Chương 39 + 40

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Hôm sau.

Khương Điệu trở lại khách sạn, mỗi ngày cô tới theo xe buýt của đoàn làm phim tới Hoành Điếm, chưa bao giờ tới muộn.

Vì quay cho kịp tiến độ, tháng này, Viên Dạng hoãn hết các hoạt động khác, hầu như ngày nào cũng ở lại tổ

Cho nên, mỗi ngày đều có thể nhìn thấy thầy, cũng không phải là chuyện gì kì lạ.

Hôm nay Khương Điệu tới rất sớm, trên xe buýt không có ai. Chỉ có một mình Viên Dạng ngồi dựa vào vị trí gần cửa sổ.

Anh nhìn bên ngoài, nửa bên mặt chìm trong ánh mặt trời.

Khương Điệu xách túi trang điểm tới ngồi bên cạnh anh. Viên Dạng quay đầu lại, cười chào hỏi:"Sớm thế."

Khương Điệu đặt túi xuống bên chân, ngẩng đầu nhìn anh:"Chào thầy, mấy ngày nay thầy đều tới à."

"Đang đợi tuyên án mà." Viên Dạng thoải mái đáp.

Khương Điệu biết anh đang ám chỉ điều gì, chóp mũi cay cay, đột nhiên cô không có cách nào nói được một chữ.

Viên Dạng vắt chân lên, tay đặt trên đầu gối:"Trong lòng đã có kết quả chưa?"

Khương Điệu hấp háy mũi, như muốn nuốt nước mắt vào trong:"Không phải nói cho em suy nghĩ một tháng sao?"

Viên Dạng bĩu môi:"Thì cũng phải có định hướng chứ?"

"Em...... Cũng không biết nữa." Khương Điệu chần chờ.

Viên Dạng phì cười một tiếng, như thể không hề để ý:"Tôi chỉ biết, hôm qua có người còn tức tối nói không đi đâu, hôm nay lại thành.... không biết nữa."

Anh giả giọng, giống như một cô gái nói chuyện với ba mình, vừa nũng nịu lại nghịch ngợm đáng yêu.

"Aiz...... con gái gả đi rồi như bát nước đổ đi mà."

Ngoài cửa sổ có đám chim sẻ dồn dập vỗ cánh bay qua, Viên Dạng cảm khái :"Không cần đến một tháng, em cũng có thể hiểu rõ rồi chứ nhỉ."

Trong cuộc sống luôn có những thời khắc khó khăn, Khương Điệu vân vê hai tay, muốn tranh cãi:"Thầy à, em còn đang nghĩ."

Viên Dạng quay đầu, nhìn vào mắt cô:"Thầy không giữ em được, dù không có nhân tố bên ngoài ảnh hưởng, rồi các em cũng sẽ phải đi, em, Tôn Thanh, cả mấy cô bé kia nữa, sớm muộn gì cũng có ngày rời đi."

"Vì sao ạ?" Thực sự Khương Điệu chưa bao giờ nghĩ tới ngày mình rời khỏi phòng làm việc.

"Ngoại trừ mấy chuyện tình cẩu huyết thầy trò ra, em đã thấy có học sinh và giáo viên nào ở cùng nhau mãi mãi chưa, không trở thành đối thủ đã là tốt lắm rồi". Ngón tay anh gõ gõ trên bệ cửa: "Công việc trang điểm này cũng không phải chiêu thức võ công, chỉ được bí mật truyền dạy cho đệ tử, nó không phải là của riêng, một ngàn người trang điểm, một ngàn loại thẩm mỹ, tôi chỉ có một khả năng duy nhất, là giúp các em tăng kĩ năng của mình. So với với cứ đi theo rồi học lại y chang, tôi muốn thấy các em có phong cách của mình hơn".

Khương Điệu:"......"

Viên Dạng nói tiếp:"Hai mươi sáu tuổi tôi rời khỏi phòng làm việc của thầy, trẻ hơn em bây giờ một tuổi, còn bán phòng mà ba tôi cho, tính thành lập một phòng làm việc của riêng mình, cũng chính là phòng shape hôm nay, sau khi tìm mặt bằng, trang hoàng, nhận người, chờ có đội nhóm, khi đó tôi không còn một xu dính túi."

Ánh mắt anh mờ mịt, nhưu chìm trong hồi ức:"Nhưng đó cũng là quãng thời gian vui vẻ khó quên nhất trong đời. Không có khổ tẫn cam lai, không có công thành danh toại, nhưng lại cực kì thỏa mãn, tôi có được tình yêu, gặp...... cô của em......?" Anh dừng lại, đắn đo:"Hay gọi là chồng của thầy nhỉ?"

"Chồng của thầy? Kì quá." Khương Điệu thay anh đáp.

"Mặc kệ đi, cứ gọi là cô của em đi, xem như mình lời vậy," Viên Dạng cười:"Anh ta cũng không có tiền, làm việc trong một công ty nhỏ, ngoài bán hàng ra, các nghiệp vụ khác lại không tốt, phần trăm được hưởng cực kì ít ỏi. Nhưng anh ấy lại luôn đưa một trăm đồng cho tôi, mua đồ ăn cho, cứ thế, một đồng dư lại cũng không có, lúc anh ấy lấy tờ một trăm đồng nhăn nheo trong túi ra rồi nói với tôi, đừng để đói, anh không muốn trở thành người không có vợ đâu".

"Sau đó thì sao ạ?" Khương Điệu trở thành thính giả.

"Không có tiền thì sao chứ, còn có kỹ thuật mà. Cho nên tôi không hề tuyệt vọng, sau đó bình tĩnh hơn, cả phòng làm việc càng lúc càng tốt đẹp, người thuê trang điểm không ngừng, quy mô của phòng làm việc càng lúc càng lớn, tôi nhận rất nhiều hoạt động, bắt đầu làm mấy tiết mục, chương trình, có nhiều khách quý, dù sao, càng làm càng nhiều việc, đến mức không có cuộc sống của mình......"

Bỗng nhiên Khương Điệu không muốn thầy nói tiếp nữa, cô biết sắp xảy ra chuyện gì.

Viên Dạng lại không định dừng lại:"Có lẽ em cũng đoán được, cô của em và tôi chia tay. Chia tay 20 năm, trong lòng tôi chỉ có anh ấy mới xứng với cách gọi cô của các em. Em nói người này thú vị không, lúc tôi nghèo khó thì đánh cũng không chịu đi, lúc tôi đi lên tiền tiêu không hết anh ấy lại đi không quay đầu lại".

"Thầy......" Khương Điệu không biết phải an ủi thế nào, cô nắm lấy cánh tay anh.

"Biết vì sao không? Thời gian mà tôi dành cho anh ấy quá ít, tình cảm cũng phai nhạt đi. Sau đó tôi cũng gặp không ít người, nhưng không có ai tốt như anh ấy cả. Cũng có thể là do tôi hay nghĩ, nếu giờ mình không có tiền, chắc họ không thèm nhìn tôi".

"...... Có lẽ không phải thế, cũng có người thật lòng."

"Đúng thế, có lẽ không phải, nhưng không thể khống chế được suy nghĩ của mình. Tôi nói mấy điều này với em, không phải muốn ép em tới với người kia. Tôi chỉ muốn nói, có được một người mình thích đã không dễ, hơn nữa, bây giờ em cũng chẳng giúp được anh ta thứ gì để cho người ta lợi dụng cả. Anh ta không có ý đồ, chỉ là vì thích em, muốn đối tốt với em, cái đó càng không dễ".

Khương Điệu gật đầu, tán thành đáp:"Vâng."

"Tôi vì sự nghiệp mà đánh mất người ấy, cho nên cũng không muốn em bước vào vết xe đổ của tôi. Em nói thích đi theo tôi, tôi rất vui, nhưng như thế hai người sẽ ít gặp nhau, rồi cũng sẽ có lúc khó khăn. Huống chi công việc đó cực kì tốt, vừa vặn có thể sánh vai cùng người kia, lại không phải bỏ nghề". Viên Dạng đẩy tay cô ra:"Tránh ra, tôi không thích thấy em, vừa nhìn đã thấy ghen tị."

"Thầy ơi......" Cô chuyển thành hai tay nắm lấy khuỷu tay anh, không muốn bỏ ra.

Viên Dạng thở dài: "Đừng lo lắng, cứ thử xem, đổi một nơi khác xem sao, rồi em sẽ thấy, cơ hội đó rất hiếm đó. Tuy thằng nhãi kia đồng ý với tôi nhiều thứ, nhưng đàn ông ấy, tôi biết rõ hơn em, tôi không thể bảo anh ta phải làm gì để đảm bảo lời mình nói. Nhưng mà, nơi này sẽ là đường lui cho em, nếu có một ngày, anh ta phụ bạc em, em có thể về lại nơi này bất cứ lúc nào, phòng làm việc vẫn ở đó, thầy vẫn ở đó, trừ khi chết đi mà thôi. Được không?"

Anh nói chuyện bằng giọng điệu bằng bằng, cực kì nhạt nhẽo.

Nhưng lại làm Khương Điệu khóc òa, cô nghẹn ngào:"Thầy ơi...... Em có thể ôm thầy không ạ?"

4 năm, đời người dài lắm cũng chỉ là trăm tuổi, có thể có bao nhiêu lần 4 năm. Tuy hai người là thầy trò, trăm ngàn ngày bên nhau sớm chiều, nhưng cô chưa từng gần gũi anh như thế.

Đến lúc phải chia tay, Khương Điệu đột nhiên lại nghĩ ra yêu cầu này.

"Ôm cái gì, tôi không hứng thú với cơ thể phụ nữ đâu". Viên Dạng tựa vào cửa sổ như né tránh.

Anh cực kì ghét mấy tiết mục sướt mướt này, hai mươi năm trước, có người, trước lúc chia tay cũng nói ôm một cái.

Anh từ chối.

Ôm một cái thì sẽ không đi sao? Thân thiết trước khi xa cách, chỉ làm tăng thêm phần bi thương.

Bề ngoài anh mạnh mẽ chối từ, nhưng trong lòng lại cực kì yếu đuối.

Năm đó, nếu anh ôm người kia, anh ấy có thể không rời đi nữa được không.

Nghĩ đến đó, Viên Dạng nắm lấy bả vai Khương Điệu, ôm cô học trò của mình.

Mãi đến khi độ nóng nơi hốc mắt tan đi, anh mới buông cô ra, anh nói:"Ôm cũng ôm rồi, xem như chúc phúc, con đường sau này, em phải tự mình đi, không có ai theo sau mông em nữa, cũng có thể em phải theo sau mông người khác. Anh ta muốn em ở cạnh bên, như thế là tốt."

"Dạ." Khương Điệu đáp lời, giống nhau đưa ra quyết định cuối cùng.

Hai người không nói gì nữa, ngoài cửa sổ ánh sáng dần dần chói chang.

Ánh mặt trời mùa đông rực rỡ, trong trẻo nhưng lạnh lùng.

Đến giờ, người lên xe càng lúc càng nhiều, là các đồng nghiệp trong phòng làm việc, hai bên cùng chào hỏi nhau.

Cứ như bao ngày trước đó. Nhưng không ai biết rằng, tháng sau, cô sẽ rời đi, đến một vùng trời mới.

8 năm trước, Khương Điệu rời nhà đến Bắc Kinh học; Tốt nghiệp xong, cô may mắn được thầy nhận vào, chạy đó chạy đây, dần dần đã có năng lực, có kĩ năng; Bây giờ, cô gặp người mình yêu, vì cuộc sống sau này, cô phải tự đưa ra lựa chọn của mình, tiếp tục hay từ bỏ.

Thế gian này rộng lớn là thế, chúng ta còn sống, chúng ta trưởng thành, có lẽ vì từng khoảng thời gian tiếp theo, dù thế nào cũng phải biệt ly.

**

Buổi tối tan tầm, Khương Điệu trở lại nhà trọ của Từ Triệt.

Thay giày xong, Khương Điệu có vẻ rầu rĩ không vui, Phó Đình Xuyên cũng thấy được.

Đợi Khương Điệu mang dép lê xong, anh ôm lấy bả vai cô, thở dài:"Cô bé à, mỗi ngày về nhà lại muốn để Lão Phó nhìn vẻ mặt này hả."

Khương Điệu bật cười, liếc anh: "...... Anh còn nhớ từ này à Lão Phó."

"Đừng quên là anh có khả năng ghi nhớ đấy."

Anh kéo cô ngồi vào trước bàn đọc sách, mình cũng kéo cái ghế ngồi bên cạnh Khương Điệu.

Mặt đối mặt, giống giáo viên nói chuyện với học trò, cực kì trịnh trọng.

"Sao thế ạ?" Khương Điệu thuận theo ngồi xuống ghế, nhìn anh.

Phó Đình Xuyên không nói gì, mày chau lại, ra vẻ thần bí. Sau đó, anh mở ngăn kéo ra, lấy ra một cái hộp màu đen, đặt lên trên bàn.

Tim Khương Điệu run thình thịch, thấy kiểu dáng này không giống như hộp đựng nhẫn, cô mới thở phào một cái.

Còn chưa thấy rõ mặt ngoài logo, Phó Đình Xuyên đã mở hộp ra, là một chiếc vòng.

Màu bạch kim, có khảm trên thân hình như lá hoa bạch quả, tổng cộng có tám lá, từng chiếc từng chiếc được tạo thành bằng mấy viên kim cương nho nhỏ, viên kim cương được cắt tỉa cực kì tinh xảo, mỗi một viên đều sáng loáng lấp lánh.

Nhìn như rất nhỏ thôi, nhưng lại cực kì độc đáo.

Phó Đình Xuyên nâng cổ tay không mang đồng hồ của Khương Điệu lên, cẩn thận mang vào rồi nói:"Tặng em."

Khương Điệu định nói không lấy được. Nhưng động tác trên tay lập tức bị chặn lại.

"Đừng nhúc nhích!" Phó Đình Xuyên xiết chặt, còn nhíu mày chăm chú nhìn cổ tay cô.

...... Không biết sao lại thấy thẹn thùng. Khương Điệu không nói được câu nào, hai má ửng hồng lên, nhìn anh khóa chốt.

Phó Đình Xuyên cài móc khóa xong, hạ thấp tay cô xuống, chiếc vòng đung đưa.

Vừa vặn, nằm trên cổ tay cô, dù kéo cũng không bị rớt.

Bàn tay Phó Đình Xuyên nắm lấy tay cô, mười ngón đan xen, nói:"Hôm qua em nói con gái đều thích kim cương."

"Em nói thế thôi, không phải thích kim cương lắm đâu......" Khương Điệu nói thầm.

"Đã định tặng cho em lâu rồi, nhưng không tìm được cơ hội," Phó Đình Xuyên như không nghe thấy, vẫn tiếp tục tự mình trần thuật:"Sợ đưa đồ đắt em lại không lấy."

Khương Điệu mỉm cười, nói:"Anh hiểu em nhỉ."

Phó Đình Xuyên nhéo nhéo mũi cô:"Nó đáng giá để anh tìm hiểu."

Tâm tình trở nên tốt hơn, Khương Điệu tính nói quyết định sáng nay cho Phó Đình Xuyên biết:"Này."

Cô gọi anh.

"Này là ai," Phó Đình Xuyên dựa vào lưng ghế:"Nhận quà xong là không quen luôn à".

"Này là anh Phó ấy." Khương Điệu cố ý đùa anh.

Nghe vậy, Phó Đình Xuyên bóp tay cô, thấy cô than đau, nước mắt lưng tròng mới chịu buông lòng:"Anh gì mà anh, gọi ông xã."

"...... Không." Khương Điệu quay đầu.

Phó Đình Xuyên cũng không ép cô, sớm muộn gì cũng có một ngày khiến cô cam tâm tình nguyện gọi anh như thế.

E lệ, dịu dàng, triền miên, bình thản như mây như nước ...... Tất cả đều sẽ có.

Anh tiếp tục chủ đề vừa rồi: "Nói đi, định nói với anh cái gì?"

"Ừm......" Khương Điệu thấp giọng, hai tay nắm chặt lấy tay anh, như chuẩn bị công bố một chuyện quan trọng: "Em đồng ý đề nghị của anh, em sẽ đến phòng làm việc của anh".

Không đoán được sẽ nhanh như thế, vui sướng kéo lên đuôi mày, Phó Đình Xuyên hỏi lại:"Thật sao?"

Khương Điệu mím môi, gật đầu hai cái.

"Tốt quá, tốt......" Phó Đình Xuyên nâng tay cô lên cao, hôm lên mu bàn tay một cái, rồi cái nữa, từng tiếng vang rất nhỏ, lòng ai đó đang nhảy nhót đến mức không cách nào át được.

"Anh làm gì thế?" Khương Điệu muốn rút tay về.

Phó Đình Xuyên lại không cho:"Anh vui mà."

Khương Điệu mím môi:"Em đúng là phản thầy phản bạn rồi ...... Nhưng mà giờ em có mấy chuyện muốn nói". Vẻ mặt cô cực kì trang trọng: "Em làm công việc đó với anh, tất cả mọi việc đều phải làm, nên lấy lương bao nhiêu thì lấy, phòng của anh có bao nhiêu người, đãi ngộ ra sao thì em cũng nhận như thế, còn anh ấy, là cấp trên, là ông chủ của em. Em không muốn bị đối xử khác đâu, sẽ khó chịu lắm. Được không?"

"Không thành vấn đề." Phó Đình Xuyên nói thẳng.

"Vậy là tốt rồi." Khương Điệu thở ra một hơi, lòng lại không bình ổn. Dù đã yêu cầu nhu thế, nhưng cũng không thể quyết định được cách nhìn của người khác, con đường phía trước mờ mịt như vậy, cô không nhìn rõ, trong lòng lại càng không yên.

"Được."

"Anh đồng ý nhanh thế."

Phó Đình Xuyên không biết, dù sao, bây giờ dù cô muốn anh làm cái gì, anh đều làm hết. Nếu cô muốn anh hái một vì sao xuống, anh cũng sẽ nghĩ hết mọi biện pháp liên lạc với cục hàng không.

**

Cách một ngày, như thường lệ, Khương Điệu đến Hoành Điếm làm việc.

Phụ nữ luôn quan sát sự thay đổi trong trang phục của nhau cực kì kĩ lưỡng, huống chi là người nhạy cảm như thợ trang điểm.

Cho nên, đến giờ ăn trưa, Tôn Thanh đã phát hiện ra vòng tay mới của Khương Điệu.

Xưa nay cô vốn đam mê trang sức, cũng có chút hiểu biết về đá quý.

Cho nên, hôm nay vừa nhìn thấy vòng đeo tay của đồng nghiệp mình, cô bất ngờ thốt lên: "Trời ạ, Khương Điệu, vòng trên cổ tay đâu ra thế?"

"Làm sao vậy?" Khương Điệu ngừng lại, cảnh giác hỏi: "Vòng này có vấn đề gì à?"

"Đây là dây graff icon đấy! Cậu có biết một sợi nhỏ xíu thế này trị giá bao nhiêu tiền không? Một xích nhỏ của chiếc Graff này có thể mua một chiếc BMW đó!"

Cái gì? Khương Điệu nuốt một ngụm nước bọt, thiếu chút nữa là sặc lên mũi.

Khó khăn lắm mới thở được, Tôn Thanh vẫn tiếp tục không buông:"Nói mau, sao lại có?"

Khương Điệu xấu hổ: "...... Ơ, thì là mấy người đến Hoành Điếm chơi đó, hôm qua đưa cho tôi".

"Chơi có vài ngày mà được thù lao cao thế? Sao tôi không có thân thích như thế chứ." Tôn Thanh đấm ngực giậm chân.

Khương Điệu pha trò:"Không chừng là đồ giả đấy? Người quen của tôi không phải người có tiền đâu."

"Vậy chắc chắn là đồ giả chất lượng cao," Tôn Thanh vuốt cằm cằm, nhìn chằm chằm nó một lúc lâu, rồi chép lưỡi:"Đẹp quá ấy...... Công nghệ tốt như thế thì lấy đồ giả đánh tráo được mất."

Vất vả lắm mới đuổi được kẻ mê châu báu như Tôn Thanh đi, Khương Điệu có phần bất an, vội bật di động lên, tìm xem giá trị của vật này là thế nào.

Cô không thích nhận không đồ mà đàn ông tặng, hơn nữa cái này lại quý như thế, trong lòng sẽ càng có cảm giác thua thiệt và bứt rứt.

Không ngờ trên website không tìm ra giá.

Khương Điệu tìm thử các hình dáng tương tự thử, rất nhanh, cô tìm thấy một sợi dây có tên tương tự.

Vòng Graff icon.

...... Khương Điệu nhìn thấy câu giải thích cái tên này:

Thần tượng, người mình sùng bái;

......

...... Được rồi.

Châu báu mà đàn ông đưa cho phụ nữ đa số đều biểu đạt ý chiếm giữ, giống như mang vòng cổ cho mèo ấy.

Vậy mà anh lại tặng mình cho cô, nói với cô là, anh thuộc về cô, trên tay cô, chỉ cần cô không tháo xuống, anh sẽ vĩnh viễn bao quanh, như khắc chặt, vĩnh viễn không xa rời.

Người này thật đáng ghét...... Cũng không biết có nên trả lại hay không nữa......_[:3 "∠]_

Chương 40

Giữa tháng 12, bộ phim [ Thái Bình ] bước vào giai đoạn kết thúc, Trương Thu Phong kết thúc các cảnh quay, cả đoàn làm phim cùng đi tiễn nữ thần.

Cảnh diễn của "Đại Thái Bình" chấm dứt thì cũng chỉ còn một vài cảnh ngắn bổ sung mà thôi, tổ đạo diễn thở ra một hơi, thả lỏng không ít.

Đồng thời, họ cũng cho mọi người một ngày nghỉ dưỡng.

Nhưng tiếc là, ngày nghỉ này lại là ngày Phó Đình Xuyên phải quay về Bắc Kinh.

Kéo dài cũng không phải là cách, xin nghỉ thêm một ngày cũng không được. Bởi vì đêm đó, anh phải tham dự lễ trao giải Phi Ưng do Ương Thị tổ chức. Chuyến bay chín giờ sáng cũng là suất cuối cùng.

Giải Phi Ưng bắt đầu từ năm 1981, kết quả do đánh giá của các chuyên gia và phiếu bầu của công chúng quyết định.

Phó Đình Xuyên được đề cử vào vai nam chính xuất sắc nhất, rất hứa hẹn được giải.

Cũng nhờ đề cử này, anh mới được người đại diện đồng ý được nghỉ bảy ngày chạy tới Hoành Điếm......

Trước đêm quay về Đế Đô, 'mẹ' Từ trở lại căn nhà của mình, sắp xếp hành lí cho con trai Phó.

Anh vừa gấp áo sơmi, vừa đề nghị:

"Em Khương à, nếu không em đi với bọn anh đi, sáng mai lại rồi bắt máy bay về, dù sao mấy ngày nay công việc của tổ hóa trang cũng ít."

Khương Điệu chuyên tâm gọt táo, vỏ kéo được một hàng dài, nghe Từ Triệt nói xong lại đứt mất...

Cô lấy đoạn vỏ kia ném lên tờ giấy, ngẩng đầu hỏi:"Đi đâu ạ?"

"Bắc Kinh." Từ Triệt đáp, cẩn thận đặt chiếc áo vào va li.

Từ Triệt càng nghĩ càng thấy không thích hợp, mẹ nó Phó Đình Xuyên này có vợ rồi mà sao còn sai anh làm mấy việc này?

Anh ta thương xót bàn tay kia đấy! Sau này chắc ngoài vận động thể lực kịch liệt kia ra chắc còn lại phải do anh làm hết!

Thở dài, còn tưởng tên kia kiếm được người, anh có thể thoải mái hơn một chút đấy.

Chẳng lẽ hiện thực khắc nghiệt đến thế? Từ hầu hạ một người, lại biến thành hầu hạ một đôi?

Cũng may, hành động Khương Điệu nhanh chóng phá vỡ băn khoăn của anh.

Khương Điệu ngồi sóng vai với Phó Đình Xuyên, người kia còn đang xem báo chiều lại mở miệng từ chối:"Không được, qua lại nhiều thế mệt lắm."

Nói xong, như thể tranh công vậy, anh vội lấy miếng táo mà Khương Điệu vừa gọt xong.

Ha ha mấy ngày nay không phải cậu bắt cô gái của mình bôn ba từ Đông Dương sang Hoành Điếm à? Từ Triệt oán thầm.

"Này không phải đưa cho anh." Thấy Phó Đình Xuyên muốn giành miếng táo, Khương Điệu vội rụt tay lại.

Phó Đình Xuyên:?

Khương Điệu đưa tới chỗ Từ Triệt:"Đây là cho Tiểu Từ ."

Phó Đình Xuyên:......

Từ Triệt còn lớn tuổi hơn anh, vì sao anh bị gọi là Lão Phó mà hắn lại là Tiểu Từ?

Trong lòng đương nhiên không phục, nhưng trên mặt anh vẫn bình thường như cũ, hỏi tiếp:"Vì sao lại cho anh ta?"

"Bởi vì anh ấy làm việc cả đêm, anh thì cứ ngồi đây xem báo, đương nhiên phải đưa táo cho người vất vả." Khương Điệu trả lời vô cùng hợp lí.

Từ Triệt nghe vậy, thiếu chút nữa khóe mắt chảy thành hai dòng lệ.

Anh vội chạy tới, có phần đắc ý cầm lấy miếng táo thuộc về mình kia.

Cứ xem như đó là mặt của Phó Đình Xuyên, cắn nhất miếng to, giòn, tiếng vang thật to.

"Thật ngọt a –" Từ Triệt nhấm nuốt, vẻ mặt say mê:"Em Khương gọt táo, mùi vị đúng là khác hẳn".

Được vỗ mông ngựa, Khương Điệu cười híp hết cả mặt.

Phó Đình Xuyên chống phần thái dương, tờ báo bị nắm thành nếp gấp.

Nhìn cũng thấy, người kia đang cố gắng kìm nén khuynh hướng bạo lực.

"Em sẽ đi," Khương Điệu lấy khăn tay lau nước quả:"Đi tới Bắc Kinh với mấy anh."

Cô lấy quả táo thứ hai từ trong đĩa:"Coi như là thử tay nghề, em biết đêm mai anh có lễ trao giải."

Bạn trai mình là ngôi sao đúng là nhiều điểm tốt, cô xem trên Weibo biết được tin tức của anh, không cần phải chờ anh tự nói.

Anh định lừa cô chắc.

"Không được, đi thế mệt lắm." Phó Đình Xuyên vẫn nhất quyết.

"Có việc gì mà không mệt chứ? Anh đi qua đi lại giữa Chiết Giang và Bắc Kinh, lại không cho em đi à? Thầy em lúc bận rộn nhất một ngày còn đi đến ba nơi, còn chưa than mệt bao giờ". Khương Điệu dõng dạc một lúc, giọng điệu nhanh chóng mềm nhũn cả ra, như kẹo đường nóng đỏ, ai nghe vào cũng thấy ngọt ngào nồng nhiệt: "Thôi mà, em biết anh đau lòng, có phúc cùng hưởng, có khổ cộng thường, phu xướng phụ tùy, đây mới là yêu đương đó, đúng không anh."

Lại nữa......

Lại lấy yêu đương ra ......

Từ cô đơn bỗng nhiên rất muốn kéo rèm cửa ra, thét cùng trăng sao.

Bốn chữ "Phu xướng phụ tùy" cực kì lấy lòng Phó Đình Xuyên.

Mi mắt ai kia nhếch lên, vẻ mặt mềm mại không ít, anh thanh giọng, nói:"Được, vậy tối nay phải ngủ sớm một chút."

Tiếp theo liền quay đầu dặn dò Từ Triệt:"Lão Từ, đặt vé."

"Tuân lệnh......" Từ Triệt yếu ớt đáp lời. Mới vừa rồi được ăn miếng táo như đánh máu gà, một phút sau lại bị cô đơn hành hạ, đi cũng không đủ sức.

Đột nhiên, anh rất muốn tìm một cô gái để kết hôn.

Như thế mới có thể thoát khỏi sự tra tấn về tinh thần của Phó Đình Xuyên.

**

Từ Triệt đi rồi, Phó Đình Xuyên và Khương Điệu giải quyết hết chỗ táo kia.

Rồi rửa mặt, lên giường.

Hai người cứ như một đôi vợ chồng già vậy, mấy chuyện ngủ chung giường này lại thấy vô cùng bình thường.

Như thường lệ Phó Đình Xuyên mở kênh thể thao, anh thích bóng đá, câu lạc bộ hâm mộ là Barcelona.

Lúc xem đá bóng còn có thể buột miệng chửi bới, lúc đội yêu thích ghi bàn anh còn đứng lên vung tay hô lớn như chàng trai trẻ.

Đương nhiên, giờ đã có một cách chúc mừng rất mới, đó là hôn hai má cô bé bên cạnh, hôn thật kêu.

Đối với phản ứng này, bình thường Khương Điệu vẫn:......

Không nói gì, không thèm nói gì.

Nhìn như thế, Phó Đình Xuyên rất giống một người đàn ông bình thường, mà thực ra cũng không khác nhau nhiều lắm.

Khương Điệu tiếp tục xem Weibo, lướt lướt, tin tức trang đầu...... Tất cả đều là về người bên cạnh

Cảm giác thật là kì diệu.

Trước kia chỉ có thể tự mình cuốn trong ổ chăn, xem tin tức, lướt internet.

Mở hình ảnh của anh, tây trang giày da, dáng vẻ tuyệt mĩ, khí chất anh tuấn, mà giờ, chỉ cần vươn tay là chạm được, một chiếc áo ngủ rộng thùng thình, không quan tâm hình tượng.

Tóc mềm mại rũ trên trán, không hề tạo kiểu.

Tuy rằng vẫn anh tuấn siêu phàm như cũ.

Nhưng chắc chắn rằng, cô thích anh chân thật như thế này, toàn bộ.

Thượng Đế thật tốt, Nguyệt Lão cũng tốt.

Khương Điệu lấy tay làm thành hình chữ thập, cám ơn mọi người, cảm ơn vũ trụ bao la, cảm ơn người đã đưa anh đến bên tôi.

Vừa mở weibo ra đã có tin mới.

Mấy tiếng động liên tiếp kia hấp dẫn Phó Đình Xuyên, anh vặn nhỏ tiếng ti vi, cúi mắt nhìn Khương Điệu bên cạnh.

Cô đưa lưng về phía anh, nhìn điện thoại chăm chú, bên môi là má lúm đồng tiền.

Một mình một người mà cũng vui vẻ như thế.

Nhìn cái gì vậy, Phó Đình Xuyên nằm rạp xuống sát bên cô.

Hơi thở người khác giới đột nhiên bao trùm là cô giật nảy người, phản ứng đầu tiên là vội vàng che màn hình lại.

"Hốt hoảng thế à?" Anh dừng lại bên tai cô, hỏi.

Hơi thở người kia cực kì nóng bỏng, Khương Điệu không hiểu sao tim mình lại đập nhanh hơn:"Không mà, em tưởng anh buồn ngủ ."

"Đừng sợ," Giọng anh có ý trêu đùa:"Đêm nay...... Hai chúng ta, phải nghỉ ngơi thật tốt".

"Ơ." Khương Điệu liếc mắt, sắc lang.

Trên người Khương Điệu rất thơm, không, thực ra cũng không thơm như vậy, không phải hương nước hoa, mà là mùi sữa tắm, tươi mát thoang thoảng, mơ hồ trên chóp mũi, hấp dẫn lòng người.

Phó Đình Xuyên xích ra một chút, hỏi cô:"Sao em biết mai anh tham gia lễ trao giải?"

Khương Điệu trở mình, đối mặt với anh:"Sao mà em không biết được, không phải trước kia nói với anh rồi à, toàn bộ hành trình của anh đều được các fan đưa lên weibo hết."

"Anh ở đây mà em còn lên Weibo tìm tin về anh?" Phó Đình Xuyên có phần không hiểu được.

"Đúng vậy." Khương Điệu không cần nghĩ ngợi.

Anh vò vò mái tóc của cô:"Em hỏi anh được mà."

"Anh không hiểu đâu," Khương Điệu đảo mắt:"Tuy rằng anh ở bên cạnh em, nhưng khi xem mấy tin tức về anh, lòng hư vinh sẽ cực kì thỏa mãn."

"Weibo của em là gì?" Phó Đình Xuyên như nhớ tới chuyện gì, bỗng dưng hỏi cô.

Đôi mắt anh hẹp dài, hơi hơi nheo lại, có vẻ ý vị thâm trường.

Khương Điệu cảnh giác, lùi về sau hơn mười cm:"Để làm gì chứ, em không nói cho anh, đây là bí mật."

Nhìn phản ứng này của cô, nhất định là còn tài khoản khác nữa.

Bởi vì weibo trang điểm combing của cô có lượt người theo dõi rất cao, nhưng không chú ý đến ai cả, cũng không có tương tác gì.

"Chỉ tò mò thôi." Phó Đình Xuyên thản nhiên nói.

"Ồ."

"Có chú ý anh hả?"

"Đương nhiên là có."

Phó Đình Xuyên gật đầu, không hỏi nữa.

Trên ti vi bắt đầu nói về các tin tức thể thao, bắt đầu là các tin về World Cup.

Phó Đình Xuyên mở âm lượng to lên, điểm lại các tin tức trong ngày.

Khương Điệu liếc mắt nhìn anh vài lần, quả nhiên, nhắc tới bóng đá là tập trung hoàn toàn.

Hồi lâu sau, cô mới an tâm mở điện thoại lên lại, định xem tiểu thuyết......

Ngay sau đó,

Di động thình lình bị cướp đi!

A a a a a a a!!!!! Khương Điệu trở tay không kịp, vội luống cuống tay chân cướp lại.

Cô quay đầu lại, Phó Đình Xuyên đã đưa di động lên cao, còn đang nhìn chăm chú.

A a a a a a a!!!!!! Trời ạ!!!!!!!

"Đưa em!!!!!!!!" Khương Điệu hét to, tim như muốn nhảy ra ngoài, mặt đỏ bừng lên.

Cô bật dậy, định với lên tay anh, tiếc là người kia chân dài quá, lại rèn luyện hằng ngày, động tác linh hoạt hơn hẳn so với độ tuổi, anh trốn cô không tốn chút sức nào.

Vẻ mặt cười cười kia rõ ràng là đã thấy hết nội dung trên đó rồi.

"Phó Đình Xuyên! Đưa em!" Cô giật thật, bất đắc dĩ phải dùng đầu gối đánh anh.

"Được được được, trả em, trả em này." Thấy cô bé sắp rơi nước mắt, Phó Đình Xuyên vội trả điện thoại về.

"Anh đáng ghét." Khương Điệu giận anh, mắt cũng đỏ ửng lên, giống như một con thỏ trắng bị nhổ lông, lúc nào cũng rơi nước mắt được.

"Em đừng khóc mà." Phó Đình Xuyên cũng nóng nảy, vội vàng dỗ cô.

Khương Điệu nắm chặt di động trong tay, ánh mắt ướt sũng trừng anh mà không nói câu nào cả.

"Đừng nóng mà, cho em này". Nói xong, Phó Đình Xuyên đột nhiên xốc chăn lên, ngồi xếp bằng trước mặt cô, vén hai tay áo lên, lộ ra cánh tay rắn chắc.

Anh ngước mắt nhìn cô, trịnh trọng nói:

"Chọn đi, muốn liếm thế nào, cái nào cũng được, chỉ cần em đừng khóc đừng giận nữa thôi".

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro