Chương 52

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Đông Cung

"  Điện hạ lão thân đã mang Mai Ân lộ đặt dưới chăn của Lạc chủ tử rồi."  sau khi ra khỏi sương phòng Lưu ma ma cũng không trực tiếp đi đến Từ  Ninh cung, mà lại từ lối nhỏ đi đến cổng Đông cung, rồi được Tiểu Phúc  Tử dẫn đến thư phòng Đông cung. Thấy Điện hạ mặt mày cong lên, Lưu ma ma  cũng hết sức vui vẻ. Lưu ma ma là nhũ mẫu của Điện hạ, Điện hạ từ nhỏ  được Lưu ma ma chăm sóc mà lớn lên, bà cũng hết sức vui mừng thay cho  Điện hạ.

Vũ Văn Thượng để quyển sách trên tay xuống, hướng về  phía Lưu ma ma giơ lên ý bảo bà đứng dậy. Rồi sau đó nói:" Lưu ma ma,  bổn Điện hạ thiếu ngươi một cái nhân tình."

Đứng thẳng người Lưu  ma ma nở nụ cười sâu không thấy đáy, nếp nhăn cũng bởi vì nụ cười này  mà hiện lên nhiều hơn:" Điện hạ, ngài nói như vậy là tổn thọ lão thân  rồi."

Tay phải Vũ Văn Thượng lúc này gõ nhẹ lên chiếc bàn, mi  mắt Tiểu Phúc Tử giật, Lưu ma ma cũng không có làm sai việc gì, Điện hạ  đây là...

" Lưu ma ma, bổn điện hạ hỏi ngươi, thuốc giải Hợp Hoan  Tán là lấy từ đâu? Nếu là từ Ngự Y viện màn đến Huệ Minh cung sợ là  không kịp? Nếu không thì là ngươi dấu thuốc này? Bổn điện hạ không cho  rằng Hoàng tổ mẫu bằng chừng ấy tuổi rồi, còn cần Lưu ma ma thủ sẳn  thuốc giải Hợp Hoan Tán." Vũ Văn Thượng tay phải vừa gõ bàn đọc sách vừa  nói, ngữ điệu càng ngày càng lạnh, càng ngày càng nghiêm túc.

Lưu  ma ma đang đứng thẳng người hai chân mêm nhũn, bụp một cái quỳ xuống  đất, hai tay và đầu toàn bộ đều nằm rạp trên mặt đất. Lưu ma ma dù sao  cũng ở trong cung nhiêu năm, lời nói ra vẫn chẫm rãi như cũ:" Điện hạ  lão thân không dám lừa Điện hạ, Điện hạ trúng Hợp Hoan Tán là do Ngô ma  ma nói cho lão thân, viên thuốc này cũng là Ngô ma ma đưa. Điện hạ ngàn  vạn lần đừng oan uổng Thái hậu, chỗ Thái hậu chắc chắn không thể có vật  gì liên quan đến Hợp Hoan Tán cả." Sau khi dứt lời Lưu ma ma hướng về  phía mặt đất hung hăng dập đầu thật mạnh.

Vũ Văn Thượng hướng về  phái Tiểu Phúc Tử nháy mắt, thân thể cứng đờ của Tiểu Phúc Tử lập tức  trở lại bình thường, vội vàng tiến lên kéo Lưu ma ma:" Lưu ma ma, Điện  hạ cũng không có trách tội này. Ngài vì Điện hạ làm việc, chuyện quan  trọng như vậy như thế nào ngài không nói sớm?" Lưu ma ma bị Tiểu Phúc Tử  kéo lên, thủy chung cũng chỉ là một lão phụ nhân già rồi khi đứng lên  thân thể có chút lảo đảo.

Khi ổn định lại thân hình Lưu ma ma  lại nói tiếp:" Điện hạ, lão thân là nô tài, vì Điện hạ mà làm việc, tâm  hướng về Điện hạ. Nhưng mà Ngô ma ma là người của Hoàng Hậu, trước mặt  lão thân cũng không thể làm trái ý Hoàng Hậu. Lão thân đã suy nghĩ rất  lâu, sở dĩ không có nói ra là sợ làm ảnh hưởng đến tình mẫu tử của Hoàng  Hậu và Điện hạ." Lúc Lưu ma ma nói đến tình mẫu tử thì trong lòng cũng  run rẩy, chuyện này nói lớn không lớn, mà nói nhỏ cũng không phải là  nhỏ.

Tại sao Ngô ma ma lại cầm thuốc giải Hợp Hoan Tán đến đây,  Triệu Ninh là người của Hoàng Hậu, từ đâu mà Triệu Ninh có Hợp Hoan Tán?  Người sáng suốt vừa nghĩ thì liền sáng tỏ.

Vũ Văn Thượng hừ nhẹ  một tiếng, tay phải đang gõ đột nhiên dừng lại. Cả phòng trở nên yên  tĩnh, trong lòng Tiểu Phúc Tử nhảy bình bịch. Lời nói của Lưu ma ma hôm  nay như một cú đánh vang dội, Triệu Ninh là được Hoàng Hậu nương chỉ  điểm bỏ thuốc cho Điện hạ, nếu không phải sau lưng có chỗ dựa là Hoàng  Hậu nương nương, Triệu Ninh có lá gan lớn như vậy sao? Tiểu Phúc Tử vốn  định chờ Lưu ma ma rời đi sẽ nói ra chuyện xử lý thi thể Triệu Ninh,  nhưng xem tình hình thế này thì chỉ có thể mang đi vứt bãi tha ma rồi.  Điện hạ đang tức giận, làm sao có thể nói chuyện này với Điện hạ đây?

"  Lưu ma ma lui xuống đi, gần đây không có ý chỉ của bổn điện hạ, người  không cần đến Đông cung, cẩn thận chú ý Từ Ninh cung." Vũ Văn Thượng nhẹ  nhăn mày, lạnh lùng lên tiếng.

Hai tay Lưu ma ma chảy đầy mồ  hôi, nắm thật chặt, Lưu ma ma khom người nhận chỉ, sau đó thối lui ra  khỏi thư phòng đi về hướng Từ Ninh cung.

"Tiểu Phúc Tử, đã đem  tất cả cung nữ trong Đông cung điện phân hết đi nơi khác hết chưa?" Vũ  Văn Thượng ổn định lại tâm tình hướng về phía Tiểu Phúc Tử chậm rãi mở  miệng. Tiểu Phúc Tử lập tức khom người cẩn thận từng li từng tý nói:"  Điện hạ, toàn bộ đã phân hết đến Hoán Y cục rồi. Chỉ là, Đông cung phân  toàn bộ cung nữ đi nơi khác sẽ khiến bên Hoàng Hậu và Thái Hậu bất mãn."

Vũ  Văn Thượng hơi nhíu mày, nặng nề hừ một tiếng:" Họ có cái gì mà bất  mãn? Chỉ biết an bài cung nữ của mình vào Đông cung thôi."

Tiểu  Phúc Tử biết lời mình vừa mới nói đã chọc vào cơn giận của Điện hạ rồi,  lập tức quỳ xuống cung kính nói:" Điện hạ bớt giận, Tiểu Phúc Tử nghe  nói, không lâu nữa Hoàng Hậu sẽ mang Hạ quận chúa vào cung Thái Hòa làm  bạn, trưởng công chúa cũng cực kì vui mừng vì có Hạ quận chúa vào cung  làm bạn.

Nói đến Hạ quận chúa này thì Vũ Văn Thượng thật nhức  đầu. Một không biết nặng nhẹ, nhảy loạn chạy loạn nói xằng nói bậy, là  một tiểu nha đầu phiền phức, mà cũng chỉ là một tiểu nha đầu ngốc, bị  Mẫu hậu lợi dụng làm con cờ.

"Tiểu Phúc Tử lui ra đi, tối nay  bổn điện hạ ngủ sớm một chút. Hàn thống lĩnh canh chừng của chính của  Đông cung không cho bất luận kẻ nào bước vào. Ngươi hôm nay gác đêm ở  đây." Vũ Văn Thượng sau khi nói xong cầm cuốn sách trên bàn tiếp tục  đọc.

Dụng ý thật sự của Điện hạ Tiểu Phúc Tử đều hiểu. Điện hạ  là muốn che dấu tai mắt của người khác, kì thật là đã sớm thông qua mật  đại đi đến chỗ ở của Lạc chủ tử. Sương phòng của Lạc chủ tử là phòng ở  hậu hoa viên, cũng là phòng gần mật đạo nối liền với Đông cung nhất, hơn  nữa các phòng hai bên cũng không có người ở.

Huống chi Hàn  thống lĩnh đã phái người bỏ thuốc mê vào đồ ăn tối của tất cả các cung  nữ và tú nữ khác ngoài Lạc chủ tử. Động tĩnh tối nay của Điện hạ có lớn  hơn thì cũng không có người quấy rầy. Ai bọn họ làm nô tài, tất cả mọi  chuyện đều phải suy tính chu đáo. Lạc chủ tử, vì sự an bình của Đông  cung, ngài nhất định phải tha thứ cho Điện hạ.

Sương phòng

Bên  ngoài trăng lên càng ngày càng cao, bên trong Trầm Lạc uống ngụm canh  cuối cùng, nhận lấy khăn Bích Diệp đưa đến lau miệng. Sau khi lau xong  đưa khăn lại cho Bích Diệp.

Khi Bích Diệp vừa mới bắt đầu dọn  dẹp bát đũa, Bích Liên bưng một cậu nước đi vào:" Lạc chủ tử, hôm nay  chắc hẳn thân thể đã mệt mỏi? Nên sớm rửa mặt và đi nghỉ đi ạ." Trầm Lạc  gật đầu một cái, rồi sau đó đứng dậy đi tới cái bồn trên kệ. Khi thấy  Bích Liên muốn rửa mặt cho mình thì lắc đầu một cái nhận lấy khăn vuông  tự mình rửa mặt.

Bích Liên có chút hốt hoảng, Bích Diệp đang dọn  dẹp bát đũa cười nhẹ lên tiếng: "Bích Liên, Lạc chủ tử không có giống  với các chủ tử khác. Rửa mặt là tự mình rửa, ngươi đừng hốt hoảng, tận  tâm làm việc một lòng vì Lạc chủ tử là được rồi."

Thân thể Bích Liên cứng lại, thoáng chốc, một cỗ ấm áp di chuyển toàn thân.

Sau  khi rửa mặt xong, Trầm Lạc liếc Bích Diệp một cái. Nha đầu này ở đây  cậy già lên mặt kìa, đem khăn bỏ lại bên cạnh chậu nước, Trầm Lạc hướng  về phía Bích Liên Bích Diệp nói:" Đem tất cả mọi thứ dọn dẹp sau đó đều  lui ra đi, lấy thêm một chậu nước, sau khi ta dùng nước, hai người các  ngươi cũng nghỉ ngơi đi. Hôm nay ma ma dạy quy củ không có tới chắc là  có chuyện trì hoãn. Không chừng ngày mai phải dậy sớm, tối nay phải ngủ  sớm một chút."

Bich Diệp cười nói vâng, sau đó hướng về phái  Bích Liên hẵng còn ngu ngơ nháy mắt một cái. Phát giác mình luống cuống,  Bích Liên lập tức khôi phục bình thường, hướng về phía Lạc chủ tử phúc  thân thi lễ một cái sau đó lui xuống.

Sau khi Bích Diệp và Bích  Liên đi, Trầm Lạc đầu tiên là ngồi trên ghế một lát, sau đó cất bước đến  bên mép giường ngồi xuống. Đưa tay lấy hộp gỗ màu nâu ở dưới gối lấy  lên, hôm nay nàng đã dùng qua một lần, bôi lên ngực cùng đầu gối trái,  cảm thấy rất mát mẻ, còn có hương dược thảo nhàn nhạt dễ ngửi, từ lúc  dùng thuốc cao này ngực và đầu gối cũng không còn đau nhiều nữa. Như vậy  sau khi tắm xong phải bôi lên một chút.

Đối với việc đầu gối  trái bị thương, Trầm Lạc rất là không hiểu. Nàng vừa nhìn Phương Linh  đầu gối trái liền đau xót, thời gian ngắn như vậy liền hạ thủ được sao?  Nàng là xuống tay như thế nào? Lúc đó Trầm Lạc cũng không có để ý, hôm  nay lúc đi ngủ mang quần áo cởi ra thì mới phát hiện đầu gối trái bị  thương hồng một mảnh. Thật may là có cao dược làm bớt đau.

Chờ  thật lâu Trầm Lạc còn chưa có thấy Bích Liên bưng nước vào. Đang muốn để  dược xuống đứng dậy ra ngoài xem một chút thì cửa phòng két một tiếng  bị đẩy ra. Nhìn về phía người tới, trong nháy mắt Trầm Lạc kinh ngạc mở  to mắt, Bích Liên Bích Diệp đâu rồi? Sao Vũ Văn Thượng lại bưng một chậu  nước đi vào?

Sau khi đem cửa đóng lại, Vũ Văn Thượng đem chậu  nước ở trên đất trước giường Trầm Lạc. Ngôi chồm hỗm ngẩng đầu nhìn Trầm  Lạc, trên mặt hiện rõ nụ cười lấy lòng:" Lạc nhi, vi phu tới rủa mặt  cho nàng. Hửm? đây là dược sao? Lạc nhi bị thương chỗ nào?" Vũ Văn  Thượng biết dược kia là Mai Ân lộ, là dược cao đặc biệt giảm đau đớn  chuyện phòng the. Nhưng vẫn mang vẻ mặt hoàn toàn không biết.

Trầm  Lạc liếc mắt nhìn Vũ Văn Thượng một cái, nhẹ nhàng mở miệng: "Chàng tới  làm gì? Hôm nay có bao nhiêu tú nữ nạp vào Đông cung, chàng nói xem  nào?"

Hai tay Vũ Văn Thượng để trên chân Trầm Lạc thở dài nói:  "Ở trong lòng vi phu chỉ có nàng." Trầm Lạc trợn mắt nhìn Vũ Văn Thượng  một cái, lạnh lùng lên tiếng: "Không muốn ta tiếp tục lạnh nhạt, chàng  cẩn thận nói ta nghe có bao nhiêu? Đỗ Nhã Y? Mẫn Mẫn quận chúa? Nữ nhi  của Huyện lệnh Viễn Sơn?"
Nghe được câu nói đầu tiên của Trầm Lạc,  trái tim Vũ Văn Thượng nhảy lên. Sau khi nghe được câu sau, Vũ Văn  Thượng đành phải nghiêm mặt lại, chậm rãi nói: "Đỗ Nhã Y, nữ nhi Huyện  lệnh Viễn Sơn Tôn Miểu, cùng nàng chọn nạp vào Đông cung. Hai người khác  chọn nạp vào Hoa Trúc điện."

"Vũ Văn Thượng chàng nhớ rõ ràng  tên những tú nữ đó nhỉ, tên của của nữ nhi Viễn Sơn huyện lệnh ta còn  không có nhớ đâu." Trong lòng Trầm Lạc cực kì nghẹn, quay đầu đi không  thèm nhìn Vũ Văn Thượng.

"Lạc nhi, đừng giận ta được không? Đỗ  Nhã Y và Tôn Miểu chỉ ở đây trong hai mươi ngày sau đó vì lễ nghi không  đạt nên sẽ bị mời ra khỏi cung. Đến lúc đó sẽ chỉ còn có mình nàng." Sau  khi Vũ Văn Thượng dứt lời sờ nước trong chậu. Sau đó khóe miệng giương  lên: "Lạc nhi mau tẩy rửa đi, nước sẽ nguội mất, đem quần áo cởi hết ra  đi, ngày hôm nay ta sẽ tự mình tẩy rửa từ trong ra ngoài cho nàng được  không?"

Trầm Lạc giật mình một cái: "Vũ Văn Thượng, đây là sương  phòng." Trong lòng Vũ Văn Thượng cất giấu tâm tư gì hiển nhiên Trầm Lạc  biết, mượn việc tẩy rửa, đem nàng ăn sạch sành sanh.

"Lạc nhi,  tất cả họ đều ngủ rồi, giờ Thìn canh ba ngày mai còn chưa có tỉnh đâu."  Vũ Văn Thượng khẽ gọi một tiếng đột nhiên đứng lên kéo Trầm Lạc. Bàn tay  hết sức quen thuộc đem quần áo nàng cởi ra, đem quần Trầm Lạc kéo đến  đầu gối.

Đôi tay nhấn thân thể Trầm Lạc một cái ,Trầm Lạc bị bắt ngồi xuống.

Tiếng  nước chảy vang lên, Vũ Văn Thượng cầm khăn vuông nhẹ nhàng lau hạ thân  cho Trầm Lạc, còn thỉnh thoảng dừng lại một hồi, Trầm Lạc nổi giận: "Vũ  Văn Thượng, để ta tự mình rửa."

Tiếng cười khẽ của Vũ Văn Thượng vang lên:" Lạc nhi, mấy ngày không có sờ chỗ này, cô bé này càng ngày càng mềm mại hơn rồi."

Hai  bên tai Trầm Lạc đỏ lựng. Thân thể dời đi phía trước, thoát khỏi ma  chưởng của Vũ Văn Thượng, ai ngờ nàng dịch lên trước Vũ Văn Thượng cũng  đẩy chậu nước dịch lên phía trước. Trầm Lạc không nhịn được trực tiếp  nói:" Muốn tẩy rửa có thể nhanh một chút không, sau đó ta còn phải rửa  chân nữa."

"Cẩn tuân ý chỉ nương tử." Vũ Văn Thượng dứt lời,  thật sự không có đùa giỡn nữa Trầm Lạc nữa. Ngiêm túc tẩy rửa cho Trầm  Lạc. Dĩ nhiên trong quá trình tẩy rửa thì chỗ cần động cũng đều đã động  đến. Thật vất vả mới gần Lạc nhi một lần, thật vất vả Lạc nhi mới dịu  dàng với mình một chút, một khi có cơ hội gần giai nhân, Vũ Văn Thượng  cũng sẽ không bỏ qua cho.

'Hành hạ' hồi lâu Trầm Lạc mới có thể  đem quần áo mặc vào. Nhìn Vũ Văn Thượng cười xấu xa trước mặt mình, Trầm  Lạc hận đến muốn đánh vào mặt hắn.

Cởi giầy cùng tất của Trầm  Lạc, mang hai chân bỏ vào trong nước. Hai chân mới vừa bỏ vào một đôi  móng vuốt sói lần nữa đánh úp tới. Ở phía trên nhẹ nhàng xoa bóp vuốt  ve, vuốt lòng bàn chân Trầm Lạc còn có xu hướng lên trên.

Trầm  Lạc vội vàng kẹp chặt hai chân không cho Vũ Văn Thượng được như ý. Trợn  mắt nhìn Vũ Văn Thượng một cái, ai biết được Vũ Văn Thượng sẽ làm động  tác xấu hổ nào tiếp theo chứ.

"Lạc nhi, nàng kẹp ta, không ngờ  Lạc Nhi mới vào cung chưa bao lâu mà càng ngày càng biết khiêu khích  người khác rồi." Dứt lời, Vũ Văn Thượng rút tay giữa hai chân Trầm Lạc  ra, rồi sau đó cười khẽ cắm vào. Động tác này cực giống.....động tác mãi  mãi không thay đổi trong chuyện phòng the.

-----

Tác giả có lời muốn nói: Trước cầu các vị mồng một tháng năm vui vẻ, hắc hắc~~~~

Trầm  Lạc tự bạch: ô ô thái tử vô sỉ mỗi lần đều không có bỏ qua nơi này, đi  khi dẽ chỗ khác của Trầm Lạc đi, bắp chân , bắp đùi, cái gì cũng có thể  a.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro