Chap 6

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Nhận được điện thoại của Jungwon, cậu tức tốc đến nhà bạn mình. Không ngờ vừa tới nơi, đã thấy cậu nhóc khóc thảm thương đến mức không còn từ nào để hình dung rồi. Thực ra, lúc đi đường cậu cũng đã đoán được phần nào, chuyện này nhất định có liên quan đến bạn trai của Jungwon. Mấy ngày trước, anh tự nhiên hỏi một cậu không đầu không đuôi: "Dạo này có liên lạc gì với cậu bạn họ Yang ấy không?" Cậu đang vùi đầu coi siêu phẩm điện ảnh mới ra của Mỹ, tay cầm cốc kem mint choco ăn dở , không hiểu anh có ý gì, nói mà không quay đầu lại: "Cũng phải một thời gian rồi không liên lạc. Sao vậy?" Anh không trả lời. Hôm nay nghe Jungwon vừa nói vừa khóc trong điện thoại đã thấy không bình thường rồi, có lẽ hôm ấy anh hỏi, hẳn là có chuyện gì đó đã xảy ra.

Dùng hết cả tá khăn giấy, nước mắt của Jungwon mới chịu ngừng rơi. Cậu nhóc nghẹn ngào đứt quãng kể, chuyện là cha mẹ Park JongSeong không chấp nhận hai người gặp gỡ, họ đã nhắm được cô con gái của một lãnh đạo mới đi du học nước ngoài về, gia cảnh tương xứng, mà người thì cũng khá, cho nên buộc anh phải kết hôn. Những chuyện như vậy đầy rẫy khắp nơi, đây đơn giản là bình cũ rượu mới mà thôi.

Nhớ năm đó Jungwon nổi danh là người tài sắc vẹn toàn của khoa Thanh Nhạc, người theo đuổi cậu có thể xếp thành hàng dài từ ký túc xá đến tận trường. Có vài cô nàng muốn tạo ấn tượng tốt với cậu mà suốt 365 ngày, ngày nào cũng bánh bao kèm bánh mì mang đến ký túc xá. Dù rằng cuối cùng người được hưởng lợi chính là tụi bạn cùng khoa, nhưng điều đó cũng nói lên Jungwon có sức hút đến cỡ nào. Thật ra khi đó cậu và Jungwon cũng không thân, quan hệ hai người chỉ là bạn quen biết. Một là vì cậu lớn hơn Jungwon một tuổi và khác ngành học, hai là vì tính cách hai người có chút khác biệt, cho nên bình thường tiếp xúc cũng không nhiều. Chỉ có ấn tượng sâu sắc nhất là chuyến du lịch mà trường tổ chức cắm trại và leo núi vào năm cuối,khi ấy cán bộ lớp phân chia phòng cho 2 lớp, tình cờ họ lại chung một nhóm. Cũng thật trùng hợp, bình thường bên cạnh Jungwon không ít ong bướm vờn quanh, nhưng hôm đó chân cậu nhóc bị trật phải đi cà nhắc, lại chẳng thấy bóng dáng một con ruồi. Vì cậu và Jungwon từng gặp gỡ nói chuyện qua vài cuộc hẹn của bạn bè nên cũng coi như là quen biết nên cậu vừa dìu vừa cõng Jungwon xuống núi. Từ đó trở đi, cậu nhóc bắt đầu thân thiện với cậu hơn. Ngoài vẻ đẹp và tài năng ra, gia thế của Jungwon cũng không tệ. Cha mẹ cậu là giáo sư của trường đại học địa phương, cũng xếp vào dòng dõi thư hương, so ra thì gia cảnh hơn nhà người khác rất nhiều. Nghĩ vậy, lòng cậu xuất hiện một cảm giác lạnh lẽo vô cớ.

Jungwon rúc vào một góc ghế, trông thật đáng thương. Cậu xuống bếp rót cho cậu bạn nhỏ tuổi của mình một ly nước, rồi im lặng ngồi bên cạnh. Thật ra lúc này có nói gì đi nữa cũng vô dụng. Chuyện tình cảm, người trong cuộc đã không tìm được lối đi, huống hồ gì người ngoài cuộc!

Tiếng nhạc nhè nhẹ vang lên, giai điệu "Everytime it rains" của Ace of Base...

Ngắm những đám mây ngoài cửa sổ,
Em biết cơn bão có thể đến bất cứ lúc nào,
Và con sấm kia khiến em sợ hãi,
Và em biết những giọt nước mắt đã rơi,
Sẽ chẳng thể nào ngừng lại được,
Anh hãy nhìn xem, giọt mưa đầu tiên đã rơi rồi,
Vì mỗi lần trời mưa,
Em tan thành ngàn mảnh,
Bao ký ức theo mưa ùa về,
Em cảm giác được anh...

Em chạm được vào anh....

Em chẳng thể nào quên,

Mỗi khi mưa về... người em ướt sũng,
Người hỡi... em vẫn mãi yêu anh,
Thời gian có trôi cũng chỉ làm tăng thêm nỗi nhớ,
Dẫu biết sẽ chẳng thể nào ta lại được bên nhau,
Sẽ chẳng thể tìm được ai khác tốt với em nhường ấy,
Nhưng em sẽ cố gắng không ngừng nghỉ,
Anh hãy nhìn xem, giọt mưa đầu tiên đã rơi rồi.
.......................................

Rất lâu sau, Jungwon mới lặng lẽ nói: "Sunoo hyung, em đau lòng, em khổ sở, nhưng không phải vì cha mẹ Park JongSeong muốn anh ấy đi gặp gỡ người con gái nọ, mà là vì những tháng ngày hai đứa em từng thề non hẹn biển. Đến tận bây giờ, anh ấy vẫn không thẳng thắn với em, muốn giấu diếm em. Thực ra anh ấy đã sớm biết sẽ như vậy rồi mà còn hứa hẹn. Còn em thì cũng biết mà vẫn còn tin..."

Trong cuộc sống này, có chuyện gì mà chưa từng xảy ra chứ... Jungwon và Park JongSeong, cậu và anh, cũng chỉ là những nốt nhạc đơn lẻ trong bản nhạc cuộc đời, vẫn không ngừng lặp đi lặp lại mà thôi. Chuyện đã đến nước này rồi, cần gì phải nghĩ nữa! Cậu chỉ biết an ủi: "Có lẽ anh ấy sợ nói ra sẽ làm em đau lòng, cho nên định tìm cơ hội thích hợp mới nói." Jungwon nhếch nhếch miệng, bật lên tiếng cười khổ: "Sunoo hyung, anh thông minh như vậy, sao lại nghĩ không thông thế! Người chồng mà có lầm đường lạc lối thì kẻ làm vợ mãi mãi vẫn là người biết sau cùng!" Cậu không nói gì. Park JongSeong chẳng quen biết gì với mình, cần gì phải đi nói hộ cho anh ta chứ, chỉ cần xoa dịu Jungwon được chút nào là hay chút ấy rồi! Lời hứa của đàn ông thốt ra quá dễ dàng, chẳng đáng giá một xu, thà rằng đừng hứa. Như anh vậy, chẳng có bất kỳ hứa hẹn gì với cậu, bởi chưa bao giờ nghĩ đến họ sẽ có tương lai!

Nửa đêm, cậu đột nhiên tỉnh giấc, nhìn đăm đăm lên chùm đèn kiểu Châu Âu, thao thức không ngủ được. Bên cạnh, anh vẫn đều đều thở sâu, chứng tỏ đang ngủ rất say, cánh tay dài gác lên người cậu. Mới đầu cậu không quen như vậy, nhưng bây giờ có anh, cậu mới có thể ngủ yên. Thì ra thói quen lại đáng sợ đến thế!

Bỗng nhiên cậu rùng mình, thấy cả người mình như bị nhúng vào nước lạnh, thần chí tỉnh táo vô cùng. Hóa ra mọi chuyện lại buồn cười như vậy, lại hoang đường đến vậy... Hóa ra cuộc sống lại là như thế - hai người ôm nhau thật chặt, cũng có thể xa lạ đến đau lòng, như anh và cậu chẳng hạn. Trời ơi! Sao cậu lại để mình lạc vào một trò chơi hoang đường thế này? Sao cậu lại lên giường với một người mà tám đời nhà mình cũng không với tới được, lại còn kéo dài hơn một năm nữa chứ? Mối quan hệ này xem ra vẫn chưa thể kết thúc trong một khoảng thời gian ngắn nữa. Nhưng thật ra cậu hiểu rất rõ, dài hay ngắn gì thì cũng như nhau cả thôi... Chia tay vẫn là chia tay.

Nhẹ nhàng đặt tay anh xuống, cậu lặng lẽ ngồi dậy mặc quần áo, mò mẫm từng bước đi ra ngoài, nhưng vì không phải nhà mình nên cậu đụng phải một cái gì đó, làm phát ra một tiếng vang nhỏ. Sunghoon lơ mơ tỉnh, theo thói quen quờ tay sang bên cạnh, chẳng thấy cậu đâu. "Sunoo, sao vậy?" Anh mơ mơ màng màng hỏi. Cậu không trả lời, vẫn ngồi im. Đánh hơi được có điều gì đó không ổn, anh liền bật đèn lên. "Cạch." Trong thoáng chốc căn phòng tràn ngập ánh sáng, cậu mất đi chốn ẩn mình. Anh dụi dụi mắt, một lát sau mới thích ứng được với ánh đèn, ngẩng đầu lên đã thấy cậu quần áo chỉnh tề đang nhìn mình, vẻ mặt cực kỳ bất an. Sunghoon ngồi dậy, nhìn thẳng vào cậu: "Em làm gì thế?" Cậu hít sâu một hơi: "Em... Em muốn về nhà! Đột nhiên em nhớ ra có chút... chuyện......"

Cơn tức giận của Sunghoon đột nhiên ập đến, cậu muốn về đến vậy sao? Anh chưa từng dẫn người nào về nhà, chỉ có mỗi mình cậu. Xưa nay anh vốn ưa sạch sẽ, cho dù có ham muốn thì cũng chỉ đi khách sạn. Hơn nữa, trong lời nói anh cũng đã ra ám hiệu muốn cậu ở chung rồi. Tuy người tình bên anh không ít, nhưng chưa bao giờ anh nghĩ đến việc ở chung với ai. Lẽ nào cậu không biết đó đã là bước nhún nhường cực lớn của anh rồi hay sao? Lần nào tới đây cậu cũng ba lần bốn lượt đòi về, làm như nhà anh có vi khuẩn vi rút gì không bằng!

Cậu thì cứ thích giả ngây giả ngô, chuyện gì cậu cũng giả ngốc với anh. Ban đầu, lúc mới biết cậu, anh chỉ xem như cậu có vẻ thanh tú, trong trẻo, tính tình không đến nỗi nào mà thôi. Vả lại xưa nay đám bọn anh chẳng khước từ người đẹp bao giờ, đến thì nhận, có thế thôi. Mới đầu anh còn tưởng cậu lạt mềm buộc chặt, dụ anh lên giường, nhưng chẳng ngờ cậu lại lờ anh đi. Người ta lên giường với anh xong, nếu không gọi điện liên tục thì cũng giống như vớ được bảo hiểm, chẳng biết e dè gì. Còn cậu thì chưa từng gọi cho anh lấy một cuộc! Khi gặp nhau lần nữa, cậu lại ra vẻ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, đến cả bắt chuyện cũng chẳng thèm. Lần đầu tiên Sunghoon nếm trải cảm giác ấy, lòng không khỏi bức bối. Cuối cùng không nhịn được nữa, gọi điện thì cậu không nhấc máy. Cho nên không biết vô tình hay cố ý mà anh cứ dính ở bên cạnh Park JongSeong, muốn gặp cậu nhiều hơn.

Gặp lại, thấy cậu chẳng thiết ăn uống, lại không muốn ăn đồ có dầu mỡ, anh chột dạ. Có không ít kẻ muốn trèo cao làm phượng hoàng, hay dùng chiêu này để ép buộc anh. Đám ăn chơi như anh đã gặp rất nhiều rồi. Sự mông lung, mờ mịt như giọt nước tràn ly, anh vô thức bấm số gọi cho cậu, không ngờ lại bị cậu dập máy. Sống đến từng này rồi, chưa bao giờ anh gặp phải chuyện như vậy nên cảm thấy hứng thú, lại có một thứ cảm giác khó diễn tả thành lời.

Đến khi hai người qua lại, cậu vẫn cứ thích giả ngây giả ngô. Rõ ràng là anh đã điện cho cậu biết là tối anh sẽ đến, nếu là những kẻ khác, họ đã sớm tắm rửa xong xuôi, phun sẵn nước hoa đợi anh rồi. Còn cậu? Cứ làm thêm cho đến hơn mười giờ, để cho anh phải đợi dưới lầu hơn một tiếng đồng hồ! Rồi những thứ đồ anh mua, cho tới bây giờ vẫn chưa thấy cậu đụng đến. Vậy mà không biết từ khi nào thì hình bóng cậu đã len lỏi vào tim anh, cũng đã bao nhiêu lần anh đặt chân đến trước lầu dưới nhà cậu mà chẳng hiểu vì sao rồi...

Hôm đó anh đi ăn cùng với các anh em ở một nhà hàng Hàn Quốc. Lúc ra khỏi lô, từ xa xa anh nhìn thấy cậu đang ăn cơm với một người đàn ông, vừa nói vừa cười trông rất vui vẻ, thoải mái. Anh bèn cố ý gọi điện, thăm dò ngữ khí của cậu. Còn cậu? Vẫn mãi mãi giả vờ với anh! Sau khi cúp máy, Sunghoon đập ngay chiếc điện thoại vỡ đánh "rắc" một tiếng, làm cho toàn bộ anh em trong lô đưa mắt nhìn nhau, không biết có chuyện gì xảy ra. Sau đó, chẳng hiểu sao anh lại đi uống đến say mèm.

Anh đã từng len lén xem chứng minh thư của cậu, biết 24/6 là sinh nhật cậu. Hôm đó anh gọi điện thật sớm, không ngờ cậu lại hẹn anh về nhà ăn cơm. Hiệu quả từ động thái này của cậu cực kỳ cao, thoáng cái đã thổi bay mọi mắc míu trong lòng anh. Nhìn dáng vẻ bận bịu của cậu dưới bếp, anh có một cảm giác hạnh phúc, thỏa mãn nói không thành lời. Anh chưa bao giờ được ai nấu cho ăn như vậy. Từ nhỏ đến lớn, chuyện ăn uống hay những thứ khác của anh toàn do đầu bếp phụ trách, rồi người hầu bưng tới. Mẹ anh chưa bao giờ xuống bếp nấu cho anh. Thì ra được một người nấu riêng cho mình, lại ăn ngon đến vậy.

Anh đưa cậu đi các cửa hàng, rồi đến tiệm trang sức, đơn giản là vì muốn tặng cậu một món quà sinh nhật. Chưa bao giờ Sunoo nói đến sinh nhật mình, nên anh cũng giả bộ với cậu. Kết quả là những thứ trang sức giá hàng chục triệu, túi xách, quần áo trị giá hàng trăm triệu kia cậu chẳng chấm thứ gì, lại đi chọn lấy một dây chuyền bạch kim giá vài trăm. Chưa bao giờ anh tặng quà giá trị thấp như vậy, nhưng cậu cứ kiên quyết lấy, khiến cho quản lý tiệm trang sức cứ nghĩ anh dắt theo quái vật, đến cả cười cũng mất tự nhiên. Nếu là những người khác, họ đã chỉ mong sao lấy được ba bốn bộ rồi! Cậu đích thị là quái vật, một quái vật chẳng giống ai!

Cuộc đối thoại của cậu với Jungwon hôm đó, anh cũng vô tình nghe được. Cậu nói cậu không bài xích chuyện yêu đương qua đường. Thì ra cậu chỉ coi anh là kẻ qua đường mà thôi! Lúc đưa cậu về đến cửa nhà xong, anh đã định từ giờ trở đi sẽ không dính dáng gì tới cậu nữa. Thế nhưng chẳng biết tại sao mà anh làm không được! Khoảng mấy ngày sau anh hết giận, lại tự nhủ với chính mình là chỉ đi tìm cậu nốt lần cuối cùng này thôi. Rồi anh đi tìm cậu. Lần nào cũng nói là lần cuối cùng, nhưng rốt cuộc thì anh vẫn cứ dối mình rằng lần tiếp theo mới là lần cuối cùng...

Lần nằm viện, mẹ anh nói muốn qua, cậu trốn tránh giống như là sắp phải gặp ôn dịch đến nơi! Sao cậu không nghĩ thử xem, phải là người như thế nào mới có thể gặp mẹ anh chứ? Chưa nói đến chuyện anh chưa từng cho người nào khác cơ hội đó. Cơ hội như thế... Nếu là họ, e là phải đuổi thì họ mới chịu đi kìa!

Sunghoon chậm rãi đứng dậy, lẳng lặng nhìn cậu hệt như săm soi. Một hồi lâu sau anh mới nặn ra mấy chữ lạnh lùng từ trong kẽ răng: "Được thôi, em muốn đi, thì đi ngay lập tức!" Cậu nhìn anh chăm chăm, lúc sau mới kịp tiêu hóa những lời anh nói, vội vàng kéo cửa lao ra phòng khách, thu thập túi xách, lại chạy ra cửa. Trông cậu gấp gáp cứ như thể chậm một bước là sẽ bị rơi vào địa ngục, cả đời không thể nào thoát được vậy!

Cậu vặn nắm cửa, nhưng mãi cũng không thể mở ra. Vẫn biết xưa nay mình không có dự định làm kẻ trộm, bây giờ cậu càng hiểu rõ tại sao. Đêm khuya, tất thảy đều yên tĩnh, cậu có thể nghe được cả tiếng chân của anh. Rất nhẹ. Rất chậm. Rất ưu nhã. Và rất nguy hiểm! Anh đang từng bước tới gần, như một thợ săn tiến lại gần con mồi.

Sunghoon thở dài, từ từ tiến đến ôm lấy eo cậu từ phía sau, cúi đầu xuống vai cậu, nói: "Được rồi, về phòng ngủ đi. Mai em còn phải đi làm đấy!" Lòng cậu có một cảm giác không nói thành lời, có bối rối, lại có chút quyến luyến không nỡ. Có lẽ là mình hơi quá đáng, nửa đêm canh ba mà lại còn như vậy!

Lúc đến công ty, cậu chẳng làm được gì ra hồn. Sao mọi chuyện cứ phải đến nước này chứ, hình như vượt ra ngoài phạm vi kiểm soát của cậu mất rồi! Ngoài bức tường kính, dòng xe vẫn đi như nước chảy, từng cái từng cái vụt qua, cũng giống như dòng suy nghĩ đang chuyển dời đến chóng mặt của cậu. Họ quen nhau sắp được hai năm rồi, qua lại cũng đã hơn một năm. Vậy mà vào thời khắc này, mối quan hệ với anh khiến cậu thấy mệt mỏi, thấy lo sợ, không nhìn thấy được tương lai phía trước. Bây giờ mà không chấm dứt, thì còn định tiếp tục đến bao giờ nữa đây?

Anh thuộc dạng cậu ấm, mới sinh ra đã ngậm chìa khóa vàng trong miệng, cho nên tiêu tiền như nước, phong lưu chơi bời. Trong cuộc chơi được xuất phát từ tình một đêm này, cậu không thấy được thật lòng của anh. Mà thật ra thì có liên quan gì tới thật lòng hay không đâu, anh không dốc lòng vào nó, mà cậu cũng vậy, cho nên cũng chẳng tính là một cuộc chơi. Họ là tình nhân ư? Cậu không biết, nhưng chắc chắn một điều rằng họ là đối thủ, hay nói đúng hơn là địch thủ, trong cuộc chơi này. Có lẽ ngay từ khi bắt đầu, cậu đã thua cuộc rồi. Chẳng qua cậu không cưỡng lại được sự cám dỗ, một cực phẩm bày ra trước mắt như anh mà không nói chuyện yêu đương cũng đáng tiếc, nên chẳng thể từ chối một cuộc dạo chơi qua đường với anh. Tuổi trẻ, cũng phải chạy theo cái mốt của thời đại một chút chứ! Nhưng nếu cứ tiếp tục, cậu tuyệt đối sẽ trở thành kẻ bại trận, chi bằng thừa dịp còn chưa đến tàn cuộc, rút lui đi là vừa!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro