc vàng đập.

"..." Ông lão không nói gì.

"Kính mắt của tôi!" Dương Minh nhìn mắt kính vỡ nát bên trong hộp, lập tức hét thảm một tiếng. Dương Minh bình thường không đeo kính, bởi vì ngồi ở dưới cùng nên không nhìn rõ bảng, nên Dương Phụ mới cho hắn dùng tiền mua kính. Giữa trưa Dương Minh để chơi bóng bàn cho tiện nên đeo kính vào, giữa trưa về nhà ăn cơm lại tiện tay tháo xuống, không ngờ rằng nhanh như vậy đã hi sinh oanh liệt.

"Người trẻ tuổi, không cần khổ sở" Ông già nhìn thấy Dương Minh vì mình mới bị vỡ kính, trong lòng có chút xấu hổ.

"Có thể không khổ sở sao! Hơn một trăm đồng đó!" Dương Minh đau lòng nói, đây không phải Dương Minh quá tâm đến tiền, mà bởi vì tiền lương của cha không cao, dùng tiền mua một đôi kính cho mình là phải tiết kiệm tiền ăn mấy ngày.

"..." Ông già thở dài nói: "Được rồi, tôi đền cho cậu một cặp mắt kính là được, cậu đừng khổ sở".

chuog 4

"Ông đền kính mắt cho tôi?" Dương Minh sửng sốt, khua tay: "Thôi, ông già, nhìn ông cũng không giàu có, không có việc gì, tôi đi trước đây".

"Yên tâm, lão có sẵn kính mắt, đây chính là loại kính mắt tiên tiến nhất thế giới..." Ông già líu lo một lúc lâu, làm Dương Minh nghe thấy nhức hết cả đầu, cuối cùng ông già này nói: "Lão vốn có ý định tặng nó cho người có duyên, lão thấy người trẻ tuổi cũng là một cậu bé có tính cách tốt, sẽ không làm chuyện gì xấu, cho nên tặng nó cho cậu".

Dương Minh nghe một lúc lâu cũng chỉ hiểu được lão già muốn đền hắn một cặp kính mắt, có chút dở khóc dở cười, coi tôi là một đứa ngốc sao, nói khoác lác về cặp kính mắt rẻ tiền này, ông này quảng cáo quá đáng.

Dương Minh cầm lấy chiếc hộp kính mắt mà ông già đưa tới, mở ra nhìn thì thấy là loại kính áp tròng rất nhỏ mà bác sĩ hay dùng, vì vậy kỳ quái hỏi: "Kính áp tròng?"

Một lúc sau không thấy trả lời, Dương Minh ngẩng đầu lên nhìn thì ông lão đã sớm biến mất tăm, những thứ rơi trên mặt đất cũng đã được dọn sạch.

"Nhanh như vậy đã biến mất? Chẳng lẽ ông già này chính là thế ngoại cao nhân trong truyền thuyết?" Dương Minh lắc đầu cười mình, tiện tay cất cặp kính áp tròng vào cặp, coi như không có chuyện gì.

Buổi chiều, Dương Minh lần đầu tiên không trốn học, chỉ thấy Trầm Mộng Nghiên khó tin nhìn hắn vài lần, nàng còn tưởng rằng sáng nay mình nói có tác dụng làm cho Dương Minh cải tà quy chính, vì vậy liền tìm cơ hội nói chuyện với hắn.

Dương Minh bởi vì giữa trưa xúc động, cũng thử bắt đầu nghe giảng bài, nhưng mà nghe hồi lâu vẫn không nghe hiểu được gì, công thức định lý đối với hắn mà nói đúng là giống hệt như thiên thư, cho dù kiên trì nghe đến cùng cũng biết rõ không biết được gì.

Dương Minh bắt đầu nhụt chí, mình trước kia đã sa sút quá nhiều, hôm nay ngồi trong phòng học cũng không có chút hiệu quả nào, xem ra mình thật đúng là không có hy vọng gì. Nghĩ tới đây, Dương Minh không khỏi có chút tức giận nằm lăn ra bàn, sớm biết như vậy, tốt hơn hết là đi chơi bóng bàn.

Trầm Mộng Nghiên vốn nhìn thấy Dương Minh đang chăm chú nghe giảng, nhưng không được bao lâu đã thấy hắn nằm trên bàn mà ngủ, làm Trầm Mộng Nghiên cảm thấy rất bực mình.

Dương Minh nếu như biết có người đẹp đang âm thầm quan sát cử động của mình, thì dù có giả bộ cũng muốn nghe hết tiết, nhưng hắn vốn không phát hiện ra, mắt vốn đã cận, kính lại vỡ càng thêm không thể thấy rõ tình huống phía trước.

Lại nói Trầm Mộng Nghiên, đây là cô nữ sinh thứ hai từ lúc Dương Minh chào đời cảm thấy động tâm, người thứ nhất là Tô Nhã, cảm giác của hắn đối với Tô Nhã không biết có tính là thích hay không, nhưng ở bên Tô Nhã rất vui vẻ. Mà khi tuổi dần dần tăng lên, Dương Minh cũng hiểu biết hơn về tình cảm nam nữ, hắn biết, hắn đối với Trầm Mộng Nghiên tuyệt đối là ái mộ.

Đừng nói là lớp ba bảy, mà ngay cả khóa học cũng có không ít nam sinh thích Trầm Mộng Nghiên, nữ sinh có thành tích xuất sắc lại xinh đẹp đến đâu cũng trở thành mục tiêu chú ý của nam sinh, sớm nghe người bình luận Trầm Mộng Nghiên là hoa hậu giảng đường của cả khóa.

Dương Minh cũng biết bản thân, với Thu Phong của hắn lúc này, mỗi ngày có thể chơi đàu với Trầm Mộng Nghiên là hắn đã rất thỏa mãn, không dám có hy vọng xa vời tiến thêm một bước.

Đang khi Dương Minh đang suy nghĩ miên man, đột nhiên một tờ giấy từ bàn trên ném về phía mình, Dương Minh sửng sốt, tiếp lấy.

Cách truyền giấy này không xa lạ gì với học sinh, giữa học sinh trong tiết học nếu muốn trao đổi với nhau, đều viết một tờ giấy rồi bảo bạn ngồi bàn kế bên hỗ trợ truyền đi.

Đương nhiên, nam nữ sinh có ý với nhau cũng sẽ thường xuyên viết giấy cho nhau, mà đám bạn hỗ trợ truyền rất cũng rất vui vẻ, ai cũng không dám cam đoan một ngày nào đó mình không phiền người khác.

Dương Minh đương nhiên cũng biết chuyện viết giấy cho nhau của các bạn học, hắn và Tô Nhã lúc trước cũng thường xuyên làm chuyện này. Nhưng từ khi vào cấp ba, Dương Minh gần như không tiếp xúc với mấy người, hầu hết thời gian đều trốn học đi theo Lý Đại Cương ra ngoài chơi, cho nên lúc này lại có người viết giấy cho hắn làm Dương Minh rất kinh ngạc.

Mới đầu Dương Minh còn tưởng rằng gửi nhầm, khi hắn nhìn thấy trên mặt tờ giấy viết hai chữ Dương Minh thì biết không sai. Tuy nói cái tên Dương Minh này trong cả nước không biết có bao nhiêu người, nhưng trong lớp 37 này chỉ có một mình hắn.

Dương Minh cầm lấy tờ giấy, nhìn nhìn một lúc cũng không nghĩ ra ai gửi cho hắn, đơn giản mở ra, chỉ thấy trên tờ giấy viết một dòng chữ nhỏ rất đẹp.

"Dương Minh, cậu có thể trở về đi học đã nói cậu vẫn còn muốn học, nhưng tại sao lại không kiên trì? Thời gian cấp ba không còn nhiều lắm, cậu không cố gắng, khẽ cắn môi là qua..."

Dương Minh không cần nhìn nữa, trực tiếp đưa mắt xuống nhìn xuống chỗ ký tên: Trầm Mộng Nghiên.

Ha ha, Dương Minh mừng rỡ, đây là lần đầu tiên Trầm Mộng Nghiên viết giấy cho hắn, mặc dù chỉ nói toàn chuyện bảo hắn cố gắng học tập, nhưng vẫn làm Dương Minh cảm thấy rất cao hứng.

Cầm tờ giấy vẫn còn thơm mùi chữ, Dương Minh như lấy được bảo bối nhét nó vào trong hộp bút.

Tinh thần vốn sa sút trở nên phấn trấn, Dương Minh từ bàn học rốt cuộc cũng ngồi dậy, tìm được quyển sách toán học năm thứ nhất, bắt đầu nhìn từ trang đầu tiên.

Dương Minh thực ra không ngu ngốc, chỉ là từ trước đến giờ sẽ không chăm chú nghe giảng, hôm nay mặc dù ngay cả tri thức năm nhất đối với hắn cũng rất xa lạ, nhưng năng lực giải thích của hắn rất tốt, nhưng chỉ xem một lát Dương Minh đã cảm thấy nhức đầu.

Đại số một, đại số hai, bình phương giải tích, lập thể, chỉ là toán học mà đã có bốn quyển sách, còn có văn học, ngoại ngữ, vật lý, hóa học, sinh vật năm môn, tổng cộng số sách còn có hơn hai mươi quyển, bây giờ chỉ còn cách kỳ thi đại học hơn trăm ngày, nói cách khác mình phải dùng tốc độ năm ngày tiêu diệt một quyển sách.

Biển học vô biên, quay đầu là bờ. Dương Minh lên mạng đọc tiểu thuyết một ngày một quyển không có vấn đề gì, nhưng mấy quyển sách học này, năm ngày đừng nói là nhớ kỹ và hiểu được nó, mà chỉ độc thôi cũng không chắc.

"Đặt tất cả sách lên bàn, tiết này chúng ta trắc nghiệm" Giáo viên toán học Triệu Oánh đi vào lớp, nói với học sinh bên dưới.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro

#son