Chương 26

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Biên tập: ETiLRAEP

Cập nhật ngày: 18/01/2022

"Tôi sẽ để cậu chết với năm sao khen ngợi"

Ỷ vào sự dung túng của Quý Tĩnh Duyên dành cho mình, Cảnh Hoài luôn luôn nhảy nhót qua lại trên bờ vực giữa sự sống và cái chết.

Như là nụ hôn hoa hồng.

Nếu người bị tập kích là một người bình thường, e rằng Cảnh Hoài đã bị đấm đến mức mẹ ruột nhận không ra. Đấy là chưa nói đến nạn nhân là người lạnh lùng, không thích đụng chạm như Quý Tĩnh Duyên. Cứ như thể mọi khi trêu chọc bằng lời nói chưa đủ mà cậu còn phải động tay động chân ấy.

Khi Cảnh Vân biết chuyện, cu cậu hít một hơi sâu: "Anh, anh không biết kiềm chế gì cả"

Sau khi trở về từ nhà họ Cảnh, Cảnh Hoài liên lạc với cậu nhiều hơn, thỉnh thoảng cậu nhóc cũng chủ động báo cáo tình huống trong nhà với cậu.

Cậu hỏi: "Một tỉ mất rồi, cậu không ghét anh à?"

Cảnh Vân như nghe phải chuyện gì buồn cười lắm: "Em ghét anh làm gì. Giờ ba mẹ em có thể lao động để kiếm tiền, tương lai của Cảnh Lam không có vấn đề gì, em thì được anh rể nuôi, không phải lo ăn lo uống. Trước kia em không chấp nhận được việc làm của ba mẹ, giờ cho họ đi làm chuyện khác cũng tốt, để họ bớt mơ mộng hão huyền đi"

Cảnh Hoài cười nhóc: "Cậu về phe anh như thế, ba mẹ cậu không đánh đòn cậu mới lạ"

Đối phương phỉ nhổ: "Họ không còn thời gian để quan tâm em đâu, ba mẹ em vào viện dưỡng lão bị ông nội hành cho nổi mấy cục nhiệt trong miệng. Nếu không phải ông nội vẫn giữ sổ đỏ của nhà họ Cảnh..."

Câu sau em họ không nói ra nhưng Cảnh Hoài biết thừa. Không có lợi ai thèm dậy sớm, không chỉ nhà bác cả nhìn chằm chằm vào ông cụ mà còn có nhà bác hai. Dù cậu không ghé qua viện dưỡng lão cũng đoán được trong đó náo nhiệt cỡ nào.

Lứa cháu chắt nhỏ tuổi từ lâu đã không chịu được cái nết của ông Cảnh nên chả ai dành sự đồng tình cho lão.

Đến cuối Cảnh Vân lại khuyên cậu thêm đôi câu: "Con giun xéo lắm cũng quằn, lỡ đâu ba mẹ em thật sự giận điên người, chạy đi kể lể vớ vẩn chuyện của anh với Dụ Phong cho anh rể thì sao. Anh đàng hoàng chút đi, chớ có chòng ghẹo anh ấy không lại gây phiền"

Tuổi không lớn mà khuyên bảo rất tận tình.

Nhưng cậu xin phép không nghe.

Dưới khóm mẫu đơn đành bỏ mạng, chết rồi làm quỷ vẫn phong lưu.

Có đức ông chồng ưu tú như này, không cho ăn không cho sờ, chả lẽ còn không cho cậu chấm mút một tí?

Hơn nữa cậu biết Quý Tĩnh Duyên sẽ không tức giận.

Bởi hắn không hề nói gì khi thấy cậu mua bình hoa thủy tinh rồi cố tình để ở chỗ dễ thấy nhất trong nhà.

Mưu kế ✓

Quý Tĩnh Duyên còn mang bó hoa hồng về nhà. Hắn không biết cắm hoa nên Cảnh Hoài xung phong nhận việc, cậu mở bung giấy gói rồi chia đều hoa ra để cắm vào mấy bình khác nhau, bày ở phòng khách, phòng ngủ của mỗi người và cả phòng sách.

Mặc dù không có ẩn ý gì nhưng có thể tạo cảm giác cậu và hắn rất là ân ái, mỗi lần đi qua sẽ thấy tâm trạng tốt hơn.

Cậu nghĩ, có lẽ Quý Tĩnh Duyên rất thích món quà cậu tặng hắn.

Có hoa hồng nhắc nhở, Cảnh Hoài cuối cùng cũng nhớ lại mấy chậu hoa cậu đặt mua qua mạng đang nằm ngoài ban công. Cậu dành chút thời gian mua thêm cây trầu bà xanh, vài loại thực vật mọng nước và hoa nguyệt quý.

(*) Trầu bà xanh (Pothos) có rất nhiều màu sắc và hình thái. Trong số các giống cây Trầu Bà thì chỉ Trầu Bà Xanh là loại có hình dáng lá cây thuôn dài như mũi tên. Lá chỉ độc một màu xanh lục, lá non rất bóng mượt, lá quá già hoặc bám nhiều bụi bẩn thì nhám thô hơn. Thân cây tiệp màu lá, cũng là màu xanh lục. Cây có khả năng chịu hạn khá tốt và sinh trưởng khá mạnh.

Ngoài ra còn có loại Trầu Bà Xanh Leo Cột có khả năng leo quấn quanh một cột ở giữa chậu.

(*) Thực vật mọng nước: Succulent là toàn bộ các loài thực vật mọng nước, trong đó có các loài như sen đá, xương rồng, nha đam, lưỡi hổ,... Đặc tính của thực vật mọng nước là có trữ nước ở thân, giúp chúng chịu được sự khô hạn trong thời gian dài.

(*) Hoa nguyệt quý hay hoa hồng Trung Quốc, tường vi Trung Hoa. Hoa nguyệt quý có màu sắc rất rực rỡ, nở hoa bốn mùa nên rất được yêu thích.

Lúc hàng được giao đến hãy còn mang theo bùn đất, tản ra hơi thở của tự nhiên.

Cảnh Hoài bừng bừng hưng phấn giúp người giao hàng bê đồ ra ban công. Trong khi di chuyển, đất cát rơi ra từ đáy chậu đã dây hết lên sàn nhà.

Kệ trưng bày kim loại được tạo hình dáng bất qui tắc nên cậu căn cứ vào độ lớn của kệ để đặt cây cảnh.

(*) Kệ trưng bày: Chưa hiểu cái kệ mà tác giả miêu tả trông như nào nên mình tìm đại hai loại kệ trông có vẻ ngang ngược

Cả một buổi chiều Cảnh Hoài cắm cúi mày mò mới tổng kết được vài ý tâm đắc, mặc dù kĩ thuật chưa thật sự ổn định nhưng nhìn chung không tồi chút nào.

Lúc Quý Tĩnh Duyên về nhà, hắn cảm thấy có điểm khác lạ.

Sàn nhà vốn bóng loáng sạch sẽ có thêm vài vết bẩn, cửa ban công mở toang để lộ bóng người bận rộn được cây cỏ xanh non mơn mởn và trăm sắc hoa tươi bao bọc. Hình ảnh ấy xuyên qua khung cửa kính, ập vào mắt hắn khiến lòng hắn dâng lên cảm xúc thân thiết mới lạ.

La Thiến theo sau hắn thì bị đủ loại hoa hồng ngoài ban công chọc cho đui mù con mắt.

Nếu không phải đích thân ông chủ dẫn cô vào, cô sẽ cho rằng cô đi lộn nhà.

Quý Tĩnh Duyên dịch chuyển xe lăn, cẩn thận tránh né vết bẩn trên sàn rồi kéo mở cửa kính.

Cảnh Hoài đang chăm chú tưới nước và xới đất cho chậu hoa nguyệt quý nên không nghe thấy tiếng động.

Thiếu niên ngồi xổm dưới đất, sống lưng cong cong tạo thành đường cung đẹp đẽ. Do động tác cúi người nên thỉnh thoảng sẽ lộ ra vòng eo nhỏ nhắn, thon thả hơn hẳn các bạn nam khác.

Hắn cứ ngồi sau cánh cửa, lẳng lặng quan sát cậu. Những ngày tháng trầm lặng đột nhiên được tô điểm thêm sắc màu của cuộc sống an nhiên đầy ý thơ.

La Thiến đứng cách đó không xa chợt nhớ tới câu thơ—— Em đứng trên cầu ngắm cảnh, người ở trên lầu ngắm cảnh nhìn em

(*) Giải nghĩa

Hán: 你站在桥上看风景,看风景人在楼上看你

Phiên âm: Nhĩ trạm tại kiều thượng khán phong cảnh, khán phong cảnh đích nhân tại lâu thượng khán nhĩ

Dịch nghĩa: Em đứng trên cầu ngắm cảnh, người ngắm cảnh trên cầu lại ngắm em

Dịch thơ: Em đứng trên cầu ngắm cảnh/Người ở trên lầu ngắm cảnh nhìn em

Mình đã thử tìm các bản dịch thơ thể thất ngôn trên mạng nhưng không ưng bản nào (Em đứng trên cầu ngắm phong cảnh/Người trên lầu ngắm cảnh nhìn em; Dừng bước trên cầu em ngắm cảnh/Lầu cao ai đứng ngắm nhìn em;...) nên mình mạn phép tự dịch sang thể lục bát như trên.

Sự lãnh lẽo trong căn nhà này dường như đã biến mất.

Thời điểm Cảnh Hoài phát hiện ra Quý Tĩnh Duyên đã là mấy phút sau, lúc cậu xoay người lại trông thấy hắn, cậu vui mừng reo lên: "Anh về từ bao giờ thế?"

"Được một lúc rồi" Hắn nhìn cái xẻng trong tay cậu: "Mua lúc nào?"

Thiếu niên không đeo găng nên trên tay dính đầy bùn đất và cỏ vụn, nghe vậy cậu giang tay đồng thời quay ngược người lại, nom có vẻ tự hào lắm: "Hôm qua em đặt đấy, trông đẹp không anh?"

Làn gió nhẹ nhàng thổi qua khiến cành lá khẽ đung đua, chỉ có chậu sen đá ngốc nghếch đứng yên tại chỗ.

Ánh mắt Quý Tĩnh Duyên dịch chuyển, nghiêm túc quan sát ban công một hồi rồi gật đầu: "Đẹp lắm"

Cảnh Hoài đi vào nhà chào hỏi với La Thiến sau đó nói: "Em đi rửa tay đã, anh nhìn một chút xem còn muốn mua thêm cái gì không nhé, bên kia còn chỗ trống, có thể đặt nhiều thứ vào đấy lắm"

Đối phương đáp lại: "Được"

La Thiến đẩy xe lăn ra ngoài ban công mới thấy bàn trà nho nhỏ khi xưa đã đổi thành cái ghế treo. Cũng không phải vật phẩm gì sang quý, chỉ là món đồ bán trên mạng mà có thể dùng mấy trăm đồng để mua hàng chất lượng cao. Cái ghế rõ ràng tách biệt với phong cách trang trí trong nhà nhưng lại hài hòa một cách bất ngờ với cây xanh và hoa đỏ.

Quý Tĩnh Duyên xem lướt qua từng chậu cây, thuận tay sờ lên một phiến lá đọng nước khiến đầu ngón tay mình ướt đẫm.

Hắn xoa tay, hỏi rằng: "Cảm thấy thế nào?"

La Thiến sửng sốt mấy giây mới biết ông chủ đang hỏi cô. Cô nhớ lại lúc ông chủ nhỏ tặng hoa làm chủ tịch xuống dưới sảnh, ôm hoa diễu hành mấy vòng liền.

Ra đa nghề nghiệp khởi động, cô cẩn thận trả lời.

"Giống như một vườn hoa nhỏ vậy, cậu Cảnh hiểu biết cách xử lí nên sắp đặt rất đẹp. Cậu ấy thật lòng yêu mến nơi này"

Quý Tĩnh Duyên gật đầu: "Tôi cũng thấy vậy"

Không để cô thở phào, ông chủ lại ném thêm một câu hỏi chết người.

"Cậu ấy làm những thứ này có phải vì không hài lòng với cách thiết kế trong nhà không?"

La Thiến: ?

Làm như này không phải chỉ để trang trí thêm thôi hả, ông chủ à tôi có hơi không hiểu được mạch não của ngài à nha?

Hắn tự nói thầm với bản thân: "Có nên đập cả căn nhà đi xây lại không?"

La Thiến: . . .

Cô thấy không cần thiết phải làm thế.

Nhưng cô không thể nói thành lời, sếp muốn khoe khoang, cô phải theo.

La Thiến mỉm cười, dễ dàng ném vấn đề về cho hắn: "Không bằng hỏi ý cậu Cảnh, biết đâu cậu ấy có những ý tưởng hay ho hơn cho nhà của ngài"

Quý Tĩnh Duyên sửa lời cô: "Là nhà của chúng tôi"

Nụ cười trên mặt cô không đổi, tỏ ý xin lỗi: "Tôi lỡ lời ạ"

Người kia không hỏi thêm gì nữa, tự bản thân hắn cũng cảm thấy mình suy nghĩ quá nhiều.

Không phải là hắn không hiểu đứa nhỏ đang làm gì, hắn chỉ muốn để cho cậu hài lòng với nơi này thôi.

Trong hợp đồng bồi thường hắn từng nói, căn nhà bên kia đã được trang hoàng xong xuôi, nếu Cảnh Hoài không muốn ở đây thì có thể sang bên kia sống. Hắn sẽ không can thiệp vào, dù sao giữa họ cũng không có tình yêu. Hai người chỉ là một đôi đồng chí nắm tay nhau đi hết quãng đời còn lại thôi.

Nhưng bây giờ hắn hi vọng Cảnh Hoài sẽ ở lại đây.

...Tốt nhất là ở cả đời.

Khoảng thời gian gần đây Cảnh Hoài khá bận, giảng viên của cậu đã đề cử cậu cho một bậc thầy đức cao vọng trọng.

Người đó tên là Chu Thành Vận, đã hơn sáu chục tuổi. Sau khi về hưu ông tự mở một phòng khám châm cứu tại gia, qui mô không lớn nhưng có danh tiếng trong nghề rất tốt, rất nhiều người nổi tiếng đến làm khách quý của ông.

Giảng viên của cậu có quan hệ thân thích với thầy Chu, mà cậu lại là một hạt giống tốt nhất trong những năm gần đây, để thầy Chu chỉ dẫn cậu vài câu biết đâu tương lai lại xuất hiện thêm một bậc thầy nữa.

Cảnh Hoài ý thức được đây là cơ hội khó có được nên khi giảng viên vừa nhắc tới là cậu đồng ý ngay.

Trong nguyên tác không thấy nhắc tới người này. Cơ mà Cảnh Hoài chả quan tâm nữa, để kệ cho mạch truyện cuốn theo chiều gió.

Cậu vừa đi theo bậc thầy trau dồi kĩ thuật, vừa tìm hiểu về quá trình phục hồi chức năng của Quý Tĩnh Duyên thông qua Từ Vấn.

Sau khi Vân Tích ổn định, hắn rất phối hợp trị liệu theo lời khuyên của bác sĩ, song hiệu quả đạt được nhỏ bé vô cùng.

Chu Thành Vận đánh giá cao Cảnh Hoài. Cậu có cơ sở tốt, ngộ tính cao, thiếu sót duy nhất là kinh nghiệm thực tế.

Như vậy vấn đề được đặt ra là kinh nghiệm thực tế phải tích góp từ đâu? Cậu đâu nỡ thực hành trên người Quý Tĩnh Duyên.

Cho nên khi Dụ Phong chạy đến sân si liền thu được vẻ mặt tốt đẹp bất thường của cậu.

Dụ Phong mừng rỡ: "Em tha thứ cho anh rồi ư Hoài Hoài?"

Cảnh Hoài tươi cười hòa ái: "Giúp tôi một chuyện nhé?"

Lúc nằm lên giường rồi, Dụ Phong hãy còn ngu ngơ.

Tại sao y lại đồng ý làm vật thí nghiệm cho Cảnh Hoài cơ chứ?

Y muốn phản kháng, nhưng nhìn đến ba vệ sĩ phía sau cậu lại thôi.

Cảnh Hoài đeo khẩu trang, cẩn thận khử trùng hai tay rồi mở bộ dụng cụ.

Dụ Phong vừa nhìn thấy các loại châm ngắn ngắn dài dài thì xoắn quẩy, tự nhiên hồi tưởng lại cái đêm nào đó bị kim đâm vào người.

Y thấp thỏm: "Hoài Hoài à, em, em nhẹ tay một chút nha"

Cậu không nói gì, nghiêm túc nghiên cứu cây châm trên tay.

Cậu không có đam mê khác người, chỉ để Dụ Phong xắn ống quần lên trên đầu gối. Không thể không nói, Dụ Phong quả là nguyên tác công, vóc dáng tốt không thể bắt bẻ. Cơ bắp mạnh mẽ, mạch máu rõ ràng, ấn tay xuống chỉ thấy thịt săn chắc nịch, không hề có một cân mỡ thừa nào.

Để chân Quý Tĩnh Duyên khôi phục thành như này cậu còn nhìn thêm mấy lần, chứ Dụ Phong có đẹp thế đẹp nữa thì trong mắt cậu, y chỉ là một công cụ hình người thôi.

Lúc Cảnh Hoài rút châm, Dụ Phong choáng váng, cố cắn răng kiên trì.

"Hoài Hoài, em đâm nhanh lên"

"Ừ" Cậu đâm vào một huyệt đạo, cây châm trên cẳng chân run run và Dụ Phong cũng run theo.

Cậu quan sát y: "Thế nào?"

Đối phương không dám nhìn, nhắm nghiền hai mắt: "Cũng... tạm được"

"Châm vào đây thì sao?"

"Hơi tê..."

"Đây, có đau không?"

"Không... không đau!"

Cảnh Hoài lần lượt châm vào từng huyệt đạo trên người y. Lúc làm xong, trên trán Dụ Phong đã ướt đẫm mồ hôi, không biết do đau hay sợ.

Môi y bợt bạt, run rẩy hỏi: "Hoài Hoài, thế không phải là em đã tha thứ cho anh à?"

Cảnh Hoài: ?

"Tôi có nói tha thứ cho cậu à?"

Rút chim vô tình.

Dụ Phong bối rối vài giây rồi sầm mặt, khóe miệng hướng xuống mang vẻ u ám thuộc về công nguyên tác: "Vậy anh phải làm gì thì em mới chịu mở lòng?"

Cảnh Hoài khử độc trên tay, ra hiệu vệ sĩ ra ngoài cùng cậu. Chỉ đến khi bước đến trước cửa, cậu mới quay lại nhìn y với đôi mắt nghiêm khắc: "Tôi gửi cho cậu ba phần tài liệu, khi nào cậu học thuộc hết thì đi tìm tôi"

Cuối cùng còn bồi thêm một câu: "Phải dùng cái tâm tốt đẹp để đọc"

Nói xong cậu đi luôn.

Dụ Phong nhìn cánh cửa trống rỗng, không nhịn được bèn cười ra tiếng.

Bây giờ y đã là quá khứ của Cảnh Hoài, là cái danh từ "bạn trai cũ".

Y nghĩ bụng, Cảnh Hoài không chịu nhìn y cũng không sao, y có thể nhốt cậu lại, để không còn ai khác được ngắm nhìn cậu, ngoại trừ chính y.

Quý Tĩnh Duyên không tìm được, nhà họ Cảnh không tìm được, chỉ mình y tìm được.

Tốt đẹp biết bao.

Trong khi y suy nghĩ bậy bạ thì điện thoại rung lên. Cảnh Hoài gửi tài liệu sang.

Dụ Phong mở ra.

Phần thứ nhất——

《Quan điểm xã hội chủ nghĩa "Tám điều lấy làm vinh quang, tám cái xem là sỉ nhục"》

Dụ Phong: . . .

Dụ Phong: ? ? ?

Phần thứ hai——

《Bộ luật hình sự quốc gia bản chú thích》

? ? ? ? ? ?

Mới nhìn hai đầu đề đã khiến người ta cảm nhận được sự uy hiếp nồng đậm, bất kể tài liệu nào cũng đang nói rằng: Biển khổ vô biên, quay đầu là bờ.

Y cảm thấy Cảnh Hoài đang quan tâm y, cho đến khi y mở phần thứ ba——

《Kĩ thuật điều trị bệnh bại não》

Ý tưởng muốn thoát khỏi y của người kia như sắp tràn ra ngoài màn hình—— Không về được bờ thì hẹn gặp lại cậu tại phòng hồi sức tích cực hén.

Dụ Phong: ...Thật ra thì hai tài liệu đầu đã tốt lắm rồi.

Điện thoại lần nữa rung lên, Dụ Phong nhìn xuống, lại là Cảnh Hoài.

Trực giác mách bảo y đây không phải điều gì tốt đẹp, nhưng cái tay vẫn ngu si ấn mở ra.

Là một bức ảnh chụp tuyển tập các loại châm với đủ mọi dáng vẻ và hoa văn, cây nào cây nấy dài ngoằng và nhọn hoắt, cây sau nguy hiểm hơn cây trước.

【Cảnh Hoài: Thích cây nào, tôi sẽ để cậu chết với năm sao khen ngợi】

Tắt điện thoại, vẻ mặt Dụ Phong chết lặng.

Cái gì mà nhốt người lại?

Đó là lời nói của bạn trai cũ của Cảnh Hoài, đâu liên quan đến Dụ Phong y?

Hết chương 26

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro