chap 67

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Lee Eun Ha tuyết từ đâu ra ? Khi quán cà phê chuẩn bị đóng cửa, cô tình cờ nhìn thấy trong tiệm có bán khăn tay, cô nhạy bén nảy sinh ý tưởng, mua một đôi khăn tay da màu trắng, lại xin chủ tiệm vài viên đá bịt kín lại.

Trên đường xuống núi, Lee Eun Ha Hiển thị đầy tuyết vào bên trong, cứ ngốc nghếch như vậy mà cầm nó xuống núi. Thực ra cô cũng không biết có thể gặp được Kim Taehyung hay không.

Cô chỉ là đơn thuần muốn cố gắng một chút, làm hết sức mình, để giữa hai người không còn hối tiếc.

Hai người cùng nhau dán đầy nước tuyết, hai má, quần áo đều có chút ẩm ướt, bầu không khí vi diệu chuyển động giữa hai người.

Trời càng lúc càng tối, gió lạnh điên cuồng thổi qua, Kim Taehyung cúi đầu nhìn Lee Eun Ha, nói: "Chúng ta quay về thôi."

Kim Taehyung duỗi tay ra mở cửa xe, nghiêng người nhấc chân dài ngồi vào trong xe, ngón tay có các khớp xương rõ rệt đặt lên vô lăng, đôi mắt sâu thẳm nhìn thấy Lee Eun Ha vòng qua phía bên kia qua gương chiếu hậu, muốn mở cửa ghế sau.

Lông mi chuyển động.

Tay của Lee Eun Ha vừa đặt lên trên thì cửa xe phát ra âm thanh "bíp" bị khóa chặt lại, mở không ra. Cô đi lên phía trước, gõ cửa sổ.

Cửa sổ hạ xuống một nửa, Lee Eun Ha mở miệng : "Cửa sau bị khóa rồi."

"Ngồi phía trước." Kim Taehyung chậm rãi lên tiếng.

"Ờ, được."

Mở cửa xe, người ngồi vào trong, chiếc xe chậm rãi di chuyển, quay đầu chạy về phía sau. Kim Taehyung một tay lái xe, tay kia lấy hộp khăn giấy ở bảng điều khiển trung tâm đưa cho cô.

Lee Eun Ha nhận lấy, nói : "Cảm ơn."

Lee Eun Ha rút một tờ khăn giấy, chậm rãi lau tóc, tuyết đọng trên má. Cảnh đêm ngoài cửa sổ giống như một bộ phim đang chiếu, từng khung hình đang quay ngược lại.

Sau khi lau xong, Lee Eun Ha nhướng mi mắt nhìn Kim Taehyung đang lái xe, độ cong góc nghiêng của cậu gọn gàng, yết hầu nhô ra trượt lên trượt xuống, vai và xương mày của cậu cũng dính chút nước.

"Cậu có muốn lau một chút không?" Lee Eun Ha hỏi cậu.

Kim Taehyung rất nhanh nhướng mày lên, không nói chuyện, nhưng vẫn nhận lấy khăn giấy mà cô đưa, tùy tiện lau một chút.

Tốc độ xe chạy cũng xem như là ổn định, nhưng không ai nói chuyện, chỉ có tiếng gió rít qua khe hở chui vào trong xe, không lâu sau thì trời đổ cơn mưa, dày đặc đập vào cửa kính.

Trong xe im lặng phăng phắc, trong không khí thoáng qua một sự lờ mờ, Lee Eun Ha muốn mở nhạc để làm thuyên giảm bầu không khí ngượng ngùng này, cúi người ấn công tắc, ai mà biết được Kim Taehyung cũng vươn tay nhấn nút màu đen kia.

Hai tay chạm vào nhau, đầu ngón tay của cậu rất lạnh, khiến cho ngón tay của Lee Eun Ha bất giác run lên, nhưng không rút về, giống như một luồng điện chạy qua, tay của hai người đặt vào nhau, không tách ra.

Một luồng nhiệt bị đốt cháy, đung đưa trong bầu không khí, Lee Eun Ha cảm thấy miệng và lưỡi khô khan, tờ khăn giấy cô cầm trong tay phải còn chưa vứt vô thức vò lại thành một cục.

Kim Taehyung thản nhiên cọ qua ngón tay của cô nhấn nút trước, hỏi cô :

"Muốn nghe bài gì?"

"Đều được."

Tiếng nhạc êm dịu vang lên, Lee Eun Ha ngả người dựa ra sau ghế, cô không nói chuyện. Đôi mắt nhìn xung quanh bố trí trong xe, sạch sẽ, cũng trống rỗng.

Thậm chí đến chiếc vòng màu đỏ tượng trưng cho việc bình an cũng không có.

Chiếc xe chuyển bánh, gặp phải con đường vòng quanh núi, đòi hỏi sự tập trung cao độ, Kim Taehyung cảm thấy cổ họng phát ngứa, cơn nghiện thuốc nổi lên, cậu lên tiếng :

"Giúp tôi tìm thuốc lá một chút."

"Được." Lee Eun Ha trả lời.

Lee Eun Ha ngước mắt nhìn vào bảng điều khiển trung tâm, nhưng phát hiện cái gì cũng không có. Khom người lục lọi trong ngăn chứa đồ, tay vừa sờ vào, liền đụng phải hộp thuốc lá marlboro và bật lửa.

Lee Eun Ha vừa muốn lấy ra, đột nhiên nhớ đến điều gì, động tác dừng lại, cầm hộp thuốc marlboro đầy thuốc lá ở bên trong nói dối không chớp mắt :

"Hộp thuốc rỗng tuếch, hết thuốc rồi."

Mu bàn tay đặt trên vô lăng của Kim Taehyung chằng chịt những đường gân xanh, đột nhiên xoay một vòng, chiếc xe chạy vào con đường rộng rãi bằng phẳng, cậu nhướng mi mắt nhìn ngăn chứa đồ, cũng không vạch trần cô :

"Vậy đừng tìm nữa."

Sau khi nghe thấy câu nói này, "tách" một tiếng, Lee Eun Ha dứt khoát đóng chiếc hộp của ngăn chứa đồ lại.

Xe chạy một đường rất thuận lợi, nào biết được giữa đường chiếc xe gặp phải sự cố. Kim Taehyung xuống xe mở mui xe ra kiểm tra máy móc, gọi điện thoại kêu người đến kéo xe.

Mưa rơi vào mùa đông rất dai dẳng, những hạt mưa rơi xuống trên người của nam sinh, cậu mặc chiếc áo khoác màu đen, một mảng ở vai đã nhuộm thành màu đen sẫm. Lee Eun Ha tìm thấy chiếc dù ở trong xe, đi đến bên cạnh Kim Taehyung, mở chiếc ô nghiêng về phía bên cậu.

Kim Taehyung nói vài câu với đầu dây bên kia sau đó cúp máy, cúi đầu, ngón tay cái đang lướt trên màn hình không biết đang tra cứu cái gì.

Hai người đứng trên con đường quốc lộ rộng rãi, phía trước không có một bóng xe qua lại, chỉ nghe thấy tiếng mưa gió tĩnh mịch.

Nửa ngày, Kim Taehyung ngẩng đầu nói với nữ sinh : "Người bên công ty bảo hiểm nói có một đoạn đường đang tạm thời bị phong tỏa do xảy ra tai nạn giao thông, cách gần đây 1km có homestay."

"Có muốn ở lại một đêm không."

"Được." Lee Eun Ha trả lời.

Kim Taehyung tự nhiên nhận lấy cây dù ở trong tay cô, hai người cùng nhau đi về phía trước, hạt mưa trắng tí tách rơi trên chiếc ô vải, ban đầu hai người đứng dưới ô còn có chút khoảng cách, nhưng càng đi về phía trước, hai vai chậm rãi dựa sát vào nhau, thỉnh thoảng đi hơi loạng choạng.

Đi bộ hơn 20 phút, hai người cuối cùng cũng đến nơi. Homestay này có tên là "Tái Ngộ" nằm ở dưới chân núi, trong vườn trồng đầy hoa trà đỏ, một vài chiếc lá xanh ngắt đã rụng xuống dưới đất.

Hai bên cửa có treo hai chiếc đèn bầu màu cam được làm bằng sáp, toàn thân của hai người cũng dính kha khá mưa, Kim Taehyung đóng dù lại, đặt ở bên cửa, bọn họ một trước một một sau đi vào bên trong.

Đại sảnh của homestay rộng rãi thoáng mát, vừa vào cửa, hơi ấm từ hệ thống lò sưởi ập đến. Có một nhóm thanh niên đang ngồi đánh bài quanh chiếc ghế sofa lớn ở bên trái, thỉnh thoảng còn phá lên cười.

Kim Taehyung cầm chiếc ví tiền màu đen ra, lấy chứng minh thư đưa cho bà chủ, mở miệng :

"Hai phòng."

Đối phương nhận qua, nhấn con chuột vào trang web để xác nhận, kiểm tra một lúc thì vẻ mặt hiện lên sự áy náy nói : "Vô cùng xin lỗi, chúng tôi chỉ còn dư một phòng vào tối nay."

"Phòng gì?" Kim Taehyung hỏi.

"Phòng tiêu chuẩn."

Kim Taehyung cân nhắc một hồi, lấy điện thoại ra lướt ở bên trên, chuẩn bị lướt qua trang tiếp theo, một cánh tay nhẹ nhàng kéo lấy ống tay áo của cậu, quay đầu lại, liền bắt gặp một đôi mắt yên tĩnh.

"Không sao đâu." Lee Eun Ha nhẹ nhàng nói.

Bên ngoài đang mưa không ngớt, đi qua đi lại cũng không phải là chuyện nhỏ.

Cuối cùng Kim Taehyung lấy căn phòng đó, nhận lấy chứng minh thư và thẻ phòng do bà chủ trả lại. Hai người một trước một sau đi về phía trước, khi đi ngang qua chiếc ghế sofa ở phía bên trái của đại sảnh, đột nhiên có người gọi Lee Eun Ha, giọng nói mang theo sự hoài nghi :

"Lee Eun Ha ——"

Lee Eun Ha dừng bước chân lại, quay đầu lại nhìn, đôi mắt màu hổ phách nhìn người đang ngồi trên ghế sofa, thế mà lại là sinh viên của Cl, có vài người còn là bạn học cùng lớp.
"Mẹ nó, quả thật là cậu."

"Được nha, bạn học Lee, lúc trước có rủ thế nào cậu cũng không đến, hai người các cậu bây giờ là ——" Có nam sinh vừa đùa giỡn vừa oán hận.

Kim Taehyung đứng trên bậc thang, bước chân đúng lúc dừng lại, nghiêng đầu quét qua những nam nữ thanh niên đang ngồi trên ghế sofa, đều không quen biết, có lẽ là bạn học của Lee Eun Ha.

Kim Taehyung không quen biết bọn họ, nhưng bọn họ đều quen biết cậu. Khoảnh khắc mà Kim Taehyung quay đầu lại, có nữ sinh sắc bén nhìn thấy hình xăm bướm bướm trên xương quai xanh của cậu.

Con bướm trườn bò trên người cậu, mang lại một cảm giác lưu manh thờ ơ.

Khiến mọi người ngạc nhiên nhất là, cả hai người vốn không liên quan gì đến nhau lại ở cạnh nhau từ khi nào ?!

Hơn nữa Lee Eun Ha là người chưa bao giờ thích tham gia các hoạt động xã hội, bình thường làm gì cũng một mình, lúc này lại xuất hiện ở homestay cùng một nam sinh, một đám người không tránh khỏi trở nên bát quái.

"Hai người đang hẹn hò hả?" Có nam sinh nói mà không suy nghĩ.

Nữ sinh ở bên cạnh vỗ vai cậu ta, nói : "Đừng nói bậy, cậu từng thấy Lee Eun Ha yêu đương khi nào chưa?"

"Xe xảy ra sự cố, cho nên bọn mình tạm thời ở đây một đêm." Lee Eun Ha giải thích.

Lee Eun Ha không trả lời câu hỏi của nữ sinh, nằm trong dự tính của Kim Taehyung, cậu một tay đút vào túi, tay kia chơi bật lửa, phát ra âm thanh răng rắc, một mặt thờ ơ.

Tên nam sinh kia vẫn không chết tâm, suy cho cùng Lee Eun Ha là nữ thần mà cậu ta đã yêu thầm từ lâu, hỏi :

"Vậy người đó là..."

"Bạn học cao trung của tớ." Lee Eun Ha giải thích.

Mọi người gật đầu ồ lên một tiếng sau, khó trách, hóa ra hai người là bạn bè, vậy có thể hiểu được hai người tại sao lại xuất hiện cùng một homestay, cũng không nói rõ được gì.

Kim Taehyung kiêu đến mức muốn mạng, nghe nói cậu ta không bao giờ chủ động theo đuổi người khác, nhưng rất biết câu người, luôn có các nữ sinh vồ vập trên người cậu ta, nhưng cuối cùng lại thất vọng trở về.

Lee Eun Ha thì sao, một lòng một dạ tập trung hết tinh thần vào việc học, cũng sẽ không chủ động theo đuổi người khác.

Nam sinh âm thầm nghĩ trong lòng, cậu ta lại trở nên vui vẻ, nữ thần vẫn là của mọi người.

Kim Taehyung rũ hàng lông mi đen xuống, đem bật lửa trong lòng bàn tay cất vào túi quần, nhìn thấy Lee Eun Ha nói xong định nhấc chân rời đi.

Giây tiếp theo, âm thanh của Lee Eun Ha vang lên, cô ở trước mặt của các bạn học, giọng nói thẳng thắn mà tự nhiên :

"Nhưng tớ đang theo đuổi cậu ấy."

Cô vừa dứt lời, không khí bất động trong một giây, đám nam sinh cúi đầu khóc lóc, nữ sinh thì sững sờ vài giây, hôm nay là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy Lee Eun Ha như vậy, dù sao thì Lee Eun Ha là người hướng nội, không bao giờ thích biểu đạt bản thân ra bên ngoài.

Một đám người sau khi tiêu hóa tin tức này xong, ồ lên vài tiếng rồi dứt khoát huýt sáo ồn ào, nói một câu : "Wow oh, một lát nữa hai người xuống đây cùng nhau ăn cơm đi."

Lee Eun Ha cùng bạn học nói một hai câu xong, đi đến bên cạnh dáng người thon gầy, kéo ống tay áo của cậu, dịu dàng nói :

"Đi thôi."

"Ừm."

Hai người cùng nhau đi lên lầu, ai cũng không nói chuyện trước, chìm vào bầu không khí quỷ dị.

Sau khi quẹt thẻ bước vào phòng, Kim Taehyung đem bật lửa và điện thoại đặt lên trên bàn trà, "tách" một tiếng, công tắc đèn được bật sáng lên, ánh sáng ấm áp đổ xuống bên dưới.

Kim Taehyung bắt đầu kiểm tra những nơi che khuất như đèn bàn, rèm cửa, ổ cắm xem có camera quay lén không.

Máy lạnh kiểu cũ bắt đầu chuyển động, phát ra tiếng kêu vo ve. Lee Eun Ha tháo khăn quàng cổ và áo khoác, tìm thấy giá treo đồ dưới cánh quạt máy điều hòa, cô nói với nam sinh :
"Cậu có muốn cởϊ áσ khoác ra không, phơi khô một chút."

Kim Taehyung cởϊ áσ khoác ra đưa cho cô, sau đó đi thẳng về phía bên kia.

Lee Eun Ha nhận lấy, trên áo khoác vẫn còn lưu lại nhiệt độ cơ thể của cậu, còn có mùi thuốc lá nhàn nhạt.

Bên trên vẫn còn đọng lại những giọt nước trong suốt, Lee Eun Ha cầm áo khoác của cậu dùng lực phẩy mạnh, "bộp" một tiếng, một lọ thuốc màu trắng đột nhiên rơi ra khỏi túi áo khoác, rơi xuống nền nhà màu be rồi lăn một vòng.

Lee Eun Ha cúi người xuống nhặt, đồng thời trong tiềm thức cảm thấy bên ngoài của lọ thuốc rất quen mắt, đang định đọc rõ dòng chữ ở bên trên ——

Một bàn tay đỏ bừng ẩm ướt nhặt lấy lọ thuốc nhanh hơn một bước, động tác của cậu rất nhanh, chớp mắt đã nằm trong lòng bàn tay của cậu, cái gì cũng không nhìn rõ.

"Thuốc gì vậy?" Lee Eun Ha bình tĩnh nhìn cậu.

Lông mày của Kim Taehyung hiện lên vẻ mệt mỏi, cậu đưa tay lên xoa bóp cổ, đi qua chỗ khác, cả người vùi vào trong ghế sofa, ánh sáng và bóng tối cắt nét mặt của cậu trở nên mờ mịt không rõ ràng :

"Thuốc dạ dày, ở nước ngoài uống quá nhiều rượu."

"Nước sôi rồi, cậu uống chút nước nóng đi, một lát xuống lầu ăn cơm." Kim Taehyung làm ổ trên ghế sofa, ngón tay lướt nhanh trên màn hình điện thoại.

Lee Eun Ha gật đầu : "Được."

Lee Eun Ha đi qua, phát hiện bên cạnh ấm đun nước màu trắng đã rót sẵn một ly nước nóng, chiếc ly trong suốt đang thấm ra sương trắng, đầu ngón tay thử chạm vào thành ly.

Nhiệt độ nóng vừa phải.

Có một số chỗ cậu vẫn không thay đổi.

Lee Eun Ha uống vài ngụm nước nóng xong, cả người cô trở nên thoải mái hơn rất nhiều, một lúc sau cô rót một ly nước nóng đi qua đưa cho Kim Taehyung.

Ngoài cửa sổ trời vẫn mưa, hai người ngồi trong phòng nghỉ ngơi một lát.

Nửa tiếng sau, Lee Eun Ha nhận được tin nhắn thúc giục của bạn học, cô liếc nhìn Kim Taehyung đang dựa lưng vào ghế sofa chuẩn bị chìm vào giấc ngủ, nhỏ tiếng nói :

"Bạn học của tôi gọi chúng ta xuống ăn cơm rồi."

Kim Taehyung đột nhiên mở mắt ra, đưa tay lên xoa mặt, sắc mặt vào ban đêm càng hiện rõ sự tái nhợt, cậu nhướng người đứng dậy.

Hai người sau khi mặc áo khoác xong, cùng nhau đi xuống lầu, Kim Taehyung đi ở phía trước, Lee Eun Ha đi theo sau.

Khi cô đóng cửa lại, phát hiện có một bóng người cao lớn chặn ở phía trước. Kim Taehyung đứng quay lưng về phía cô, Lee Eun Ha chỉ có thể nhìn thấy đầu và cổ của cậu, và hàng gai cột sống nhô ra có chút lạnh lẽo.

"Bạn cùng lớp hỏi cậu, thực ra cậu không cần phải xem là thật." Kim Taehyung quay lưng nói với cô.
Cậu là đang nói đến đám bạn học của Lee Eun Ha ép hỏi cô đến cùng, Lee Eun Ha bận tâm đến thể diện của cậu mà nói ra câu đang theo đuổi cậu.

Cậu không quan tâm.

Lee Eun Ha cụp mắt xuống, nắm lấy cổ tay của Kim Taehyung, bàn tay vừa đặt lên trên, làm bỏng trái tim của cậu, nam sinh quay đầu, nghiêng cổ nhìn cô, đụng phải một đôi mắt trong suốt mà kiên định, cô nhìn cậu, nhỏ nhẹ nói :

"Nhưng tôi muốn theo đuổi cậu."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro