Chapter 103

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Lan Ngọc lái xe đến bãi đỗ xe bệnh viện, em gái cô đang đứng đó chờ cô, Lan Ngọc cùng cô bé chạy vào trong.

"Chị, lối này, nhanh lên"

Hai chị em chạy đến phòng cấp cứu nơi Thùy Trang đang được điều trị.

Ở bên ngoài, mẹ nàng đang ngồi xổm, tay ôm đầu tóc rối loạn lên. Gương mặt bà ấy tiều tụy, nước mắt vẫn rơi trên gương mặt hốc hác.

Lan Ngọc không biết vì lý do gì nhưng em gái cô nói lúc cô bé vừa đến thì thấy Thùy Trang đan nằm bên cạnh mẹ, cổ tay chảy rất nhiều máu, có lẽ là tự sát.

Lan Ngọc bất giác bấu lấy mép áo, cắn chặt răng.

"Tại sao ? Tại sao cậu lại lựa chọn như vậy chứ ?"

Một tiếng sau, đèn trên phòng cấp cứu tắt, bác sĩ đi ra, Lan Ngọc vội vàng bước tới.

"Bác sĩ, bạn của cháu sao rồi ?"

"Mất máu khá nhiều, mạch máu và gân tay đều bị đứt, đã phẫu thuật thành công, bệnh nhân hiện tại không còn nguy hiểm nữa"

Vị bác sĩ già nói.

Lan Ngọc thở phào nhẹ nhõm, mẹ nàng đứng bên cạnh nghe thấy lại ôm mặt khóc.

Thùy Trang sau đó được chuyển đến phòng hồi sức. Lúc này, mẹ Lan Ngọc cũng chạy đến vì nhận được tin nhắn. Y tá ở bên trong đang truyền dịch cho nàng, tất cả mọi người vẫn chưa được vào phòng.

Lan Ngọc chưa từng gặp họ hàng của Thùy Trang nhưng nhìn qua cô cũng biết họ là ai. Cả nhà Lan Ngọc đều nhìn chằm chằm vào cái bụng của em gái nàng rồi thở dài.

Y tá làm xong việc liền mở cửa phòng đi ra.

"Có thể vào được rồi, nhưng chỉ một người được vào thôi, cần giữ im lặng vì bệnh nhân cần nghỉ ngơi"

Lan Ngọc gật đầu nói cảm ơn, y ta liền rời đi.

Vợ chồng cậu Thùy Trang muốn mở cửa đi vào nhưng Lan Ngọc nhanh chân bước đến chặn cửa lại.

"Này, cô là ai ?"

Người vợ lớn tiếng hỏi.

Lan Ngọc im lặng nhìn bọn họ, bà ta càng cau mày trợn mắt.

"Tránh ra chỗ khác, chúng tôi muốn vào thăm cháu !"

"Cháu ?", Lan Ngọc nghe bà ta nói mà cười nhạt, "vậy bà nói tôi nghe xem tại sao cháu bà lại muốn tự sát ?"

Hai vợ chồng nhìn nhau không trả lời được, cậu hai của nàng ở phía sau liền hất mặt lên nói:

"Đây là chuyện của gia đình chúng tôi, cô là ai mà can thiệp vào ?"

"Gia đình ?", Lan Ngọc nheo mắt nhìn bọn họ, "gia đình mà ép cháu gái mình, em họ mình đến mức tự sát, rồi lại trơ mặt đứng nhìn ? Các người còn dám đứng trước mặt tôi mà tự nhận là gia đình của cậu ấy sao ?"

Lan Ngọc nặng giọng nói từng chữ với gương mặt tức giận khiến bọn họ ngại ngùng lùi lại.

"Chúng tôi làm gì ép, chính nó tự lấy mảnh thủy tinh cắt đứt gân tay, chúng tôi đâu có bắt nó làm vậy ?"

Người mợ hai vẫn gân cổ lên cãi lại.

"Khi cậu ấy còn nhỏ các người vẫn luôn đối xử với cậu ấy như vậy ? các người khiến cho cậu ấy có tuổi thơ bất hạnh, đến lúc cần lại mặt dày gọi điện xin tiền cậu ấy, cậu ấy chạy từ nơi xa về để đưa tiền cho các người rồi lại nằm trong đó. Tôi thật ngu ngốc khi để cậu ấy đến gặp các người !"

Hốc mắt Lan Ngọc dần ửng đỏ lên, hai bàn tay nắm chặt lại.

"Các người chạy đến đây làm gì, các người chỉ muốn xem cậu ấy sống hay đã chết thôi phải không ?"

Lan Ngọc trừng mắt nhìn bọn họ đầy thù hằn rồi mở cửa phòng bệnh đi vào. Mợ hai chạy đến nắm tay cô kéo lại.

"Cô có quyền gì mà vào trong đó, có quyền gì mà cấm bọn tôi, chúng tôi mới là người nhà của Thùy Trang !"

Lan Ngọc quay lại liếc bà ta rồi hất tay ra, mợ hai vẫn một mực muốn giữ cô lại nhưng mẹ cô đã bắt lấy tay bà ta.

"Việc con bé có tự sát hay không chúng tôi sẽ nhờ cảnh sát điều tra, nếu như bà không muốn lớn chuyện thì xin hãy im lặng giùm !"

Bà ta là người quê mùa, ít học nên nghe thấy hai chữ 'cảnh sát' thì mặt mày liền tái xanh. Mẹ và em gái Lan Ngọc cũng đi vào trong phòng bệnh.

Lan Ngọc đi đến bên cạnh giường bệnh, cổ tay trái của nàng được băng bó, bàn tay phải cũng vậy, gương mặt trắng bệch vì mất máu, đôi môi khô đến nứt nẻ.

Nước mắt mà Lan Ngọc đã cố kìm nén từ khi biết tin xấu rốt cuộc cũng trào ra. Cô gục đầu vào lòng bàn tay trái của nàng khóc nức nở:

"Cậu là cái đồ tàn nhẫn, cậu không yêu mình sao ? Tình yêu của cậu dành cho mình không đủ để giữ cậu ở lại thế gian này sao ? Cậu thật sự muốn bỏ rơi mình sao ?"

Mẹ cô đi đến vỗ vào lưng Lan Ngọc trấn an, em gái cô cũng lấy tay quệt nước mắt trên khóe mắt.

Gần mười giờ đêm, Lan Ngọc bảo mẹ hãy đưa em gái về nhà, để một mình cô ở lại chăm sóc Thùy Trang là được.

Khi hai người họ rời đi, căn phòng trở nên tĩnh lặng đến rợn người, Lan Ngọc chợt nghĩ đến cảm giác bất lực đến bật khóc của Thùy Trang phải chăm sóc cô khi bị đả thương.

Thời gian tích tắc trôi qua, sự yên lặng và lặng lẽo của phòng bệnh khiến Lan Ngọc cảm thấy áp lực. Cô đi đến bên cửa sổ đứng hóng gió để xua tan đi sự sợ hãi vẫn còn đọng lại nơi đáy lòng. Bầu trời tối đen, ánh trăng sáng vằn vặt chiếu vào phòng bệnh, soi sáng gương mặt Thùy Trang, từng cơn gió lạnh bất chợt trong mùa hè phả vào mặt khiến Lan Ngọc phải hít hơi

Cánh hoa đã vụt mất vào ngày hạ thánh năm

Từng phai tàn trong nắng

Nay thơm hồng dưới trăng

Khi cánh hoa bé nhỏ đã tìm được cánh tay

Để dịu dàng đắm say

Ánh trăng mang chuyện cũ

Rọi vào con phố xa

Nơi có nàng văn sĩ viết thêm vài án văn

Trao về cô gái nhỏ

Đã từng làm thế gian

Của người còn yêu nàng

Công việc của Lan Ngọc sau khi vào Spotlight càng bận rộn hơn trước, Diệp Anh không làm việc gì ra hồn nên nửa năm sau Lan Ngọc phải ngồi vào vị trí phó Giám Đốc để thay mặt cô ấy đi ký hợp đồng. Đôi khi có những bữa tiếc phải đến nửa đêm cô mới về nhà, Thùy Trang cũng không trách cô, nàng chỉ dặn dò cô đừng uống quá nhiều. Sau này, cô mới phát hiện mặc dù nàng không nói gì nhưng thật ra là rất lo lắng cho cô, Thùy Trang sẽ thức để chờ Lan Ngọc trở về. Vì vậy, những buổi tiệc tối Lan Ngoc luôn về trước mười một giờ đêm để nàng yên tâm nghỉ ngơi.

Lan Ngọc biết trong lòng nàng có cô, Thùy Trang yêu cô, cũng vô cùng tin tưởng cô. Nếu như hôm nay không xảy ra chuyện này, buổi chiều cô sẽ đến đón nàng đi ăn rồi kể cho nàng nghe chuyện mình bị lừa đi xem mắt. Nàng có ghen không ?

Không, Thùy Trang sẽ không ghen, nàng sẽ bật cười đến chảy nước mắt.

Lan Ngọc chưa từng thấy Thùy Trang ghen hay tức giận với cô, nàng lúc nào cũng dịu dàng và bao dung như vậy, hoặc là nàng có tức giận nhưng rất ít, đến mức Lan Ngọc không thể nhìn ra là nàng đang tức giận.

Vẻ điềm tĩnh và dịu dàng của Thùy Trang khiến cho người khác phải trân trọng nàng hoặc bởi vì sự dịu dàng đó mà mọi người nghĩ rằng nàng hiểu chuyện là một lẽ đương nhiên. Khi người ta đã quá quen với một thứ gì đó rồi thì sẽ nghĩ đó là chuyện thường tình. Vì vậy, mẹ nàng chưa từng nghĩ rằng, Thùy Trang sẽ có lúc bất lực đến mức nàng chấp nhận từ bỏ sinh mạng của mình để được giải thoát.

Lan Ngọc thở ra một hơi dài, cô mệt mỏi đi vào nhà vệ sinh rửa mặt.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro