chap 83

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

“Em đều biết cả rồi, anh……lúc trước luôn nói em ngốc,”Lee Eun Ha nức nở nói, khóc đến mức nghẹt mũi không thể thở được, “Anh mới là đồ ngốc!”

Lee Eun Ha tiến lên phía trước, đứng sau lưng Kim Taehyung, vừa đến gần, đã ngửi thấy hơi thở sạch sẽ trên người cậu mà cô quá mức quen thuộc, cô không dám khóc thành tiếng, ngấm ngầm chịu đựng, nước mắt ào ào chảy ra, vừa đau lòng lại hối hận.

Tại sao cô không thể phát hiện sớm hơn.

Kim Taehyung đặt tay trên đường may quần, ngón tay thon dài cuộn tròn động đậy, xoay người lại, dáng người cao lớn phủ xuống, vươn tay lên lau nước mắt cho cô, giọng nói khàn khàn :

“Anh chính là không muốn nhìn thấy em như vậy, mới không dám đem mọi chuyện kể cho em.”

Lee Eun Ha khóc đến mức thở không ra hơi, tầm nhìn là một mảng mơ hồ, còn nấc cụt một cái, mắt, mũi đều đỏ ửng, ồm ồm nói :

“Anh đừng đuổi em đi.”

Kim Taehyung đang muốn nói điều gì, cửa bị đẩy ra, y tá đẩy xe thuốc đi vào, bắt đầu khéo léo lấy máu, nói :

“Người nhà của bệnh nhân ra đây một lát.”

Y tá đi lên yêu cầu Kim Taehyung quay trở về giường, Lee Eun Ha đi ra ngoài, đứng ở ngoài cửa, tay đặt trên nắm cửa, qua một khe hở, cô nhìn thấy rõ Kim Taehyung nằm trên giường bệnh, khuôn mặt trắng bệch tinh thần mệt mỏi lại gần như tê liệt, mũi kim lấy máu đâm vào mạch máu màu xanh nhạt của cậu, dòng máu chảy vào ống xi phanh.

Trái tim co rút, giống như có người cầm lấy mảnh thủy tinh sắc bén, xoẹt qua trái tim của cô.

Lee Eun Ha đếm một lúc, tổng cộng mười ống máu.

Cuối cùng cửa bị đóng lại, Lee Eun Ha đi vào nhà vệ sinh của bệnh viện, vặn mở vòi nước, tạt nước lên mặt hết lần này đến lần khác, nước lạnh tạt vào mặt, ban đầu lạnh đến rùng mình, nhưng sau đó các ngũ quan đều trở nên tê dại.

Cô mới ngừng lại.

Chiếc gương phản chiếu một khuôn mặt vô cùng xa cách, kiềm chế cảm xúc, nhưng đôi mắt, mũi vẫn còn đỏ. Lee Eun Ha đứng ở đó, liên tục hít thở sâu để bản thân bình tĩnh lại.

“Lee Eun Ha, sau này mày không được khóc trước mặt anh ấy.” Lee Eun Ha nghiêm túc nói, một giọt nước mắt rơi xuống trên cánh tay, nhanh chóng tan biến trên làn da.

Những người phải chịu đựng bệnh trầm cảm, cảm xúc thất thường, lo âu và bi quan, bản thân ở trong năng lượng kém, điều Lee Eun Ha có thể làm chính là trở thành người có thể kéo Kim Taehyung ra khỏi nặng lượng tiêu cực này, để cậu sưởi được ánh nắng mặt trời, cảm nhận được mọi thứ xung quanh cậu đều là những phản hồi tích cực.

Sau khi Lee Eun Ha rửa mặt xong, cô đến thăm hỏi bác sĩ điều trị chính của Kim Taehyung, bác sĩ ngồi trước bàn làm việc, mở hồ sơ bệnh nhân trên máy tính, giọng nói của bác sĩ nhẹ nhàng, nói :

“Trước tiên hãy thử dùng thuốc và liệu pháp tâm lý, liệu pháp ánh sáng, sau đó dựa vào phản ứng, tình trạng thể chất của bệnh nhân lại quyết định xem có thực hiện liệu pháp mect (không có điện co giật), điện châm cứu không… Vấn đề lớn nhất của cậu ấy chính là tâm bệnh.”

“Vâng , cháu biết rồi, cảm ơn bác sĩ.” Lee Eun Ha ngồi nghe một lúc lâu mới hồi thần lại.

Sau khi Lee Eun Ha quay về cô đã đến nhà Doo Yong Cheol xin nghỉ việc, ngoài ở trường học ra, nơi cô dành nhiều thời gian nhất mỗi ngày là bệnh viện.

Cô sẽ thường xuyên cùng Kim Taehyung ăn cơm, cùng cậu xuống lầu tham gia những hoạt động luyện tập. Sau khi Lee Eun Ha nhận thấy sự thèm ăn của Kim Taehyung ngày càng giảm, cô sẽ thức dậy vào lúc sáng sớm, trời vừa lờ mờ sáng cô đã bắt đầu làm cơm hộp, sau đó đem đến bệnh viện.

Cơm hộp mà Lee Eun Ha làm đều nghiêm ngặt tuân thủ theo công thức dành cho bệnh nhân có chứng trầm cảm, nhưng cô cũng hỏi han những người xung quanh của cậu xem Kim Taehyung thích ăn món gì, rồi ghi nhớ lại toàn bộ.

Thứ sáu, 12 giờ trưa, Lee Eun Ha và Kim Taehyung cùng nhau ăn cơm trong căn tin của bệnh viện, ánh mặt trời từ hướng đông nam xuyên qua cửa kính chiếu vào bên trong, rơi trên bàn ăn, còn có trên người của Kim Taehyung, trạng thái tinh thần của cậu tốt hơn được một chút, người cũng trở về bộ dạng cà lơ phất phơ.

Lee Eun Ha mở hộp cơm, đưa đũa và thìa cho cậu, Kim Taehyung liền nhướng mày, thế mà đều là những món cậu thích ăn.

“Cái đó xin lỗi nha, em không biết anh không thích ăn cần tây.” Ngữ khí của Lee Eun Ha áy náy.

Kim Taehyung cười nhạt một tiếng, nhìn cô mở miệng : “Làm gì mà yếu ớt như vậy, ban đầu quả thực không thích, nhưng ăn nhiều thì trở nên thích rồi.”

Khóe môi của Lee Eun Ha nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt, hai người ngồi đối mặt với nhau, yên tĩnh ăn cơm, thỉnh thoảng trò chuyện hai ba câu. Lee Eun Ha muốn chia sẻ một chuyện hài xảy ra gần đây cho Kim Taehyung nghe, muốn chọc cho cậu vui vẻ, ngay khi cô chuẩn bị mở miệng, con ngươi của cô co rút dữ dội khi nhìn thấy cảnh tượng ở trước mặt.

Cô rõ ràng nhìn thấy cô gái ngồi đằng sau của Kim Taehyung đang yên tĩnh ăn cơm, nhân lúc người bên cạnh không để ý, cô ấy cầm thìa cắt mạnh vào cổ tay, máu tươi trào ra ngoài.

Mọi người phát ra một cuộc náo loạn, những người thân bên cạnh, nhân viên bảo vệ đang tuần tra tại căng tin lập tức chạy đến can ngăn, cô gái sụp đổ hét lớn lên.

Đôi mắt của cô gái va chạm với Lee Eun Ha ở giữa không trung, cô ở trong đôi mắt của cô gái đó nhìn thấy được sự quyết tâm mạnh mẽ muốn chết.
Trái tim hoảng sợ.

Rất sợ mất đi Kim Taehyung.

Kim Taehyung đối với tình huống này cậu không có bất kỳ phản ứng nào, cậu xoay mặt lại, ánh mắt lướt qua cực kỳ lạnh nhạt, thu hồi ánh mắt, thong dong ăn cơm của cậu.

Ánh mắt của Lee Eun Ha căng thẳng nhìn chiếc thìa ở trong hổ khẩu của cậu, nhẹ nhàng hỏi : “Anh sẽ không như vậy, đúng chứ.”

Hai má của Kim Taehyung chậm rãi chuyển động, đợi cậu nhai xong mới mở miệng, cười nhẹ một tiếng, lời cậu nói ra lại không nghiêm túc :

“Trước đây khi nhập viện, anh sớm đã thử qua rồi.”

Kim Taehyung tùy tiện nói ra câu này, nói xong mới cảm giác có gì không đúng. Bầu không khí trở nên yên tĩnh, nhìn thấy hàng lông mi đen nhánh của Lee Eun Ha cụp xuống, vô thức dùng đũa khuấy vài hạt cơm, cũng không ăn, dưới lông mi che giấu sự đau lòng.

Kim Taehyung đặt thìa xuống, đưa tay lên nhéo mặt cô, nhướng mày, ngữ khí thả lỏng : “Lừa em thôi, tiểu cô nương không chịu được trò đùa à. Anh ngứa đòn hả, tự dùng thìa đâm mình.”

“Thật?” Nhãn cầu của Lee Eun Ha giãn ra, trong mắt có một chút tức giận.

“Thật.” Kim Taehyung trả lời chắc chắn.

Mặt trời vào buổi trưa rất tốt, chiếu vào người sáng trưng, sau khi ăn cơm trưa xong trở về phòng bệnh, Lee Eun Ha thấy thời tiết ấm áp, mở cửa sổ sát đất ra, lại bưng hai chiếc ghế ra ngoài sân thượng, kéo Kim Taehyung ra ngoài cùng nhau sưởi nắng.

Kim Taehyung dựa vào ghế, lười biếng nhắm mắt lại, Lee Eun Ha ngồi ở bên cạnh, tay áp lên lòng bàn tay của cậu, nhàm chán so tay lớn nhỏ với cậu dưới ánh mặt trời.

Bất ngờ nam sinh nắm tay cô lại, mở mắt, cười một tiếng : “Bảo bảo, cho anh mượn điện thoại.”

Từ sau khi cậu nhập viện, điện thoại, bật lửa, hay thuốc lá đều bị tịch thu sạch sẽ.

“Không vấn đề.” Lee Eun Ha lấy điện thoại từ trong túi ra đưa cho cậu, hào phóng nói, “Tùy ý chơi.”

Lee Eun Ha đột nhiên đứng dậy khỏi ghế, quay trở về phòng, cầm ly nước đến trước máy nước nóng, nước nóng bốc hơi chảy ra từ nút chốt màu xanh, cô đột nhiên nhớ đến điều gì, tắt nước nóng, đặt ly xuống, nói với cái bóng lưng kia :

“Đợi một lát!”

Lee Eun Ha sải bước đi qua, Kim Taehyung hơi khom người, hàng gai cột sống ở sau gáy trong suốt dưới ánh sáng mặt trời, đáng tiếc đã không kịp, ánh mắt dừng lại, vẫn không di chuyển.

Kim Taehyung dừng lại ở trang web nhà trường đưa ra thông báo sẽ tạm dừng các dự án thí nghiệm của cậu.

“Nhà trường đã bắt đầu điều tra rồi, sẽ sớm có kết quả thôi. Anh cứ xem những kẻ ác ý bôi nhọ đó là đám chó điên đi.” Lee Eun Ha khẽ an ủi.

Mà chuyện Kim Taehyung nhập viện, nhà trường rất nhanh cũng đã biết, cô không nói cho Kim Taehyung biết là bởi vì không muốn những việc này quấy nhiễu đến tâm trạng của cậu.

Kim Taehyung trả điện thoại lại cho cô, cười một cái, thờ ơ nói :

“Từ trước đến giờ anh vẫn luôn có căn bệnh này, hai năm ở nước ngoài là lúc nghiêm trọng nhất, khi đó anh bắt đầu nhiều lần ra vào bệnh viện, tìm bác sĩ điều trị chính của anh lấy thuốc, nhưng không chịu tư vấn tâm lý, không nghe lời càm ràm của ông ấy, rượu thuốc không muốn cai, cũng không muốn nói cho người khác nghe chuyện của anh, không có gì hay để nói. Khi nghiêm trọng nhất, sẽ tăng lượng thuốc lên.”

Những lá thư báo cáo nặc danh đó thực ra Kim Taehyung đã biết từ lúc vừa xảy ra, nhưng bọn họ nói sai một điểm, thuốc cậu dùng không phải là thuốc bất hợp pháp, là thuốc chống trầm cảm và giải lo âu thông thường.
Những thứ khác bọn họ nói không sai, bởi vì cảm xúc của Kim Taehyung thất thường, cộng thêm dùng thuốc trong một thời gian dài, cậu quả thực đã sinh ra cảm giác ỷ lại vào thuốc. Sau khi uống thuốc, trước mắt là một mảng màu sắc nhiều màu, sau đó xuất hiện ảo giác, có thể nhìn thấy rõ ràng một số công thức và kiến thức.

Khi bộ não của Kim Taehyung phấn khích, sẽ thức đêm ở trong phòng thí nghiệm, làm các nhiệm vụ mà giáo sư giao cho cậu.

“Còn có em, bớt nói bậy.” Kim Taehyung lại nhéo má cô.

Lee Eun Ha không phục mà lẩm bẩm : “Biết rồi, ai bảo bọn họ làm như vậy với anh.”

Đôi mắt của Kim Taehyung sững lại, sau đó anh ta bật ra một tiếng cười rất thấp : “Được, bây giờ có người bảo vệ anh rồi.”

Trạng thái của Kim Taehyung lúc tốt lúc xấu, hầu hết đều liên quan đến giấc ngủ và những giấc mơ của cậu.
Sau khi đo huyết áp và lấy máu hàng ngày, còn bị người khác theo dõi cố định đi làm một số bài điều trị tâm lý và khám các loại CT.

Những lúc đó tính cách của Kim Taehyung đặc biệt kém, cậu cảm thấy bản thân giống như một tên phạm nhân không có tôn nghiêm, mọi thứ trên người cậu đều bị tịch thu, còn phải làm đi làm lại những bài luyện tập.

Trong khoảng thời gian ở bệnh viện, Kim Taehyung càng ngày càng ốm đến lợi hại, toàn thân chỉ còn lại một bộ xương, chỉ có đôi mắt một lúc một đen láy, kèm theo hành vi chống đối xã hội dày đặc, đối mắt với cậu, giống như ngã vào vực thẳm.

Có khi cổ họng của Kim Taehyung vô cùng ngứa ngáy, muốn hút thuốc, nhưng trên người lại không có một điếu thuốc nào, tâm trạng của cậu sẽ dao động rất lợi hại, khi thất thường, lòng bàn tay trắng nõn duỗi ra, một viên kẹo xí muội nằm ở bên trên, đối diện với một đôi mắt :

“Ta da! Kẹo cai thuốc, từ nay mỗi ngày em đều mang cho anh một viên.”

“Ngốc.” Kim Taehyung cười, nhưng vẫn nhận lấy.

Sau khi uống thuốc xong, Kim Taehyung nằm đến phát mệt, muốn đi ra ngoài hóng gió, nhưng trạng thái của cậu rất tệ, sắc mặt tái nhợt, thần sắc lạnh lùng mệt mỏi.

Môi của Lee Eun Ha mấp máy, cô muốn nói điều gì đó, nhưng vẫn nhịn xuống.

“Vậy anh uống chút nước rồi lại đi xuống.”

Lee Eun Ha cầm chiếc ly thủy tinh đi đến trước máy nước lọc lấy nước, sau khi rót nước nóng xong, cô xoay người, đưa ly nước qua, đầu ngón tay lạnh lẽo chạm vào bàn tay, hổ khẩu giữ chiếc ly.

Kim Taehyung sững sờ tại chỗ, nước nóng bỏng rát bắn trên mu bàn tay, trên mặt cậu không có biểu tình gì, cũng không cảm thấy đau đớn.

Lee Eun Ha buông tay ra đúng lúc, Kim Taehyung nhận chiếc ly, bàn tay mất kiểm soát run lên, chiếc ly lắc lư, “xoảng” một tiếng rơi xuống đất, tạo ra tiếng vang sắc bén, trở thành những mảnh vỡ chia năm xẻ bảy.
Lee Eun Ha nghe thấy tiếng vang, lập tức quay đầu lại, kéo tay cậu qua kiểm tra xem có làm sao không, sau khi xác nhận cậu không sao, cô ngồi xổm xuống đất dọn dẹp, cô vừa nhặt mảnh vỡ vứt vào thùng rác, vừa cười nói : “Một lát nữa có muốn chơi bóng rổ không, em đi với anh……”

Lee Eun Ha đang nhặt mảnh vỡ, Kim Taehyung cúi người, nắm lấy cánh tay cô, kéo người đứng dậy, giọng khàn :

“Lee Eun Ha.”

“Hửm?” Lee Eun Ha mỉm cười trả lời.

Giọng nói của Kim Taehyung rất trầm, một vài từ lăn ra khỏi cổ họng, ngữ khí khó khăn :

“Em có thể đừng quan tâm anh nữa được không.”

Anh của hiện tại, không đáng để em thích.

Kim Taehyung thường cảm thấy bản thân giống phế vật, chuyện gì cũng không làm được, cũng làm không tốt. Khả năng tự kiềm chế và kiểm soát cảm xúc của cậu trở nên rất kém. Đôi khi cậu không thể ngủ vào nửa đêm, Kim Taehyung tỉnh dậy khỏi giấc mơ, cậu cảm thấy mình như một hạt bụi trong đường ray tàu điện ngầm, tất cả mọi người đều không nhìn thấy cậu, cũng sẽ không vì cậu mà chịu đựng tổn thương.

Muốn giấu bản thân đi, hoặc biến mất cũng tốt.

Đôi khi lại cảm thấy bản thân như miếng kẹo cao su ngoan cường dính trên chặt trên thảm, máy hút bụi phải tốn rất nhiều công sức để hút sạch, nhưng vô dụng. Chủ nhân tức giận, trực tiếp ngồi xổm xuống, dùng những ngón tay cào miếng kẹo cao su đã bị đen nhèm ra, không chút do dự ném thẳng vào thùng rác.

Cuối cùng cũng trút bỏ được nó rồi. Khóe miệng của chủ nhân hiện lên một nụ cười nhạt.

Bầu không khí yên lặng kinh khủng, đến mức chỉ có chiếc đồng hồ trên tường phát ra tiếng tích tắc, Lee Eun Ha ngẩng đầu nhìn cậu, nhìn thấy ngũ quan của cậu gầy nhom, mũi liền chua xót, nhưng cô cố gắng hết sức không khóc ra ngoài, cô duỗi tay ôm lấy cậu, úp mặt vào ngực cậu, không ngừng nói :

“Không sao đâu, sẽ tốt lên thôi.”
Kim Taehyung đưa tay lên do dự một hồi, lòng bàn tay rơi vào sau đầu của cô, cậu không nói lời nào, Lee Eun Ha cảm giác có một giọt nước mắt chảy xuống cổ, ươn ướt, rất lạnh.

Sau khi xoa dịu cảm xúc của Kim Taehyung xong, cộng thêm việc cậu uống thuốc, cơn buồn ngủ nhanh chóng ập đến, Lee Eun Ha đắp chăn lên cho cậu, cẩn thận đóng cửa lại.

Lee Eun Ha đi đến bồn hoa ở dưới lầu trong bệnh viện, lấy điếu thuốc từ trong túi ra ngậm vào đôi môi đỏ mọng, thuần thục châm thuốc, làn khói trắng bay qua khuôn mặt thanh lạnh.

Lấy điện thoại ra, nhìn danh sách liên lạc một vòng, giao diện dừng ở dãy số điện thoại của Oh Hyesoo, do dự một lúc, gọi qua, điện thoại vang lên một lúc lâu mới được kết nối, giọng nữ dễ nghe vang lên từ đầu dây bên kia :

“Alo.”

“Học tỷ, là em, là như vậy, A Kim nhập viện rồi,” Lee Eun Ha vừa hút thuốc vừa kể lại mọi chuyện cho Oh Hyesoo nghe một lần nữa.

Lee Eun Ha đưa điện thoại lên tai, ngữ khí bình tĩnh : “Trước đây ở cao trung, em từng đồng ý với cậu ấy, sẽ cùng cậu ấy đi tìm mẹ. Nhưng em không có phương thức liên lạc của gia đình cậu ấy, nghĩ đi nghĩ lại, chị là họ hàng xa của cậu ấy, mọi người lại cùng nhau lớn lên.”

Một cơn gió lạnh thổi qua, bầu trời ảm đạm, Lee Eun Ha liếc nhìn chiếc lá đã chết khô rơi trên mặt đất, ngữ khí dừng lại : “Học tỷ, em muốn giúp cậu ấy tìm mẹ, chị có manh mối nào, hoặc biết mẹ cậu ấy từng ở đâu không?”

Cho dù là hy vọng mong manh, cô vẫn muốn thử.

Đầu dây bên kia truyền đến sự trầm mặc kéo dài, như đang bóp nghẹt hơi thở của người khác, Oh Hyesoo do dự nửa ngày, nói : “Mẹ của A Kim đã mất từ lúc em ấy mười tuổi rồi.”

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro