Chương 29: Anh buông tôi ra

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng


  Hạ Thất Thất giống như bị sét đánh lên người vậy, bước chân sững sờ.

 Thất Thất?

 Tiếng kêu gọi của người đàn ông này, Tại sao lại giống hệt như Sở Thế Kiệt vậy? Còn bàntay to lớn này đang nắm chặt lấy cổ tay của cô ấy, cảm giác độ ấm của lòng bàn tay ấy, tạisao lại quen thuộc như vậy?

 Hốc mắt Hạ Thất Thất đỏ ửng lên, những chuyện năm xưa như một đoạn phim ngắn, từngcảnh từng cảnh một mà chiếu lại trước mắt cô ấy, anh ấy đã từng đối xử với cô ấy mộtcách tàn nhẫn, anh ấy đã từng chính tay giết chết con của cô ấy...

 Đôi môi mím chặt lại, Hạ Thất Thất không thèm quay đầu lại mà rút tay của mình về.Muốn chạy đi, nhưng lại bị kéo lại, đồng thời dừng sức kéo mạnh một cái, đã kéo cô ấyvào lòng ngực rắn chắc của mình.

 Người đàn ông ôm chặt cô ấy, không ngừng ríu rít nói, "Thất Thất, là em sao, có phải làem không..." 

"Thưa ông, ông buông tôi ra, ông nhận nhầm người rồi." Hạ Thất Thất cố gắng dùng sứcđẩy anh ấy ra, nhưng lại bị anh ấy ôm chặt hơn.

 Cô ấy ngửi được mùi rượu nồng nặc trên người anh ấy, và đôi mắt rã rời đó, anh ấy đãuống say rồi. 

Trong lòng Hạ Thất Thất càng tức giận hơn, càng dùng sức đẩy anh ấy ra, "Thưa ông, tôiđã nói là ông nhận nhầm người rồi, ông buông tôi ra đi!"

 Nhưng giọng nói này sao lại giống như vậy?

 Ngay cả cảm giác ôm cô ấy đều rất giống?

 Sức ngấm về sau của rượu trắng ngày càng mãnh liệt hơn, Sở Thế Kiệt say đến nỗi mùmờ không nhìn rõ gì cả, gương mặt của cô ấy dần dần trở thành hai hình ảnh chồng chéonhau, anh ấy đã không thể phân biệt được, đây rốt cuộc là hiện thực hay là đang nằm mơ.Nhưng cho dù là đang nằm mơ đi chăng nữa, anh ấy cũng không muốn tỉnh dậy.

"Thất Thất, Thất Thất,..."anh ấy gọi ríu rít, đôi mắt ngày cảng đỏ lên, có vô số những đêm,anh ấy đã nằm mơ thấy dáng vẻ lúc chết của cô ấy, cái nữ thi thể hung tợn đó, giống nhưđang nhắc nhở anh ấy, cô ấy đã chết thê thảm như thế nào.

 Là anh ấy chính tay hại chết cô ấy.

 Anh ấy mãi mãi không thể tha thứ cho mình được.Cơ thể anh ấy nóng như lửa đốt, mà còn ôm chặt dữ dội, nhịp tim Hạ Thất Thất đập loạnxạ, cô ấy càng kháng cự hơn mà đẩy vai anh ấy ra, đồng thời vặn vẹo cái eo để vùng vẫy,"Thằng khốn, mau buông tôi ra, buông tôi ra!"

 Cơ thể mềm mại trong vòng tay sao lại quen thuộc đến thế, vừa đúng khớp trong vòng tayanh ấy, sự dục vọng của Sở Thế Kiệt đã kiềm chế trong ba năm nay, đã nhanh chóng bịkích dậy trong lúc cô ấy giẫy giụa. 

Cuối cùng anh ấy đã không kiềm nỗi nữa mà hôn lên đôi môi cô ấy, vẫn là đôi môi tuyệtvời ấy, mềm mại và thanh ngọt. 

Hạ Thất Thất bỗng nhiên giật bắn mình, anh ấy hôn cô ấy, anh ấy không biết xấu hổ màcòn hôn cô ấy?

 Cô ấy tức giận dùng sức cắn vào môi dưới của anh ấy, là muốn anh ấy buông cô ấy ra,nhưng anh ấy lại nghĩ rằng cô ấy đang phối hợp theo anh ấy. 

" Thất Thất..."anh ấy càng hôn cô ấy thắm thiết hơn, anh ấy ngậm lấy cánh môi mềm mạicủa cô ấy mà nút, sau đó nạy răng trước của cô ấy ra, quấn lấy mùi đinh hương của cô ấy,sau đó còn múa xoay tròn một cách đầy dục vọng.

 Không khí trước nhà vệ sinh dần dần như ngọn lửa đang được đốt cháy  

  "Sở...Umm, anh buông ra...Umm..."Hạ Thất Thất bị anh ấy hôn đến nỗi chóng mặt hoamắt, cảm giác quá mãnh liệt kích thích đến thần kinh của cô ấy, cô ấy tức giận, cô ấy phẫnnộ, nhưng làm sao cũng không thể chống lại được, và cơ thể cô ấy từ từ thả lỏng ra.

 "Lọc cọc, lọc cọc..."có tiếng bước chân của giày cao gót từ hành lang phát ra, vậy là cóngười sắp đi đến nhà vệ sinh rồi.

 Hạ Thất Thất bỗng nhiên hoàn hồn, cô ấy xấu hổ trước sự mềm yếu của mình, và càngcăm tức anh ấy hơn vì đã tùy tiện hôn cô ấy . Cô ấy chỉ đến đây để tham dự buổi họp mặtcủa công ty, cô ấy không hề nghĩ đến sẽ gặp Sở Thế Kiệt ở đây, càng không muốn có bấtkì sự dây dưa nào với anh ấy cả.

 Ánh mắt Hạ Thất Thất bỗng trở nên nghiêm nghị, sau đó đưa đầu gối lên, hướng về đũngquần của Sở Thế Kiệt không mạnh không nhẹ mà đẩy lên một phát. 

"Ưm..."Cuối cùng Sở Thế Kiệt cũng cảm nhận được sự đau đớn mà buông cô ấy ra.Hạ Thất Thất nhân cơ hội, nhanh chóng quay người lại, chạy đi mà không thèm quay đầulại.

 Sự đau đớn, phút chốc đã làm cho Sở Thế Kiệt tỉnh táo lại, sau đó xoa xoa đôi mắt lờ mờcủa mình, nhớ lại từng cảnh từng cảnh những sự việc vừa mới xảy ra lúc nãy...hình nhưanh ấy đã cưỡng hôn một người phụ nữ...nhưng cảm giác lúc hôn cô ấy, sao lại giống HạThất Thất như vậy?

 Lại là ảo giác của anh ấy sao?

 Ngay lúc Sở Thế Kiệt vẫn chưa phân biệt được là hiện thực hay là ảo giác, thì anh ấynghe được tiếng một người phụ nữa phát ra từ phía hành lang hỏi, "Ơ, Thất Thất , saomôi của cô có chút sưng vậy?"

 "Hở?, Ừ , tại mình dị ứng với vị cay, nên mỗi lần ăn trúng đồ cay môi mình đều bị sưnglên"

 "À, cũng có loại dị ứng này nữa à? Vậy lát nữa, cậu ăn những thứ thanh đạm thôi đượcrồi."

 "Ừ, vậy mình về phòng ăn trước nhé."

 "Ừ." 

Trong chốc lát, xuất hiện một người phụ nữ với mái tóc dài đi qua đây, sau đó đi vào nhàvệ sinh nữ.

 Đôi mắt lờ mờ say rượu của Sở Thế Kiệt dần dần đã trở nên rõ nét và sắc bén hơn...ThấtThất...người phụ nữ vừa rồi vừa gọi tên Thất Thất....

 Trên đời này, làm gì có chuyện trùng hợp đến vậy, một người phụ nữ, đã có khuôn mặtgiống Thất Thất, mà vừa khéo lại gọi là Thất Thất?  

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro