Chương 6

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Tôi đặt tay lên vai Yeri, giục con bé. Tôi đưa tấm vé cho cô nhân viên, còn một tay thì đẩy lưng Yeri. Trước khi vào phòng chiếu, Yeri còn ngoảnh lại nhìn tôi đến hai lần.Sau khi thấy Yeri đã vào hẳn trong phòng chiếu, tôi đi loanh quanh bên ngoài rạp tìm chỗ giết thời gian. Khu này toàn các tiệm thời trang, trang sức và đồ ăn nhanh. Chỉ riêng sự ồn ào náo nhiệt của chốn này cũng đủ khiến tôi hoa mắt chóng mặt, nhưng tôi buộc phải đợi đến lúc Yeri xem xong phim. Vì đã đưa hết sandwich cho Yeri, nên giờ tôi bắt đầu thấy đói.Tôi đi bộ một lúc trước khi quyết định vào Starbucks, thầm nghĩ: “Chỗ này chắc không sao”. “Không sao” là do quán cấm hút thuốc. Với người có bộ cảm biến nhạy như tôi, khói thuốc là mối đe dọa chẳng kém gì hơi cay.Giả sư có một hội những người như tôi rủ nhau đi biểu tình (tay cầm biểu ngữ “Chà, cái áo kia sành điệu quá!” hay “Chết tiệt, suýt nữa thì được!”) thì để trấn áp bọn tôi, cảnh sát mỗi người chỉ cần ngậm một điếu thuốc bao vây xung quanh là xong. Bọn tôi sẽ nước mắt tèm nhèm mà rút lui (và vừa chạy vừa kêu: “Trời, dã man quá!”)Thể trạng không cho phép tôi uống cà phê (Cạch! Công tắc sẽ bật lên), do đó thực đơn của tôi tại Starbucks rất hạn chế. Tôi gọi đồ uống là một chai nước khoáng, đồ ăn là sandwich BLT (1).Nhận chiếc khay có chai nước và bánh sandwich, tôi đến ngồi vào bàn ở góc trong cùng.

Khoảng 80% số bàn đã có người ngồi. Mọi người đều vừa uống cà phê vừa bận việc gì đó, có cô mặc bộ vest công sở cúi mặt vào máy tính xách tay, mấy cậu có vẻ là sinh viên thì mở sách để trước mặt. Tôi bắt chước họ, mở cuốn vở vẫn mang theo bên người. Tôi ấn đuôi bút chì kim vào ngực để đẩy ngòi chì ra. Sau khi ngoạm một miếng bánh đầy ứ, tôi bắt đầu suy nghĩ.

Uống một ngụm nước, tôi viết con số 1 vào dòng đầu tiên của trang thứ nhất. Tôi dự định sẽ viết tiêu đề sau.

Câu đầu tiên xuất hiện ngay tức thì.

“Khi Joohuyn qua đời, tôi đã nghĩ thế này.”

Từ ngữ lần lượt tuôn trào, như thể tôi đang chép lại những đoạn có sẵn từ trước.

Ra là vậy, tôi nghĩ. Hóa ra đầy là điều thầy Nombre đã nói.

“Cái lúc mà từ ngữ dâng đầy trong ngực cô và tự động tuôn trào.”

Tôi viết về tinh cầu Lưu Trữ, về Yeri, về công việc ở văn phòng, về thầy Nombre, về con Pooh, về việc chạy bộ cuối tuần tới chỗ nhà máy bỏ hoang. Tôi muốn viết về cuộc sống hiện tại trước, sau đó mới dần chuyển sang viết về kỉ niệm với Joohuyn.

Trước đây, tôi chẳng viết gì ngoài vài đoạn nhật ký, thế mà các câu văn cứ tuôn ra ào ào. Tôi nhớ lại các tác phẩm của John Irving, tác giả tôi rất yêu thích, và Kurt Vonnegut, nhà văn khoa học viễn tưởng đồng thời cũng là thầy dạy của John Irving, để tham khảo cho những câu tôi viết ra.

Hình ảnh tôi và Yeri hiện lên trên trang viết có vẻ hạnh phúc hơn so với tôi và Yeri ngoài đời.

Chỉ cần không đưa vào những chuyện buồn. Thế là các nhân vật có thể sống hạnh phúc. Vả lại, viết về các nhân vật hạnh phúc bao giờ cũng vui hơn.

Tôi mải mê tạo không gian và thời gian cho nhân vật của chính chúng tôi. Khoảng thời gian mà tôi đã mất.

Thật không thể tin nổi, lúc tôi ngẩng lên thì mặt trời đã xế bóng.

Tôi hoảng hốt.

“Thôi chết rồi!”

Tôi cuống cuồng đứng bật dậy, làm đổ chai nước để trên mặt bàn. Rất may chai nước đã cạn từ lâu. Khách trong cửa hàng nhìn tôi ái ngại.

Tôi tống hết vở, bút chì, tẩy vào túi đeo, đem trả khay đồ rồi lao ra khỏi cửa hàng. Vừa chạy tôi vừa nhìn đồng hồ đeo tay, phim đã chiếu xong được hơn một tiếng.

“Quên những việc không được phép quên.”

Mà đây lại là việc cấm không được quên.

Sao tôi lại thế chứ?

Sao tôi lại thành ra thế này?

Tôi liên tục va phải người đi ngược chiều, mỗi lần như thế tôi lại “xin lỗi” rồi cuống cuồng lao đến chỗ Yeri.

Bên ngoài rạp không một bóng người. Bộ phim tiếp theo đã chiếu được một nửa. Lúc này một bầu không khí yên ắng lạ thường bao trùm cả sảnh rạp chiếu.

Tôi trông thấy Yeri ngay.

Con bé ngồi một mình giữa cầu thang chính rộng lớn, hai tay ôm hộp cơm trưa đang đặt trên đầu gối, mắt mơ hồ nhìn vào điểm nào đó trước mặt. Cái miệng nhỏ xíu mấp máy như thể đang hát nhưng tôi không nghe thấy gì cả.

“Yeri ơi.”

Tôi gọi nhưng Yeri không đáp. Mãi đến lúc tôi lại gần con bé mới nhận ra.

Mắt con bé đỏ hoe, cả má và mũi cũng đỏ. Con bé sịt mũi liên tục.

“Appa xin lỗi.” Tôi nói.

“Vâng.” Yeri nói.

Tôi cúi xuống, dùng ngón tay lau những giọt nước mắt vẫn còn đọng trên lông mi của Yeri. Tôi lấy trong quần ra tờ giấy ăn, đưa Yeri xì mũi.

“Xì từng bên một thôi nhé. Xì mạnh quá là đau tai đấy.”

“Vâng.”

Tôi ngồi xuống bên cạnh con.

“Appa rất xin lỗi.”

“Vâng.”

Tôi nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Yeri. Tay con bé vẫn ấm và ướt như mọi khi.

“Con lo lắm.”

Mãi rồi con bé mới cất giọng nghẹn ngào.

“Con lo Gấu đang ở đâu thì bị mệt, không đi được nữa.”

“Thế hả?”

“Vâng. Con đã chạy đi tìm. Tìm khắp nơi. Nhưng không thấy.”

“Appa xin lỗi.”

Tôi xin lỗi lần nữa.

“Giờ thì tốt rồi!” Yeri nói. “Gấu không sao chứ?”

“Appa không sao. Nhưng appa đã làm một việc rất tệ với Yeri.”

Yeri lắc đầu.

“Con ổn mà. Con chịu được.”

“Ừ, Yeri giỏi lắm.”

“Con, giỏi ạ?”

“Rất giỏi. Giỏi gấp mấy lần appa.”

“Không có đâu.”

Yeri nói.

“Con khóc đấy. Khóc rất nhiều.”

Nước mắt Yeri lại rơi lã chã. Tôi lùa tay vào mái tóc màu hổ phách đang ướt đẫm mồ hôi của Yeri rồi kéo con bé vào ngực mình.

“Appa xin lỗi vì đã làm con khóc.”

Con bé cố nén tiếng khóc. Nó dụi đầu vào ngực tôi, thì thào giọng lúng búng.

“Xin gấu!” con bé nói. “Đừng bỏ con một mình. Đừng quên con.”

----------------------

Chú thích:

(1): BLT là viết tắt của Bacon (thịt lợn muối xông khói), Lettuce (rau diếp) và Tomato (cà chua)

Tôi đã phải trả giá vì khiến Yeri lo lắng. Mặc dù sự trả giá này càng khiến con bé lo lắng hơn.

Chuyện là trên đường về, đi được nửa đường thì cơ thể tôi bắt đầu giở chứng.

Yeri, lúc này đã tươi tỉnh trở lại, kể lại cho tôi về bộ phim vừa xem bằng giọng lúc được lúc chăng. Gió đang thổi xuôi chiều nên hai mẹ con đạp xe nhẹ tênh như con thuyền no gió.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro