Chương 70

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Khi  Trầm Lạc thấy một bàn tay to với những ngón tay thon dài xuất hiện dưới  khăn voan thì khóe môi không tự chủ được mà cong lên.

Tay phải  Trầm Lạc vừa mới nâng lên, Vũ Văn Thượng liền nắm chặt. Lúc Trầm Lạc từ  trong kiệu hoa bước ra nghe thấy chung quanh có tiếng reo hò.

Sau  đó là bùm bùm tiếng pháo lại vang lên lần nữa. Tay Trầm Lạc bị Vũ Văn  Thượng cầm thật chặt. Sau khi vào trong chính sảnh Đông Cung quỳ xuống,  chỉ nghe thấy tiếng Lưu công công lanh lảnh vang lên.

" Nhất bái thiên địa, nhị bái cao đường, phu thê giao bái."

Đôi tay bị bàn tay ấm ấp của Vũ Văn Thượng nắm thật chặt, trong lòng Trầm Lạc cảm thấy ngọt ngào.

Sau khi bái đường, Trầm Lạc được một ma ma mang vào tẩm điện Đông cung.

Hoàng  cung tổ chức tiệc, ăn uống đên tận giờ Tuất canh ba. Ở trong tẩm điện  Đông cung, Trầm Lạc thủy chung vẫn ngồi bên mép giường, không hề thư  thái chút nào. Trong tay vẫn nắm quả Bình An không thể ăn, hai bên đứng  một hàng cung nữ, những cung nữ đó không cho nàng ăn cái gì, cũng không  cho nàng vén khăn hỷ lên để thở. Trong lòng Trầm Lạc liên tiếp than thở,  Vũ Văn Thượng thật là tốt, được ở bên ngoài ăn uống.

Lại qua  một thời gian, Trầm Lạc nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài. Ngay sau đó thì  nghe một tiếng phanh, hình như cửa điện Đông cung bị đạp ra.

" Các ngươi lui hết ra đi."

Thanh  âm này là thanh âm của Vũ Văn Thượng, như thế nào lại mang theo mem  say? Trầm Lạc hết sức bất mãn, hôm này là ngày đặc biệt, tại sao Vũ Văn  Thượng có thể uống say.

" Nô tỳ tuân mệnh." Ngay sau đó một hàng cung nữ lui xuống.

Nhất  thời chung quanh hoàn toàn yên tĩnh, xuyên qua khăn hỷ Trầm Lạc lại lần  nữa có thể thấy được một đôi giày đỏ. Không biết tại sao Trầm Lạc cảm  thấy khẩn trương.

Khăn hỷ bị nhấc lên, cái cằm trắng noãn bị một  tay nâng lên. Trầm Lạc thấy được một đôi con ngươi lóe sáng như sao,  đôi mắt hoàn toàn thanh tỉnh, không có nữa điểm mem say.

" Lạc nhi." Vũ Văn Thượng nhẹ nhàng gọi nhũ danh Trầm Lạc. Trầm Lạc giương khóe miệng nhẹ nhàng ừ một tiếng.

Nhìn khuôn mặt yêu kiều mềm mại của Trầm Lạc, tinh quang trong đôi mắt Vũ Văn Thượng càng ngày càng sáng.

Vũ  Văn Thượng cứ như sói nhìn nàng, Trầm Lạc biết nàng và Vũ Văn Thượng đã  trở thành phu thê. Đêm động phòng hoa chúc nhất định phải làm chuyện  kia. Trước kia cũng đã làm nhiều lần, nhưng tối nay đặc biệt khẩn  trương.

" Lạc nhi nên uống rượu giao bôi thôi." Sau khi Vũ Văn  Thượng dứt lời, mang quả Bình An đang nắm trong tay Trầm Lạc đi, rồi sau  đó bước đến trước bàn để xuống. Lúc quay lại trong tay đã cầm thêm hai  ly rượu màu vàng. Rượu bên trong ly bị ánh nến chiếu lên trở nên mờ ảo.

Tay  phải Trầm Lạc cùng tay phải Vũ Văn Thượng giao nhau, Trầm Lạc ngước đầu  uống hết rượu giao bôi. Rượu vừa xuống đến bụng, ly rượu liền bị Vũ Văn  Thượng đoạt đi, chỉ nghe cạch một tiếng hai ly rượu rơi xuống đất.

Vũ  Văn Thượng không nói lời nào, chỉ đưa tay gỡ hết trâm cài đầu trên đầu  Trầm Lạc, sau đó mang chúng đặt trên cái bàn ngỏ bên cạnh:" Lạc nhi, cái  trâm mộc đào này thật xấu xí." Vũ Văn Thượng gỡ chiếc trâm đào trên đầu  Trầm Lạc xuống, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve hai chữ Trầm Lạc được khắc  phía trên.

" Xấu chỗ nào, thiếp cảm thấy rất đẹp."

Trầm  Lạc nhẹ nhàng trả lời, nhất thời khiến Vũ Văn Thượng cười rộ lên, sau  khi đem cây trâm đào trong tay đặt trên bàn, đôi tay Vũ Văn Thượng ôm  lấy eo Trầm Lạc. Đầu nhẹ nhàng cọ mặt Trầm Lạc. Cố ý phà hơi nóng lên cổ  lên tay Trầm Lạc. Tim Trầm Lạc càng đập nhanh hơn.

" Lạc nhi."  Vũ Văn Thượng nhẹ nhàng gọi nhũ danh Trầm Lạc, đôi môi nhanh chóng tìm  đến môi Trầm Lạc, theo đó đôi tay cũng bất đầu hoạt động.

Hai bộ  xiêm y đỏ thẫm nhẹ nhàng rơi xuống đất, ngay sau đó là cái yếm đỏ thắm  của nữ tử và trung y trắng muốt của nam tử. Trên giường hai người không  nháy mắt nhìn nhau. Vũ Văn Thượng đỡ eo Trầm Lạc để cho nàng nhẹ nhàng  nằm xuống, khóe môi mang nụ cười tà ác, nheo mắt lại nhìn Trầm Lạc từ  đầu đến chân một lần.

Tim Trầm Lạc đập càng ngày càng nhanh. Vũ  Văn Thượng trước kia luôn như sói đói đem nàng ăn sạch sành sanh mà nay  động tác lại đột nhiên chậm lại. Trầm Lạc không đoán ra dụng ý của Vũ  Văn Thượng, trong lòng càng thêm căng thẳng.

" Lạc nhi, tối nay  ta muốn dùng cách mới ăn nàng từ đầu đến chân." Tiếng Vũ Văn Thượng khàn  khàn vang lên. Trầm Lạc không rõ muốn mở miệng hỏi Vũ Văn Thượng. Thì  Vũ Văn Thượng lõa thể rời khỏi giường. Đợi đến khi hắn quay lại trên  giường tay đã cầm một bình rượu.

" Chàng..." Trầm Lạc trợn mắt  nhìn Vũ Văn Thượng đem toàn bộ bình rượu đổ lên người nàng, trên tay  dính chút rượu cũng toàn bộ bôi lên người nàng. Từng chút từng chút tập  kích các bộ phận trân người Trầm Lạc, Trầm Lạc nhịn không được, toàn  thân cong lên.

Đôi môi Vũ Văn Thượng liếm láp thân thể Trầm Lạc  từ trên xuống dưới, cố ý dừng lại chỗ đóa hồng mai, cái lưỡi dài vòng  quanh lưu luyến. Lúc nặng lúc nhẹ. Tay phải tiến xuống phía dưới Trầm  Lạc lúc nhanh lúc chậm. Mùi rượu nồng đậm hương thơm kiều diễm lan tỏa  khắp tẩm điện Đông cung.

" Lạc nhi, rượu chảy đến chỗ đó rồi, không được để lãng phí..."

Mặt  Trầm Lạc càng ngày càng hồng thêm, tăng thêm phần quyến rũ mê người,  bởi vì vừa rồi bị kích thích mà mắt nheo lại như con mèo nhìn Vũ Văn  Thượng. Trầm Lạc vốn định ngăn cản Vũ Văn Thượng, lại phát hiện thanh âm  mình nói ra sao mà mềm mại quyến rũ đáng thẹn quá. Động tác của Vũ Văn  Thượng quá nhanh, cái lưỡi dài mềm mại ấm áp đã luồn vào trong, cứ thế  ra ra vào vào, đầu Trầm Lạc lập tức nâng lên. Thanh âm giòn tan không tự  chủ được tràn ra. Thân thể run rẩy mãnh liệt.

Một tay Vũ Văn  Thượng nắm hai chân của Trầm Lạc giơ thật cao lên, càng ra sức hút rượu ở  phía trong. Hai tay Trầm Lạc không khống chế được nắm thật chặt tóc Vũ  Văn Thượng.

" A..." Trầm Lạc thét lên từng đợt từng đợt, sau đó  mật ngọt bắt đầu chảy ra từ bên trong. Cái lưỡi dài của Vũ Văn Thượng  lập tức hoạt động, ăn hết toàn bộ mật ngọt.

Quả thât là ăn toàn  thân, sau khi cao trào đi qua, hai chân Trầm Lạc được thả xuống, toàn  thân như một vũng nước xuân không còn chút hơi sức nào.

" Lạc  nhi, tỉnh táo lại nào." Vũ Văn Thượng dứt lời thì vỗ lên cái mông trắng  nõn của Trầm Lạc một cái, hai chân Trầm Lạc vòng qua đầu Vũ Văn Thượng,  sau đó đạp lên người Vũ Văn Thượng một cái. Hắn nói thì rất nhẹ nhàng  rồi, nàng cả này nay chưa có ăn gì, có tinh thần nhưng cũng không có hơi  sức.

Bởi vì động tác vừa rồi của Trầm Lạc mà Vũ Văn Thương nhìn  thấy đóa hoa ướt át của Trầm Lạc. Lúc này Vũ Văn Thượng bước xuống  giường, lấy tay cầm một khối Hoa Quế cao.

Trầm Lạc lười biếng  nhận khối Hoa Quế cao, từ từ cắn. Nghiêng đầu nhìn cái tủ bên cạnh, phía  trên bày một cái bình hoa, hoa văn trắng muốt. Trong nháy mắt Trầm Lạc  nghĩ đến việc đầu đội bình hoa cười lộ tám chiếc răng.

Con ngươi  trầm Lạc đảo một vòng, sau đó mang theo mấy phần thẹn thùng mấy phần  lấy lòng nhìn về phía Vũ Văn Thượng:" Vũ Văn Thượng chàng còn nhớ trước  kia khi thiếp đồng ý cùng chàng giả làm uyên ương chàng có đồng ý với ta  ba điều kiện chứ? Điều kiện thứ ba thiếp cũng chưa có nói ra."

Vũ Văn Thượng trầm tư một lúc, đúng là có chuyện như thế, nhưng mà... uyên ương giả?

"  Lạc nhi, ta và nàng đã thành thân. Đâu có giả làm uyên ương?" Vũ Văn  Thượng cúi đầu nhìn cái miệng nhỏ nhắn không ngừng khép mở của Trầm Lạc,  chỉ mong giai nhân có thể ăn nhanh một chút, phía dưới của hắn đã  trướng đến đau đớn rồi.

Trầm Lạc nghe thế lập tức bĩu môi."  Chàng đem cái bình hoa trắng đó đội lên đầu, sau đó đứng thẳng người  cười lộ tám chiếc răng. Nếu không thiếp sẽ từ từ mà ăn Hoa Quế cao:"  Trầm Lạc vừa nói vừa ngồi dậy, bởi vì phải trêu Vũ Văn Thượng, nên lúc  này toàn thân Trầm Lạc đều toát ra sự quyến rũ.

Thấy Vũ Văn  Thượng do dự một hồi, Trầm Lạc cố ý tách đùi ra, đem nơi đó hoàn toàn  phơi bày ra. Môi lưỡi cố ý vòng quanh Hoa Quế cao liếm láp. Lần này vì  trêu Vũ Văn Thượng mà nàng lỗ vốn rồi.

Phía dưới Vũ Văn Thượng càng ngày càng đau đớn, bất đắc dĩ đành đi về phía tủ để y phục, lấy cái bình hoa trắng đặt trên đầu.

"  Đứng thẳng người, cười lộ tám chiếc răng. Cười mỉm, cười mỉm chàng cười  như thế làm chi?" Trầm Lạc nhịn nụ cười sắp bật ra khỏi môi, lúc này Vũ  Văn Thượng toàn thân trần như nhộng trên đầu đội bình hoa, miệng mỉm  cười lộ tám chiếc răng, khuôn mặt trắng noãn , cánh môi khẽ giương lên.

Cho dù Vũ Văn Thượng có làm được thì Trầm Lạc cũng bới móc.

"  Cười quá cứng nhắc, phải tự nhiên." Trầm Lạc chăm chú nhìn Vũ Văn  Thượng bộ dáng chỉ vào bình hoa cười nhạt, cho nên không có phát hiện  mình bây giờ xinh đẹp cỡ nào.

Dưới ánh nến nhàn nhạt bắp đùi  hồng hào mở ra, mơ hồ để lộ địa phương rậm rạp, tay phải chống đầu. Hai  quả tuyết trắng trước ngực lộ ra một cái rãnh sâu. Vũ Văn Thượng nhìn  thấy mà tâm ngứa ngáy khó nhịn. Lập tức mang bình hoa trên đầu vứt đi.

Choang  một tiếng, bình hoa đẹp đẽ bị quăng nát bấy, Trầm Lạc thấy Vũ Văn  Thượng mặt nghiêm túc bước nhanh tới, lại nhìn gậy gộc của hắn....Này, sao  mà lại như thế rồi vậy?

Kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, Trầm  Lạc vội vàng ăn Hoa Quế cao trên tay, nhanh chóng bò xuống giường, nhưng  lại bị Vũ Văn Thượng nhanh hơn bắt lấy eo, cả thân thể bị quăng lên  trên giường. Trầm Lạc bị Vũ Văn Thượng đè lên nằm ở dưới, trên mặt lộ ra  nụ cười lấy lòng:" Phu quân, chàng nhẹ một chút, nếu không thiếp sẽ bị  thương."

Bốp, Vũ Văn Thượng lại vỗ vào mông Trầm Lạc một cái:"  Mới vừa rồi trêu ta rất vui vẻ phải không? Ăn no rồi hiện tại có hơi sức  có tinh thần rồi chứ?"

Trầm Lạc gật đầu lia lịa:" Có hơn sức  một chút, nhưng phu quân ngàn vạn lần phải nhẹ một chút." Trầm Lạc rất  không yên lòng, nói thêm một lần.

Giữa cổ họng Vũ Văn Thượng  tràn ra tiếng hừ lạnh, ngay sau đó chỉ chỉ cự long của mình:" Nương tử,  ta muốn nhẹ một chút, nhưng mà nói với ta cũng vô dụng, phải hỏi nó có  muốn hay không." Nhìn theo ngón tay Vũ Văn Thượng Trầm Lạc lại lần nữa  nhìn thấy cự long của hắn càng ngày càng lớn.

Lúc này Trầm Lạc  chỉ muốn ném cho hắn một ánh mắt xme thường rồi giả vờ mê man đi, thế  nhưng hiển nhiên là không được. Vũ Văn Thượng nhanh chóng quyết định,  giơ đùi phải của Trầm Lạc lên thật cao, biết nơi đó của Trầm Lạc đã đủ  ướt, Vũ Văn Thượng nâng thân thể lên, không chút lưu tình mà đâm vào.

Nơi  đó đã ướt át vô cùng, Trầm Lạc nhịn không được hút một ngụm khí lạnh.  Đôi tay vỗ vỗ tay Vũ Văn Thượng, kêu ra tiếng:" Đừng quá nhanh."

Vũ  Văn Thượng khó nhịn khàn khan lên tiếng:" Lạc nhi, lần này ta muốn một  phát là trúng." Trầm Lạc quẫn bách nhất thời không nói được, một phát là  trúng...Một lát sau mới đột nhiên nghĩ đến là mang thai, có thể là do quá  lâu nàng và Vũ Văn Thượng không làm chuyện đó.

Trầm Lạc nghĩ đến đó cố ý mở hai chân lớn hơn. Vừa dùng thanh âm kiều mị rên, lại chủ động nghênh hợp với Vũ Văn Thượng.

Vũ  Văn Thượng vẫn tiếp tục va chạm, thân thể Trầm Lạc ở trên giường phập  phồng lên xuống. Eo thon xinh đẹp vẽ ra những đường cong mê người. Bởi  vì tình triều dâng cao hai cỗ thân thể càng thêm kịch liệt từng tiếng  từng tiếng " kẽo kẹt kẽo kẹt " quỷ dị vang lên.

Âm thanh yêu  kiều từ tẩm điện Đông cung truyền ra, thái giám cung nữ gác đêm không  khỏi đỏ mặt. Trong lòng thở dài nói. Điện hạ thật sự là dũng mãnh vô  địch. Thái tử phi mảnh mai như thế làm sao mà chịu được. Chỉ có Tiểu  Phúc Tử biết, Thái Tử phi tuyệt đối có thể chịu đựng được. Bởi vì Thái  tử phi đã sớm được Thái Tử luyện cho rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro