Gặp lại nhau mùa tuyết rơi

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Trời đông gió lạnh tuyết rơi nhiều

Thân gầy giữa phố vắng đìu hiu

Một người một trâu tay đàn nhị

Vang khúc ai oán đời trớ trêu       

                       

Áo rơm mũ vành ngồi ghế nhỏ

Tay run trong tuyết nghĩ chờ ai

Bát kia sứt mẻ tiền không có

Bông trắng rơi đầy chuyện nay mai       
   

Năm ấy trời khô cơn gió lay

Nhà hắn cuốn vào trong biển lửa

Trâu kia với người cùng nương tựa

Xưa kia học đàn vậy mà may               
     

Đôi tay co lại giữa không trung

Nhắm mắt nhìn xem lửa bập bùng

Cũng đã ba ngày chưa bỏ bụng

Nghĩ chăng kiếp này sớm phơi thây      
   

Hô hấp từng cơn thêm mỏi mệt

Cười nhìn lặng ngắm mùa tuyết rơi

Gọi nhờ hạt tuyết khi tan hết

Nhớ mang theo với đừng bỏ rơi                 
 
 
Âm thanh ngọt ngào khẽ bên tai

Soi sáng nhân gian tựa nắng vàng

Dáng người trong tuyết thêm mờ ảo

Nụ cười thiên sứ chốn trần gian
    
   
Nàng khoác cho chàng thêm lớp áo

Ân cần thăm hỏi người có sao

Tay gói đậu hũ đưa trước mặt

Chàng ăn nhanh hết tựa chiêm bao
  
  
Nàng dịu dàng đưa lời hỏi lấy

Đôi má đỏ ửng ánh hoàng hôn

Giữa những long lanh bầu trời ấy

Vẫn có ấm áp hạt tuyết rơi
  
   
Tuyết đã bao phủ khắp con đường

Tuyết mang ánh nắng màu nhớ thương

Người đến trần gian mang tia sáng

Người đi tiếc nuối sợi vấn vương
  
   
Một năm qua đi nhiều biến chuyển

Biết nàng thưa gọi rằng họ Vương 

Trước hàng sạp quán bày đậu hũ

Vừa trắng vừa tròn lại vừa thơm
 
  
Người xưa nhớ lại chuyện ngày xưa

Nàng là thiếu nữ bao người chờ

Tiếc thay sớm yên bề gia thất

Bao chàng tan vỡ giấc mộng si
   
   
Chuyện riêng đương hết kể chuyện ta

Theo chân trâu bước dưới chiều tà

Dừng chân trước quán gặp người cũ

Hai người vui kể chuyện gần xa
   
   
Đem trọn dáng hình trong tầm mắt

Bồi hồi cảm xúc khó gọi tên

Mầm cây bên đường vừa gieo hạt

Hoa chưa kịp nở đã vội tàn
   
    
Thanh âm nhẹ lướt nơi xóm nhỏ

Có trầm có bổng có hợp tan

Nhân tài kéo đàn trong lời kể

Đời chàng " nghệ sĩ " dần sang trang
   
   
Hai năm rong ruổi khắp mọi phương

Tiếng đàn chung vui chốn tiệc tùng

Dành dụm có chút nghe dư dả

Chợt nhớ tháng ngày thuở mông lung
  
   
Năm nay tuyết sớm rơi ngập đường

Bước chân tìm về chốn quê hương

Hàng quán người đâu chờ không thấy

Hỏi thăm mới rõ chuyện chẳng may
   
   
Vợ đẹp con khôn đương yên ổn

Văn hay chữ tốt nức tiếng vang

Học theo người đời chơi cờ bạc

Cắm nhà vay nợ mộng giàu sang
  
   
" Sòng bạc nơi đây quan không quản ? "

" Chất tử quan huyện hỏi quản sao

Chỉ thương người vợ thân lẻ bóng

Tiếc thay bóng hình xưa thuở nào "
   
  
Bước nhanh tìm đến nơi nàng ở

Gõ cửa sau ngập ngừng hồi lâu

Lẻ loi thân gầy ôm con nhỏ

Sắc xinh miệng cười giờ tìm đâu?
  
    
Đôi ba câu chuyện cùng hàn huyên

Tấm lòng son sắt như ngày nào

Sắc trời mây xám đương ảm đạm

Đưa tay đậu trắng tiễn người đi
   
   
Dừng chân ngắm trời nơi phố vắng

Nghe tiếng nói cười chẳng vui tai

Từng tên miệng lớn hung hăng bước

Thu tiền vay nợ đến lượt ai ?
  
   
Ngưu Nhị có vợ gọi họ Vương

Vay tiền đánh bạc đương bỏ trốn

Nay nhà còn vợ cùng con nhỏ

Nghe danh mỹ sắc chốn một phương
   
   
Mưa lăn thành dòng nơi phố lạ

Lãng khách thăm hỏi chuyện gần xa

Đêm đen loài vật đâu yên giấc

Nhe nanh bước nhẹ tiến vô nhà
  
   
Sấm vang kinh hãi một vùng trời

Dã thú theo nhịp cùng quẫy đuôi

Hung hăng nhào tới đương càn quấy

Sắc bén dao trắng nhuộm máu tươi
  
   
Tay ôm con nhỏ nhanh chân chạy

Trời mưa buông xuống gió cùng bay

Đám người truy hô tìm phương hướng

Xem chừng vẫn khó thoát lần này
  
   
Mưa rơi dẫn lối nàng gặp lại

Thân hình từ biệt lúc hoàng hôn

Tia chớp sáng lên bầu trời tối

Nhân duyên có chăng thật trên đời
   
  
Ngoài trời mưa rơi thêm nặng hạt

Gian phòng nổi lửa lên ấm áp

Nàng ngồi yên lặng nghe chàng hát

Chàng đàn tặng nàng khúc ca vang 
  
  
Đêm khuya tĩnh mịch nghe mưa tắt

Hương sắc yên giấc ngủ thật sâu

Ngắm nhìn bức họa trong tầm mắt

Trách duyên tương phùng chẳng bền lâu
   
   
Thao thức đêm khuya đêm khó ngủ

Ghé thăm quán rượu quán thật đông

Đám người nhao nhao trong miệng kể

Từng chút câu chuyện dần hiện ra
   
   
" Vậy bọn thu nợ giờ còn truy "

" Đã về nghỉ ngơi nơi doanh bản

Bất quá lại chờ mai thức giấc

Đoán chừng sẽ có chuyện chẳng may "
  
   
Bước ra hàng quán trong ngổn ngang

Lý trí con tim cũng vội vàng

Quyết tâm mạnh mẽ chân cất bước

Tay ôm vò tuyệt đỉnh Song Lang
   
   
Đi tới bản doanh nơi cuối làng 

Không tiếng nói cười không tiếng vang

Gió lay men rượu hương lửa nhỏ

Đêm tối bỗng rực sáng trời quang
   
  
Mặt trời đã kéo lên ngọn đồi

Sương sớm rơi xuống chỗ nhành hoa

Thanh âm đã kêu vang khắp xóm

Án mạng chấn động cả ngôi làng
   
  
Tờ mờ tỉnh dậy sau giấc ngủ

Thiếu phụ mở mắt nhìn xung quanh

Dáng hình hôm qua đâu không thấy

Không cả mảnh giấy lời chia tay
   
   
Bước ra ngoài cửa trong rụt rè

Nghe ở trong làng dán cáo thị

Ngước nhìn nội dung tờ truy nã

Dáng hình quen thuộc lại hiện ra
   
   
" Nghe đâu mười hai người chết cháy "

Dân phu lắc đầu chậm rãi kể

Có người nghe lo toan sợ hãi

Có người gật gù cười chuyện vui
   
    
Giọt nước long lanh rơi trên má

Gửi ngàn cảm xúc đến nơi xa

Tuyết mang ánh sáng thêm lấp lánh

Tâm hồn như tuyết nhẹ mong manh
   
    
Đang nhanh chân chạy trên ngọn núi

Men say trong người vẫn lâng lâng

Tuyết rơi như mang theo  sức sống

Hai người gặp nơi chốn phiêu bồng
   
    
Chân run vẫn chạy không ngơi nghỉ

Tay đưa miệng cắn đậu ấm mềm

Ca ngợi chính nghĩa kia đâu phải

Sợi tình vương vấn mãi chưa buông
   
    
Một năm qua đi lại một năm

Đầu mùa tuyết rơi trên quán nhỏ

Trong quán ấm áp bày đậu hũ

Nô nức tiếng người chuyện nhỏ to
  
    
Chuyện ngày cũ mấy ai còn nhớ

Tuyết rơi từng hạt dần lưa thưa

Có người với duyên tình dang dở

Lặng lẽ chờ đợi một người xưa.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro