Chap 2: Bị Bắt Thành Thân

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Ta nghiêng đầu, nhìn chăm chú vào nữ nhân đang nói chuyện, nữ nhân kia dưới cái nhìn soi mói của ta cũng dần dần có vẻ mất tự nhiên, chậm rãi ngừng nói.

- Trí Nghiên, sao vậy? - Ta ôn nhu hỏi, nhìn thấy Trí Nghiên hai mắt đẫm lệ mà ta đau lòng một trận.

- Cha, nếu Lục muội và công tử này thật sự yêu nhau, hay là ngài đừng gả Trí Nghiên cho lão tướng quân kia làm tiểu thiếp nữa. Đây không phải là đánh gãy chim uyên ương sao? - Một giọng nữ mềm mại đáng yêu đánh vỡ yên tĩnh.

'Lão tướng quân'? 'Làm tiểu thiếp'?

Nghe thấy hai từ mấu chốt, ta cũng đại khái hiểu rõ có chuyện gì xảy ra.

Xem ra là cha của Trí Nghiên muốn gả Trí Nghiên cho một vị lão tướng quân làm tiểu thiếp, Trí Nghiên tự nhiên không chịu, phụ nhân bên cạnh kia...hẳn chính là mẹ của Trí Nghiên, luyến tiếc con gái, lúc này đều cùng nhau quỳ cầu tình.

Người thay Trí Nghiên cầu tình chắc không phải là người xấu phải không?

Ta nghĩ tới điều này, chuyển hướng nhìn nữ tử vừa nói, người nọ thân mặc y sam màu vàng lông tơ, trang điểm, thoạt nhìn có điểm diễm lệ, đứng bên cạnh phụ nhân vừa châm chọc Trí Nghiên, cười lạnh nhìn ta.

Ta nhíu mày, cô gái này và phụ nhân kia có vài phần giống nhau, thoạt nhìn như mẹ con, cô gái này cũng không phải loại hiền lành gì.

- Cha, người xem công tử này bảo vệ lục muội nhanh làm sao này... – Nữ tử áo vàng còn muốn mở miệng.

- Đủ rồi! - Phác lão gia gầm lên giận dữ, toàn bộ người nhất thời an tĩnh - Trí Nghiên, rốt cuộc là con gả hay không gả!

Phác lão gia xoay người lại, mắt hổ trợn lên, không giận mà vẫn có uy, mặt mày nói chung cũng có thể nhìn ra cũng là một thiếu niên tuấn lãng năm nào.

- Lão gia... - Mẹ của Trí Nghiên chậm rãi ngẩng đầu, trên khuôn mặt thanh lệ lộ ra nước mắt, thâm ý nhìn ta một cái rồi lại nhìn thẳng Phác lão gia - Trí Nghiên sẽ không gả cho lão tướng quân kia. Lão gia...ông thả hai mẹ con tôi đi đi...

Phác lão gia ngẩn ra, lập tức cười lạnh một tiếng:

- Bà còn muốn chạy sao? - Nhìn về phía ta rồi lại vòng tầm mắt về - Bà rốt cục còn muốn chạy sao? Ha ha ha ha, bà đi đi! Bà đi đi! - Phác lão gia dùng sức ném cái chén ở trên bàn xuống mặt đất.

- Mẹ! Mẹ đừng! Trí Nghiên đồng ý gả! Trí Nghiên đồng ý gả! - Phác Trí Nghiên lấy lại tinh thần, gắt gao nắm lấy ống tay áo của mẫu thân, vẻ mặt kinh hoảng.

- Trí Nghiên – Mẹ Trí Nghiên vỗ vỗ mu bàn tay của Trí Nghiên, lộ ra một nụ cười thoải mái - Đi thôi, không cần ở lại đây chịu giày vò... - Nói xong còn đưa tay kéo ta lại, ta chỉ theo các nàng rời đi, vẫn không hiểu ra sao...

-------------------------------

Mẹ Trí Nghiên che miệng nhưng không ngăn được tiếng ho khan tràn ra từ trong miệng.

- Mẹ... mẹ không sao chứ? - Phác Trí Nghiên trên mặt vừa đau lòng vừa sốt ruột - Xin lỗi mẹ, là con gái quá tuỳ hứng, bằng không...

- Trí Nghiên, chuyện này cũng không trách con. Mẹ không muốn tiếp tục liên lụy đến con.. cuộc sống lục đục nội bộ của Phác gia không thích hợp với con, mười sáu năm qua con quả thật quá vất vả... - Mẹ Trí Nghiên thở dài thật dài – Nhóm người ngũ tỷ của con sợ con gả cho lão tướng quân xong sẽ được thế, trở về trả thù bọn họ. Mẹ sợ con sẽ bị người khác khi dễ, cũng sợ con sẽ giống oán phụ khuê phòng ác độc... Phác gia này mẹ chịu đựng đủ rồi... - Mẹ Trí Nghiên ho khan kịch liệt.

- Mẹ, mẹ, không sao chứ? - Trí Nghiên lo lắng - Phía trước có một cái miếu đổ nát, chúng ta đi đến nghỉ ngơi một chút đi.

Ta xách ba túi hành lí, không nói được một lời theo sát phía sau hai người.

Vào một cái miếu đổ nát, ta nhìn thấy Phác Trí Nghiên đang định đỡ mẹ Trí Nghiên ngồi xuống.

- Đợi một chút - Nghe vậy, Phác Trí Nghiên dừng động tác trong tay, ngẩng đầu nhìn ta. Ta cười cười xấu hổ, góp nhặt chút rơm rạ tán loạn bốn phía, trải tốt xong nói với Phác Trí Nghiên - Như vậy thì nằm trên có thể thoải mái hơn.

Phác Trí Nghiên cảm kích gật đầu, mẹ Trí Nghiên mỉm cười nói với ta:

- Công tử có tâm. Còn chưa hỏi tôn tính đại danh của công tử.

- Cháu tên là Hàm Ân Tĩnh - Ta ngồi xuống bên người mẹ Trí Nghiên.

- Hàm công tử và Trí Nghiên có quan hệ như thế nào?

- Hả? - Ta sửng sốt, biểu cảm này khiến mẹ Trí Nghiên cũng hiểu được giữa hai người có cái gì đó.

- Mẹ... - Phác Trí Nghiên nói có chút tức giận – Hôm nay Hàm công tử vô ý rơi xuống nước, Trí Nghiên thấy hắn hôn mê bất tỉnh nên cứu hắn về.

- Thì ra là thế... - Ánh sáng trong mắt mẹ Trí Nghiên lập tức phai nhạt đi – Mẹ vốn định trước khi chết giúp con tìm chỗ nương tựa tốt...

Ta cả kinh, nhớ tới lúc vừa ở Phác gia, ánh mắt mà mẹ Trí Nghiên và Phác lão gia ném tới, hay là bọn họ đều coi ta thành chỗ nương tựa tốt của Trí Nghiên?

- Mẹ đừng nói bậy, mẹ phải sống lâu trăm tuổi...

- Trí Nghiên, mẹ thật sự không được... - Vì ho quá lợi hại nên giọng nói của mẹ Trí Nghiên trở nên khàn khàn – Mẹ thật sự không yên lòng về con...

- Hàm công tử - Mẹ Trí Nghiên nắm tay ta đặt ở trên tay Trí Nghiên, hai tay nắm chặt hai tay đang chồng lên nhau của ta và Trí Nghiên, nói – Có thể giao Trí Nghiên cho cậu chiếu cố thật tốt không?

- Hả? - Ta chiếu cố nàng? Ta cảm thấy nàng chiếu cố ta còn đúng hơn.

- Mẹ! - Phác Trí Nghiên hiển nhiên không ngờ mẹ mình sẽ nói như vậy.

- Trí Nghiên... trước tiên con đừng nói – Hơi thở của mẹ Trí Nghiên mong manh - Hàm công tử, đây là nguyện vọng cuối cùng trước khi chết của ta, chỉ mong cậu có thể đối xử tốt với Trí Nghiên, chiếu cố nó chu đáo! - Nói xong lời cuối cùng, mẹ Trí Nghiên cố gắng đứng lên, ánh nhìn bắn thẳng đến.

Ta rơi ra một giọt mồ hôi lạnh, bị một người trước khi chết nhìn như vậy, trong lòng rụt lại. Như thể nếu ta không đáp ứng thì bà ấy sẽ hô to một tiếng: "Ta thành quỷ cũng sẽ không tha cho ngươi".

- Vậy...vậy được, cháu sẽ chiếu cố nàng chu đáo.

- Được...được...ta đây đem Trí Nghiên gả cho cậu – Mẹ Trí Nghiên nắm tay của chúng ta thật chặt, lộ ra mỉm cười.

Lần này Phác Trí Nghiên không phản đối, trầm mặc gật gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

Ta thiếu chút nữa cắn rụng đầu lưỡi của mình:

- Gả? Cháu chỉ đáp ứng sẽ chiếu cố nàng cẩn thận, chưa nói sẽ thành thân mà!

- Công tử...công tử, ta sắp không được... Nếu không phải lo cho Trí Nghiên thì ta đã sớm đi... - Giọng của mẹ Trí Nghiên càng ngày càng nhỏ, chỉ sợ thật sự là đại nạn rơi xuống.

Chỉ là... chỉ là ta là nữ, còn là xuyên tới...Ta cố gắng chỉ trỏ cho đối phương.

Lúc ta ngã xuống, lão hòa thượng còn bảo ta nhớ trở về, điều này chứng tỏ ta còn có thể xuyên trở về, thế thì ta đây càng không thể thành thân với Trí Nghiên...

Phác Trí Nghiên ôm mẹ mình mà yên lặng rơi lệ, mẹ Trí Nghiên dùng ánh mắt chờ đợi thẳng tắp nhìn ta.

Chuyện này...ta lại rối rắm, người ta đã sắp chết, đều nói người chết là lớn nhất...

- Đại nương, người cứ hứa gả Trí Nghiên cho cháu như vậy không phải quá qua loa sao? Cháu là người tính tình rất nóng nảy, động một chút là xuống tay đánh lão bà, có khuynh hướng bạo lực gia đình. Hơn nữa cháu lừa gạt trộm cướp, ăn chơi, nhậu nhẹt, gái gú, bài bạc đều đã làm... - Ta vùng vẫy giãy chết.

- Công tử, cậu là một người tốt. Ta tin cậu... - Vài từ ngắn ngủn như tháo hết toàn bộ khí lực của mẹ Trí Nghiên.

Đại nương, đa tạ lòng giữ gìn người tốt của người...

- Có phải nếu cháu không đáp ứng thì người sẽ chết không nhắm mắt không? Có phải thật sự không còn lựa chọn khác không? - Ta nhìn chung quanh một chút, là thật không còn lựa chọn khác. Nếu ta nói với bà ấy ta là nữ, có phải bà ấy sẽ vì hi vọng thất bại mà thương tâm quá mức lập tức liền đi không? Ta đây có thể thành hung thủ giết người...

- Phải!

- Vậy được rồi - Ta cắn chặt răng đáp ứng.

- Hiện tại. . . hiện tại lập tức bái đường! – Mẹ Trí Nghiên tập hợp sức mạnh, nói xong liền thở phì phò từng hơi.

Ta cũng không tiếp tục do dự, quỳ gối trước mặt mẹ Trí Nghiên.

Phác Trí Nghiên đi tới quỳ bên cạnh ta, trên mặt mẹ Trí Nghiên lộ ra nét cười vui mừng.

Chuyển thân đối mặt với ngoài cửa, ta học người điều khiển chương trình trong phim cổ trang trước kia:

- Nhất bái thiên địa! - Ta và Phác Trí Nghiên nhất tề cúi đầu.

- Nhị bái cao đường! - Quay lại, đối diện với mẹ Trí Nghiên rồi lại cúi đầu.

- Phu thê giao bái. . . - Ta quẹo trái 90 độ, vừa lúc nhìn trực diện vào mắt Phác Trí Nghiên, giống như một hồ tối hấp dẫn ta thật sâu.

Nhìn thấy nàng chậm rãi hạ mí mắt, chậm rãi dập đầu, ta phục hồi lại tinh thần, vội vàng cúi xuống.

- Kết thúc buổi lễ, các con nhưng chỉ có phu thê... - Tiếng của mẹ Trí Nghiên truyền đến bị ngắt bởi tiếng ho khan khiến cho lòng Phác Trí Nghiên lại cả kinh.

- Mẹ... - Nước mắt Phác Trí Nghiên giống như sợi dây trân châu bị đứt rụng xuống.

- Khiến ngươi chờ lâu. . . ta sẽ đi cùng ngươi... – Mẹ Trí Nghiên nhìn lên trên, không biết đã thấy ai, người bà ra sức đứng lên nhưng cuối cùng vô lực ngồi xuống, nặng nề ngả trên rơm rạ.

Mẹ Trí Nghiên nhắm chặt hai mắt, đầu tùy tiện tựa vào trong lòng Trí Nghiên.

- Mẹ! - Phác Trí Nghiên cực kỳ bi thương, ôm thi thể mẹ mình mà khóc lớn.

---------------------------

Ban đêm.

Phác Trí Nghiên nằm ở một bên, đưa lưng về phía ta, hai người yên lặng không nói gì, chỉ có chút tiếng vang của ngọn lửa nổ lách tách.

- Trí Nghiên này...ta... - Ta muốn nói lại thôi, kỳ thật ta muốn nói cho nàng biết rõ sự thật ta là nữ, nhưng lại sợ chuyện mẹ nàng vừa qua đời mà lại gả cho một nữ tử sẽ khiến nàng quá khó để tiếp nhận, kích thích quá lớn bức điên nàng sẽ không tốt...

Ta từ từ tới gần, nhìn bóng lưng yếu ớt của Phác Trí Nghiên, ta vươn tay khẽ đặt ở đầu vai nàng, cảm giác được thân thể nàng rõ ràng cứng đờ đi, ta lại vội vàng lấy tay ra.

Ta cởi áo khoác đắp trên người nàng rồi lại ngồi trước đống lửa.

Không biết qua bao lâu, ta lo lắng mãi, cuối cùng vẫn quyết định nói cho Phác Trí Nghiên biết.

Ta ngồi nghiêm chỉnh đối diện với lưng của Phác Trí Nghiên, nói:

- Trí Nghiên, xin lỗi, kỳ thật ta và nàng giống nhau... là nữ tử, không phải ta cố ý lừa gạt nàng. Bất quá nàng yên tâm, ta còn có thể chiếu cố nàng.

Đợi nửa ngày vẫn không thấy Trí Nghiên có phản ứng, ta nhẹ nhàng gọi hai tiếng:

- Trí Nghiên? Trí Nghiên?

Ta nhẹ nhàng chuyển đến trước mặt Phác Trí Nghiên thì thấy nàng đã sớm ngủ say, lông tơ trên mặt bị ánh lửa chiếu rọi có thể thấy rõ ràng. Ban ngày đã trải qua đau đớn mất mẹ, lại còn phải mai táng thi thể mẫu thân, hiển nhiên là Phác Trí Nghiên mệt muốn chết rồi.

Lại đang ngủ. Ta sờ sờ mũi có chút bất đắc dĩ, khó khăn lắm ta mới lấy dũng khí thẳng thắn.

Kỳ thật ta không nói cho nàng biết cũng được, chỉ cần ta chiếu cố nàng tốt đến khi nàng tìm được người có thể phó thác chung thân thì được rồi. Đến lúc đó có lão công của nàng chiếu cố nàng, ta cũng có thể công thành lui thân quay về hiện đại.

Nghĩ vậy ta không khỏi mỉm cười, may mắn Phác Trí Nghiên đang ngủ nên không nghe thấy.

Ta nằm xuống bên cạnh Phác Trí Nghiên, nhìn bóng lưng của nàng, ta cũng mau chóng tiến vào mộng đẹp...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro